Đang sửa truyện, Reader nếu không muốn bị đau mắt, thì hãy đọc phần hiện đại nha, cổ đại tui fix mãi không hết lỗi được . Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%
#20
Đã đến tiết Tiểu Thử. Tin tức trong cung giờ khó mà lọt đến tai Nan-young. Muốn nghe thì vẫn có thể nghe được thôi. Đặc biệt là tình hình sức khỏe của bệ hạ, vốn là chuyện người ta hay giấu giếm, nên việc Nan-young theo chân Su-hwan đến tận biệt thự Cốc Lương của Đô Tổng Quản không phải lỗi của cậu.
Nan-young không rõ chuyện trong cung, chỉ biết ngâm chân trong dòng suối mát, cúi người thật sâu. Cúi đến nỗi mặt lọt thỏm giữa hai đầu gối, tóc sắp chạm mặt nước thì Su-hwan giữ vai Nan-young, kéo cậu lên.
“Điện hạ!”
“…Gì chứ, giật cả mình.”
“Thần mới là người giật mình đây! Sao ngài lại đột ngột định nhúng đầu xuống nước vậy…”
“Với tư thế này, dù có cố gắng thế nào thì mặt cũng không thể chìm xuống được đâu, đừng lo.”
“Làm sao thần không lo được chứ! Điện hạ mà ở trong biệt viện của chúng thần mà xảy ra chuyện gì thì cả gia tộc chúng thần chẳng phải sẽ chết không toàn thây sao.”
“Đâu đến mức chết không toàn thây chứ…”
“Chẳng lẽ mạng của Đại Quân điện hạ không đáng giá hơn tất cả chúng thần cộng lại hay sao? Cái này ngài ăn đi, điện hạ. Đồ quý đấy ạ.”
Điện hạ có thấy quý hay không thì thần không biết nhé. Vừa luyên thuyên, Su-hwan vừa đưa cho Nan-young quả dưa gang.
“……”
Nan-young nhìn chằm chằm quả dưa.
Đã bao nhiêu năm rồi nhỉ. Lâu lắm rồi cậu mới thấy lại nó. Khoảng thời gian qua cậu đã luôn tránh né nó. Kể từ sau cái ngày cậu cãi nhau ra trò với thúc phụ.
Nan-young vẫn ngâm chân trong làn nước mát, đón lấy chiếc đĩa bằng bạc. Cậu khẽ khàng dùng thìa nạo hết phần hạt. Su-hwan trợn tròn mắt hỏi:
“Sao ngài lại nạo hết cái phần ngon nhất đi vậy ạ?”
“Ăn hạt vào là mặt ta sẽ bị ngứa, môi cũng sưng lên nữa…”
“Nếu vậy thì ngài phải nói sớm chứ.”
Su-hwan giành lại chiếc đĩa từ tay Nan-young. Anh cẩn thận nạo hết phần hạt, để riêng sang một bên. Nan-young chỉ ngậm mút phần thịt trắng như dưa chuột. Rồi bất chợt cậu khẽ cười.
“Ngươi có nghe chuyện ăn hạt dưa gang vào thì hạt sẽ nảy mầm trong bụng không?”
“Điện hạ. Ngài xem thần là đứa trẻ sáu tuổi chắc. Còn đùa như vậy… Xem ra ngài thích nơi này rồi.”
Nghe tiếng Su-hwan cười ha hả, Nan-young khẽ cúi đầu.
Cậu phải thừa nhận thôi. Nan-young vẫn đang cố gắng tìm kiếm hình bóng của thúc phụ qua Su-hwan. Giống như đứa trẻ sơ sinh không rời mẹ, cậu vẫn muốn làm nũng với thúc phụ ư. Lời thúc phụ nói thật đúng. Cậu phải dừng cái trò này lại thôi. Đã bao nhiêu năm cậu không gặp người rồi nhỉ. Có lẽ trừ ngày sinh nhật ra, thúc phụ chẳng còn nhớ đến cậu nữa ấy chứ.
Hay là kiếm một người bạn đời thì hơn…
“Có con cá đang đến kìa.”
Đúng lúc ấy, Su-hwan nghiêng người về phía Nan-young. Vai họ sát vào nhau. Ở nơi Su-hwan chỉ, quả thật có một con cá nhỏ bằng bàn tay Nan-young đang bơi đến, khẽ chạm vào đầu ngón chân cậu. Mặt nước gợn sóng lăn tăn.
Nan-young rụt ngón chân lại vì nhột. Vì con cá xuất hiện, chọc chân cậu nhột nhạt nên cậu cũng quên luôn chuyện bảo Su-hwan tránh xa mình ra. Su-hwan dán mắt vào khuôn mặt nghiêng nghiêng của Nan-young. Cậu bật cười vì thấy trên má Nan-young vẫn còn những sợi lông tơ. Đại Quân đã hai mươi tuổi rồi, râu ria đâu chẳng thấy, còn mỗi lông tơ là sao… Thảo nào lại có tin đồn Đại Quân máu lạnh kia đã ngăn cản hôn sự của cháu mình. Người ngoài nhìn còn thấy thế này, chắc trong mắt thúc phụ cậu lại càng non nớt hơn. Nghe đâu người còn tự tay nuôi lớn cậu ấy mà.
“Thiếu gia…!”
Đúng lúc Su-hwan đang từ từ tiến sát đến má Nan-young thì người hầu tìm đến. Nghe tiếng người hầu gọi mình, Su-hwan lập tức ngồi thẳng dậy.
“Thần có chút việc, xin phép cáo lui trước, điện hạ. Ngài mà định lại nhúng đầu xuống nước thì phải ra chỗ nước nông mà nghịch thôi đấy nhé ?”
“Ngươi xem ta là đứa trẻ sáu tuổi đấy à. Đi đi.”
Su-hwan bật dậy, đi về phía người hầu.
Nan-young lặng lẽ nín thở, nhìn mặt nước.
“……”
Su-hwan cho rằng Nan-young chỉ hành động vô thức, nên sẽ không nhận ra anh đã tiến lại gần cậu đến nhường nào. Nhưng sự thật không phải vậy. Nan-young đã quan sát mặt nước, và những gợn sóng lăn tăn trên mặt nước đã phản chiếu lại tất cả.
Mình đã thử Su-hwan ư?
Ừ, đúng vậy. Mình đã cố tình thử anh ta.
Nan-young đã chờ đợi Su-hwan tiến lại gần, chờ đợi anh ta phạm sai lầm. Cậu nín thở chờ đợi đôi môi kia chạm vào má mình. Không phải vì cậu có bất kỳ tình cảm nào với anh ta, mà là vì cậu muốn xác nhận một điều.
Một trong những người thầy của cậu từng nhận xét cậu là một học giả đích thực. Cậu không ngừng theo đuổi tri thức, khao khát được thấu hiểu mọi điều, rồi từ đó, những nhánh tri thức mới lại nảy sinh. Không phải vì cậu là Đại Quân, mà họ mới đánh giá cậu như vậy.
Nan-young của hiện tại vẫn mang trong mình khát khao học hỏi mãnh liệt. Cậu có một điều muốn biết. Một điều mà cậu cần phải xác minh bằng chính trải nghiệm của mình…
“Đại Quân!”
Su-hwan sau khi đi gặp người hầu đã quay trở lại. Khác với việc vừa đi vừa gọi cậu từ đằng xa, khi đến gần anh ta lại ngập ngừng. Nan-young rút đôi chân ướt đẫm ra, dùng tấm vải đã chuẩn bị sẵn lau khô rồi chờ Su-hwan.
“Hay… chúng ta đi săn một chuyến nhé?”
“Săn?”
Nan-young khẽ nhíu mày.
Giờ thì cậu không còn ốm đau vì đủ thứ lý do như trước kia nữa, nhưng Nan-young vẫn không phải là một người có thể lực tốt. Cậu không có thân hình vạm vỡ như Su-hwan, bắn cung tàm tạm, kiếm thuật thì hơi tệ. Hơn nữa, bỏ qua những lý do ấy, thì bản thân việc đi săn cũng không vui vẻ gì cho cam.
Chỉ có cái lần thúc phụ nói sẽ đi săn, còn ngủ lại qua đêm thì Nan-young mới muốn đi theo thôi.
“Thần biết ngài không thích thú gì việc này, nhưng thúc phụ của Đại Quân đang ở gần đây ạ. Nghe nói ngài ấy đến đây để đi săn…”
Nghe vậy, Nan-young lập tức quay phắt đầu lại. Cậu mím chặt môi. Su-hwan là người đã ở gần Nan-young nhất trong vài năm qua, ngoại trừ Shim-eung ra, nên anh nhận ra Nan-young đang bối rối. Cậu mím chặt môi, có vẻ như đang hơi xấu hổ. Có vẻ cậu đang buồn vì mình và thúc phụ đã xa cách đến thế.
Chỉ có thế thôi ư…
Su-hwan thầm bật cười.
Hãy giấu cái ham muốn để ý đến Thế Tử điện hạ đi thì hơn, Đại Quân điện hạ.
Su-hwan vẫn đinh ninh vào suy nghĩ của mình dù đã hoàn toàn lạc đề.
Người ta không thể nhìn thấy phong cảnh khi ở gần nó nhất. Dưới ánh đèn thì tối nhất, và con người ta thường không hiểu rõ bản thân mình nhất.
Nan-young trằn trọc mãi không ngủ được. Cậu biết thúc phụ thường xuyên rời đi, du ngoạn khắp nơi để đi săn. Thậm chí có khi còn ở lại vài ngày nữa.
Nhưng bản thân cậu lại chưa từng thấy thúc phụ đi săn. Cậu hoàn toàn không thể hình dung được cái cảnh người giết chóc, lấy máu của những con vật kia. Chỉ một mình Nan-young là thế. Tất cả mọi người, trừ Nan-young ra, đều có thể dễ dàng hình dung cái cảnh Tae-rok ra tay sát hại ai đó.
Lấy lý do này làm cái cớ, Nan-young tự nhủ sẽ hình dung cảnh thúc phụ đi săn, rồi cứ thế thao thức, không tài nào chợp mắt được.
Ánh trăng trắng bệch, lạnh lẽo. Khác một trời một vực so với ánh trăng đỏ rực mà cậu đã từng thấy cùng thúc phụ ở nơi xa xôi kia.
Lúc đó, thúc phụ xem cậu như một người trưởng thành, đối xử với cậu như thể cuối cùng hai người cũng đã đứng ngang hàng nhau, cùng nhìn về một hướng… Cái suy nghĩ sai lầm ấy mới chính là bằng chứng lớn nhất, cho thấy cậu vẫn chưa trưởng thành.
Cuối cùng, Nan-young quyết định đi dạo vào đêm khuya.
“Ngài đi đâu vậy ạ?”
Nan-young định mặc mỗi đồ ngủ rồi ra ngoài vì nghĩ sẽ chẳng có ai thấy mình, nhưng người gọi cậu lại là Su-hwan, giọng còn ngái ngủ.
“Ngài cứ mặc thế này ra ngoài thì người ta sẽ hiểu lầm mất.”
“Giờ này ai mà thấy chứ.”
Su-hwan bật cười, vẻ mặt có chút cạn lời.
“Còn có thần đây mà.”
“Ngươi thì làm gì có chuyện hiểu lầm ta.”
Đúng là khó chiều quá đi, Đại Quân … Su-hwan tặc lưỡi, rồi bảo cậu chờ một lát, sau đó đi vào trong.
Khi trở ra, anh cầm theo áo choàng của mình và áo khoác của Nan-young. Anh khoác áo choàng lên vai Nan-young.
“Thần biết ngài không muốn đánh thức đám người hầu, không muốn vào phòng lấy đồ. Thần đã mang đến rồi, nên dù ngài có đi đâu, thần cũng sẽ đi cùng ngài.”
“……”
Đáp lại, Nan-young chỉ lặng lẽ xỏ tay vào áo choàng.
Đây là lần đầu tiên cậu khoác áo choàng trực tiếp lên bộ đồ ngủ. Dù sao thì nó vẫn còn tốt hơn là lúc nãy. Chỉ là vì cái áo choàng này không phải của cậu mà của Su-hwan nên nó hơi rộng và tay áo cũng hơi dài…
“Cứ như ngài đang mặc trộm áo của huynh trưởng ấy!”
“Vô lễ. Vậy chẳng phải ngươi đang bảo ta là Thế Tử điện hạ à?”
“Ôi trời… điện hạ, ngài nghiêm khắc quá đấy ạ. Thần chỉ đùa thôi mà.”
“Có những câu đùa nên nói và những câu không nên nói.”
“Vâng vâng. Thần sai rồi. Ngài định đi đâu vậy ạ?”
Nan-young ngẩng đầu. Ánh trăng sáng tỏ, nhưng nơi cậu định đến lại tối đen như mực. Su-hwan nhìn theo ánh mắt cậu, rồi tinh ý mang theo chiếc đèn mà họ hay dùng.
“Không dùng đèn lồng thì thôi, lại còn dùng …”
“Có sao đâu chứ. Miễn là nó soi sáng đường đi là được. Nào, đi thôi. Để thần hộ tống ngài.”
“Đô Tổng Quản mà nghe được chắc đau lòng lắm. Đừng dùng cái giọng điệu này nữa…”
Dù có cằn nhằn thế nào thì cậu ấy vẫn là một Đại Quân có trái tim nhân hậu. Chỉ cần quan tâm cậu một chút là cậu lại dịu dàng ngay, hệt như đứa em trai lẽo đẽo theo sau anh mình vậy. Trong hoàng thất chắc cũng phải lo lắng cho Đại Quân này lắm đây. Vừa ốm yếu, vừa có tính cách nhu mì. Có lẽ cái dáng vẻ này đã khiến Đại Quân máu lạnh kia phải mềm lòng với cháu mình.
Su-hwan áng chừng đường đi, rồi bước trước.
Vốn dĩ biệt thự này đã nằm giữa núi rừng rồi, nên con đường mà đám người hầu hay dùng để đi lấy nước và hái rau rừng ở ngay trước mắt. Su-hwan đã đến đây không biết bao nhiêu lần từ khi còn bé, nên anh có thể nhắm mắt cũng đi được.
“Thần là người dẫn đường tốt đấy chứ. Điện hạ, thần đã kể với ngài là mắt thần sáng thế nào khi đi đêm chưa nhỉ?”
“… Đây là lần đầu ta đi dạo đêm với ngươi đấy, có nghe bao giờ đâu.”
“Oa, giờ ngài đã gọi thần là sư đệ rồi đấy ạ? Cuối cùng thì điện hạ cũng đã có ý định nhận thần làm sư đệ của ngài rồi!”
“Ngươi cứ nài nỉ ta gọi ngươi như vậy thôi, ta thấy ngươi dẫn đường tốt nên mới gọi một lần đấy.”
Su-hwan cười phá lên. Nan-young giật mình, suỵt suỵt. Giọng cậu run run, sợ đánh thức cả hổ thì biết làm sao, nên Su-hwan chắc nịch bảo ở cái ngọn núi nhỏ này không có hổ đâu.
“Hổ cũng có cái tầm của nó đấy. Vật nhỏ thì sống trong đồ nhỏ thôi. Hổ mà lại sống trong cái chỗ bé tí teo này làm gì.”
“Nhưng ngươi bảo thúc phụ ta đang đi săn ở đây mà. Người đâu phải là kiểu người đi săn những con mồi bé tí ở một nơi nhỏ hẹp như thế này…”
“À, không phải ở đây, mà là ở ngọn núi bên kia, phía đối diện ấy ạ. Chỗ đó địa hình hiểm trở, lại nối liền với tận cùng của dãy núi nên có khá nhiều thú lớn sinh sống. Chẳng hạn như lợn rừng chẳng hạn.”
Su-hwan nheo mắt lại vì vướng phải mạng nhện giăng đầy trong đêm. Rồi cậu đưa tay ra, kéo Nan-young đang lẽo đẽo theo sau lại gần.
“Ở đây có mạng nhện đấy ạ, điện hạ. Cẩn thận ạ.”
Nan-young im lặng nhìn bàn tay của Su-hwan đang nắm lấy tay cậu. Ánh sáng từ chiếc đèn bàn được thắp sáng chưa bao lâu vẫn còn khá rõ. Dù không soi rõ được, vì Su-hwan đang đứng sau lưng cậu, nhưng Nan-young vẫn có thể nhìn thấy những đường gân xanh và xương ngón tay của anh.
“Dừng ở đây thôi.”
Nan-young buột miệng nói ra.
Thật ra, không phải là buột miệng. Cậu đã lên kế hoạch rồi. Chỉ là không ngờ cậu lại thực hiện nó vào cái khoảnh khắc này thôi.
“Ngài muốn quay lại rồi ạ?”
Su-hwan đoán trúng phóc rồi quay người lại, nhưng lại có chút bối rối vì Nan-young đang nhìn chằm chằm mình.
Ánh mắt này. Trong veo và sáng ngời chưa từng thấy, nhưng lại chẳng chứa đựng bất cứ điều gì. Su-hwan, vẫn luôn tự hào vì mình hơn Đại Quân một cái đầu, bỗng trở nên bối rối. Chẳng lẽ từ trước đến nay mình đã thật sự hơn cậu ấy một cái đầu ư? Khó hiểu quá. Đêm khuya vốn là thế mà. Nó khiến những điều mình tưởng là đã biết trở nên xa lạ, khiến những điều mình tưởng là quen thuộc trở nên đáng sợ.
Su-hwan vô thức nuốt nước bọt. Nan-young cầm lấy chiếc đèn từ tay Su-hwan rồi hạ nó xuống. Su-hwan bất lực khuất phục trước cái lực chẳng đáng là bao ấy. Cậu hạ chiếc đèn bàn xuống, ánh sáng từ dưới hắt lên. Nan-young dùng một lực mà nói ra cũng thấy ngại, đẩy Su-hwan. Sau lưng Su-hwan chạm vào thân cây.
“Sư đệ… Ngươi đã từng hôn ai chưa?”
Giọng Nan-young rất khẽ, lại ẩm ướt như sương đêm.
“Điện hạ.”
“Đã từng ân ái với ai chưa?”
“Ngài không được làm như vậy. Xin ngài hãy suy nghĩ kỹ lại xem mình đang định làm gì.”
“Ta biết rõ mình định làm gì.”
Đôi mắt Nan-young sáng lên. Chẳng phải vì ánh sáng ấm áp từ chiếc đèn, mà vì ánh mắt cậu vốn đã ướt át đến thế rồi.
“Ta đang muốn xác nhận một điều. Sư phụ từng bảo muốn trở thành một quân tử, thì phải biết mình và biết người. Ta đang muốn biết mình.”
“Ngài định giác ngộ điều gì bằng cách này, sau khi giác ngộ thì ngài định đạt được điều gì chứ. Có thể sẽ chẳng còn gì cả đâu. Không, như vậy thì ngược lại còn may đấy. Có thể ngài sẽ chỉ còn sự mất mát thôi đấy, điện hạ.”
“Ta sẽ mất gì?”
Nan-young vặn hỏi xấc xược, nhưng giọng cậu nghe lại có chút buồn bã.
“Ta là Đại Quân mà. Sư đệ, ngươi đi đâu mà bảo là đã hôn ta? Nếu ta phủ nhận thì sao? Nếu ta tố cáo ngươi tội phỉ báng tông thất, làm nhục tông thất, thậm chí là làm ô danh chủ thượng điện hạ thì người sẽ chỉ còn nước mất mạng thôi?”
Su-hwan túm lấy cổ tay Nan-young. Lực nắm chặt đến nỗi đuôi mắt Nan-young hơi xếch xuống.
“Ngài muốn hôn thần đến thế ư?”
Nhận thấy Nan-young bỗng chốc trở nên nhỏ bé, yếu đuối chỉ vì khóe mắt hơi rũ xuống, Su-hwan nhẹ giọng hỏi han. Thần thánh phương nào mới biết Đại Quân đang ấp ủ điều gì trong lòng, nhưng những người có kinh nghiệm chẳng sai chút nào. Kẻ phải chịu mất mát, suy tàn cuối cùng cũng chỉ có mình và gia tộc mình mà thôi. Dỗ dành cậu ta một chút, ban đầu Su-hwan cũng chỉ nghĩ đơn giản như vậy.
Nhưng Nan-young lại ngước mắt lên nhìn anh. Tựa như chiếc mũi thanh tú hình cánh hoa, đuôi mắt Nan-young cũng vẽ nên một đường cong rồi vểnh lên kiêu hãnh. Những đường nét khác trên khuôn mặt cậu đều toát lên vẻ trong veo, thuần khiết, nhưng đôi mắt thì không... Su-hwan vẫn luôn nghĩ như vậy.
“Nếu là mệnh lệnh, ngươi sẽ làm chứ?”
Su-hwan cạn lời bật cười. Nhưng đồng thời đầu óc anh cũng quay cuồng.
“Xin đừng lợi dụng thần, Đại Quân.”
Anh cố tình dùng giọng nghiêm khắc khuyên nhủ cậu, nhưng vô ích. Nan-young ngược lại còn tiến sát đến Su-hwan hơn nữa.
“Ta nghĩ ta cần phải làm vậy.”
Nan-young như sắp khóc đến nơi. Với cái vẻ mặt ấy mà lại bảo mình hôn cậu ư. Đúng là đám tông thất…! Su-hwan nghiến răng.
“Đây là mệnh lệnh của ngài. ....Điện hạ đấy ạ.”
“Ừm.”
Nan-young gật đầu.
Đầu óc cậu sáng suốt hơn bao giờ hết. Nan-young im lặng một hồi , khẽ hỏi. Có cần phải nhắm mắt không? Nghe câu hỏi ấy, Su-hwan cắn chặt răng.
“Tùy ngài thôi.”
Rồi anh nói thêm.
“Không, cứ mở mắt ra đi.”
Nghĩ đến việc Đại Quân kia sẽ hôn mình mà lại đang nghĩ đến Thế Tử, Su-hwan bỗng thấy ghê tởm. Anh chợt nhận ra mình cũng chỉ là một gã đàn ông tầm thường mà thôi. Su-hwan nhắm mắt, nghiêng đầu, khác với việc bảo Nan-young phải mở mắt.
Rõ ràng anh đã bảo cậu mở mắt rồi, nhưng anh lại không thể mở mắt được.
Càng đến gần, Nan-young càng nhận ra đối phương tuyệt đối không thể là người kia. Càng đến gần, cậu chỉ càng thấy khuôn mặt của anh ta, khác với người kia đến nhường nào. Nan-young hé mắt, cuối cùng nhắm nghiền.
Và môi họ chạm nhau.
Cảm giác đầu tiên là môi người ta lại thô ráp hơn cậu nghĩ, mà cũng mềm mại hơn cậu nghĩ.
Nan-young cho là, mọi chuyện sẽ kết thúc ở đó.
Dù đã đào sâu nghiên cứu kinh thư, nhưng trái tim cậu vẫn chỉ là một đứa trẻ năm tuổi, tính cách bảo thủ, cố chấp như lần đầu gặp thúc phụ, vẫn hiển hiện rõ ràng trong những chuyện như thế này.
Mọi chuyện sẽ kết thúc ở đó, nhưng Su-hwan đã nắm chặt lấy cánh tay định rời đi của cậu.
“……!”
Su-hwan, cậu định đẩy anh ra, nhưng một thứ gì đó nóng bỏng và ướt át hơn đã chạm vào đôi môi hơi hé mở của cậu. Không, nó định chạm vào.
Nhưng thứ nhanh hơn lại là đôi mắt của Nan-young.
Trong tầm nhìn của Nan-young đang đảo liên hồi vì tình huống bất ngờ, cậu đã thấy một người không nên có mặt ở đây…
Bộp, một âm thanh vang lên. Đó là tiếng Nan-young thô bạo đẩy Su-hwan ra, trước khi anh ta kịp nghiêng đầu, khiến đôi môi họ dễ dàng chạm vào nhau hơn.
Tiếng thở dốc vang lên, môi của Su-hwan bị răng Nan-young cào xước, máu đang rỉ ra. Su-hwan dùng mu bàn tay lau môi, có chút hưng phấn vì vết thương và chuyện vừa xảy ra. Su-hwan định truy hỏi cậu, nhưng khi thấy Nan-young đang ngạc nhiên như nai con, mắt không rời khỏi một hướng chếch phía sau mình, anh cũng quay đầu nhìn về hướng đó.
“A…”
Một tiếng thở than bật ra từ đôi môi Su-hwan.
Ở đó, Lee Tae-rok đang đứng.