Đang sửa truyện, Reader nếu không muốn bị đau mắt, thì hãy đọc phần hiện đại nha, cổ đại tui fix mãi không hết lỗi được . Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%
#4
Tae-rok biết, rằng những gì anh đang làm thật nực cười. Đây không phải là cách cư xử của hoàng thất. Cái kiểu thân thiện và tinh nghịch này, cũng không phải là cách cư xử của Tae-rok.
Nhưng chính vì vậy mà nó lại có tác dụng với Nan-young. Nan-young từ từ rời khỏi vạt áo của vị thái giám rồi quay đầu lại nhìn anh. Nước mũi trong veo chảy dài từ vạt áo của vị thái giám rồi đứt phựt. Tae-rok nhăn mặt, vô thức bật cười.
“Thúc phụ….”
Nan-young dang tay chạy về phía Tae-rok. Trên chiếc áo màu xanh lục của vị thái giám in hằn vết nước mắt và nước mũi của Nan-young, tạo thành một màu xanh đậm hơn. Vị thái giám cạn lời, Tae-rok cũng cạn lời. Nhìn cái vạt áo nực cười kia, Tae-rok vô thức dang tay ôm lấy Nan-young đang chạy đến. Dù chỉ là cúi người ôm lấy cái lưng nhỏ nhắn đang bám vào chân mình vụng về.
“Đừng giận mà… Cháu sẽ không ngang bướng nữa…”
“Thực ra hoàng tử là một đứa trẻ chỉ biết ngang bướng thôi.”
“Nhưng mà… cháu không nên làm thế với người thân. Cháu không nên làm thế với thúc phụ.”
“Gia đình quan trọng đến vậy sao?”
Nan-young ngẩng đầu nhìn Tae-rok. Không quan trọng. Với anh, gia đình không có ý nghĩa gì cả. Nhưng anh không thể nói thật với khuôn mặt ngây thơ kia được. nếu anh nói ra sự thật với thằng bé bướng bỉnh, được yêu thương nhưng lại càng cô đơn hơn này, thì nó sẽ khóc suốt ba ngày ba đêm mất. Nếu anh nghe thấy tiếng khóc đó dù chỉ một lần thôi, nó sẽ ám ảnh anh đến tận phủ Đại quân.
“Ừm. Cứ cho là vậy đi.”
Vậy nên Tae-rok chỉ ậm ừ cho qua rồi vỗ nhẹ vào lưng Nan-young. Chính xác là ba lần. Rồi anh buông Nan-young ra, đưa lại thanh kiếm gỗ cho cậu.
“Đừng bao giờ vứt vũ khí đi nữa. Ta sẽ kể cho cháu nghe cháu đã làm một việc ngu ngốc đến mức nào, khi cháu lớn hơn một chút và khỏe mạnh hơn đến mức có thể đi săn được.”
“…Vậy có nghĩa là thúc phụ hứa sẽ mang cháu đi săn ạ?”
“Sao lời ta lại thành ra như vậy? Ta không hề nói thế. Nan-young, có chắc là cháu được các sư phụ khen ngợi không vậy? Hình như cháu không được thông minh cho lắm.”
“……”
“Trước hết thì cháu cứ lớn lên đi đã.”
Anh thật sự rất mệt mỏi, nhưng lại không thể đối xử tàn nhẫn với thằng bé được.
Ngay cả Tae-rok, một người hiếm khi mệt mỏi, cũng phải thở dài. Anh đứng thẳng người dậy. Nan-young tạo khoảng cách, lại bắt đầu vung kiếm gỗ. Anh tự hỏi liệu sẽ có ngày anh dạy cho thằng bé về sự ngu ngốc đó không, liệu thằng bé có lớn lên đến lúc kết hôn không, anh không thể tưởng tượng được.
Bữa tối hôm đó có cả vua và hoàng hậu, thậm chí cả thế tử. Thêm cả thái phi nương nương nữa, đúng là một bức tranh gia đình hạnh phúc. Việc một tông thân đã xuất cung tự tiện vào cung vốn không phải là một việc hay ho gì cho lắm. Hơn nữa Tae-rok đã trưởng thành từ lâu, không cần thiết phải gọi anh đến những nơi như thế này, đó là ý kiến chung của trưởng bối.
Tuy nhiên, Nan-young vẫn tiếc nuối vì thúc phụ đã không ở lại, nên vô tình nói ra điều đó, khi đang thưởng thức món tráng miệng sau bữa ăn.
"hoàng tử có vẻ thích thúc phụ nhỉ?"
Nghe đại phi hỏi, Nan-young giật mình. Rồi cậu mỉm cười, cố gắng trông thật tươi tắn và khỏe mạnh, như cậu đã tập luyện một mình. Giọng cậu cũng hào hứng hơn "Vâng ạ!".
Nghe câu trả lời đó, nhà vua, hoàng hậu và thái phi đã nhìn nhau. Dù muốn sống hòa thuận với nhau, nhưng người chủ động vạch ra ranh giới trước lại là Tae-rok. Khi còn nhỏ, trẻ con sẽ nhìn người khác chân thật hơn, vậy mà Nan-young dù không hề giả tạo, lại không hề dè chừng Tae-rok, mà lại thích anh đến vậy, thật đáng ngạc nhiên. Có lẽ cái tin đồn Tae-rok chỉ cưng chiều cháu trai của mình là thật chăng.
“Vậy à… Cháu phải kính trọng trưởng bối theo lời dạy của các bậc thánh hiền chứ. Sau này cũng phải đối xử tốt với thúc phụ nhé.”
Nhà vua dỗ dành Nan-young, giọng nói dịu dàng như mọi khi.
Mặt trời lặn. Càng về sau, màn đêm càng tham lam nuốt chửng mặt trời nhanh hơn, tiến đến gần hơn. Thế tử không khỏi phàn nàn với Nan-young.
“Thúc phụ chẳng thèm đoái hoài gì đến ta kìa… Không ngờ đến cả thúc phụ cũng sẽ cưng chiều đệ đấy.”
Lời nói một khi đã thốt ra thì không thể rút lại được. Thế tử chợt nhận ra , cắn chặt môi.
Vị trí của thế tử rất quan trọng và nghiêm túc. Nếu những người xung quanh Nan-young không mong đợi gì ở cậu, thì thế tử lại ngộp thở vì sự kỳ vọng. Vậy nên thỉnh thoảng cậu không thể không ghen tị với đứa em trai chỉ được yêu thương này. Rất hiếm khi… những cảm xúc thoáng qua đó lại độc địa, đáng xấu hổ đến tột cùng.
Sự cô đơn mà Nan-young biết và sự cô đơn mà thế tử biết hoàn toàn khác nhau, nhưng cả hai đều thấm thía.
“Điện hạ….”
Nan-young lẩm bẩm ngây người. Thấy em trai mình lại gầy đi vì ốm đau, thế tử xấu hổ. Thế tử nói một câu nhỏ nhẹ , rồi quay người đi "Ta về trước đây."
Màn đêm buông xuống phía sau thế tử đang bước nhanh về phía trước. Vị thái giám tiến đến dỗ dành Nan-young, cậu vẫn chưa rời khỏi chỗ vì mãi nhìn theo bóng lưng đó.
"Ngài ấy không có ý đó đâu ạ."
“…Đúng vậy. Chắc là hyunh ấy chỉ hơi mệt thôi. Ta hiểu mà.”
Nan-young cố gắng gật đầu tự nhủ
“Huynh ấy chỉ hơi mệt thôi. Ta có thể hiểu mà.”
Thật đáng khen. Nhưng cũng thật đáng thương. Dù là anh em nhưng một người là thế tử chính thống, một người là hoàng tử, con đường họ đi sẽ ngày càng xa nhau hơn. Giống như Tae-rok, dù là người nhà, nhưng lại trở thành một người xa lạ vĩnh viễn.
Vị thái giám cẩn thận chắn trước mặt Nan-young - nói rằng cậu có thể hiểu được, nhưng vẫn không thể rời mắt khỏi bóng lưng của thế tử. Đến lúc này, Nan-young mới khẽ cúi đầu, bước đi. Tiếng bước chân thật cô đơn.
Thời gian trôi qua nhanh chóng với trẻ con. Một năm trôi qua, đã đến mùa hè rồi. Nan-young đang đổ mồ hôi đầm đìa, đọc to. Khác với những gì cậu đã làm với thế tử, Ki Heum, sư phụ của Nan-young, dạy dỗ cậu mềm mỏng hơn.
"Đúng vậy. Hiếu (孝) là như vậy đó. Kính trọng cha mẹ, trân trọng cơ thể mà cha mẹ đã ban cho. Không chỉ hiếu kính trưởng bối, mà việc bảo vệ bản thân cũng có thể được coi là hiếu."
Giọng của Ki Heum rất dịu dàng. Trong đó còn có cả sự tự hào. Nan-young tự do học theo, thể hiện những suy nghĩ của mình. Một sự linh hoạt mà thế tử không được phép có.
“Chúng ta nghỉ một lát nhé?”
Ki Heum mỉm cười dịu dàng hỏi. Đến lúc này, Nan-young mới thả lỏng cơ thể. Việc giữ thẳng lưng khi ngồi cũng khiến cậu mệt mỏi, chứng tỏ rằng dù đã sáu tuổi, Nan-young vẫn chưa khỏe mạnh hơn.
Hwajae được mang đến. Sau khi được chia cho nhà vua, thái phi, trung điện và thế tử, Hwajae đá bào được đựng trong một chiếc bát bằng bạc, cũng được mang đến cho Nan-young.
“Vì đây là thứ quý giá, nên hãy nâng niu và ăn hết, hãy ăn với lòng biết ơn.”
“Vâng, thưa sư phụ.”
Một câu trả lời đầy khí thế. Nan-young đã từng bị khó tiêu rất nặng, vì ăn đồ lạnh quá nhanh, nên làn này cẩn thận dùng thìa gắp từng miếng một. Ngọt ngào quá. Khuôn mặt Nan-young rạng rỡ hẳn lên.
“Có thể mở cửa sổ được không ạ?”
"Được chứ."
Ki Heum sẵn sàng gật đầu. Vị thái giám đang theo dõi định mở cửa, nhưng Nan-young đã tự mình mở. Và thật trùng hợp, cậu đã nhìn thấy Tae-rok đang đi ngang qua.
Đôi mắt Nan-young sáng lên. Đáng lẽ mặt trăng và các vì sao không thể nhìn thấy vào ban ngày được, nhưng ngôi sao trong mắt Nan-young vẫn lấp lánh, dù mặt trời đang ở trên đỉnh đầu.
“Thúc phụ!”
Dù có Ki Heum ở đó, Nan-young vẫn không kìm được mà gọi Tae-rok.
Nghe có người gọi, Tae-rok giật mình quay đầu lại.
Lúc đó, Tae-rok đang ở trong trạng thái rất tệ. Đó là lý do tại sao anh lại vào cung. Tae-rok vào cung theo lệnh để gặp riêng nhà vua. Vừa ngồi xuống, nhà vua đã đi thẳng vào vấn đề hôn sự của Tae-rok.
‘Đệ vẫn chưa gặp con gái của Park Chang-cheon à?’
‘Ngài gọi thần đến chỉ để nói chuyện này thôi sao?’
Nhìn Tae-rok lộ rõ vẻ chán ghét, nhà vua mỉm cười hiền từ.
‘Đệ năm nay mười chín rồi. phải lấy vợ thì mới làm gương được chứ.’
‘Thần không cần phải làm gương cho ai cả. Thần chỉ cần im lặng sống qua ngày, thể hiện lòng trung thành với điện hạ khi cần thiết là được.’
‘Đừng tự hạ thấp mình như vậy.’
Dù nói vậy, nhà vua vẫn tỏ ra áy náy với Tae-rok.
Ngài biết rõ Tae-rok là một người tài giỏi. Nếu Tae-rok không phải là em trai của ngài mà là con của một gia đình quý tộc, thì việc thể hiện tài năng của anh, sẽ dễ dàng hơn nhiều.
‘Có rất nhiều việc đệ có thể làm với tư cách là một tông thân.’
‘Nhưng mấy lão già kia không muốn thần ra mặt đâu.’
‘Hôm nay chúng ta hãy nói chuyện về phu nhân tương lai của đệ đi.’
Hwajae cũng được mang đến cho Tae-rok. Tae-rok chỉ nhìn dòng nước trái cây màu hồng nhạt, chứ không hề động vào.
‘Nếu thần nói rằng thần không muốn kết hôn, thì đó có phải là bất trung không? Có phải thần đã làm trái ý ngài không?’
‘Nếu là bất trung thì ta không biết, nhưng chắc chắn là bất hiếu rồi. Với tư cách là một anh trai, ta muốn nghe lý do tại sao đệ lại không muốn kết hôn.’
Khuôn mặt nghiêng của Tae-rok - đang tránh ánh mắt của ngài, hoàn toàn khác với nhà vua có đường nét mềm mại. Cứ như thể họ không cùng huyết thống vậy. Cuối cùng Tae-rok vẫn uống trà nóng thay vì Hwajae. Anh ghét sự dịu dàng và yếu đuối của nhà vua, nhưng với tư cách là anh trai của anh, anh lại có rất nhiều cảm xúc phức tạp.
‘Các gia đình công thần hiện tại đã đủ nguy hiểm rồi. Không cần phải trao thêm quyền lực cho họ nữa.’
‘Đệ ghét Park Chang-cheon vì hắn là một gia đình công thần à. Vậy còn những cô gái khác thì sao?’
‘Những người phụ nữ khác cũng vậy thôi.’
Tae-rok cười khẩy. Anh thật lòng muốn hỏi đất nước này là của ai. Nhưng anh trai của anh sẽ đưa ra một câu trả lời hoàn hảo. Một câu trả lời mà không ai có thể bắt bẻ được. Tae-rok ghét những câu trả lời đúng đắn. Ai mới là người quyết định đáp án đúng là gì? Những gì bệ hạ hài lòng là đáp án, những gì tốt cho người dân là đáp án, hay là những gì phù hợp với khẩu vị của công thần là đáp án?
'Nan-young ấy.'
Vậy nên Tae-rok đã đánh trống lảng.
'Thằng bé không có năng khiếu với kiếm thuật. Thể chất lại yếu ớt, da cũng mỏng manh nữa.'
'Ta đâu có bảo đệ huấn luyện nó thành một võ tướng, ta chỉ muốn nó đủ sức tự bảo vệ mình thôi.'
Tae-rok xoa xoa xương lông mày, buột miệng nói:
'Nan-young là người biết tự bảo vệ mình. Thằng bé thông minh lắm. Không phải chỉ có kiếm mới là vũ khí’
Nghe câu trả lời đó, bệ hạ sáng mắt lên: "Có vẻ đệ thực sự yêu quý Nan-young như lời đồn".
Điện hạ à, có phải ngài kỳ vọng quá nhiều vào con trai mình không?
Anh suýt phản bác, sợ những tin đồn anh khuếch đại chỉ để cho vui, sẽ thành sự thật.
Đó là cuộc trò chuyện tích tụ nhiều khó chịu, giận dữ vô cớ. Sau khi cuộc trò chuyện riêng kết thúc, Taerok đi lang thang. anh đến nơi Nan-young đang học. Nếu thời tiết nóng hơn hoặc ít nóng hơn một chút, Nan-young đã không ở đây, mà ở nơi ấm hơn hoặc mát hơn.
Hình ảnh Nan-young thò người ra khỏi cửa sổ và gọi "Thúc phụ", Tae-rok không hề thấy cậu có chút trang trọng nào cả. Dù có thể yêu cầu cậu lịch sự, nhưng anh sẽ không ép buộc cậu. Đó là những gì người ta mong đợi ở em trai của thế tử.
"Ở đó làm gì vậy."
Tae-rok đáp lại , giọng trầm thấp.
Nan-young vui mừng vì Tae-rok đã nhìn thấy cậu,vội vàng quay đầu lại.
"Sư phụ! Con có thể ra chào thúc phụ một lát được không ạ? Con muốn thực hiện những gì mình đã học về hiếu (孝) ạ!"
Không có kẽ hở nào để từ chối yêu cầu của Nan-young. hoàng tử thông minh. Ki Heum nhăn mặt cười.
"Cứ đi đi."
Vì cậu muốn thực hiện những gì mình đã học, sư phụ biết làm sao đây. Ki Heum khéo léo cho phép, Nan-young lập tức lao ra ngoài.
Tae-rok đứng chờ ở đó. Nan-young đang vội vã chạy đến. Trẻ con hay cười khi chạy, không biết cậu cười vì đang chạy, hay cười vì nhìn thấy anh nữa. Thật là một khuôn mặt tròn trịa như mặt trăng. Tae-rok khoanh tay sau lưng, quan sát, rồi nhanh chóng tiến đến đỡ Nan-young, cậu suýt ngã xuống vì mặt đất hơi gồ ghề.
"Mặt đất ở đây không bằng phẳng nhỉ. Ai là cung nhân chịu trách nhiệm khu vực này vậy?"
Sim-eung vội vã đuổi theo Nan-young, trừng mắt nhìn về phía sau. Sau khi liếc nhìn cái tên đang lảng tránh ánh mắt của mình, ông lại quay đầu lại, cúi gằm mặt xin lỗi.
Ngay cả Sim-eung, người ở gần Nan-young nhất, có lẽ cũng là người đã chứng kiến cảnh hai người ở bên nhau nhiều nhất, cũng không thể đoán được, Tae-rok đang đối xử với chủ nhân của ông như thế nào. Đôi khi anh lạnh lùng, đôi khi anh lại dịu dàng như một thúc phụ thực thụ. Tất nhiên, đó là sự dịu dàng theo tiêu chuẩn của Tae-rok. Lần này, anh đang tức giận vì Nan-young suýt ngã, hay là đang tức giận vì khu vực này không được quản lý tốt thế?, thật khó mà biết được.
"Thúc phụ, hôm nay có Hwajae ạ. Thúc phụ đã ăn chưa ạ!"
"Ta chưa ăn. Ta không thích Hwajae."
“Thật ạ…?”
Đứa trẻ ngạc nhiên trước một sự thật hiển nhiên, rằng người khác có thể không thích thứ mà mình thích. Tae-rok bỏ tay cậu ra rồi lùi lại một bước.
"Đừng có ăn nhiều Hwajae. Cháu vừa bị đau bụng cách đây không lâu còn gì."
“Người… nghe được chuyện đó ạ?”
"Ta chỉ đoán thôi, nhưng có vẻ là sự thật rồi."
“Thúc phụ…!”
Nan-young kêu lên, vẻ mặt sắp khóc. Thúc phụ rất tinh nghịch, dễ dàng trêu chọc cậu. Và hôm nay, quyết tâm đối phó với sự trêu chọc đó một cách điềm tĩnh của cậu đã vô nghĩa, vì cậu cứ bị mắc bẫy hết lần này đến lần khác.
"Hơn nữa, cháu không nên đổ mồ hôi nhiều như vậy, rồi chạy ra ngoài. Phải lau khô mồ hôi, chỉnh trang lại quần áo cho tươm tất vào. Nếu không sẽ bị cảm đó."
"......"
Nan-young muốn phản bác như anh trai của cậu, rằng ai lại bị cảm vào cái thời tiết nóng nực này, nhưng cậu không thể làm vậy. Thực tế chẳng phải người cứ đổ bệnh sốt cao là cậu sao. Ngự y đang bận rộn, đến nỗi chân ông ấy nổi mẩn đỏ cả lên vì cậu, chứ còn ai vào đây.
"Người ta bảo đến chó cũng không bị cảm vào mùa hè mà."
"...Vậy có nghĩa là cháu còn không bằng một con chó sao ạ?"
"Vì cháu không phải là chó nên cháu mới bị cảm. Cháu phức tạp và tinh tế hơn chó nên mới thế."
Tae-rok ném ra một lời an ủi qua loa. Nếu nghe kỹ, người ta sẽ phải nghi ngờ đây có phải là lời chửi rủa hay không. Nhưng may mắn thay, Nan-young đã đón nhận nó một cách thuần khiết. Vẻ mặt của Nan-young lại rạng rỡ trở lại, cậu nghiêng đầu. Nan-young xâm phạm khoảng cách mà Tae-rok đã tạo ra, cả hai lại tiến đến gần nhau.
"Có… phải thúc phụ cũng đã từng bị cảm mùa hè, hay là bệnh do nhiệt vào tiết xử thử chưa ạ?"
Không cần phải suy nghĩ. Tae-rok lắc đầu.
"Ta chưa bao giờ bị như vậy. Ngoài việc bị thủy đậu khi còn nhỏ ra thì ta chưa từng bị bệnh."
Khuôn mặt Nan-young tái mét vì sốc. Nếu những gì thúc phụ của cậu nói là thật, thì chỉ những người phức tạp, tinh tế mới bị cảm thôi. Vậy có nghĩa là thúc phụ không phải vậy, chẳng lẽ anh là chó sao.
Đọc được sự hoang mang đó, Tae-rok chỉ nhếch mép lên rồi nói thêm.
"Có lẽ ta là đồ chó thật."
“...Không, không phải.”
Nếu Ki Heum ở đó, chắc chắn mặt anh ta sẽ cứng đờ. Thật là xúc phạm đến bệ hạ, anh trai của Tae-rok, nếu anh ta nói như vậy.
Nghe những lời đó, Nan-young ôm lấy chân Tae-rok rồi lắc đầu.
"Thúc phụ không phải chó… không phải thế đâu ạ! Tuyệt đối không phải!"
"Tại sao chứ. Dựa vào đâu mà cháu biết về ta?"
Tae-rok hỏi lại
"Bởi vì… người là thúc phụ của cháu mà. Nếu cháu phức tạp và tinh tế, thì thúc phụ cũng vậy ạ."
"Cũng có kiểu, thúc phụ và cháu trai không giống nhau, giống như những người anh em không giống nhau vậy."
“Dù, dù chúng ta không giống nhau thì….”
“Thôi được rồi. Ta biết cháu ngoan cố đến mức nào rồi, cứ cho là cháu nói đúng đi. Vào trong đi. Không phải giờ học sao.”
Nóng quá. Tae-rok đẩy vai Nan-young - có nhiệt độ cơ thể cao hơn người lớn, ra xa. Vẻ mặt Nan-young lộ rõ vẻ tiếc nuối. Ngài không hề đổ một giọt mồ hôi nào, vậy mà ngài lại nói dối là ngài thấy nóng. Ánh mắt cậu đã nói lên điều đó.
"Nếu cháu đến muộn thì Sư phụ sẽ mắng cháu đấy."
"Sư phụ không mắng cháu đâu ạ."
Không ai la mắng người khác nhiều như anh trai của anh. Nếu mình làm gì đó dù chỉ một chút, anh ấy cũng sẽ khuyến khích mình một cách thái quá. Thực ra mình có thể làm nhiều hơn thế, nhưng mình lại rụt rè và giấu kín nó đi vì cái phản ứng đó.
"Vậy sao…."
Tae-rok cúi người thật thấp khi nhìn Nan-young đang ủ rũ. Có như vậy anh mới có thể chạm vào tai Nan-young. Tae-rok - luôn bị những cơn đau do phát triển hành hạ từ khi còn nhỏ, vẫn thường xuyên bị đau đầu gối, mắt cá chân và khuỷu tay. Anh vẫn đang lớn lên, và Nan-young dù đang lớn lên, vẫn không thể theo kịp Tae-rok.
Tae-rok thở dài, liếc nhìn Nan-young đang cố gắng theo kịp mình.