Đang sửa truyện, Reader nếu không muốn bị đau mắt, thì hãy đọc phần hiện đại nha, cổ đại tui fix mãi không hết lỗi được . Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%
Chương 19
Nan-young dạo gần đây bắt đầu toát ra một bầu không khí kỳ lạ. Bối rối, u sầu, nét mong manh của một chàng trai trẻ đang chập chững bước từ tuổi vị thành niên sang tuổi trưởng thành, khiến người ta khó lòng rời mắt.
"Xin ngài hãy cẩn thận ạ."
Su-hwan đỡ Nan-young xuống ngựa. Trên người Nan-young thoang thoảng hương cúc dịu dàng.
Nhưng thứ hương thoang thoảng đó không thể che giấu một mùi hương khác. Một thứ hương mà các thư sinh vốn không lui tới đền chùa nhưng có thể ngửi thấy ở đó, một mùi hương của gỗ ẩm và hương trầm. Su-hwan vô thức hít sâu thứ hương trên người Nan-young.
Vốn dĩ Nan-young trong trẻo như nước suối, không có mùi hương gì cả, thứ hương này chỉ bắt đầu xuất hiện từ sau khi Tae-rok tặng cậu túi thơm. Cậu dùng nước thơm để tắm, buổi sáng thì xông hương để lưu lại trên quần áo. Tae-rok ra vẻ như dù có tìm đến thì cũng sẽ không thèm nhìn mặt cậu, nhưng vẫn liên tục gửi hương thơm cho Nan-young.
Shim-eung cùng Nan-young rời khỏi cung, quyết định đảm nhiệm vai trò quản gia trong cung gia của Nan-young. Dù không cần thiết... thậm chí có lẽ còn gây bất lợi cho cậu.
"Shim-eung đâu?"
"Hôm nay ông ấy bảo đến tư gia rồi ạ."
Nan-young cố gắng đứng vững. Sau đó cậu hất tay Su-hwan đang đỡ mình ra.
"...Rửa mặt bằng nước lạnh sẽ đỡ hơn. ngươi bảo đến mượn sách, cứ đến thư phòng hỏi thử xem."
"Íi chà, dù gì chúng ta cũng là bạn mà. Tuy không thể xưng hô như anh em ruột thịt, nhưng chúng ta cũng đã cùng nhau học tập một thời gian rồi, xin hãy cho thần nán lại thêm một chút nữa."
Nan-young liếc nhìn Su-hwan, rồi xua tay bảo anh muốn làm gì thì làm. Rồi cậu lảo đảo bước về phía khu nhà chính.
Su-hwan ở lại một mình, nhìn ngắm cung gia rộng lớn, có lẽ đủ sức chứa năm sáu chục căn nhà bình thường. So với quy mô, số lượng người làm lại có vẻ quá ít, nên nơi này vô cùng yên tĩnh.
Anh ta nhanh chóng tiến về khu nhà chính, thay vì thư phòng như Nan-young đã nói. Khách đến thăm Nan-young rất ít. Nan-young cũng không thường xuyên ra ngoài, càng không có chuyện cậu hưởng thú phong lưu. Vì vậy, đám người hầu không hề có ác cảm với Su-hwan, người ít nhiều còn qua lại với cậu. Su-hwan thầm tự hào vì mình dường như được xem là người bạn duy nhất của Heonwi đại quân, rồi khẽ mỉm cười.
"Ngài có muốn thay y phục không ạ?"
"...Có lẽ nên vậy."
Giọng của Nan-young vọng ra.
Cánh cửa khẽ hé mở. Cuối xuân, một mùa xuân ấm áp khác thường so với mọi năm. Dù có dùng loại vải mỏng nhất đi chăng nữa, Đại quân cũng phải mặc nhiều lớp y phục, tuân thủ nghiêm ngặt lễ nghi, để làm gương cho người khác, nên việc cậu nóng nực cũng là điều dễ hiểu. Su-hwan tò mò nhìn vào bên trong, và dừng bước đúng ở nơi có thể thấy rõ Nan-young đang đứng.
"Lấy cho ta y phục màu xanh thanh đi."
"Vâng, thưa đại quân’’
Nan-young chỉ mặc một chiếc áo lót mỏng manh. Tuy không thể nhìn rõ toàn bộ xương cốt, nhưng vẫn có thể thấy được đường cong tròn trịa, dài thon của cần cổ và phần vai nơi bắt đầu cánh tay.
Nan-young vuốt ngược những sợi tóc mai lòa xòa. Gương mặt cậu sau khi rửa bằng nước lạnh trở nên đặc biệt thanh tú. Vẻ đẹp mong manh và nhạy cảm ấy gợi cho anh nhớ đến một loài hoa, mà anh đã thấy trên đường phố của một quốc gia khác vài năm trước. Người ta gọi nó là Sanhayeop. Khi ướt nước, những cánh hoa trắng sẽ trở nên trong suốt như thể có thể phản chiếu mọi thứ.
"Lee Nan-young..."
Su-hwan vô thức lẩm bẩm cái tên ấy như bị thôi miên. Bỗng nhiên Nan-young ngẩng đầu lên. Su-hwan hốt hoảng trốn sau bức tường, sợ rằng cậu đã nghe thấy tiếng mình.
Nan-young không nghe thấy bất cứ âm thanh nào. Chỉ thấy cánh cửa bị gió thổi mở tung, cậu vội vàng vươn tay ra khép lại. Tiếng cửa đóng sầm khiến Su-hwan tặc lưỡi đầy ngán ngẩm.
Không ít kẻ vừa chửi rủa những trò bỉ ổi, lại vừa lén lút giao hoan với nhau. Người ta đồn rằng, dưới danh nghĩa kết giao bạn bè, vô số chuyện tày đình đã xảy ra, từ việc nghiên cứu học vấn, du ngoạn cùng nhau, xướng họa thơ phú, uống rượu giải sầu, cho đến những chuyện vô cùng dơ bẩn mà Đại quân đây không nên biết đến. Su-hwan tò mò không biết Nan-young đã tường tận đến đâu, và biết đến mức nào.
Nhưng nếu anh thẳng thắn hỏi cậu, chắc chắn cậu sẽ đáp trả bằng ánh mắt lạnh lẽo, pha chút khinh bỉ. Thật là một người khó tính và quá nguyên tắc. Lần đầu gặp gỡ, anh cũng đã cảm nhận được sự khó gần của cậu, nhưng lúc đó anh chỉ đơn thuần cho rằng cậu ốm yếu mà thôi. Thế nhưng, sau gia lễ của Thế tử, Nan-young đột nhiên thay đổi đến chóng mặt. Cậu trưởng thành vượt bậc, và trở nên lạnh lùng đến kinh ngạc.
Chính vì vậy, Su-hwan, có vẻ ngoài bảnh bao, lịch lãm, nhưng lại che giấu những góc khuất đen tối, mới dám suy đoán táo bạo thế này.
Chẳng lẽ Heonwi Đại quân lại nảy sinh tình ý với Thế tử - anh trai ruột sao...?
"Đã bảo ngươi ở thư phòng cơ mà, sao lại ở đây?"
"Ôi trời!"
"Gì chứ... làm gì mà hốt hoảng thế?"
Su-hwan đang xoa cằm suy nghĩ vẩn vơ, thì không hề hay biết Nan-young đã thay y phục xong và đứng cạnh mình từ bao giờ. Thấy anh giật mình kinh hãi, Nan-young khẽ bật cười. Từ khi nào mà nụ cười của Nan-young trở nên quý giá như vậy, Su-hwan nghĩ bụng, xem ra mình đã làm lố lên một chút cũng đáng.
"Nếu muốn tìm sách thì giờ đi xem cùng taluôn nhé. Ta cũng vừa đọc xong cuốn mình đang đọc."
Su-hwan vừa tò mò hỏi vừa đi theo Nan-young phía trước.
Nan-young vẫn còn thoang thoảng hương cúc, nhưng có lẽ là do đã thay y phục nên mùi hương vốn có trên người cậu đã át đi phần nào. Nếu hỏi sở thích cá nhân của Su-hwan, thì anh thích hương cúc hơn. Mùi hương hiện tại cứ như thể ai đó đã thoa lên người Nan-young, chứ không phải tỏa ra từ chính cậu vậy. Su-hwan đã đưa ra một nhận xét khá tinh tế, mà không hề biết rằng đó là hương Tae-rok đã tặng.
Trong lúc đó, Nan-young đã kể ra những cuốn sách mình đã đọc. Trình độ của cậu vô cùng xuất sắc. Hơn nữa trong số đó còn có cả những cuốn binh pháp khó kiếm, khiến Su-hwan vô cùng kinh ngạc.
"Không thể tin được, người lấy chúng ở đâu ra vậy? Ta nghe nói phụ thân ta cũng không thể tìm được mà..."
Nếu phụ thân của Su-hwan không thể tìm được, thì đó chắc chắn là một vật phẩm vô cùng quý giá. Đến mức có lẽ phải trực tiếp tìm đến tận quốc gia khác mới có được.
"Chẳng lẽ... nếu Đại quân... nếu Đại quân kiếm được, có thể cho ta xem một chút thôi được không? Chỉ một tí xíu thôi... Xin hãy rộng lượng ban cho ta một chút ân huệ..."
Trong khoảnh khắc ấy, Nan-young không khỏi nghĩ về Sa On. Gã bạn thân dính lấy thúc phụ cậu cũng mang vẻ ngoài hời hợt tương tự, và người đi theo cậu đây cũng chẳng khác gì.
...Không thể trở thành một người đàn ông như thúc phụ, nhưng lại có một người bạn thân như bạn của thúc phụ bên cạnh.
Nan-young kìm nén tiếng thở dài khe khẽ, rồi đưa tay nắm lấy cánh cửa phòng chứa đầy những cuốn sách.
"Ái chà, Đại quân. Cho ta xem một lần thôi mà. Hả? Đứa con trai vô dụng không có quan tước gì xin Đại quân ban cho một chút ân huệ để được báo hiếu cho phụ thân. Làm ơn?"
Nan-young vờ như không nghe thấy gì, cặm cụi lật giở từng trang sách.
Tuy không thể so sánh với kho tàng kiến thức đồ sộ trong cung cấm, nhưng với số lượng hiện tại, cậu cũng có thể tự hào là một trong những người sở hữu nhiều sách nhất.
Tae-rok chưa từng quên ngày sinh nhật của Nan-young. Anh không viết một lá thư nào, cũng không hề ghé thăm dù chỉ một lần. Anh vẫn âm thầm gửi những hương thơm tinh tế cho Nan-young thông qua Shim-eung, mà không để cậu hay biết, nhưng lại thôi không gửi thuốc nữa. Thay vào đó, vào những ngày sinh nhật như thế này, anh lại cẩn thận chọn lựa những cuốn sách quý hiếm, những cuốn mà Nan-young vô cùng khao khát được đọc. Không phải một cuốn, mà là rất nhiều cuốn. Thà rằng đừng quan tâm đến cậu có lẽ còn tốt hơn....
Đáp lại, mỗi khi đến kỳ, Nan-young cũng vô thức nhớ đến ngày sinh nhật của Tae-rok. Cậu gửi cung tên và ngựa. Nhưng Nan-young thừa biết, những món quà này của cậu cũng chỉ như bao món quà khác mà Tae-rok nhận được. Chúng sẽ không nổi bật, và do đó, cũng chẳng có gì đặc biệt.
Nhưng cậu có thể làm gì hơn đây? Thúc phụ chưa từng hé lộ cho cậu biết người thích gì.
Nan-young mím chặt môi. Cuốn sách mà Su-hwan muốn xem, thực chất cũng là do Tae-rok gửi đến. Thể chất cậu tuy yếu ớt, nhưng điều đó không có nghĩa là cậu không quan tâm đến binh pháp. Ngược lại, Nan-young vô cùng yêu thích binh pháp. Cậu say mê nghiên cứu, tự mình tìm tòi và sáng tạo ra những phương pháp áp dụng riêng, vì cậu thấy những gì được viết trong sách quá cứng nhắc và không thực tế.
Không ai biết cháu quan tâm đến binh pháp cả, sao người biết được vậy ạ, thưa thúc phụ...? Người vẫn luôn gian xảo như vậy đấy.
"Muốn mượn không?"
Nan-young chợt buột miệng hỏi.
Có lẽ là do một chút lòng trả thù trẻ con. Tae-rok đã từng bảo cậu đừng viết thư, khi họ gặp nhau trong cung. Giọng điệu của anh như thể đã biết cậu cứ viết thư, rồi lại xé đi xé lại vậy. Đồ đạc thúc phụ cho, đằng nào người cũng không thèm nghe lời cháu thì việc gì phải giữ gìn.
"Cho mượn cũng được, nhưng đổi lại... ta nghe nói Đô tổng quản có tư gia vào bốn mùa, lần tới Tiết Tiểu Thử, ngươi đưa tôi đến Cốc Lương Trạch của Đô tổng quản nhé."
Hầu hết những nhà quyền quý đều có biệt trạch để ở vào mỗi mùa. Mùa xuân là Đông Dã Trạch, mùa thu là Cửu Chi Trạch, mùa đông là Giai Trạch và mùa hè là Cốc Lương Trạch. Nan-young tin rằng Đô tổng quản chắc chắn sẽ có một căn biệt trạch ở một nơi vô cùng tuyệt vời.
Cậu muốn rời khỏi nơi này. Cung của Nan-young và cung của Tae-rok quá gần nhau. Giữa hai nơi ở đó thậm chí còn có cả đình nghỉ mát của Tae-rok nữa. Thật khó tin và đau lòng khi hai người ở gần nhau như vậy, mà quan hệ chỉ hơn người bình thường một chút. Cậu muốn rời khỏi nơi này, dù chỉ là một thời gian ngắn.
Biết đâu đến mùa sau, có lẽ cậu sẽ trưởng thành hơn một chút như lời thúc phụ, và sẽ không còn mang những tâm tư này nữa... Cậu phải có một chút hy vọng như thế.
"Dạ vâng ạ!"
Su-hwan nhiệt tình gật đầu.
Dù không có sách, anh cũng có thể đưa Nan-young đi bất cứ lúc nào cậu muốn.
Mẫu thân và phụ thân anh thường đến Cốc Lương Trạch vào khoảng Đại Thử và ở lại đến tận Mạt Phục. Vì vậy, nếu đi vào Tiểu Thử thì sẽ không có chuyện đụng mặt Đại quân, mọi chuyện sẽ rất thích hợp.
"Ngược lại, chính thần mới là người muốn nhờ ngài đó. Đại quân, đến lúc đó xin ngài đừng có giở trò mất trí nhớ, không muốn đi hay giả lơ nhé?"
Su-hwan nắm lấy tay Nan-young lắc lia lịa. Nếu Shim-eung nhìn thấy cảnh này, chắc chắn ông sẽ nhăn mặt và nói 'Không biết Đô tổng quản dạy dỗ con cái kiểu gì mà lại hành xử khinh suất như vậy'.
Nan-young nhìn bàn tay to lớn, thô ráp đang nắm chặt tay mình. Dù không chai sạn đến mức xấu xí, nhưng các khớp ngón tay lại to như những khúc gỗ mục. Nan-young nhìn chằm chằm vào bàn tay ấy, cố tìm ra điểm khác biệt so với bàn tay của thúc phụ, rồi làm ra vẻ bình thường nhưng lại hỏi ....một cách vô cùng căng thẳng.
"Su-hwan, ngươi đã từng thử nam sắc chưa?"
"...Dạ?"
"Hoặc có ai đó xung quanh ngươi đã từng làm chuyện đó không?"
"..."
Su-hwan không có tham vọng lớn lao, và có phần lười biếng, nhưng bù lại, anh sở hữu một trí thông minh sắc sảo. Đặc biệt, tài ăn nói của anh đạt đến cảnh giới thượng thừa. Cha anh từng tặc lưỡi mà trách móc rằng với cái tài đó, anh đáng lẽ nên theo nghiệp buôn bán, thật uổng phí tài năng. Thậm chí, anh còn đủ trơ trẽn và táo bạo để trêu chọc lại người cha đang trách mắng mình.
Nhưng lần này, anh lại hoàn toàn câm lặng. Dù chỉ là thoáng qua, anh cũng đã hoàn toàn mất khả năng ngôn ngữ. Đại quân ngài đang nói cái quái quỷ gì vậy...
Nan-young rõ ràng đã bước sang tuổi hai mươi, nhưng vì ngoại hình nhỏ bé, vóc dáng mảnh khảnh, và ấn tượng ban đầu mà cậu mang lại, Su-hwan luôn đối xử với Nan-young như một đứa em trai nhỏ tuổi hơn. Nói cách khác, anh đã cẩn trọng trong từng hành động và lời nói khi đối diện với cậu, dù vẻ ngoài của cậu như thế nào đi chăng nữa. Sự cẩn trọng đó, cùng với những ý đồ đen tối mà anh thầm ấp ủ, đã cùng song hành tồn tại. Nhưng Nan-young mới là người chủ động phá vỡ giới hạn trước.
Thái độ đùa cợt, trêu ghẹo thường thấy của Shim Su-hwan bỗng chốc biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt hoàn toàn khác lạ.
"Ý ngài là gì vậy, Đại quân?"
Su-hwan vừa mỉm cười vừa hỏi , giọng trầm thấp.
"Ý ngài là gì... Ta không hiểu cho lắm."
"Đừng giả vờ không biết."
Phản ứng của Nan-young lại bất ngờ thẳng thắn.
"Việc đàn ông ôm ấp, hôn hít nhau lan tràn như một trào lưu đến nỗi bệ hạ đã hạ lệnh cấm đoán chỉ mới hai năm trước thôi mà."
"Ôi trời ơi.... Nhưng trong số rất nhiều người, tại sao ngài lại hỏi thần chuyện này..."
Chẳng qua là... cậu không có ai quen biết cả. Người thân thiết nhất của cậu là thúc phụ, nhưng giờ đến cả thúc phụ cũng đã xa cách rồi, cậu chỉ còn một mình Su-hwan thôi.
Nan-young không muốn thốt ra những lời yếu đuối ấy nên mím chặt môi.
Đôi môi khép hờ đỏ mọng như quả sơn thù du. Su-hwan nheo mắt lại rồi lùi lại một bước. Bàn tay mà họ đã vô thức nắm lấy nhau đến giờ cũng buông ra.
"Nếu ta trả lời rằng ta biết về nam sắc, ngài định hỏi ta điều gì?"
Thái độ của Su-hwan khi hỏi câu đó trở nên vô cùng nghiêm túc.
"..."
"Và ngài đã nghĩ đến việc nếu không phải ta mà là một người khác nghe được câu hỏi đó của ngài, thì mọi chuyện sẽ ra sao chưa?"
Lần này đến lượt Nan-young lùi lại.
Su-hwan cũng có vóc dáng to lớn. Không bằng Tae-rok, nhưng anh cũng thừa hưởng được vóc dáng cao lớn từ Đô tổng quản. Nan-young cứ lùi lại mà không hề hay biết, suýt chút nữa thì lưng cậu đã đập vào kệ sách. May mà Su-hwan đã đỡ lưng cậu.
"Xin cẩn thận, Đại quân."
Đó là câu trả lời cho câu hỏi vừa rồi hay là lời lo lắng cho cái lưng suýt va vào của cậu...?
Su-hwan ở gần Nan-young nhưng lại không hề có một chút ý cười nào trên gương mặt, khác hẳn với vẻ ngoài mà anh vẫn thường thể hiện với cậu.
"Thần... Không biết có nên tự hào không, nhưng thần khá nổi tiếng với những gã đàn ông thèm khát đàn ông đấy."
Nghe vậy, Nan-young lập tức dùng hết sức đẩy mạnh vào ngực Su-hwan. Nhưng dù sao, đó cũng chỉ là sức lực của Nan-young. Khác với người cha Đô Tổng quản tài giỏi trong việc bắn cung và vung kiếm, Su-hwan không phải là người dễ dàng bị khuất phục bằng sức mạnh cơ bắp. Vì vậy, anh chủ động lùi lại, chứ không phải là bị Nan-young đẩy ngã.
"Ta đã sai lầm khi hỏi anh. Thay vì khoe khoang những thứ đó ra, thì lo mà kết hôn đi cho rồi!"
Nan-young hét lớn, khuôn mặt đỏ bừng bừng. Su-hwan vừa định cười xòa cho qua chuyện, thì Nan-young đã quay phắt người lại, chỉ thẳng tay vào mặt anh.
"Không đúng, nếu tiếc phụ nữ thì cứ ở vậy một mình mà dùng nam sắc đi!"
"Hừ... Thần có bảo là thần làm đâu, Đại quân!"
Su-hwan hét lên với Nan-young đang nhanh nhảu chuồn đi như một chú sóc.
Nan-young chắc chắn đã nghe thấy, nhưng vẫn không hề ngoảnh đầu lại.
Su-hwan phủi phủi y phục để loại bỏ những nếp nhăn. Rồi anh lại tiến về khu nhà chính. Anh lợi dụng những người hầu đang có thiện cảm với mình để tìm hiểu xem Nan-young đang ở đâu, rồi đứng trước cánh cửa đó.
"Đại quân. Ngài đã hứa là sẽ cho ta mượn cuốn binh pháp mà."
"..."
"Đại quân không thể nuốt lời được. Ngài phải làm gương cho người khác chứ."
"..."
"Nếu vậy thì lời hứa đưa ngài đến Cốc Lương Trạch vào Tiết Tiểu Thử thì..."
Rầm. Cánh cửa giấy vang lên một tiếng động lớn rồi mở ra. Và cùng với đó, một cuốn sách bay vèo ra.
Đó là một cuốn sách quý hiếm khó kiếm. Su-hwan hốt hoảng kêu ôi, rồi nhanh chóng bắt lấy nó. Anh ngẩng đầu lên, thì thấy cánh cửa đã đóng lại.
Su-hwan kẹp cuốn sách vào nách rồi lẩm bẩm một mình.
"Đại quân hiền lành nhà ta bị sao vậy không biết. Bình thường có vẻ chẳng quan tâm đến những thú vui tầm thường đó, sao tự nhiên lại thế này chứ. Chắc là đến tuổi lấy vợ rồi."
Rồi Su-hwan chìm vào suy nghĩ một mình, cuối cùng lại bật cười.
"Hay là vì đã mấy năm trôi qua rồi mà vẫn không thể chấp nhận được chuyện anh trai mình đã kết hôn..."
Trong mắt Su-hwan, Nan-young đã trở thành một Đại quân hỗn xược, đem lòng yêu thương anh trai mình.
Những người khác có lẽ sẽ ghê tởm những suy nghĩ này, nhưng Su-hwan lại không hề e ngại. Anh chỉ hứng thú với đạo đức chứ không hề tin vào nó.
"Ta không quan tâm ngài có những ham muốn thấp hèn không thể tự giải quyết, nhưng đừng hòng thử ta... Ta không phải là một quân tử đạo mạo, nghiêm trang đến mức đó. Ta không phải như thế."
Su-hwan vừa cười vừa ném cuốn sách lên không trung rồi lại bắt lấy nó, không giống như thái độ trân trọng lúc nãy.
Lúc đó, mặt đất rung chuyển. Su-hwan biết rằng đây là tiếng vó ngựa nên vội nép sang một bên. Những người đi đường khác cũng tựa lưng vào tường để chờ đợi.
Chẳng bao lâu sau, một đám người cưỡi ngựa xuất hiện. Ai lại cưỡi ngựa nguy hiểm như vậy trên con đường hẹp thế này chứ. Su-hwan nhướng mày, muốn xem thử người dẫn đầu có phải là người quen không.
"...!"
Người đàn ông dẫn đầu đoàn người cũng đang nhìn Su-hwan. Không biết có phải anh ta chỉ liếc nhìn hay là nhận ra anh, nhưng thật trùng hợp, hai người đã từng quen biết nhau.
Su-hwan từ từ cúi đầu. Người đàn ông trên lưng ngựa nhanh chóng rời mắt. Anh ta thậm chí còn không đáp lại lời chào của anh.
Chỉ đến khi đoàn người đã đi qua, Su-hwan mới ngẩng đầu lên và huýt sáo. Nếu cha anh nhìn thấy, chắc chắn ông sẽ mắng anh một trận vì tội khinh suất.
"Thì ra đó là gương mặt thật của ngài. Quả nhiên là máu lạnh như lời đồn."
Người đàn ông dẫn đầu đoàn người chính là Lee Tae-rok. Baek An Đại quân, lạnh lùng với cả người nhà, chỉ dịu dàng với một mình cháu trai, hay còn gọi là... Đại quân máu lạnh.
"Nhưng lời đồn đó giờ cũng đã xưa rồi. Một lời đồn cũ rích sắp sửa tròn 10 năm."
Su-hwan vừa hát vừa ngân nga, rồi nhanh chóng quay người bỏ đi.
Nhưng dù anh đã quay lưng đi, ấn tượng về đôi mắt sắc bén như dao găm, ánh mắt lạnh lẽo như băng, và đôi môi mím chặt như thể sẽ không bao giờ phát ra một tiếng khóc nào của Lee Tae-rok vẫn không hề phai nhạt.