Đang sửa truyện, Reader nếu không muốn bị đau mắt, thì hãy đọc phần hiện đại nha, cổ đại tui fix mãi không hết lỗi được . Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%
“Trong cung chắc cô đơn lắm, không có bạn bè gì cả.”
Tae-rok vốn không giỏi an ủi người khác, chỉ biết đánh trống lảng. Đến lúc thì cũng sẽ chọn một đứa trẻ trạc tuổi, giao cho cậu, chắc cũng đỡ buồn chán phần nào. Nếu là con nhà công thần thì hơi khó chịu, nhưng thôi vậy…
“Dạ… không ạ.”
Nhưng Nan-young lại ngập ngừng lắc đầu.
“Cháu còn có Sim-eung, còn có cả… thúc phụ nữa ạ.”
Nan-young cười hì hì, hồn nhiên vô tư.
Ta đâu phải bạn của cháu. Tae-rok lại thở dài trong lòng.
Đến bạn cũng chẳng có.
Thầy dạy cũng tìm muộn, bạn bè cũng không. Thế này thì không phải bảo vệ, mà là bỏ mặc thì có. Tae-rok xoa xoa sống mũi, rồi bỗng lẩm bẩm:
“Vậy thì chơi với ta là được chứ gì.”
Tất nhiên, Nan-young chẳng hiểu Tae-rok đang nói gì. Mà ngay cả Ki-heum, đang theo sau Đại quân, cũng không hiểu nổi.
“Ngài đang nói gì vậy ạ?”
Ki-heum ấp úng hỏi. Anh ta cũng thuộc phe cánh những gia tộc không ưa gì Tae-rok.
Và Tae-rok biết rõ Ki-heum là người của phe đó.
“Đã bảo không phải ai cũng được, thì chơi với ta chẳng phải là xong sao? Hay là ta cũng là ‘ai cũng được’?”
“Đâu có chuyện đó ạ. Sao lại có chuyện đó được ạ. Chỉ là hoàng tử nên chơi với bạn bè đồng trang lứa thôi ạ…”
“Ta cũng từng được gọi là ‘cậu bé’, giờ thì là Đại quân được phong tước rồi.”
Tae-rok cười khẩy.
“Không cùng tuổi thì cũng cùng thân phận chứ sao.”
Tất nhiên anh biết mình đang cố chấp. Nhưng nếu có thể làm bẽ mặt cái lão cáo già kia bằng sự cố chấp này, thì anh sẵn sàng trẻ con một chút. Cái này phải cảm ơn Lee Nan-young. Anh đã học được cách bắt bẻ vô lý từ chính cậu đấy.
“Xin hãy suy nghĩ thêm ạ. Tất nhiên… Chuyện liên quan đến trẻ con sinh ra trong hoàng thất, Đại quân như ta hiểu rõ nhất. Chẳng lẽ Thái sư đại phu lại hiểu rõ hơn ta sao.”
“Thúc phụ…”
Hai người lớn tạo nên một bầu không khí căng thẳng, Nan-young có chút hoảng hốt. Tae-rok quay lại, cảm thấy có ai đó kéo vạt áo mình. Thầy của Nan-young cũng không hề nhường nhịn chút nào.
“Vẫn còn giờ giảng ạ. Mời hoàng tử chào thúc phụ rồi quay lại lớp học ạ.”
Nan-young ngập ngừng rồi gật đầu. Tae-rok muốn chọc tức Ki-heum, nên cố tình tỏ ra ngọt ngào hơn bình thường với Nan-young.
“Ôi chao, Vì có ông già đáng sợ nên chúng ta phải gặp nhau sau vậy.”
“Không… không phải sư phụ đáng sợ ạ.”
“Phải thế chứ. Nếu ông ta đáng sợ thì mách ta. Vậy hẹn gặp lại cháu sau nhé, cháu trai.”
Tae-rok đặt Nan-young xuống, vỗ nhẹ vào lưng cậu. Nan-young liên tục ngoái đầu nhìn lại khi đi theo Ki-heum. Ki-heum, khác với mọi khi, nắm lấy tay Nan-young.
“Già đầu còn cãi nhau vì một đứa trẻ.”
Dù tự phê bình hành động của mình, Tae-rok vẫn nở một nụ cười tươi rói.
Trở về cung gia của mình, Tae-rok lập tức chuẩn bị. Hạ nhân và thị vệ cũng đã chuẩn bị xong xuôi, như thể đã đoán trước được điều này.
Ai cũng biết sau khi gặp riêng vua, tâm trạng của Tae-rok sẽ chẳng tốt đẹp gì. Tae-rok đeo ống đựng tên lên vai, rồi leo lên ngựa.
“Đi thôi.”
Một lời đó thôi, cả đám người đã ầm ầm rời khỏi cửa sau của Đại quân phủ. Cung gia của Tae-rok tọa lạc ở nơi lưng tựa núi, mặt hướng sông. Phía xa có dòng sông uốn lượn, phía sau là ngọn núi như bức bình phong. Mùa hè không phải là mùa đi săn tốt nhất, nhưng chỉ cần được phi nước đại thôi cũng đủ để giải tỏa bớt tâm trạng này rồi.
Cuối cùng thì ngày hôm đó Tae-rok chẳng thu hoạch được gì nhiều. Không chỉ vì không đúng mùa, mà còn vì sau khi bắt được một con trĩ đầu tiên, sự tập trung của Tae-rok đã giảm đi đáng kể.
Tae-rok nhấc con trĩ đã chết lên, chăm chú nhìn vào đôi mắt trắng dã của nó, như thể đang suy tư điều gì. Ít nhất thì những người đi cùng, cũng nghĩ anh đang nhìn vào mắt nó. Nhưng thực ra anh đang ước lượng cân nặng của con trĩ. Sao lại thấy quen thế nhỉ, hóa ra là vì nó nặng nhẹ gần bằng Nan-young. Nghĩ đến đứa cháu bé bỏng trước xác một con vật đã chết. Thật là tội lỗi. Tae-rok tự giễu mình, rồi thuần thục cắt tiết con trĩ.
Dù có mùi máu trĩ, bọn thú vật vẫn đánh hơi thấy mùi máu, nên đám lính đi săn cũng không bắt được con nào. Tae-rok bắt thêm hai con trĩ nữa rồi quay về.
“Chọn mấy cái lông đẹp mà giữ lại. Chắc sẽ có lúc dùng đến.”
Tae-rok ném xác chim và ra lệnh. Cái khăn quấn trên băng đô của Tae-rok cũng đã ướt đẫm mồ hôi. Tae-rok lau mặt bằng chiếc khăn ướt, rồi cúi xuống nhìn nó, nghiêng đầu. Anh lại nhớ đến Nan-young, đứa cháu ăn mặc kín mít mà chẳng hề đổ một giọt mồ hôi nào.
“Hôm nay mình làm mấy việc mình chưa từng làm quá.”
Tae-rok nhăn mặt. Vì Ki-heum mà anh đã làm những việc chẳng cần thiết phải làm. Anh chưa hề có ý định ôm Nan-young. Cái trò sến súa ấy. Đã đủ những lời đồn đại "Lee Tae-rok chỉ cưng mỗi Lee Nan-young" rồi, dù chẳng ai biết thật giả thế nào.
“vẫn còn non nớt quá. Không phải sao?”
Sa On đang tắm thì hỏi lại: “Dạ?” Tae-rok lắc đầu, bảo không có gì rồi ném chiếc khăn cho hắn.
“Ta đi tắm đây. Không cần đun nước đâu.”
Giọng nói của Tae-rok vang vọng khắp ngóc ngách của Đại quân phủ.
Tae-rok đang rửa mặt buổi sáng thì giật mình quay đầu, cau có hỏi lại:
“Cái gì? Ai đến?”
Người hầu run rẩy. Anh ta cảm thấy mình như một tội phạm trọng tội. Tae-rok cầm lấy chiếc khăn, lau mặt. Nhưng điều đó không làm mất đi vẻ dữ tợn trên khuôn mặt anh.
Tae-rok nghe lại câu nói vừa rồi, quá sức chịu đựng mà nhăn mặt.
Về chuyện hôn nhân của anh, anh đã bảo cứ tự quyết định đi. Vậy mà không biết từ lúc nào mọi chuyện đã tiến triển đến mức này rồi.
Ừ, trước khi kết hôn thì gặp mặt là điều cần thiết. Nhưng lại đột ngột như vậy…
“Cứ làm theo ý chúng đi.”
Tae-rok hất cằm, hất mái tóc ra sau. Người hầu cúi gằm mặt xuống. Chẳng phải lỗi của anh ta, nhưng không hiểu sao anh ta lại cúi người càng thấp hơn.
Tae-rok búi tóc lên rồi mặc y phục chỉnh tề. Dù chưa đến tuổi thành niên và chưa kết hôn, anh đã búi tóc rồi. Người đời bảo phải có con mới là người trưởng thành thực sự, nhưng Tae-rok chẳng quan tâm đến những đánh giá đó. Rồi… anh chợt nhớ đến Nan-young.
Đã mấy ngày rồi anh chưa gặp Nan-young. Chính xác thì anh không nhớ rõ. Vài ngày vì Nan-young bị cảm cúm, rồi vài ngày vì anh đi săn, chắc cũng phải hơn một tuần rồi.
“Hay là mình cứ vào cung luôn nhỉ?”
Đã lâu không gặp cháu trai, không vào cung thì không chịu được, lấy lý do đó để trốn tránh vị hôn thê, nghe cũng có lý đấy chứ.
Nhưng vị hôn thê của anh rất cần mẫn. Có lẽ Trung điện đã giở trò gì đó, mà nhà cô ta lại ở An Tẩm, nơi có đất đai màu mỡ gần cung gia của anh.
“……”
Tae-rok khoanh tay, đứng dựa vào cột cho đến khi cổng mở ra. Khi cổng mở, anh thấy một hầu gái và một gã đàn ông có lẽ là hộ vệ. ánh mắt chạm nhau, Tae-rok khẽ cười.
Chắc cả hai ta sẽ ghét nhau lắm đây.
Tính cách chắc cũng tương tự nhau thôi. Lòng tự trọng cũng ngang ngửa. Chỉ cần nhìn thoáng qua là biết. Cả hai không hợp nhau. Đã xem tứ trụ rồi mà không biết điều này sao.
“Mời vào.”
Tae-rok lịch sự. Người phụ nữ bước qua bậc cửa cao nhẹ nhàng. Trên chiếc hài hé lộ ra dưới tà váy, được thêu những bông hoa tinh xảo. Thật trùng hợp, nó lại giống với hoa văn trên chiếc gulle làm bằng ngũ sắc giáp sa mà Nan-young đang đội.
“Bái kiến đại quân.”
Tae-rok bừng tỉnh khi đang nhớ đến những bông hoa đang nở rộ với dơi, hoa sen và hạc.
“Ngươi có thích đôi hài của ta không?”
“…đôi hài rất đẹp. Ngài thật có con mắt thẩm mỹ tinh tế ạ.”
Giữa một người phụ nữ và một người đàn ông đang tuổi cập kê, có một sự căng thẳng tột độ.
Tae-rok mời người phụ nữ vào bên trong, nơi đã chuẩn bị sẵn trà bánh. Tên cô là gì nhỉ. Trong danh sách gửi đến, chỉ có tên cha của những người phụ nữ, chứ không có tên của đương sự. Anh nghĩ đó là một việc ngu ngốc. Với anh, điều đó chẳng khác nào bảo anh kết hôn với mấy ông già kia cả.
“Ta là hôn phu của ngươi, mà đến tên ngươi ta cũng không biết.”
Người phụ nữ khẽ nắm lấy tay Tae-rok, rồi quay lại nhìn anh khi bước từ thềm đá lên sảnh chính. Dù là phụ nữ, cô ta lại có một khí chất mạnh mẽ như hổ. Các đường nét trên khuôn mặt đều rất đẹp.
“Con gái của Min Gwi-ong…”
“Không. Ta không quan tâm ngươi là con gái của ai.”
“…Tiểu nữ là Min Nan-ok.”
Nan. Tae-rok nhăn mặt rồi cười nhẹ. Có lẽ vài năm tới anh sẽ vướng vào mấy chuyện liên quan đến Nan rồi.
Nan-ok bước vào bên trong. Tae-rok đã bắt đầu nghĩ cách hủy bỏ cuộc hôn nhân này.
Hoặc có lẽ người phụ nữ kia sẽ là người chủ động hủy bỏ. Nhìn cô ta có vẻ không phải là người sẽ cam tâm làm vợ một Đại quân, sống cuộc đời lặng lẽ như một thành viên hoàng tộc dự phòng.
“Hôm nay sao cháu không tập trung gì cả vậy?”
Tae-rok vừa xoay kiếm trên tay, vừa trách mắng. Bình thường Nan-young sẽ buồn bã trước những lời đó, nhưng hôm nay cậu lại tỏ ra hờn dỗi. Như thể muốn nói: ‘Cháu biết thừa là cháu không tập trung rồi, thúc phụ à.’
Nan-young cầm kiếm được gần một năm rồi, dáng vẻ cũng khá hơn nhiều so với hồi năm tuổi, mới bắt đầu cầm kiếm gỗ. Đúng lúc này thì lại dễ mắc sai lầm. Khi mình nghĩ mình giỏi, khi mình thấy mọi chuyện có vẻ dễ dàng hơn. Đó là thời điểm mà người ta dễ bị lừa gạt nhất. Dân võ quan hay bảo nhau là bị ma ám. Như thể hít phải thứ gì đó hư ảo, cứ thế mà bay nhảy rồi bị chém, bị xé xác.
Tae-rok tiến đến, nắm lấy Nan-young, rồi xoay người cậu lại.
“Nếu lơ đãng thì sẽ bị ma ám đấy.”
Nghe những lời nói trầm thấp đó, Nan-young có vẻ tủi thân, liền than thở:
“Sao thúc phụ cứ kể chuyện đáng sợ cho cháu nghe vậy, chẳng dạy cháu cái gì quan trọng cả?”
Tae-rok hiểu nhầm, rằng cậu đang nói về kiếm thuật.
“Thì tại vì thực lực của cháu còn kém quá chứ sao.”
“Không phải! Cháu không nói về kiếm thuật! Cháu… cháu cũng biết cháu không giỏi mà…”
Biết à? Thế thì tốt. Tae-rok biết rõ tâm trí của Nan-young đang để ở một nơi khác, nhưng vẫn không kết thúc buổi học. Anh còn gắn thêm một chiếc bao cát vào kiếm gỗ. Cái bao cát rất nhỏ, còn không lấp đầy lòng bàn tay anh, nhưng cổ tay của Nan-young đã gập xuống khi cậu cầm nó.
“Không phải cổ tay, mà là đây, đây này. Dùng cánh tay nâng lên.”
“Có… có phải việc đột nhiên phải cầm nặng thế này, là phạt vì cháu không tập trung không ạ?”
“Biết là mình không tập trung thì cũng giỏi đấy. Nhưng mà không phải phạt đâu.”
Tae-rok mang cung của mình đến. Trong lúc đó, Nan-young phải cầm kiếm như đang chịu phạt. Vị thái giám đứng phía sau sốt ruột, liên tục dặn dò cậu phải cẩn thận để cổ tay không bị gập. Đã mệt thì khó tránh khỏi việc cổ tay bị gập xuống, có dặn dò bằng lời cũng vô ích thôi.
Mùa hè nóng nực, mồ hôi túa ra từ cơ thể ấm áp của đứa trẻ. Tae-rok cố tình thong thả quay lại, rồi gỡ thanh kiếm gỗ khỏi tay Nan-young. Sau đó, anh đưa cung của mình cho cậu. Cậu phải cầm một cây cung gần như to bằng cả người, cánh tay Nan-young rũ xuống.
“Hắc Giác Cung ...Nặng lắm đúng không. Cháu cũng sắp phải học bắn cung rồi, cung gỗ nhẹ hơn nhiều Nhưng theo ta thấy thì có lẽ cháu cũng khó mà kéo nổi cung gỗ đấy.”
“……”
Nan-young luôn ngưỡng mộ, tự hào về thúc phụ của mình, luôn mong muốn trở thành một người đàn ông như thúc phụ, nhưng giờ đây trái tim cậu như rụng rời, giống như cánh tay vừa rồi. Cậu muốn trở thành người như thúc phụ, nhưng lại cảm thấy mịt mù, không biết liệu mình có thể theo kịp đến gót chân của anh không nữa.
“Ta mười chín tuổi, còn cháu mới sáu tuổi thôi, đừng vội vàng quá.”
Tae-rok lấy cung khỏi tay Nan-young.
Nan-young buồn lắm. Cậu buồn vì mình mới có sáu tuổi, cũng ghen tị với thúc phụ vì anh đã mười chín tuổi.
Nan-young mếu máo hỏi Tae-rok:
“Thúc phụ… sắp kết hôn ạ…?”
Đột nhiên lại nói cái gì thế này.
“Ừ… Chắc là vậy. Đến lúc thì cũng phải thôi.”
“Sao người không nói gì với cháu ạ…?”
“Có gì vui đâu mà nói.”
“Nhưng đó là chuyện vui mà…”
Trẻ con vẫn là trẻ con. Nhìn Nan-young, Tae-rok thường khó chịu. Khó chịu… Cháu nên sớm rời khỏi cái nơi này thì hơn. Cháu quá ngây thơ để sống ở đây. Quá yếu đuối để gánh vác cái gánh nặng thừa kế trong hoàng thất.
Tae-rok khụy gối xuống. Sau đó anh còn phải cúi người hơn nữa mới ngang tầm mắt với Nan-young. Anh nắm lấy tay Nan-young, nhìn thẳng vào mắt cậu. Đôi mắt trong veo như ngọc bích của Nan-young phản chiếu hình ảnh của anh. Liệu anh có thể thấy Nan-young trong mắt mình không. Nếu có thì sẽ là hình ảnh gì. Vốn dĩ con người thường khác với những gì mình nghĩ, giống như việc hình ảnh của anh trong mắt Nan-young có lẽ cũng khác lạ.
“Cháu trai. Nghe cho kỹ đây. Ta đã nói rồi, nhưng có vẻ cháu quên, nên ta sẽ nói lại.”
Nan-young nuốt nước bọt.
“Trong cung có quái vật sống. Ừ, chắc cháu không tin đâu. Nhưng thật sự có quái vật sống ở đây. Và thường thì con quái vật mạnh nhất và tàn nhẫn nhất sẽ ngồi ở vị trí cao quý nhất. Đôi khi không phải quái vật ngồi vào vị trí đó, nếu trong cung không có con quái vật nào, thì mọi chuyện vẫn ổn thôi. Nhưng nếu chỉ có một con quái vật khác, thì người ngồi ở vị trí đó sẽ thế nào?”
“…Sẽ gặp nguy hiểm ạ.”
“Đương nhiên rồi. Vì quái vật luôn thèm khát những vị trí cao quý.”
“Thúc phụ, vậy thúc phụ đã từng thấy quái vật đó chưa ạ?”
“……”
Tae-rok im lặng, nhìn vào đôi mắt hiền lành đang nhìn anh. Thằng bé không biết gì cả. Thằng bé không hiểu gì cả. Anh thấy thật đáng thương, khi cậu hỏi mà không hề biết ý nghĩa trong lời nói của anh. Trong đôi mắt đen láy như hạt đậu ván phản chiếu hình ảnh của anh. Tae-rok nhìn mình trong mắt Nan-young rồi đáp:
“Ừ. Ta thấy rồi.”
“Đáng sợ lắm ạ? Nhìn thấy… có đáng sợ đến mức run rẩy không ạ?”
Tae-rok nhìn hình ảnh của mình trong mắt Nan-young. Và anh nhìn vào chính mình trong đôi mắt đó, chứ không phải Nan-young.
“Không. Trông rất giống người.”
“Vậy thì làm sao để phân biệt ạ?”
“……”
Tae-rok không thể trả lời câu hỏi đó. Vì chính anh cũng chưa biết cách. Có lẽ trong mắt bọn họ, anh mới là quái vật. Ai mới là người, ai mới là quái vật.
“Ta không biết. Nhưng ta chắc chắn rằng cuộc hôn nhân của ta không phải là chuyện giữa người với người. Vậy thì chẳng có gì đáng mừng cả.”
“……”
Ý ta là cháu đừng mong chờ có một thúc mẫu tốt.
Nan-young tỏ vẻ bối rối. Cậu cắn môi, đảo mắt nhìn xung quanh rồi nhìn Tae-rok. Hình ảnh của anh dần trở nên rõ ràng hơn.
“Thúc phụ… có ổn không ạ?”
Đây lại là cái gì nữa vậy. Tae-rok thấy khó khăn lúc trò chuyện với Nan-young. Vì cậu còn nhỏ quá à.
“Người không buồn sao ạ? Con nghe nói hôn nhân… là chuyện tốt mà, nhưng lại không phải.”
Đúng là đơn thuần thật. Nhưng Tae-rok - thường hay nổi nóng, lại bật cười trước những lời nói hồn nhiên này.
“Cháu lo cho ta à? Còn cháu thì sao?”
“Dạ… không được sao ạ?”
“Không. Đừng lo.”
Cuối cùng thì Tae-rok cũng bật cười thành tiếng.
“Đừng lãng phí những lo lắng quý giá đó cho ta. Chắc chắn sẽ có ngày cháu hối hận vì điều đó đấy. Thay vì lo cho ta, hãy lo cho cháu, hoặc cho những người thân yêu của cháu thì hơn.”
Nan-young ngập ngừng rồi ôm chầm lấy cổ anh, vì cậu nhớ rằng Tae-rok đã từng ôm mình như thế.
Nhịp tim của đứa trẻ đập nhanh hơn. Tae-rok vô tình bị kéo vào, nghe thấy tiếng mạch của Nan-young, một điều anh chưa từng muốn và cũng không hề tò mò.
“Thúc phụ… cũng là người nhà của cháu mà?”
Một thế giới sẽ không bao giờ chạm tới. Một mối quan hệ sẽ không bao giờ hiểu được.
Trong đời anh đã vô số lần gặp những người như vậy, trải qua những chuyện như vậy, nhưng đây là lần đầu tiên anh cảm nhận được sâu sắc đến thế. Anh đã nghĩ ‘chúng ta sẽ không bao giờ hiểu nhau’, ngay từ khi gặp vị hôn thê, rồi cả hai sẽ trở thành kẻ thù của nhau, nhưng chỉ cần ngoảnh mặt thì mọi chuyện sẽ qua thôi. Và giờ Nan-young đang ôm chặt lấy anh, khiến anh không thể làm ngơ.
Sự ấm áp khiến anh khó chịu. Vừa khó chịu vừa kỳ lạ. Tae-rok nhăn mặt, cuối cùng chỉ biết thở dài. Mỗi khi dạy Nan-young, anh lại làm ra những chuyện ngớ ngẩn như thế này.
“Hôm nay đến đây thôi.”
Tae-rok khó khăn lắm mới gỡ Nan-young ra được rồi nói:
“Thấy cháu có vẻ chẳng có ý định tập trung gì cả.”
“…Đâu có.”
Không có à? Bị nói trúng tim đen rồi nên mới lảng tránh ánh mắt kìa, hệt như một con cún con làm sai rồi quay mặt đi vậy.