Đang sửa truyện, Reader nếu không muốn bị đau mắt, thì hãy đọc phần hiện đại nha, cổ đại tui fix mãi không hết lỗi được . Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%
Chương 45
Vẻ mặt nghiêm nghị và thái độ cẩn trọng của đám thuộc hạ khi dỡ hành lý cho thấy rõ sự trang nghiêm mà Kangmu đã nhắc đến. Một bầu không khí căng thẳng bao trùm, như thể họ đang chuẩn bị cho một cuộc đi săn hổ đầy nguy hiểm.
Tae-rok và Nan-young bỏ lại đám đông phía sau, cùng nhau tản bộ dọc theo bờ sông. Họ giữ một khoảng cách vừa đủ một cánh tay, lặng lẽ bước đi. Bỗng nhiên, Tae-rok dừng lại và cúi xuống.
"..."
Anh suy nghĩ một lát, rồi chọn một hòn đá dẹt, nhẵn mịn. Anh vung tay, ném nó về phía mặt sông.
Hòn đá lướt đi nhẹ nhàng như một chiếc lá, liên tục bay lượn, tạo ra những vòng sóng lan tỏa trên mặt nước. Nó nảy lên gần tám lần trước khi chìm nghỉm.
"Tại sao thúc phụ lại gọi cháu đến đây ạ?" Nan-young cất tiếng hỏi, mắt vẫn dõi theo những gợn sóng.
"Ta không thấy cháu nên muốn gặp cháu."
"Thưa thúc phụ, người đâu có như vậy trước đây ạ."
"Cháu vẫn còn nhớ mãi những năm tháng ta đã cố gắng đẩy cháu ra xa sao?"
"...Như thúc phụ đã nói, đã vài năm rồi, làm sao cháu có thể dễ dàng quên được ạ."
"Nếu cháu hỏi ta tại sao ta lại làm như vậy vào thời điểm đó, thì bây giờ ta đã biết câu trả lời rồi."
"Tại sao... Tại sao thúc phụ lại làm vậy ạ?"
"Vì ta sợ chuyện này sẽ xảy ra. Đúng vậy, ta đã đẩy cháu ra vì sợ chuyện này sẽ xảy ra."
"Như thế này sao ạ?" Nan-young vội vàng hỏi lại, giọng đầy lo lắng.
"Cháu không biết thúc phụ đang nói đến điều gì ạ."
"Cháu sẽ không thích nếu ta nói ra đâu."
Nghe giọng điệu trêu chọc của Tae-rok, Nan-young bỗng nhận ra ý nghĩa sâu xa trong lời nói của anh.
Sau một hồi im lặng đấu tranh nội tâm, Nan-young ngập ngừng cất tiếng:
"Vậy... vậy có nghĩa là thúc phụ đã biết từ trước rồi sao? Rằng chúng ta sẽ... sẽ làm những chuyện như vậy?"
Cậu cảm thấy nghẹn lời. Chỉ cần nghĩ đến những từ như "loạn luân," "ân ái," hay "quan hệ xác thịt" thôi cũng khiến cậu rùng mình. Vì vậy, Nan-young đành phải hỏi một cách dè dặt, thậm chí có phần hèn nhát.
Ngược lại, Tae-rok vẫn thản nhiên như thường. Anh luôn là như vậy. Không hề dao động. Người luôn vất vả đuổi theo là cậu, còn Tae-rok chỉ lặng lẽ dõi theo từ xa. Cảm giác như khoảng cách mười ba tuổi giữa họ là một con sông rộng lớn không thể nào lấp đầy. Chỉ có mình cậu là không nhận ra, và chỉ có mình anh là thấu hiểu.
"Ta không biết chính xác nó sẽ như thế này, mà đúng hơn là cảm giác khó chịu và bất an. Mỗi khi nhìn thấy cháu, ta đều cảm thấy bất an... một điều hoàn toàn xa lạ với ta. Vì vậy, ta cảm thấy khó chịu khi để cháu ở gần."
Những lời đó như xát muối vào lòng Nan-young. Bởi lẽ, thời điểm Tae-rok cảm thấy khó chịu cũng chính là thời điểm Nan-young khao khát được gặp anh nhất, thời điểm cậu cảm thấy không thể chịu đựng nổi nếu không có anh bên cạnh.
"Nhưng có lẽ bây giờ cháu mới là người cảm thấy khó chịu và bất an khi ở bên ta."
"...Cháu không cảm thấy khó chịu... Cũng không bất an... Bây giờ cháu đang ở bên ngoài..."
"Nhưng mỗi lần cháu trốn vào bên trong và làm chuyện đó, cháu đều khóc và hỏi bao giờ thì nó mới kết thúc."
Đó vừa là mối quan hệ, vừa là sự ân ái. Dù dùng cách diễn đạt nào đi nữa, Nan-young đều khóc và mong nó kết thúc. Không phải là họ không thích ngay từ đầu, nhưng có một lý do sâu xa nào đó khiến anh luôn trêu chọc và dày vò Lee Nan-young. Tae-rok tự giễu sự trẻ con của chính mình và bật cười.
"Ta xin lỗi vì đã khiến cháu cảm thấy khó chịu và bất an trong suốt thời gian qua."
Gió thu thổi lạnh lẽo, lướt qua Nan-young và Tae-rok. Nan-young rùng mình trước âm thanh se sắt của gió và tiếng lá rơi xào xạc. Bàn tay cậu vẫn đang nằm trong tay Tae-rok.
"Vậy thì..."
Nan-young nhìn anh với ánh mắt vừa mong đợi, vừa do dự, vừa bất an.
"Cháu... Cháu có thể bỏ rơi thúc phụ nếu đó là con đường đúng đắn không?"
Tae-rok cảm thấy vị đắng nghẹn nơi cổ họng. Một thoáng cô đơn xâm chiếm lấy anh, cái cảm giác của một kẻ đang lạc lối trên con đường sai trái, đơn giản chỉ vì anh không thể nào bỏ mặc cháu trai mình.
"Hôm nay ta sẽ trả tiền hoa hồng cho cháu."
"......" Nan-young im lặng.
"Và cháu sẽ phải sống trong bất an và khó chịu mãi thôi."
Anh sẽ trả công cho cháu trai mình, và trả trước cho cả những ngày tháng sau này. Tae-rok khẽ cười, một nụ cười lạnh lẽo đến thấu xương.
Anh ngửi thấy mùi khét lẹt. Hình như họ đang đốt lửa.
Sau khi đã no nê với những món ăn được chuẩn bị kỹ lưỡng, đám thuộc hạ đứng thành hàng, canh gác nghiêm ngặt xung quanh, chẳng khác nào một chiến trường thực sự.
Không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Nan-young đã sớm nhận ra đây không phải là một buổi đi săn đơn thuần. Có vẻ như họ đang chờ đợi một điều gì đó sắp xảy ra.
Và khi mặt trời lặn dần, tiếng vó ngựa dồn dập vang lên.
Tiếng vó ngựa vọng lại từ mọi phía, dồn dập đến mức khiến cậu không thể giữ được bình tĩnh. Bóng đêm buông xuống, bao trùm tất cả ngoài khu vực được chiếu sáng bởi ngọn lửa đang bập bùng, khiến cậu càng khó phân biệt phương hướng. Thật khó để biết có bao nhiêu người, họ đông hay ít, và họ đến từ phía trước hay phía sau.
Đám thuộc hạ châm thêm lửa, khiến ngọn lửa bùng lên dữ dội. Những bóng người cầm đuốc nhấp nhô, tàn bạo và đáng sợ như những Dạ Xoa trong truyền thuyết. Nan-young vô thức tìm kiếm Tae-rok giữa đám đông. Nhưng dù cậu có nhìn quanh đến đâu, cậu vẫn không thể thấy anh. Đúng lúc đó, cơ thể cậu bị kéo mạnh về phía sau.
"Đừng đi lang thang vô ích, hãy ở yên đây."
Giọng nói trầm ấm quen thuộc của Tae-rok vang lên bên tai.
Cậu vô thức bị đẩy vào một chiếc lều được dựng lên dành riêng cho hai Đại quân. Chiếc lều được dựng khá chắc chắn, với tường và trần nhà làm bằng vải bạt dày dặn, và một tấm mành được treo phía trước để chắn gió, thứ trở nên lạnh lẽo hơn rất nhiều khi đêm xuống.
Nan-young cảm thấy có gì đó không ổn. Cái lều này dày hơn hẳn so với những chiếc lều thông thường. Cậu ngờ rằng nó không chỉ đơn thuần là để chắn gió.
"Rốt cuộc... chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy?"
Nan-young lẩm bẩm, rồi áp sát mắt vào mành lều, nơi cậu có thể nhìn rõ hơn so với lớp vải bạt thô ráp. Cậu cố gắng quan sát tình hình bên ngoài qua những khe hở li ti.
Có vẻ như tất cả những người cưỡi ngựa đã tập hợp đông đủ. Không khí bên ngoài náo nhiệt hơn hẳn so với lúc trước. Những gương mặt quen thuộc thoáng ẩn hiện trong ánh lửa bập bùng, chập chờn theo từng cơn gió.
Ngay khi nhận ra họ là ai, Nan-young chợt bừng tỉnh. Cậu hiểu rõ mục đích của cuộc gặp gỡ này. Những lời thì thầm cậu đã vô tình nghe được khi bước qua ranh giới giữa khu nhà chính và nơi ở của Tae-rok bỗng ùa về trong tâm trí.
Nơi này không phải là một địa điểm săn bắn bình thường, mà là nơi tụ tập để âm mưu... nổi loạn!
"Lại gần đến vậy sao...?"
Nan-young vô thức thốt lên. Nơi này chỉ cách kinh thành chưa đến nửa ngày đường. Ai có thể ngờ rằng chúng lại dám âm mưu ngay sát nách như vậy? Đúng là "gần chùa thì chẳng ai quét".
Hơn nữa, nơi này vốn là một vùng đất hoang vu, ít người qua lại. Chính vì vậy, chẳng ai nghĩ đến việc lợi dụng nó để thực hiện những âm mưu đen tối. Thật là một sai lầm chết người! Nhưng cũng chính điều đó lại thể hiện rõ phong cách của Tae-rok – táo bạo, liều lĩnh, và luôn đi ngược lại mọi dự đoán.
"Mình không nghe rõ được gì cả..."
Vì lều trại cách khá xa đám người, cậu không thể nghe được những gì họ nói, dù đã cố gắng tập trung hết sức. Hơn nữa, gió ngày càng thổi mạnh, dòng sông trở nên hung dữ hơn, tiếng sóng vỗ bờ ầm ầm như biển động, khiến việc nghe lén trở nên bất khả thi.
Nan-young siết chặt chiếc mành lều, lòng đầy lo lắng. Cậu muốn lao ra ngoài, nhưng lại không dám hành động tùy tiện. Cậu cần phải hiểu rõ lý do tại sao Tae-rok lại đưa cậu đến đây.
Đúng vậy... Tại sao Thúc phụ lại đưa cháu đến nơi này?
Chỉ những câu hỏi không lời đáp, những vấn đề nan giải, mới chất chồng trong lòng người.
Và dường như Tae-rok có thể nhìn thấy Nan-young đang đứng phía sau anh, lặng lẽ dõi theo mọi việc.
"Ngày tổ chức sự kiện đã được ấn định rồi sao?"
Kẻ nóng nảy nhất lên tiếng đầu tiên. Một vị công thần tầm trung. Thực tế, hầu hết những kẻ tụ tập ở đây đều thuộc hạng người này.
Hắn đã ký tên vào danh sách y như vậy. Tae-rok gật đầu sau khi xác nhận danh sách thề thốt mà anh đã lập, rà soát từng gương mặt quen thuộc đang có mặt.
"Đã ấn định rồi."
Giọng nói anh vẫn thản nhiên như mọi khi. Vẫn cái vẻ uể oải thường thấy, vẫn sự khách quan đến lạnh lùng.
"Chúng ta phải đi săn trước khi mùa đông đến."
Những kẻ có mặt ở đó đều hiểu rõ, anh đang ám chỉ đến vị vua mà họ đang nhăm nhe nuốt chửng. Không phải con thú nào cũng bằng lòng chia sẻ một mẩu thịt nhỏ. Lòng tham trỗi dậy, khao khát chiếm đoạt nhiều hơn, leo cao hơn, vượt mặt những công thần hiện tại, lấp đầy những chỗ trống quyền lực bằng cách lợi dụng Lee Tae-rok... những suy tính ích kỷ ấy đã lên đến đỉnh điểm.
Tuy nhiên, điều đó cũng đúng với Tae-rok.
"Điều quan trọng nhất trong một cuộc đi săn không phải là kỹ năng bắn cung bách phát bách trúng, cũng không phải là kiếm thuật điêu luyện."
Tae-rok đảo mắt nhìn đám đông đang tụ tập. Họ chỉ mang theo số lượng tùy tùng tối thiểu để tránh gây chú ý. Họ khoác lên mình những bộ cánh hào nhoáng, nhưng cơ thể họ đã trở nên chậm chạp, và suy nghĩ của họ cũng trở nên lười biếng.
Đúng vậy. Đã đến lúc phải sàng lọc. Vốn dĩ, điều quan trọng nhất trong vụ thu hoạch đầu tiên là phải loại bỏ những hạt thóc lép vào đúng thời điểm.
Một ánh sáng đỏ rực đang tiến đến từ phía xa, như chòm sao Thiên Lang trên bầu trời đêm đen.
"Điều quan trọng nhất là sự bao vây."
Một ngọn lửa nhiệt huyết le lói bùng lên trong giọng nói của Tae-rok.
Anh đưa tay lên, rồi lại nhẹ nhàng hạ xuống.
Cuộc đi săn chính thức bắt đầu.
Trong lều, Nan-young run rẩy bịt miệng.
Điều gì đó khủng khiếp đang diễn ra bên ngoài, đảo lộn tất cả những gì Nan-young đã mong đợi. Tae-rok đang dùng chính những thuộc hạ của mình để tóm gọn đám người nổi loạn đang tụ tập. Những kẻ vừa xuống ngựa đã dễ dàng bị bắt giữ. Vài tên nhanh chân leo lên ngựa bỏ chạy, nhưng rồi lại bị kéo giật trở lại bởi những nhân vật hoàn toàn bất ngờ.
"Đô đề điều Sunwibu, Geo Pan-young, xin bái kiến Đại quân!"
(Sunwibu: Cơ quan Tuần tra và bảo vệ đô thành)
Là Sunwibu! Và Kim Sa-on, cũng đội mũ quan giống như Geo Pan-young, đang đứng ngay phía sau Đô đề điều.
Nan-young run rẩy nhìn Đô đề điều đứng trước hàng hàng lớp lớp những tên nghịch tặc bị trói nghiến bằng dây thừng. Sunwibu là cơ quan do chính phụ hoàng cậu thành lập, nhưng chưa bao giờ được sử dụng đúng cách. Theo lý thuyết, nó có nhiệm vụ kiểm soát Sunjak (người tuần tra), Podo (người bắt kẻ trộm), và Gunran (người ngăn chặn sự hỗn loạn). Nhưng cuối cùng, các công thần đã ngáng đường, vì họ lo sợ nó sẽ trao quá nhiều quyền lực vào tay nhà vua.
Tại sao họ lại ở đây?
Đúng lúc đó, Tae-rok xoay người lại. Nan-young linh cảm ánh mắt anh đã chạm vào mình, nên vô thức quay lưng đi. Cậu nắm chặt lấy tấm mành, cố gắng giữ cho nó không bị mở ra. Tim cậu đập thình thịch, quặn thắt lại như có ai đó đang bóp nghẹt ruột gan.
Tiếng bước chân mỗi lúc một gần. Hơi thở Nan-young trở nên dồn dập, gấp gáp.
Và rồi Tae-rok nắm lấy tấm mành mỏng manh thay cho cánh cửa. Anh nhẹ nhàng kéo ra, nhưng khi nhận ra Nan-young sẽ không để nó mở ra dễ dàng, anh khẽ cười, rồi dùng lực mạnh bạo kéo toang nó ra.
"......!"
Nan-young loạng choạng về phía trước. Có lẽ cậu nên cảm thấy may mắn vì mình đã không ngã nhào một cách thảm hại.
Nan-young đột ngột quay phắt người lại, trừng mắt nhìn Tae-rok. Sự kinh ngạc tột độ khiến cậu lắp bắp yêu cầu anh giải thích mọi chuyện. Tae-rok dường như bỏ ngoài tai việc kế hoạch của anh đang tan tành mây khói, từng bước tiến lại gần Nan-young.
"Thế nào?"
Tae-rok hỏi, giọng khàn đặc. Cậu ngửi thấy mùi khói nồng nặc từ ngọn lửa đang bùng cháy đâu đó.
"Như vậy đã đủ chưa?"
Đây có phải là 'tiền hoa hồng' mà anh đã trả cho cậu...? Vệt bồ hóng đen nhẻm dính trên má Tae-rok càng khiến anh trở nên đáng sợ, phi nhân tính hơn bao giờ hết.
"Cháu sẽ không nhúng tay vào bất cứ chuyện gì, nhưng cháu sẽ phá hủy hoàn toàn cả ta nữa, đúng không?"
Tae-rok nắm lấy tay Nan-young, kéo mạnh áp vào lồng ngực mình. Nhịp tim anh đập thình thịch, dữ dội như tiếng bước chân của con quái vật mà cậu luôn ám ảnh từ thuở nhỏ.
"A... ư..."
Cậu cảm thấy như bụng và ngực mình sắp bị xé toạc ra. Cơn đau buốt nhói, dường như đang bóp nghẹt lồng ngực cậu. Nan-young ôm chặt ngực mình, lảo đảo ngã về phía trước.
Cơn đau dữ dội khiến cậu quằn quại, gào thét trong đêm tối. Cậu ôm chặt bụng, lăn lộn trên giường, nước mắt trào ra không kiểm soát. Kỳ lạ thay, cậu chỉ nhớ đến cơn đau khủng khiếp, chứ không tài nào nhớ nổi mình đã khóc.
Mỗi khi tỉnh giấc, Sim-eung luôn túc trực bên cạnh Nan-young. Anh ép cậu ăn từng thìa cháo gạo nát, dù cậu chẳng muốn nuốt một chút nào.
"Trong dạ dày của ngài đang có chứng viêm. Có lẽ là do hỏa khí quá vượng mà sinh ra mưng mủ từ bên trong. Ngài phải giữ tinh thần thoải mái, đừng lo lắng quá ạ."
Nan-young dường như chẳng nghe thấy những lời an ủi cơ bản đó. Cậu hỏi Sim-eung, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn: "Thúc phụ... Người đâu rồi?" Ngay cả giọng nói của chính mình cậu cũng không nhận ra.
Sim-eung nhớ đến lời dặn của thầy thuốc, im lặng không đáp. Một tông thất đã rời khỏi cung thì không thể quay trở lại chỉ vì bị ốm. Có những người nhất định được phép ốm và có thể chết trong cung, nhưng Nan-young không nằm trong số đó. Vậy nên, Nan-young phải tự mình vượt qua tất cả, không có người thân bên cạnh. Cậu không nên biết chuyện gì liên quan đến gia đình.
Sau quốc tang, khi Tae-rok cùng Sunwibu áp giải những kẻ phản bội về cung, cả cung điện như một nồi súp sôi ùng ục. Số ít ý kiến cho rằng không nên đổ máu vì tang lễ vẫn chưa kết thúc gần như bị nhấn chìm. Đơn giản vì bằng chứng phạm tội quá rõ ràng, rành rành.
"Vậy... rồi chuyện này sẽ đi đến đâu?"
Đó là câu hỏi cửa miệng của bất cứ ai thạo tin trong cung mỗi khi họ tụ tập xì xào bàn tán.
Rồi thế giới này sẽ đi về đâu?
Sim-eung nghiến chặt răng, môi mím chặt thành một đường thẳng.
Ông tất nhiên cũng nghe ngóng được vài điều. Ông nghe nói rằng trong quá trình Sunwibu tra tấn, một kẻ đã khai rằng chúng có ý định phục vụ Baekan Đại quân. Thế nhưng, lời khai đó đã bị coi là tin đồn nhảm nhí, cần phải chôn vùi ngay lập tức, vì chính Bệ hạ đã lên tiếng khẳng định chắc nịch:
'Baekan Đại quân đã ra tay trừng trị những kẻ phản bội âm mưu lật đổ, đó là theo lệnh của ta, và ngài ấy hoàn toàn không có ý định mưu phản!'
Người ta bắt đầu chia thành hai phe. Một số thì chỉ trích Lee Tae-rok là kẻ hèn hạ, sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích, là kẻ không xứng đáng để noi theo, thậm chí còn gọi anh là đồ vô lại. Số khác, sau khi ngỡ ngàng nhận ra rằng mình không hề biết về kế hoạch này của nhà vua, thì bỗng trở nên dè dặt, thận trọng hơn, và bắt đầu nhìn Tae-rok bằng con mắt khác.
Nghe đồn Tae-rok bận rộn đến mức bốn, năm ngày mới ghé cung của mình một lần, cho đến khi Nan-young có thể gượng dậy. Chẳng ai giải thích chi tiết mọi chuyện cho Nan-young cả. Cậu có thể tự mình suy đoán toàn bộ câu chuyện thông qua những sự kiện xảy ra trước và sau, nhưng cậu không cần những thông tin đó. Thứ cậu cần là suy nghĩ của Tae-rok.
Anh đã bắt đầu tất cả chuyện này với suy nghĩ gì? Trái tim anh khi ấy như thế nào...?
Và rồi, Shim Su-hwan đến thăm Nan-young.
"Ngươi nên chuẩn bị từ khi bảo ta đến đây rồi chứ, chuẩn bị để cho ta biết điều gì, để khiến ta phải nghe những lời gì."
Mùa thu đã nhuộm cả thế giới trong sắc cam rực rỡ của hoàng hôn, nhưng gió lại lạnh buốt như băng. Chiếc áo choàng khoác trên vai Nan-young phồng lên rồi xẹp xuống theo từng cơn gió, vẫn thô ráp và chẳng đủ ấm. Khuôn mặt Su-hwan hốc hác, xanh xao như thể anh ta cũng vừa trải qua một trận ốm thập tử nhất sinh.
"Việc đám cháy không lan rộng, gây ảnh hưởng đến Đô tổng quản cũng là một điều may mắn. Lời khuyên duy nhất ta có thể cho ngươi lúc này là hãy im lặng tuyệt đối một thời gian."
Nghe vậy, Su-hwan ngước mắt lên. Đôi mắt anh ta đỏ ngầu, dường như đã bị dồn đến bước đường cùng.
"Ngươi cũng giống như thúc phụ của ta vậy..."
"......"
"Ngươi biết rõ trái tim ta sẽ tan nát, tội lỗi của ta sẽ chất chồng đến mức nào nếu ngươi nói ra những lời đó, phải không? Ngươi biết thúc phụ quan trọng với ta đến nhường nào...!"
Bất ngờ, Nan-young đi chân trần xuống bậc thềm, giáng một cái tát vào má Su-hwan.
Cậu không đủ sức, cú tát không mạnh, nhưng có lẽ vì má anh ta đã tê cóng vì gió lạnh, nên cảm giác đau rát vẫn lan tỏa. Su-hwan xoa má, nhìn Nan-young, ánh mắt van nài.
"Xin hãy tha cho thần... Xin hãy tha cho thần ạ..."
"......"
"Thần biết... một chuyện..."
Nan-young ra lệnh đuổi những người xung quanh đi. Khi tất cả mọi người, kể cả Sim-eung, đã rời khỏi, cậu hạ giọng, nói bằng một giọng trầm thấp và đầy uy lực.
"Dù thần không có cùng tấm lòng như Đại quân dành cho Thúc phụ, nhưng người cũng là một người quý giá đối với thần, giống như cách ngài trân trọng Thúc phụ vậy."
Su-hwan cười gượng gạo, nụ cười méo mó như một người điên.
"Ngài là một người quý giá đối với thần. Đại quân cũng là một người quý giá đối với thần. Vì vậy, xin đừng ép thần phải nói ra những gì thần biết."
"Ngươi dám đe dọa Đại quân sao?"
"Ngài có nghe thấy đó là một lời đe dọa ạ?"
"...Ngay cả khi ngươi nói ra, ai sẽ tin vào những lời điên rồ đó chứ?"
Ngài phải giữ tâm trạng thoải mái ạ...
Lời khuyên của thái y chỉ thoáng qua trong tâm trí Nan-young, như một ảo ảnh mờ nhạt. Trái tim cậu quặn thắt... Vờ như đang nắm chặt vạt áo choàng, Nan-young siết chặt lồng ngực, cố gắng thốt ra những lời lạnh lùng, cay nghiệt:
"Chẳng phải đó là điều điên rồ sao? Xấu xí, bẩn thỉu, khó tin... Chẳng khác nào cầm thú. Nên dù ngươi có nói, chỉ mình ngươi phải gánh chịu hậu quả, bị lên án vì tội lạm dụng và xúc phạm gia tộc."
Xấu xí, bẩn thỉu, khó tin, chẳng khác nào cầm thú... những lời điên rồ...
Như thể da thịt bị đóng băng, tâm trí Nan-young cũng tê dại trước những lời lẽ tàn nhẫn của chính mình. Và cậu bàng hoàng nhận ra sự thật trần trụi. Mối quan hệ giữa cậu và Thúc phụ... sẽ bị thế gian nhìn nhận như thế nào?
"Vậy nên... vậy nên đừng phí công vô ích..."
Xấu xí, bẩn thỉu, khó tin, chẳng khác nào cầm thú... những lời điên rồ...
Bụng cậu đau quặn thắt, như thể sắp vỡ tung. Lồng ngực cậu nóng ran, cảm giác như có một con báo đốm hung tợn đang cào xé. Nan-young quay người đi, loạng choạng vài bước rồi ôm chặt lấy ngực mình.
"Ta đã bảo ngươi đi đi..."
Su-hwan vội vã đứng dậy khi nghe thấy giọng nói yếu ớt của Nan-young.
"Thưa ngài...?"
Cậu bụm miệng, cố gắng kìm nén cơn nôn mửa. Nhưng khác với những lần trước, ngay cả khi bụng rỗng không, cậu vẫn không thể ngừng lại. Lồng ngực cậu bốc lửa, đầu óc quay cuồng. Cậu nôn khan, và một thứ gì đó nóng hổi, ẩm ướt trào ra tay cậu. Khi cậu gỡ tay ra, cả lòng bàn tay đã nhuốm đầy máu tươi.
"A..."
Một cơ thể tàn tạ, vô dụng. Sinh ra trong gia đình quý tộc thì có ích gì? Cậu không thể vung kiếm một cách thuần thục, cậu ốm đau quanh năm, và cậu không thể tự mình kiểm soát những cảm xúc mãnh liệt. Cậu có thể bảo vệ ai, cứu ai? Lòng trung thành là gì? Tình yêu là gì? Ngay cả bản thân mình cậu cũng không thể cứu được.
Mặt đất rung chuyển. Nan-young không còn đủ sức chống đỡ, ngã quỵ xuống như một chiếc lá khô bị gió cuốn đi.