Hối Lỗi - Chương 25

Đang sửa truyện, Reader nếu không muốn bị đau mắt, thì hãy đọc phần hiện đại nha, cổ đại tui fix mãi không hết lỗi được . Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

 

Chương 25

"... "
"Có tin đồn rằng một điềm gở mà ta không dám nhắc đến sắp xảy ra."
Không thể đọc được biểu cảm của Tae-rok, anh đang che mắt lại. Ngay cả khóe miệng anh cũng không thay đổi.
Việc bệ hạ nằm liệt giường ngày càng thường xuyên hơn là một chuyện khá lâu rồi. Tuy nhiên, việc hoàng 
đế khó có thể đứng dậy sau khi nằm xuống là chuyện của ba năm trước, và việc thái tử bắt đầu thay ông xử lý chính sự là chuyện của một năm rưỡi trước.
Mọi người hẳn chuẩn bị tinh thần. Tuy nhiên, việc chuẩn bị tinh thần cho cái chết của bệ hạ, không ai khác, không bao giờ được thể hiện ra, và người ta phải luôn tỏ ra sốc và đau buồn như thể họ không ngờ đến.
mọi thứ được thực hiện và mọi thứ thất bại dưới tấm màn che đó.
Pan-soo lặng lẽ cúi đầu trước cử chỉ của Tae-rok và rời khỏi phòng.
Những suy nghĩ của Tae-rok chuyển từ Nan-young sang Thái tử. Tất nhiên, điều đó không có nghĩa là Nan-young hoàn toàn bị xóa bỏ. Nan-young sẽ tồn tại trong một góc của phòng như một ảo ảnh tĩnh lặng. Giống như việc Tae-rok thường nghĩ về cháu trai của mình mà không có lý do cụ thể nào trong nhiều năm.
Ngay cả bây giờ khi người thúc phụ đó đang đánh giá tư cách của một người cháu trai khác, Nan-young không thể biến mất hoàn toàn khỏi Tae-rok.


Ai đó bước vào phòng của Nan-young  đang ngủ, và đặt tay lên trán cậu.
Cậu giật mình vì cái chạm và mở mắt ra. Thúc phụ của cậu đang nhìn xuống cậu trong căn phòng tối om, nơi vẫn còn ánh xanh của buổi sớm. Nan-young không thể di chuyển, như thể cậu bị đè bẹp dưới lòng bàn tay của Tae-rok.
"Hạ sốt rồi."
Có vẻ như anh đặt tay lên để kiểm tra nhiệt độ của cậu. Nan-young thở ra chỉ sau khi Tae-rok bỏ tay xuống.
Tae-rok lau tay bằng một chiếc khăn bên cạnh. Cái khăn đó có mùi hương mà anh sử dụng và đưa cho Nan-young. Trong khi anh chậm rãi lau tay, Nan-young đảo mắt nhìn quanh phòng. Không có ai ngoài thúc phụ và cậu. Đây là lần đầu tiên chỉ có hai người họ ở bên nhau sau một thời gian dài.
Tae-rok nhìn Nan-young. Anh không có ý định rời đi khi nhìn cháu trai của mình,và 
cậu dường như không thoải mái với sự hiện diện của anh. Thay vào đó, khi anh nhìn thấy cậu đang nhìn xung quanh, cố gắng nhắm mắt lại và giả vờ ngủ, anh bị sốc khi nghĩ rằng cậu nghĩ mình có thể qua mặt anh, mặc dù trời vẫn còn tối.
"Ta biết hết rồi. Dậy đi."
Tae-rok thúc giục mà không hề nương tay. Trước lời nói đó, Nan-young lại nhắm chặt mắt hơn.
"Cháu nên dậy thì hơn."
Tae-rok lẩm bẩm và nhìn ra ngoài cửa sổ. Vì là mùa hè, anh có thể cảm thấy hơi ẩm ướt qua cửa sổ hơi hé mở. Bầu trời mà anh quan sát trong khi đi ra ngoài và đến căn phòng này đầy mây đến mức nó tối mặc dù đó là thời gian mặt trăng và mặt trời cùng xuất hiện. Sẽ có vấn đề nếu thời tiết trở nên tồi tệ khi thời gian đang gấp rút như thế này. Mọi chuyện sẽ rất rắc rối nếu anh vướng vào bất cứ điều gì.
"Tình trạng của Bệ hạ đang rất nguy kịch. Vì vậy, nếu cháu không muốn bỏ lỡ thời cơ, cháu nên đứng lên và hành động như một Đại quân, bỏ qua những cảm xúc cháu dành cho ta."
Nan-young bật dậy trước lời nói đó. Tae-rok quay đầu về phía Nan-young từ cửa sổ.
"..."
"Với tư cách là một người con trai cũng như một người em trai, cháu không nên bỏ lỡ thời cơ."
Khuôn mặt đang nắm chặt chăn và nhìn anh trở nên vô vọng.


"Hãy cố gắng tránh đi qua những ngọn núi, ngay cả khi chúng ta phải đi đường vòng. Chúng ta không biết khi nào trời sẽ mưa. Sẽ có vấn đề nếu một vụ lở đất xảy ra hoặc một cái cây đổ xuống trên đường đi."
Tae-rok ra lệnh cho những người đang chuẩn bị hành lý. Những người hầu đang chất hành lý lên xe và phủ một tấm bạt dầu lên trên trả lời, "Vâng."
Nan-young hoàn thành sự chuẩn bị của mình hơi muộn,
xuất hiện. Nan-young cố gắng không cử động cánh tay của mình càng nhiều càng tốt để che đi phần cổ tay bị thương của mình bằng tay áo. Kết quả là, tư thế đi bộ của cậu hơi cứng nhắc. Chỉ có Tae-rok là người nhận ra hành vi đó và lý do đằng sau nó. Vì chỉ có Tae-rok biết về những gì xảy ra vào ngày cậu bị thương ở cổ tay.
Tae-rok quay lưng lại với Nan-young và ra lệnh.
"Đại quân Heonwi sẽ đi ngựa với ta. Ngựa của Đại quân Heonwi thì..."
"Không...!"
Nan-young phản đối lời nói của Tae-rok, anh không hỏi ý kiến của cậu. Cậu vội vàng ngắt lời anh.
"cháu sẽ đi ngựa của cháu."
"..."
"...Hãy coi như cháu không nghe thấy gì ạ...."
Cậu cúi đầu như một bông lúa chín khi Tae-rok nhìn chằm chằm vào cậu trong một thời gian dài. Tae-rok tiến lại gần Nan-young, 
cậu đang lẩm bẩm cuối câu.
Tuy nhiên, Nan-young lùi lại khi Tae-rok chỉ còn cách cậu khoảng hai bước chân.
"..."
Tae-rok nhướng một bên mày khi cậu công khai tránh mặt anh. Rồi anh lại tiến lại gần như thể anh không nhận ra điều đó.
Nan-young lại rời đi, và Tae-rok tiến lại gần. Anh túm lấy Nan-young một cách thô bạo ngay trước khi cậu có thể đi xa hơn. Anh cố tình nắm lấy cái cổ tay bị thương của cậu.
"Ah...!"
Nan-young trở nên tái mét vì sợ ai đó sẽ nhìn thấy. Cậu vung tay lên để giật tay Tae-rok ra, thậm chí chấp nhận rủi ro làm cho cổ tay mình bị thương hơn nữa. May mắn thay, Tae-rok buông tay cậu ra ngay lập tức, không giống như trước đây. Nan-young che cái cổ tay của mình ra phía sau và trừng mắt nhìn Tae-rok một cách oán hận.
"Đừng làm như thế. Có người ở đây mà
."
Cậu quát mắng anh bằng một giọng nói hạ thấp đến mức tối đa. Tae-rok cười khẩy. Nó không phải là một lời đe dọa, nhưng có vẻ gần hơn với một lời cầu xin.
"Tại sao cháu lại ngại người khác nhìn thấy thúc phụ lo lắng cho cháu vậy?"
"..."
"Như thể cháu đang hiểu sai hành động của ta vậy."
Hiểu sai à.... Có sự hiểu sai nào giữa chúng ta đâu. Nan-young cảm thấy oan ức. Tae-rok nghiêng đầu về phía Nan-young. Rồi anh có một biểu cảm khá nghiêm túc. Có vẻ như anh đang chia sẻ một câu chuyện nội bộ của hoàng tộc mà những người khác không nên nghe.
Nan-young bị che khuất bởi đầu của Tae-rok, biểu 
cảm cậu lại thảm hại như thể cậu vừa bị trêu chọc.
Tae-rok đứng thẳng dậy sau khi thì thầm xong. Rồi anh quay lại. Anh đang mang con ngựa của mình và con ngựa của Nan-young ra khỏi chuồng. Những con ngựa bóng loáng nhờ được chải chuốt cẩn thận. Tae-rok dỗ dành con hắc mã của mình như thể không có chuyện gì xảy ra, nói rằng, "Ngươi đang không vui vì thời tiết đang xấu đi
à." Khuôn mặt của Nan-young đỏ bừng khi nhìn thấy cảnh đó. Rồi cậu nhanh chóng lấy tay che tai lại, nơi Tae-rok thì thầm.
"Nan-young à. Làm sao thúc phụ có thể tin cháu sẽ coi những gì xảy ra ngày hôm đó là một sai lầm và quên nó đi nếu cháu cứ làm như vậy
đây."
Đó là những gì Tae-rok nói trước đó.
bệ hạ đang nguy kịch. Thời gian là sáng sớm. Mặc dù có mây đen che phủ, nhưng mặt trời đang ở trên cao nhìn chúng ta, và Tae-rok nhắc đến những gì xảy ra ngày hôm đó.
Nan-young cọ xát mạnh vào tai và tiến lại gần Tae-rok, anh đang định tùy tiện tháo yên ngựa của cậu ra.
"Cháu sẽ tự lo liệu."
Nan-young lẩm bẩm khi nghiến răng với Tae-rok và kéo con ngựa của mình lùi lại. Ánh mắt của Tae-rok không rời khỏi cái cảnh con ngựa nâu và Nan-young đang đứng cạnh nhau trong một thời gian dài.


Nan-young quay lại và ngay lập tức bắt đầu chuẩn bị vào cung. Ngay cả Sim-eung bình thường sẽ nói rằng cậu nên nghỉ ngơi, cũng không thể nói gì vào lúc này. Điều đó có nghĩa là tình trạng của bệ hạ rất nguy kịch. Một bầu không khí nặng nề khiến làn da cậu cảm thấy rát rát, khác với bình thường, đang đè nặng lên toàn bộ cung điện. Nan-young ngay lập tức chỉnh trang y phục và rời khỏi nhà.
Nan-young không nói gì trong khi đồng hành cùng Sim-eung đến cung điện nơi bệ hạ đang ở. Tuy nhiên, khuôn mặt của Nan-young 
hốc háccậu gặp phải một điều gì đó tồi tệ hơn cái nóng trong chuyến đi nghỉ hèMột bên khóe miệng cậu bị sưng và có vảy như thể nó va vào thứ gì đó. Da cậu nhợt nhạt, và làn da mỏng manh quanh mắt cậu đỏ lên. Tệ nhất là cổ tay cậu, nhưng may mắn thay, nó không thể nhìn thấy vì nó được che phủ bởi tay áo màu tím của quan phục.
Sim-eung liên tục kiểm tra vẻ mặt của Nan-young. Cậu đang ngồi thẳng lưng trên lưng ngựa, nhưng sẽ không có gì đáng ngạc nhiên nếu cậu nhắm mắt lại và ngã xuống bất cứ lúc nào. Điều duy nhất cậu dựa vào là ý chí của mình. Nan-young cắn và cắn vào má trong của mình cho đến khi chúng bị rách toạc.
Khi cậu đến Wangdo và chia tay để đi đến cung điện của riêng mình, Nan-young quay lưng lại mà không nói một lời chào tạm biệt với thúc phụ của mình,đây 
là  một điều thô lỗ. Thúc phụ gọi cậu, Nan-young à, từ phía sau với một giọng nói mà anh không cần phải lớn tiếng để mọi người có thể nghe thấy.
Thật xấu hổ khi anh gọi tên cậu thay vì Đại quân Heonwi hay cháu trai trước mặt những người khác. Đó chỉ là người thúc phụ gọi tên cháu trai mình, nhưng nó lại cảm thấy tục tĩu hơn bất kỳ hành động nào khác. Bụng dưới của cậu thắt lại và nhói lên khi nghe thấy tên mình, nhưng Nan-young không quay lại. Chỉ có mình mình cảm thấy điều này. Không ai biết về những gì xảy ra giữa mình và thúc phụ. Cậu lặp đi lặp lại nó như một câu thần chúvô số lần.
Tuy nhiên, cậu không thể quay lại. Vì cậu sợ mọi thứ sẽ bị lộ.
Thúc phụ của cậu gọi cậu một lần nữa, vẫn không hề nao núng.
Hẹn gặp lại sau
nhé.
Chúng ta sẽ gặp lại nhau. Chúng ta sẽ gặp lại nhau trong cung điện. Thậm chí sẽ không có khoảng cách giữa các quan chức cấp cao và cấp thấp giữa chúng ta. Vì chúng ta là gia đình, vì chúng ta là Đại quân, chúng ta sẽ đứng trên cùng một đường thẳng. Sẽ không có chỗ trống bên cạnh cậu như trong lễ cưới của Thái tử lần này.
Nan-young sợ điều đó. Vì sợ hãi, cậu cầu nguyện cho sự an toàn của phụ 
hoàng mình và cầu mong rằng cuộc khủng hoảng này sẽ chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua.
Mình là một đứa con bất hiếu
.
Nan-young cúi gằm đầu xuống. Nước mắt rơi xuống. Sim-eung nghĩ rằng đó là vì lo lắng cho bệ hạ. Nan-young không thể dễ dàng ngăn những giọt nước mắt đó vì cậu biết rằng Sim-eung đang nghĩ như vậy.
Bệ hạ băng hà ba ngày sau khi Nan-young trở lại. Nan-young khóc cho đến khi gần như ngất xỉu. Ngay cả khi thời gian được quy định theo luật pháp cho phép cậu khóc, cậu cũng không thể chờ đợi được. Cậu không thể làm gì khác ngay cả khi nó đi ngược lại với nghi thức.
Đó là một khoảnh khắc hiếm hoi khi trái tim của Nan-young yếu hơn cơ thể cậu. Nan-young cần Tae-rok nhiều đến thế. Nan-young vừa oán giận vừa ghét Lee Tae-rok, và đồng thời cậu rất muốn gặp anh. Anh là người mà cậu nhớ đến nhất khi cậu yếu đuối nhất. Thúc phụ của cậu
không những là trưởng bối gần gũi nhất, hay duy nhất của cậu, còn là một người bạn và một người thầy trong suốt quá trình trưởng thành của cậu. Thúc phụ của cậu là chỗ dựa của cậu.
Tuy nhiên, khi Tae-rok thực sự đến, Nan-young thậm chí còn không
thèm nhìn anh.
Sự khao khát chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua, và bây giờ cảm giác mất mát còn lớn hơn nhiều. Và cậu cũng sợ. Việc một vị vua thay đổi có nghĩa là thế giới đang bước vào một kỷ nguyên mới. Bây giờ niên hiệu cũng sẽ thay đổi và cậu là em trai của vua chứ không phải con trai của vua. Mặc dù cậu không thể ngủ được trong tang lễ quốc gia, Nan-young thường xuyên ngất đi và thức dậy với một tiếng hét.
Khi Tae-rok phát hiện ra Nan-young đang ngồi thẫn thờ, anh tặc lưỡi trước. Tuy nhiên, Nan-young không phản ứng.
"..."
Khuôn mặt của Nan-young bị tổn thương hơn nữa vì khóc quá nhiều đến mức nó trở nên tê liệt. Đôi mắt cậu bị đỏ hoe, và má cậu khô ran và có muối.... Tae-rok không nói gì trước mái tóc xõa tung và cái vẻ ngoài yếu ớt hơn của cháu trai mình, cậu không ăn gì trong ba ngày.
Tae-rok cũng coi như mất người huynh của mình, nhưng anh không đau khổ đến thế. Thái tử
    giờ đây trở thành vua, không có khả năng chăm sóc đệ đệ của mình. Chỉ còn lại Tae-rok.
"Đại quân Heonwi."
Tae-rok gọi Nan-young một cách trang trọng như thể họ đang ở trong cung điện.
"Ba ngày trôi qua rồi, vì vậy cháu có thể ăn một chút gì đó."
"..."
Nan-young quay lại về phía có âm thanh. Cậu không quay lại vì đó là Tae-rok, mà chỉ vì có một âm thanh đến từ hướng đó. Tae-rok ngồi xổm trước mặt Nan-young.
"Chạy theo người khuất không phải là hiếu thảo. Cháu định chết như thế này sao?"
"...Đừng nói như vậy
."
"Ta biết. Ta cũng không muốn nói những điều như vậy. Ta là người không muốn cháu như thế này hơn bất kỳ ai."
"..."
"Ta nghĩ ta là người quan tâm đến cháu nhất trong số những người còn sống."
Điều đó không sai, nhưng cái cụm từ người còn sống đâm vào Nan-young như một con dao. Cậu đẩy ngực Tae-rok ra.
"Nhưng ngay cả với thúc phụ, hoàng 
huynh của người và cũng là bệ hạ cũng băng hà, sao thúc phụ có thể nói như vậy ?"
"Đó là bản chất của mối quan hệ giữa một Đại quân và một bệ hạ. Và phẩm giá mà một thành viên của hoàng tộc phải tuân thủ cũng như vậy. Ngay cả khi nó nghe có vẻ tàn nhẫn, việc cháu bảo vệ trung tâm của mình là nhiệm vụ lớn nhất của cháu. Nếu cháu mất hoàng 
huynh của mình sau này, cháu sẽ hiểu ta thôi..."
Đó là một tuyên bố nguy hiểm đến ớn lạnh. Nan-young cắt ngang lời nói của Tae-rok.
"Đừng nói... đừng nói như vậy
."
Tae-rok chỉ cười khi nhìn thấy đôi mắt đang trừng trừng nhìn anh.
"Được rồi. Bây giờ cháu trông giống một người còn sống hơn rồi đấy. Đi theo ta. Ta không có khả năng để tổ chức tang lễ cho Đại quân đâu."
Tae-rok nắm chặt lấy cánh tay của Nan-young, 
cậu đang cố gắng đẩy anh ra và vùng vẫy.
Nơi Nan-young từng ở rất yên tĩnh. Những món ăn chỉ bao gồm rau thanh đạm không có thịt và cháo gạo được mang đến. Tae-rok khuấy cháo gạo thay cho Nan-young, cậu thậm chí còn không có ý định cầm thìa và bướng bỉnh quay đầu đi. Cậu thấy cậu ăn cháo gạo thường xuyên hơn là ăn cơm đúng cách.
Tae-rok đẩy bát cháo gạo nguội về phía Nan-young và hỏi như một tiếng thở dài.
"Cháu đang tức giận hay đau buồn vậy?"
"..."
"Hoặc có phải là cả hai không. Cháu tức giận với ta và Bệ hạ..."
"Cháu tức giận với thúc phụ ạ."
Nan-young trả lời trong khi quay đầu đi. Một cái miệng bướng bỉnh. Tae-rok vuốt môi mình khi nhìn cái miệng của Nan-young. Anh hầu như không quan tâm đến vẻ ngoài của mình, nhưng anh nghĩ rằng cái phần đó của cậu giống anh. Lee Nan-young, cháu có một trong những khía cạnh mà cháu muốn trở thành
giống như ta đấy. Anh sẽ không vui khi nói điều đó ngay bây giờ.
"Nếu cháu định làm vậy, hãy làm cho đúng."
Tae-rok khuyên nhủ với một giọng nói dịu dàng hơn khi phát hiện ra rằng cái miệng của Nan-young giống mình.
"Nếu cháu muốn coi nó như một sai lầm, hãy đừng nhớ đến nó, đừng thể hiện nó với ta, và hãy đối xử với ta như trước đây. Như cái lúc cháu vẫn gọi ta là thúc phụ."
"Cháu không muốn...!"
Nan-young hét lên trước những lời thản nhiên của Tae-rok. Tuy nhiên, cậu sẽ làm thế nào khi cái giọng nói mà không ăn gì trong ba ngày cố gắng tức giận. Số lượng lính canh đang tuần tra cung điện trong thời gian để tang giảm, vì vậy có ít người trong căn phòng hơn bình thường. Sau khi Nan-young rời khỏi cung điện, họ chỉ cần quản lý cậu, vì vậy có lẽ chỉ có hai hoặc ba người thôi.
"Cháu không muốn điều này, cháu cũng không muốn điều kia. Ta
có phải hiểu cho cháu tất cả mọi thứ như là một thúc phụ không?"
"..."
"Cháu khó mà hài lòng với thúc phụ cháu được nhỉ."
"..."
"Không phải cháu tức giận với cháu mà là tức giận với ta à."
Nan-young vẫn im lặng. Cậu không muốn nói về ngày hôm đó. Cậu làm điều tương tự, nhưng chỉ có một người đau khổ nhiều đến thế. Tae-rok quyết định nhường nhịn trước cái cảnh đó. Anh sẽ làm vậy, ngay cả khi đó sẽ là bước đi duy nhất anh sẽ nhường nhịn mãi mãi. Nếu anh chỉ có thể từ bỏ một điều trong đời, vâng, anh sẽ từ bỏ cậu.
"Được thôi. Hãy coi như đó là một sai lầm."
Ánh mắt của Nan-young bắt đầu dao động trước lời nói đó.
"Hãy cứ nói rằng ta cũng không nhớ gì cả. Không có gì xảy ra vào đêm hôm đó cả."
Tae-rok khẽ gõ bát cháo bằng thìa.
"Thay vào đó, cháu phải quên mọi thứ xảy ra với con trai của Đô Tổng quản. Và đừng bao giờ tò mò về những điều như vậy nữa. Cháu hẳn học được bài học của mình một cách kỹ lưỡng về những gì có thể xảy ra nếu cháu làm vậy một cách liều lĩnh rồi."
Ngay sau đó, Tae-rok đặt thìa xuống. Rồi anh đứng dậy. Nan-young quay đầu lại trước cái dáng vẻ đột ngột của Tae-rok, anh dường như sắp rời đi.
"..."
Đôi mắt của Nan-young giống như cậu năm tuổi, khi cậu trốn sau một thái giám và nhìn anh. Cậu cô đơn như cậu mười tuổi, khi cậu đứng với tư cách là sứ thần trong lễ cưới của
anh. Cậu run rẩy như đôi môi cậu mười lăm tuổi, khi cậu bị tổn thương bởi những lời nói đừng bướng bỉnh.
"Cháu trai, ta không biết cháu muốn ta làm gì ngay bây giờ nữa...."
Nan-young có một biểu cảm khó hiểu trước câu hỏi hung dữ của Tae-rok. Cậu sẽ sớm ngăn anh lại, nói rằng cậu quá cô đơn và sợ hãi và dang tay ra.
Tae-rok trở nên cạn lời. Thật khó để chiều lòng và phù hợp với cháu mình. Đây là lần đầu tiên anh quan tâm đến đối phương nhiều đến thế trong cuộc đời mình. Anh mắng cậu vì cậu làm những điều dại dột, và khi anh thấy cậu sợ hãi đến thế sau khi mắng cậu, anh muốn lùi lại. Bởi vì cậu vừa mất cha mình.
Tuy nhiên, cháu không biết ta định đi đến đâu vì cháu đâu. Cháu quá ngây thơ
rồi.
Tae-rok nghiến răng. Rồi anh đẩy cái bàn ăn hình bát giác nhỏ trước mặt mình sang một bên. Một âm thanh leng keng vang lên khi những chiếc thìa va vào nhau. Nan-young  hoảng sợ trước âm thanh đó, dang tay ra phía sau và chống tay xuống sàn.
"Ưp...!"
Nan-young mở to mắt. Lee Tae-rok nắm lấy cái bàn tay đang duỗi ra phía sau để thoát đi và chạm vào sàn, và anh ôm chặt lấy phía sau đầu cậu và kéo cậu lại.
Đôi môi của họ chạm vào nhau. Đôi môi của Nan-young  cứng đờ vì ngạc nhiên
 . Cậu không thả lỏng môi, vì vậy nó xé toạc môi của Tae-rok. Tae-rok  không quan tâm, đẩy lưỡi vào và nhanh chóng và mạnh mẽ chà xát vào vòm miệng mềm mại của Nan-young.

 

 

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo