Đang sửa truyện, Reader nếu không muốn bị đau mắt, thì hãy đọc phần hiện đại nha, cổ đại tui fix mãi không hết lỗi được . Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%
Chương 16
Rõ ràng cậu đã nghe nói Thúc mẫu mắc bệnh lạ, sức khỏe rất yếu, nhưng giọng nói vọng ra lại khỏe khoắn và tràn đầy sức sống. Nan-young có linh cảm, chuyện này còn kinh khủng hơn cả bí mật mà Thúc phụ đã tiết lộ với cậu đêm qua.
“Vậy ngươi muốn làm gì?”
Giọng Thúc phụ có chút bực bội. Nan-young chưa từng nghe Tae-rok nói năng bằng giọng điệu ấy. Rõ ràng anh vẫn dùng kính ngữ, nhưng lại lạnh lùng như thể đang đè bẹp đối phương xuống đất, từ trên cao nhìn xuống. Ngay cả khi Tae-rok còn chưa bộc lộ tính khí thật sự, Nan-young chưa từng cảm nhận được dù chỉ một chút gì từ dáng vẻ này của anh, cậu hoàn toàn bị sốc.
“Ngươi muốn làm gì? Ta chỉ vừa kịp nhận ra, phu nhân kết hôn với ta chỉ vì muốn trốn chạy ngay trước khi đặt chân đến nơi này. Nhờ vậy, ta đã nắm được điểm yếu của cha và gia tộc phu nhân, biến họ thành con tin. Giờ ngươi lại định vứt bỏ thêm thứ gì nữa đây?”
Tae-rok xoa xoa trán rồi hỏi. Anh đâu hay biết, với giọng điệu đều đều, không chút cảm xúc và vẻ mặt thật sự đã lỡ lộ ra vì sự bực bội, Lee Nan-young sau bức tường kia đang hết lần này đến lần khác bị chấn động.
Nan-ok nhìn Tae-rok, khóe môi run rẩy nhếch lên. Cô có hơi sợ hãi, nhưng không hề nao núng mà ngẩng cao cằm, đáp trả bằng một nụ cười khinh bỉ, thật giống Lee Tae-rok. Cuối cùng thì hai người vẫn là một cặp vợ chồng không hợp nhau.
“Sao ngài lại giả vờ lo lắng cho thiếp và gia tộc của thiếp vậy? Chẳng phải ngài không có chút tình cảm nào hay sao? Chẳng phải ngài rất vui khi đã có thể nắm chặt gia tộc thiếp trong tay nhờ thiếp hay sao?”
Tae-rok đang xoa trán, khẽ nghiêng đầu cúi xuống. Sau một hồi im lặng, anh bật cười. Nan-ok nắm chặt tay, tiếp tục:
“Cha thiếp cũng chỉ lợi dụng thiếp thôi. Thiếp đâu có ý định lừa dối ngài ngay từ đầu. Thiếp đã hết lần này đến lần khác cầu xin cha cho phép thiếp rời đi, cho phép thiếp được học hành, nhưng người không nghe lại là cha thiếp. Thiếp đã làm tròn bổn phận, đã trao hết cho ngài những gì thiếp có. Chẳng phải cha thiếp đã dâng sớ xin hoãn lại việc chọn lựa Đại quân phu nhân cho Heonwi Đại quân theo ý ngài rồi hay sao?”
“……”
“Vậy nên hãy cứ coi như thiếp đã chết ở đây đi…”
“Khoan đã.”
Tae-rok xua tay, ngắt lời Nan-ok. Rồi anh lập tức lao ra khỏi phòng. Một người đàn ông cao lớn, vạm vỡ như vậy mà có thể di chuyển nhanh đến thế sao. Nan-ok chỉ dám run rẩy, khi người đàn ông có thân thể tựa như vũ khí ấy rời đi.
Và Tae-rok đứng chân trần giữa sân, nheo mắt nhìn xuống nền đất lộn xộn.
Có người đã ở đây.
Tae-rok sải bước đi tới. Dáng vẻ anh lúc này thật điềm tĩnh và điêu luyện, như thể đang nhắm đến một con mồi.
Khả năng săn bắn của Lee Tae-rok chắc hẳn là vô địch, không chỉ ở quê nhà mà còn ở cả nơi này nữa. Anh lặng lẽ túm lấy con chuột nhắt. Kỹ năng bỏ trốn của nó tệ hại đến đáng thương. Ngay khi anh túm lấy cổ áo và xoay người nó lại, Tae-rok nhăn tít cả mặt.
“…Lee Nan-young?”
“Th, thúc phụ.”
“Gì chứ… Ta cứ tưởng là chuột nhắt, ai ngờ đâu lại là cháu trai.”
Tae-rok lẩm bẩm rồi thở hắt ra một hơi kìm nén. Lồng ngực anh phập phồng phồng, rồi xẹp xuống, khiến cho thân hình Nan-young đang bị anh ôm chặt trong lòng bị ép chặt, rồi lại giãn ra.
“Xem ra cháu đã nghe hết rồi nhỉ.”
“……”
“Cháu trai, làm người mà không biết nói dối thì làm sao được.”
“Nói dối giỏi thì thành kẻ lừa đảo, kẻ cờ bạc, côn đồ chứ có phải là quân tử, tông thân gì đâu…”
“Đừng có bắt bẻ câu chữ.”
“Cháu không hề có ý định nghe trộm ạ. Thật đó…”
“Nhưng cháu đã vào tận nội viện rồi đấy thôi. Cháu định làm gì khi vào nội viện của người khác?”
Thật là oan ức. Tae-rok giờ đang đối xử với cậu, như thể cậu là một tên du côn có ý đồ xấu xa, lén lút trèo tường. Anh nói ra những lời kinh khủng như vậy, cậu thì vừa mới nghe trộm được, vậy mà anh lại truy hỏi, dồn ép cậu, khiến cậu không thể nói được gì, cũng không thể hỏi lại xem những lời vừa rồi có ý nghĩa gì.
“Đừng đối xử với cháu như thể cháu thèm muốn thúc mẫu…! Cháu có được lợi gì đâu chứ!”
Nan-young vùng vẫy muốn thoát khỏi vòng tay Tae-rok, vừa vùng vẫy vừa than vãn.
Cậu cắn chặt môi mỗi khi nói xong để không khóc. Tae-rok như thể thật sự vừa đi săn về, máu nóng sục sôi, siết chặt Nan-young hơn. Rõ ràng Lee Nan-young là người sai, tại sao ta lại phải thả cháu ra chứ. Anh nghĩ bụng như vậy.
“Phải rồi. Đâu thể thế được. Cháu mà thèm muốn thúc mẫu thì đâu được.”
Tae-rok cười u ám rồi đáp lại.
Xa lạ quá.
Nan-young khựng lại, nghe thấy giọng nói rót vào tai.
Anh giờ còn xa lạ hơn cả Tae-rok trong gia lễ nữa. Nan-young từ từ co rúm lại. Tae-rok càng cúi người xuống, khi thấy cậu co rụt cả cổ như rùa, muốn giấu cả mặt đi. Nhờ vậy mà Nan-young càng bị ép chặt hơn, và Tae-rok cũng càng ôm chặt cậu hơn, muốn nhìn rõ mặt cậu. Giống như con rắn đang ăn đuôi của mình vậy.
“…Thúc phụ đáng sợ quá.”
“Ta sao?”
Tae-rok hỏi lại, như thể anh thật sự không biết. Nan-young gật đầu. Tae-rok nói: “Ngẩng mặt lên rồi nói chuyện nào”, nhưng lại không hề nới lỏng vòng tay. Nan-young rên hừ một tiếng, rồi nhắm chặt mắt, thú thật. Cậu chỉ có thể thoát khỏi đây bằng cách thú thật thôi.
“Vâng. Cháu nghe thấy hết rồi. Thấy thúc mẫu không gặp ngự y nên cháu lo lắng, định đến… Cháu định xin phép người trước, nhưng hạ nhân bảo người đang ở đây. Cháu định chờ, thật đó… Nhưng cháu lại nghe thấy chuyện đó…”
“Chuyện gì.”
Nan-young há hốc mồm, kinh ngạc ngẩng đầu lên, khi bị anh tàn nhẫn ngắt lời. Gương mặt Tae-rok chỉ cách cậu có một gang tay. Nan-young giật mình, còn Tae-rok thì vẫn thản nhiên truy hỏi.
“Cháu đã nghe thấy chuyện gì?”
“…Sao người lại ngăn cản hôn sự của cháu?”
“À, chuyện đó gây sốc đến vậy sao?”
Tae-rok bật cười. Có lẽ là do khoảng cách tuổi tác giữa hai người quá lớn. Trong mắt anh, Nan-young vẫn còn quá trẻ con. Chỉ cần nhìn vào mối quan hệ vợ chồng của anh thôi cũng đã thấy phức tạp rồi, mối quan hệ với nhà vợ lại càng kinh khủng hơn. Anh nghĩ rằng Nan-young còn quá sớm để phải trải qua những chuyện này, và anh không muốn cậu phải trải qua những chuyện đó.
Đến bao giờ?
Anh đã tự hỏi mình câu hỏi này rất nhiều lần, nhưng anh cũng không biết câu trả lời. Anh chỉ muốn kéo dài càng lâu càng tốt.
“Cháu muốn như vậy đến vậy sao? Cháu muốn rời khỏi cung, muốn sống cùng vợ cháu đến vậy sao? Hóa ra thúc phụ đã không hiểu lòng cháu trai rồi.”
“……”
Tất nhiên, Nan-young có thể sẽ gặp được người mình yêu, sống hạnh phúc như những người khác. Hơn nữa, nếu anh là người tìm bạn đời cho Nan-young, anh sẽ không qua loa đâu.
Nhưng, giờ không phải lúc. Lee Nan-young phải kết hôn với người mà Lee Tae-rok chỉ định, vào thời điểm mà Lee Tae-rok cảm thấy cần thiết. Không phải bây giờ, mà là một ngày nào đó trong tương lai.
“Cháu trai, nói cho ta biết. Cháu muốn kết hôn đến vậy sao? Thật là, thúc phụ đã không hiểu cháu chút nào sao?”
Tae-rok vẫn siết chặt cậu đến mức chỉ còn hở đúng một gang tay, mỗi khi anh hỏi, chóp mũi anh lại chạm vào sống mũi cậu. Nan-young liên tục chớp mắt vì nhột.
“Nhưng phải làm sao đây. Theo ta thấy thì cháu vẫn còn quá sớm để kết hôn.”
Bất chợt, cánh tay cậu trở nên lạnh lẽo. Nan-young mở to mắt. Nguyên do của sự lạnh lẽo này chính là vòng tay đang ghìm chặt cậu, siết chặt như muốn nghiền nát từ nãy đến giờ, nay đã nới lỏng.
Tae-rok lùi lại một bước, nhìn cậu bằng ánh mắt khô khốc, như thể anh chưa từng siết chặt, truy vấn cậu như một con mồi.
“Tốt nhất là cháu nên dẹp ngay cái ý định tìm bạn đời đi, cho đến khi ta cho phép.”
“…Tại sao ạ?”
Người đâu phải là phụ hoàng của cháu đâu…. Nan-young lầm bầm trong lòng. Dù người khác có cho rằng anh quá khắt khe với cháu trai, Tae-rok vẫn giữ vững lập trường, không hề lay chuyển.
“Chúng ta là người một nhà mà. Chúng ta đâu chỉ là người thân, mà còn là bạn bè, là sư đồ của nhau nữa, không phải sao?”
Anh chỉ đang nói những điều vô lý và trẻ con. Nan-young cắn chặt môi. Cậu cho rằng, lý do thúc phụ không chịu giải thích cặn kẽ, và cứ khăng khăng một mực như vậy, là vì anh vẫn xem cậu là Lee Nan-young của mười năm về trước.
Nan-young nắm chặt tay thành quyền, cúi gằm mặt. Chẳng hiểu sao, cậu lại tủi thân đến lạ. Sau một hồi sụt sịt cố nén, Nan-young ngẩng đầu lên, chợt nhận ra. Tae-rok đang đi chân trần.
“Thúc phụ, người đang không đi hài…”
“À.”
Tae-rok khẽ nhấc chân lên. Đôi tất của anh đã bẩn hết cả rồi. Không đi chân không thì đã làm sao, nhưng hình như Nan-young lớn lên trong cung nên có vẻ hơi sốc. Tae-rok khẽ cười. Ngược lại, Tae-rok lại thấy Nan-young không có mùi gì còn lạ hơn. Người bình thường ai mà chẳng có mùi riêng, vậy mà Nan-young lại không có mùi gì cả.
“Chuyện này không cần phải để ý đâu.”
Anh lơ đi sự quan tâm của Nan-young, chuyển sự chú ý của cậu sang chuyện khác.
“Chuyện cháu vừa nghe cũng vậy, đừng để ý đến.”
“Sao cháu có thể không để ý được ạ…! Rõ ràng người đang lừa dối bệ hạ mà!”
Sao một đứa trẻ nhỏ tuổi hơn mình lại có tính cách ngay thẳng hơn mình thế này. Tae-rok tặc lưỡi.
“Vậy thì hãy coi như cháu chưa từng nghe thấy gì vì ta đi.”
“Vì người ạ…?”
Vẻ mặt Nan-young như muốn hỏi sao chuyện này lại có lợi cho anh được. Gương mặt cậu vừa ngơ ngác vừa sợ hãi, Tae-rok hạ giọng, thì thầm:
“Ta chỉ làm một vài giao kèo với phu nhân để có được sự tự do mà thôi. Còn chuyện ta ngăn cản hôn sự của cháu…”
Ngăn cản…
Tae-rok ngập ngừng một lát, rồi nhanh chóng nói tiếp:
“Là vì ta nghĩ rằng còn quá sớm mà thôi. Lỡ cháu cũng có một cuộc sống hôn nhân không mấy vui vẻ như lão già này thì sao. Chắc sẽ khác với những gì cháu tưởng tượng lắm đấy.”
“Thúc phụ… người đang không hạnh phúc ạ?”
Nan-young run giọng hỏi.
Tae-rok chưa từng nghĩ về việc liệu mình có hạnh phúc hay không, nhưng anh vẫn gật đầu.
“Ta tin rằng cháu sẽ không mách chuyện này, không đẩy ta vào cảnh khốn cùng hay làm tổn hại đến danh tiếng của ta đâu.”
Đây là một lời đe dọa nhẹ nhàng. Nan-young không hề nhận ra mình đang bị đe dọa, tái mét mặt rồi gật đầu. Cậu không muốn thúc phụ bị tổn thương….
Tae-rok cười, thấy cậu cúi gằm mặt, trông thất thần.
“Cảm ơn cháu đã giữ bí mật. Để cảm ơn, ta sẽ dặn Kim Woong hay Gwi Woong gì đó, cái tên thái giám của cháu, mang đến cho cháu một món quà phù hợp và cần thiết.”
Tên của thái giám không hề có chữ nào đúng hết ấy, thúc phụ….
Môi Nan-young mím chặt vì tủi thân. Những chuyện xảy ra liên tiếp trong một thời gian ngắn, đã quá sức đối với một Đại quân lớn lên như một đóa lan trong cung. Tae-rok nắm chặt vai Nan-young đang rũ xuống.
“Đừng hớ hênh như vậy.”
“……”
“Lỡ ai đó thò tay vào thì sao. Giống như ta ấy.”
Nói rồi Tae-rok quay đi như thể không có chuyện gì xảy ra.
Mỗi bước anh đi, người ta lại thấy được lòng bàn chân bẩn thỉu của anh.
Người nghe những lời nhục mạ, người tạo ra một kế hoạch và bí mật thực hiện nó, và người vẫn đang cố gắng làm gì đó, đều là thúc phụ và phu nhân của ngài, nhưng sao ngài ấy lại có thể bước đi thanh thản như vậy, còn mình thì lại nặng trĩu thế này? Chẳng lẽ tất cả gánh nặng của ngài ấy đều dồn hết lên mình rồi sao? Nan-young ôm chặt ngực.
Shim-eung đẩy cửa bước vào, ôm khư khư một chiếc sọt lớn. Từ bên trong sọt lan tỏa một mùi hương độc đáo, quyến rũ đến lạ kỳ. Nan-young đang mệt mỏi nằm dài trên giường cũng bật dậy, vô thức đưa tay về phía chiếc sọt.
Vị thái giám kính cẩn nghiêng chiếc sọt về phía chủ nhân của mình. Gọi là sọt cho oai, nhưng bên trong toàn là những chiếc túi thơm cao cấp, được may từ lụa mỏng tang, khéo léo để lộ lờ mờ những nguyên liệu bên trong. Nào là gỗ đàn hương, gỗ bạch đàn, thì là Ai Cập, và cả một thứ gì đó trông giống như cát, tỏa ra một mùi hương kỳ lạ mà Shim-eung chưa từng thấy hay ngửi bao giờ.
“Thúc phụ của Đại quân sai tiểu nhân mang đến cho ngài ạ. Ngài ấy bảo ngài có thể đốt lên để xông hương quần áo, hoặc thả vào nước tắm để hương thơm thấm vào cơ thể. Cũng có người thắp hương trước bình minh để thanh lọc thân tâm…”
Chẳng hiểu sao, Shim-eung cứ lải nhải những điều không cần thiết. Nan-young đều biết những điều này cả. Chẳng lẽ ông đang cố gắng tự thuyết phục bản thân rằng món quà này chẳng mang ý nghĩa đặc biệt nào, chỉ là một chuyện thường ngày mà thôi?
Shim-eung bất giác nhớ lại vẻ mặt lạnh lùng, xa cách của người đã sai ông mang món quà này đến.
Tae-rok đang mỉm cười, không hề giống với biệt danh của anh chút nào. Y phục của anh không hề xộc xệch, chỉ có đôi tất là bẩn thôi. Bùn đất bám đầy, khiến cho đôi tất trắng trở nên nhếch nhác. Trông anh cứ như một tên nào đó đang đứng giữa đống rác thải vậy.
‘Sau này ta sẽ mang đến cho cháu ta những chiếc túi thơm, nhớ cất giữ cẩn thận nhé.’
‘Nếu ngài ấy muốn có túi thơm, thiểu nhân có thể dặn Thượng y viện chuẩn bị riêng cho ngài ấy mà….’
‘Tại sao ta cứ phải dặn người khác chuẩn bị hộ nhỉ? Thì tại ta muốn làm những việc mà người ta cho là không cần thiết đấy.’
Tae-rok xua tay. Shim-eung là một thái giám xuất sắc. Dù không thể hầu hạ thế tử và lên đến chức Thượng thiện nội thị, nhưng dù sao thì ông cũng đang hầu hạ một vị Đại quân, chứ không phải là một tên lính quèn nào đó. Nhưng vào khoảnh khắc này, ông không thể không vượt quá giới hạn. Dù biết rõ là vậy.
‘Ngoài hương ra, chẳng lẽ Đại quân còn cất giữ thứ gì khác của ngài ấy sao ạ?’
Ngay khi thốt ra câu hỏi này, ông đã biết nó vô lý đến mức nào. Lee Tae-rok đang ở tận nơi xa xôi này, còn Nan-young thì ở trong cung.
Vậy mà, sao khi nhận lấy những chiếc túi thơm này, khi đắm mình trong mùi hương lạ lẫm, ngay cả trong cung cấm cũng chưa từng có, ông lại không thể kìm lòng mà buột miệng hỏi.
Tae-rok vẫn đứng im, không hề quay đầu lại nhìn Shim-eung. Người đàn ông ấy rất dễ dàng xoay người khi nghe thấy tiếng bước chân của cháu trai mình, nhưng lại chẳng hề bận tâm đến những người khác. Anh ta coi họ như những đồ vật vô tri vô giác. Anh ta không hề có tình cảm với họ, chỉ thỉnh thoảng ban phát lòng khoan dung theo những tiêu chuẩn riêng biệt.
‘Cháu ta có uống thuốc thang đều đặn mỗi ngày không?’
Chỉ một câu hỏi ấy thôi là đủ.
Tae-rok ban phát lòng khoan dung, cho phép thái giám đã vượt quá giới hạn được yên thân. Shim-eung lờ mờ đoán ra, có lẽ lý do là vì nếu không có ông, sẽ chẳng còn ai chăm sóc cho Nan-young. Giống như cách ông lờ mờ nhận ra, rằng những thành phần trong thang thuốc mà Nan-young đang uống, đã được Tae-rok bí mật điều chỉnh vậy.
“Thơm quá.”
Nan-young tròn xoe mắt nhìn chiếc sọt, nghiêng đầu qua một bên. Cậu hít hà thật sâu, chóp mũi nhỏ nhắn khẽ nhúc nhích. Cậu thật vô tư lự. Shim-eung nhìn Nan-young, vẻ mặt phức tạp. Vị Đại quân lạnh lùng kia chỉ chu đáo với mỗi cháu trai mình, điều đó khiến ông vừa tự hào, vừa có một chút hư vinh trẻ con. Vậy mà, sao hắn vẫn không thôi bất an và xui xẻo đến vậy.
Đại quân nhỏ tuổi mà ông đang hầu hạ có lẽ sẽ không hiểu được những cảm xúc này, nhưng liệu cái con người máu lạnh kia có biết lý do tại sao không? Anh ta có biết vì sao lòng tốt của anh ta lại u ám trong mắt người khác không?
Tae-rok đích thân tiễn Nan-young lên đường. Đoàn người khởi hành, mang theo niềm hân hoan được rời khỏi vùng đất xa lạ, trở về quê hương quen thuộc. Thế nhưng, vẫn có những trái tim vương vấn, chẳng nỡ rời đi.
Nan-young hết lần này đến lần khác nhớ đến vị thúc mẫu chưa từng diện kiến, và cả ngự y mà cậu chưa có cơ hội gặp mặt. Tae-rok khẽ gõ nhẹ lên má Nan-young, anh mặc trang phục giản dị hơn hẳn so với khi ở trong cung hay phủ đệ.
“Dù có vội vàng đến đâu, đường vẫn còn dài lắm. Đi cẩn thận nhé.”
“…Người ở nơi xa xôi hẻo lánh thế này, người không nhớ nhà sao? Tổ mẫu giờ cũng đã tuổi cao sức yếu rồi…”
“Ta cũng sắp về rồi mà. Ta sẽ thu xếp xong mọi chuyện ở đây rồi về, chúng ta gặp nhau trong cung nhé.”
Người định thu xếp những chuyện gì? Liệu có về cùng thúc mẫu không? Rốt cuộc, người đang toan tính điều gì?
Rốt cuộc… Thúc phụ đang che giấu những bí mật gì?
Đôi mắt to tròn của Nan-young ngập tràn những bất an, cùng vô vàn những câu hỏi chưa có lời đáp. Tae-rok chứng kiến tất cả, nhưng vẫn vờ như không hay biết.
Cho dù Nan-young có hỏi thẳng, anh cũng sẽ hành xử như vậy thôi. Có lẽ anh sẽ chỉ ậm ừ cho qua chuyện.
Không phải là anh không suy nghĩ, nhưng Tae-rok lại không thể trả lời ngay lập tức, và có lẽ sẽ chẳng bao giờ có thể trả lời những câu hỏi liên quan đến Nan-young, cho dù anh có dành bao nhiêu thời gian để nghiền ngẫm. Ví dụ như, suy nghĩ về những công thần tự cho mình là những người có công lao to lớn nhất trong việc dựng nước, và tin rằng bệ hạ cùng dòng máu hoàng tộc nợ họ một ân huệ lớn. Hoặc suy nghĩ về bệ hạ yếu đuối, thấu hiểu rõ điều đó nhưng lại không đủ quyết tâm để trừng trị bọn họ, vì lo sợ sẽ gây ra những xáo trộn không đáng có. Hoặc suy nghĩ về thế tử lạc quan, có tính cách giống hệt bệ hạ… Tất cả những suy nghĩ đó đều vô cùng rõ ràng, chỉ trừ một điều, Nan-young.