Đang sửa truyện, Reader nếu không muốn bị đau mắt, thì hãy đọc phần hiện đại nha, cổ đại tui fix mãi không hết lỗi được . Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%
BẢN DỊCH THUỘC VỀ TEAM EKATERINA. NẾU CÓ SAI SÓT, VUI LÒNG LIÊN HỆ QUA FACEBOOK TEAM EKATERINA.
----------------------------------------
Ngoại truyện. 3
Tae-rok vội vã rời đi vì có một vị quan chức tìm đến. Chuyện là để kiểm kê số lượng và đánh giá chất lượng những con chim ưng sẽ được triều đình gửi đi, nên chắc chắn sẽ tốn kha khá thời gian.
Nan-young, một mình trong phòng, cứ lăn qua lăn lại trên giường mãi không yên. Cuối cùng, cậu quyết định bước ra ngoài, hướng thẳng về phía bếp. Ở đó, có một chú chó con mà cậu đã "mặt dày" nài nỉ Kkot-nyeo cho giữ lại thêm một ngày nữa. Thật trùng hợp, những con chó khác đã sớm được những người hầu khác mang đi hết, chỉ còn lại mỗi con trắng này.
"...Mi cũng là đứa út à."
Nan-young thở dài, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông tơ mềm mại của chú chó. Một cảm giác vừa mềm mại, ấm áp lại vừa có chút gì đó săn chắc, bụ bẫm nằm gọn trong lòng bàn tay cậu.
Chỉ riêng việc cậu dám lén lút giữ con chó con trong bếp thế này đã là đi ngược lại lời của Tae-rok rồi. Mình sẽ đưa nó đi vào ngày mai. Nhất định sẽ đưa nó đi vào ngày mai, và như vậy thì cũng không tính là hoàn toàn sai. Nan-young tự nhủ, cố gắng trấn an bản thân. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cậu biết rằng trái tim mình đã trót trao cho con trắng này rồi. Việc cậu rung động nhanh đến vậy chỉ sau nửa ngày khiến cậu hiểu tại sao thúc phụ của cậu lại không tin tưởng mình đến thế.
"Đó là lỗi của ta... tất cả là lỗi của ta..."
Con chó con chẳng hiểu gì sất về những lời nói đầy tự trách của cậu, chỉ ngơ ngác ngẩng đầu lên nhìn Nan-young bằng đôi mắt đen láy như hai hạt cườm, rồi khẽ kêu một tiếng "Kkiiiiing" nho nhỏ. Nan-young không khỏi bật cười trước vẻ ngây thơ, trong trẻo đến lạ kỳ ấy.
Cậu đã mải mê ngắm nhìn con chó con được bao lâu rồi nhỉ? Nan-young thậm chí còn không nhận ra có ai đó đang tiến lại gần.
"Ta biết cháu sẽ ở đây mà."
Một giọng nói trầm ấm, pha lẫn chút men say vang lên. Nan-young giật mình ngẩng đầu. Tae-rok đang đứng ngay ở cửa bếp.
Anh vừa cởi vội chiếc dây áo khoác ngoài vừa bước vào.
"Các quan chức đã đi rồi."
Nói rồi, anh nhẹ nhàng khoác chiếc áo choàng dài của mình lên bờ vai gầy của Nan-young.
"Cháu không lạnh đâu ạ."
"Ta sắp nóng đến nơi rồi đây."
Sự trìu mến được giấu kín trong những lời nói có vẻ cộc cằn ấy. Không phải là anh thực sự cảm thấy nóng, mà là anh không muốn Nan-young phải chịu lạnh dù chỉ một chút.
Nan-young khẽ kéo chiếc áo khoác của Tae-rok đang choàng trên vai, vành tai ửng đỏ.
"Cháu giấu giếm kỹ đến đâu thì ta cũng là chủ nhân nơi này, sớm muộn gì cũng có người mách ta thôi. Vậy là cháu đã lén lút nuôi chó con sau lưng ta, lại còn vi phạm mệnh lệnh nữa, giờ thì cháu hài lòng lắm hả?"
"...Cháu...cháu nghĩ là cháu đã trót trao trái tim cho nó mất rồi. Thúc phụ mắng cháu cũng phải."
"Ta đáng ra nên trách cháu vì cái trái tim nông nổi đó, nhưng thay vì giận cháu, ta lại thấy... chán ghét bản thân mình hơn. Có lẽ vì vậy mà người ta mới nói, dù khôn ngoan hay dại khờ, yêu ít hơn vẫn là người chiến thắng." Tae-rok thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu.
Nan-young sững người trước lời thú nhận đầy ẩn ý của anh.
"Nuôi nó đi."
Tae-rok đã cho phép cậu nuôi chó con! Anh ta đang chống cằm, ánh mắt đăm chiêu nhìn ngọn lửa lò sưởi đang nhảy múa, khiến Nan-young ngỡ rằng mình đã nghe lầm.
"Thúc phụ định làm gì với trái tim mà cháu đã trao đi rồi chứ?"
"Ta đã định nhổ nó tận gốc trước khi nó bén rễ sâu đậm hơn..."
"Cháu... cô đơn lắm."
Tae-rok nhắm nghiền mắt.
"Ta cứ canh cánh trong lòng mãi thôi."
Trong tương lai, anh sẽ phải rời xa Nan-young thường xuyên. Nan-young đã là một người cam chịu số phận, sống cuộc đời ẩn dật. Có lẽ cậu sẽ miễn cưỡng bước qua cổng chính mà không ngoái đầu lại, nhưng trái tim Tae-rok vẫn luôn hướng về Nan-young mà anh bỏ lại phía sau, và anh luôn lén nhìn lại mỗi khi cánh cổng đóng sập. Ít nhất, Nan-young không nên tàn úa héo hon. Chẳng phải đó là trách nhiệm của anh sao? Hoa lan vốn là loài khó chăm sóc mà.
"Nuôi nó đi, nhưng đừng trao quá nhiều tình cảm, và đừng quên rằng rồi sẽ có một ngày chia ly."
Anh cố gắng chuẩn bị tinh thần cho cậu bằng những lời cằn nhằn đầy lo âu, nhưng bất ngờ, cổ anh bị kéo mạnh vào một vòng tay ôm siết. Tae-rok giật mình mở to mắt.
"Cảm ơn thúc phụ."
Giọng nói cảm động của Nan-young vang vọng bên tai anh.
"Cảm ơn người, thưa thúc phụ."
"......"
"Cháu biết người đã từ bỏ rất nhiều thứ vì cháu. Và cháu cảm ơn người vì đã từ bỏ nhiều hơn nữa."
"Đó là..."
Tae-rok chưa bao giờ tiếc nuối những gì anh đã có trong tay. Anh chỉ buông bỏ những thứ mà anh cố gắng đạt được mà thôi. Anh cho rằng những kẻ yếu đuối mới than vãn, mới gặm nhấm nỗi đau mất mát những thứ vốn dĩ không thuộc về mình. Tae-rok tự nhủ, anh đã lời to vì đã nắm bắt được một điều gì đó lớn lao hơn nhiều.
Nhưng Nan-young vẫn thấy xót xa cho anh, dù là ở thời điểm này.
"Ta..."
Tae-rok vòng tay ôm chặt lấy eo Nan-young, giọng nói trầm đục, đắng chát:
"Ta chỉ muốn bù đắp một chút cho những gì cháu đã đánh đổi."
Nhưng ngay cả trong lời nói đó, anh vẫn thấy mình keo kiệt, trái tim anh vẫn quá nhỏ bé và ích kỷ để có thể trách cứ bất kỳ ai.
"Nếu cháu không tàn úa..." Tae-rok thì thầm, "ta sẽ không để bất cứ điều gì chiếm lấy trái tim cháu. Ta sẽ không để cháu phải chờ đợi ta mãi như đóa hướng dương hướng về mặt trời, như đóa dạ lý hương đợi trăng lên. Nếu cháu không tàn úa... nếu có điều gì đó có thể giữ cháu mãi tươi đẹp, ta sẽ làm tất cả vì cháu. Chắc chắn là như vậy."
Tae-rok siết chặt vòng tay, ôm Nan-young vào lòng.
"Thật may mắn là ta không có con. Nếu có, chắc chắn ta sẽ trở thành một người cha chiều con đến mức lố bịch mất."
Nan-young bật cười trước lời thú nhận đó. Hình như anh vẫn chưa hiểu rõ về bản thân mình. Anh không phải là người tốt bụng một cách hoàn hảo. Thay vì luôn luôn tử tế, anh lại trở nên mềm yếu một cách bất ngờ, tạo ra một sự mong đợi, một thôi thúc khiến người ta không thể rời mắt khỏi anh.
Tae-rok và Nan-young, họ đã là đóa hướng dương và đóa dạ lý hương của nhau, mãi mãi.
"Tuyệt vời quá! Nếu ngài nuôi một chú chó con, sức khỏe của ngài chắc chắn sẽ tốt hơn, và ngài cũng sẽ bớt cô đơn hơn đó ạ!"
Kkot-nyeo véo nhẹ đôi má phúng phính của chú chó trắng, nhẹ nhàng lay nó rồi trêu chọc: "Mi đúng là gặp may rồi, đến được một nơi tốt đẹp như thế này!"
Shim Eung vô cùng phấn khích với chú chó nhỏ. Một niềm vui mà ông chưa bao giờ dám mơ đến khi còn bị giam cầm trong cung cấm.
"Ngài đã nghĩ tới cái tên nào chưa ạ?"
Shim Eung vừa nhìn chú chó con đuổi theo mình, cái đuôi ngắn ngủn vẫy vẫy đến nỗi mông nó lắc lư theo, vừa hỏi. Miệng ông rộng ngoác, lộ rõ vẻ thích thú đến mức khó tin. Sự đáng yêu toát ra từ ông một cách tự nhiên.
"Tên... ta vẫn chưa nghĩ ra tên cho nó."
"Ngài thấy 'Sogeumi' (Muối) thì sao ạ? Nó trắng tinh như muối mà."
"Thực ra, ta muốn nhờ thúc phụ đặt tên cho nó..."
"Đại quân ạ?"
Chú chó con ngây ngô lao vào, chẳng màng gì mà va vào mắt cá chân của Shim Eung, lăn một vòng ra phía sau. Nhưng nó nhanh chóng đứng dậy, lon ton chạy về phía ông. Shim Eung bế chú chó con lấm lem bùn đất lên, vẻ mặt đầy hoài nghi.
"Ta... ta không biết thúc phụ có đặt cho nó một cái tên dễ thương hay không nữa..."
Shim Eung khẽ liếc nhìn Nan-young. Nhưng Nan-young đang chống cằm, thở dài nhẹ nhàng, dường như cũng có cùng suy nghĩ. Điều đó giúp ông thêm can đảm.
"Việc ngài được phép nuôi nó đã là một ân huệ lớn rồi ạ. Vì ngài đã quyết định nuôi nó, ngài nên tự mình đặt tên cho nó đi ạ."
Dù cho đến giờ, Shim Eung vẫn chưa thể từ bỏ hoàn toàn những quy tắc cứng nhắc trong cung, ông vẫn luôn gọi Nan-young là 'Doryeon-nim' (Thiếu gia) một cách nhất quán, không hề mắc sai lầm nào. Nan-young muốn đáp lại tấm lòng của Shim Eung. Ông vẫn luôn ở bên cậu, không hề tỏ ra thất vọng dù cho cậu đột nhiên biến từ một thái giám quyền lực thành một người hầu hạ cho một thiếu gia vô dụng.
Nhưng...
"Đó là lý do tại sao ta muốn thúc phụ đặt tên cho nó. Bởi vì thúc phụ đã cho phép ta nuôi nó. Nhờ có người, con chó con này không chỉ đơn thuần là một con chó con đối với ta nữa..."
Nan-young giơ chú chó trắng lên từ vòng tay của Shim Eung. Khuôn mặt của cậu phản chiếu trong đôi mắt đen láy như ngọc bích của chú chó. Thật kỳ lạ. Dù không phải là người, tại sao chúng lại có thể trông như đang mỉm cười như vậy?
"Có vẻ như ngài đang trao trái tim mình cho nó như thể nó là một đứa trẻ vậy ạ."
Shim Eung buột miệng nói một cách thờ ơ.
Nhưng phản ứng của Nan-young hoàn toàn khác thường. Gương mặt Nan-young ửng hồng, cậu từ từ quay lại, vẻ mặt như sắp khóc:
"Có lẽ... có lẽ ta không nên có những ý nghĩ đó, dù chỉ là thoáng qua. Nếu coi con cún con như một đứa trẻ, thì Đại quân nghiễm nhiên trở thành cha của nó mất rồi. Vậy nên, không được, tuyệt đối không được nghĩ như vậy nữa!"
Khuôn mặt Shim Eung từ từ biến sắc, lộ rõ vẻ kinh hoàng. Anh ta suýt nữa thì hét lên: "Sau khi rời cung, Ngài đã đánh mất hết lòng tự trọng của một Đại quân rồi sao, thưa Ngài?!"
"Không, không đến mức đó đâu," Nan-young vội vàng chữa cháy, dù cậu không chắc liệu mình có thật sự tin vào điều đó hay không. "Nó không giống một đứa trẻ... chỉ là một biểu tượng thôi mà."
Dù sao thì, vẻ mặt của Shim Eung có hơi kỳ lạ vì phản ứng thái quá vừa rồi của anh ta.
"Thật mà. Ta chỉ nói vậy thôi, vì ta không nghe rõ những gì thúc phụ nói khi người cho phép ta nuôi nó."
"Đại quân đã nói gì ạ?"
"Thúc phụ chỉ... nói rằng người yêu ta." Nan-young mỉm cười, một nụ cười buồn bã nhưng lại dịu dàng đến lạ. Một trái tim mà cậu không bao giờ có thể tự hào, một mối quan hệ mà cậu không bao giờ được phép khoe khoang. Nhưng dù sao đi nữa, những lời cậu nghe được đêm đó, chắc chắn là một lời tỏ tình.
Con cún trắng nhỏ vẫy đuôi mừng rỡ, khiến cổ tay Nan-young rung nhẹ.
"Con chó trắng đáng yêu thật đó ạ! Nó nhận ra cháu ngay lập tức luôn. Mấy người cận vệ cũng khen nó thông minh nữa."
"......"
"Nó nhỏ nhắn xinh xắn, nhưng khi cháu chạm vào chân nó thì thấy khá to, chắc chắn là sẽ lớn nhanh lắm đây."
"......"
"Thúc phụ có đang nghe cháu nói không ạ?"
Chỉ đến lúc đó Tae-rok mới giật mình quay lại. Anh đang chỉnh trang y phục lần cuối. Anh đã thay một bộ trang phục mới để vào phòng nghỉ, tiến đến ngồi đối diện Nan-young.
"Con trắng à? Đó là tên của nó sao?"
"Cháu vẫn chưa đặt tên cho nó ạ."
"Sao cơ? Vậy thì cứ gọi nó là Trắng thôi."
"Nhưng mà... như vậy khó phân biệt nó với mấy con trắng khác lắm."
"Vậy thì gọi là Chó."
"Nhưng 'Chó' cũng là tên của mấy con khác ngoài con trắng của chúng ta mà..."
"Con trắng của chúng ta? Ta có trao trái tim cho nó đâu."
Nan-young bĩu môi, "Nhưng người trao nó cho cháu rồi mà... trái tim đó." Cậu xích lại gần Tae-rok hơn.
Tae-rok phản xạ ôm lấy eo Nan-young, kéo cậu sát vào mình. Anh thầm nghĩ, "Kiểu gì mình cũng phải kiểm tra kỹ bên trong thằng bé bằng sáu giác quan xem có con cáo nào nhập xác không."
"Thúc phụ... hay là người chia sẻ một tẹo tấm lòng cho con trắng đi, rồi người đặt tên cho nó được không ạ?"
"Đặt tên không có nghĩa là ta sẽ trao tình cảm cho nó đâu."
"Dù sao thì cũng được ạ. Cháu... cháu cảm thấy hạnh phúc chỉ khi nghĩ về nó thôi. Cháu cứ tưởng tượng cháu gọi con trắng bằng cái tên mà người đặt cho nó ấy ạ." Nan-young cười rạng rỡ, vẻ mặt tràn ngập niềm vui chỉ từ việc tưởng tượng ra thôi.
Tae-rok xoa nhẹ lưng Nan-young. Anh vắt óc suy nghĩ nhưng chẳng nghĩ ra cái tên nào hay ho. Anh đặt tên cho ngựa thế nào nhỉ? Hình như toàn lấy tên chim thì phải. Con ngựa đầu tiên tên là 'Mae-git (mèo)', con thứ hai là 'Suri-bi (chim ưng)', rồi đến 'Cham-beodeul (cây liễu)'. Dù cố gắng đến mấy, anh vẫn thấy kỳ cục nếu đặt một cái tên chim thoăn thoắt cho một con chó con.
"Ta chỉ nghĩ đến tên của những đứa con của chúng ta thôi." Tae-rok lẩm bẩm, hoàn toàn vô thức.
Nan-young định hỏi từ khi nào anh đã nghĩ đến tên con cái trong khi họ thậm chí còn chưa thể có con, nhưng chợt nhớ ra Tae-rok từng đề cập đến chuyện này khi trêu chọc cậu đến phát khóc trong lúc... "hành sự".
"Cái đó...!"
"Mấy cái tên đó không được đâu. Để dành cho em bé của chúng ta mà."
"À, không ạ! Không phải vậy đâu ạ, người đừng nhắc đến chuyện đó..." Nan-young hoảng hốt kêu lên, mặt đỏ bừng, đến phép tắc cũng quên hết.
"Cháu... cháu không muốn đặt cái tên đó đâu ạ. Lúc đó cháu rối bời lắm mà...!" Nan-young lắp bắp, cố gắng phản đối.
"Thật sao? Ta lại thấy cái tên đó rất hay mỗi khi nghĩ đến. Cứ để vậy đi. Chúng ta có thể có một đứa con. Tất nhiên, nếu nghĩ đến cơ thể của cháu, ta thấy cứ giữ nguyên tình trạng này có lẽ tốt hơn." Tae-rok thản nhiên nói, giọng điệu như đang bàn chuyện thời tiết, khiến Nan-young kinh hoàng. Anh ta đang nói về việc có con một cách bình tĩnh như vậy, cứ như đó là chuyện hiển nhiên, chuyện mà đến các vị thần giáng thế cũng không thể tưởng tượng nổi!
Trong lúc Nan-young còn đang sốc, Tae-rok liếc nhìn cậu rồi thở dài một cách khó chịu. "Thôi thì cứ gọi nó là Sujebi (bánh bột) đi. Nó giống cái món đó mà." Anh ta quả là một người đàn ông vô cảm đến mức kỳ lạ.
Cũng như chim ưng săn mồi là lẽ đương nhiên, tằm kéo tơ là lẽ đương nhiên, nếu chim ưng bỗng dưng không ăn thịt, tằm bỗng dưng ngừng dệt kén để hóa thành bướm, người ta sẽ ngạc nhiên, không tin và coi đó là một điều kỳ lạ.
Đối với Sa-on, việc Tae-rok từ bỏ tham vọng, tự mình đến phương bắc sống ẩn dật cũng kỳ lạ như vậy.
Sa-on đã mất rất nhiều thời gian để chấp nhận sự thật rằng Tae-rok đã tự mình vạch trần điểm yếu của mình. Thậm chí, anh không chắc liệu mình đã thực sự chấp nhận điều đó một cách chân thành hay chưa. Anh chỉ tự hỏi liệu anh có chỉ bối rối và thời gian trôi qua mà thôi, nhưng ngay lúc này, anh đã gặp Tae-rok ở cung điện.
"...Đại quân." Sa-on gọi, giọng run run.
Tae-rok đang mặc quan phục, có lẽ vì anh vừa diện kiến nhà vua. Không giống như Sa-on đang bối rối, Tae-rok rất điềm tĩnh. Không, anh thậm chí còn trông thoải mái hơn trước, cái vẻ hoang dã mà anh không thể che giấu thường ngày cũng được kiềm chế một cách đáng ngạc nhiên. Tuy nhiên, anh có vẻ mệt mỏi, có lẽ vì bây giờ đã xế chiều, mặt trời sắp lặn.
"Sa-on. Lâu rồi không gặp. Không, ta không nên gọi ngươi bằng tên. Ngươi đã là một Đô tổng quản đường hoàng rồi." Tae-rok nói, giọng điềm đạm nhưng vẫn có chút gì đó trêu chọc.
"Không, không phải vậy đâu ạ. Xin hãy cứ gọi thần như bình thường." Sa-on vội vàng xua tay, tỏ vẻ lúng túng.
Tae-rok mỉm cười nhẹ, gật đầu chào tạm biệt Sa-on rồi chuẩn bị bước đi.
Chỉ vậy thôi sao? Sa-on vẫn còn choáng váng như đang trong mơ. Vô thức, anh nắm lấy tay áo Tae-rok, ngăn anh rời đi.
"Thưa ngài... Nếu ngài không vội, liệu thần có vinh dự được mời ngài một tách trà với tư cách một người bạn cũ không ạ?" Sa-on ngập ngừng hỏi, ánh mắt van nài.
Tae-rok nhìn chằm chằm Sa-on một lúc, rồi quay đầu nhìn về phía mặt trời đang lặn. Kinh thành đã bắt đầu bước vào mùa đông, ngày càng ngắn lại. Có vẻ như đã quá muộn để rời đi ngay bây giờ. Anh không ngờ cuộc gặp gỡ này lại kéo dài đến vậy... Tae-rok dừng bước, trong đầu nhớ lại cuộc trò chuyện với Nan-young, người cháu trai vừa giống, vừa khác người anh yêu thương.
'Nan-young dạo này thế nào?'
Lee Gak, giờ đã trưởng thành và mang phong thái của một vị vua thực thụ, cất tiếng hỏi. Dù không nhất thiết phải là người trực tiếp đến đây, nhưng dường như Nan-young là trọng tâm trong cuộc trò chuyện này. Tae-rok thở dài thườn thượt trong lòng, vừa cố gắng rời đi sau khi báo cáo xong về tình hình biên giới phía bắc, nơi luôn tiềm ẩn những rắc rối lớn nhỏ quanh dãy Thất Sơn.
"Gần đây cậu ấy bị cảm nhẹ, nhưng ngoài ra, sức khỏe của cậu ấy vẫn rất tốt ạ."
"..."
Tae-rok vốn không phải là người giỏi ăn nói. Hầu hết vốn từ ít ỏi của anh đều đã dành cho Nan-young rồi.
Nhà vua chăm chú nhìn cái miệng nặng nề của Tae-rok, dường như muốn anh nói thêm điều gì đó. Tae-rok băn khoăn không biết nên nói gì để không trái ý nhà vua.
Nhưng anh nhanh chóng nhận ra rằng đó là một nỗi lo lắng thừa thãi. Dù sao thì, mối quan hệ giữa anh và Nan-young chỉ mang đến phiền muộn, tiếc nuối và đau khổ cho người khác, đặc biệt là cho nhà vua. Tae-rok, người vừa là người thân vừa là kẻ cướp người thân, cố gắng lựa chọn những từ ngữ cẩn trọng nhất:
"...cậu ấy đã nhận nuôi một chú chó trắng và đang nuôi nó như một người bạn ạ."
"Nan-young luôn yêu quý động vật mà."
Có lẽ đó là một lựa chọn đúng đắn, bởi giọng nói gọi tên Nan-young, người không còn được gọi bằng tước hiệu Heonwi, nghe dịu dàng hơn hẳn.
"Một con chó trắng, chắc hẳn nó rất đáng yêu."
Có đáng yêu không ư? Tae-rok không biết phải bình luận thế nào. Theo quan điểm của Tae-rok, người xứng đáng với từ "đáng yêu" là Nan-young, chứ không phải bất cứ thứ gì khác. Thay vào đó, có lẽ con chó con sẽ nhanh chóng trưởng thành, trở thành một con chó dũng mãnh và giành được sự tin tưởng của Tae-rok nhanh hơn.
" Cậu ấy trở nên đáng yêu hơn khi chăm sóc nó ạ."
"...Thúc phụ cũng có một mặt trơ trẽn đấy. Người có biết điều đó không?"
"Nếu ta không có nó, ta đã không thể đến được đây rồi."
Tae-rok cư xử như thể anh có đến bốn, năm cái mạng vậy.
Lee Gak thở dài. Việc nhà vua bộc lộ cảm xúc của mình như vậy không phải là điều tốt, nhưng anh không thể kìm nén được.
"Thúc phụ."
Lee Gak cất giọng trầm, mở đầu bằng một câu nói nặng trĩu: "Người quân tử không nên để tình cảm cá nhân chi phối, nhưng ngay cả với người thân ruột thịt, điều đó cũng thật khó khăn..."
Tae-rok hiểu rõ nhà vua đang muốn nói gì. Sắc mặt anh trở nên lạnh lùng.
"Ta nhớ Nan-young." Giọng nhà vua vang lên, chất chứa nỗi niềm.
"..."
"Ta biết hoàng đệ đã qua đời ở nơi này. Nhưng nhớ về người đã khuất là lẽ thường tình, đúng không?"
Nhà vua quay đầu, ánh mắt hướng về phương xa. Lòng Tae-rok trào dâng một thôi thúc mãnh liệt, anh muốn che khuất tầm nhìn đó. Vì Nan-young có thể ở cuối con đường kia. Anh muốn giấu cậu khỏi tất cả những ai thèm muốn cậu, ngay cả khi họ là gia đình cậu.
"Ta muốn gặp đệ ấy." Nhà vua cuối cùng cũng bày tỏ nỗi lòng.
Lẽ ra, với vai trò một bề tôi, Tae-rok phải nắm bắt ý tứ và hành động theo đó. Nhưng anh đã không đáp lại theo mong muốn của nhà vua.
"Ta sẽ đi vi hành. Thúc phụ chỉ cần đưa Nan-young đến cung điện của thúc phụ, nơi vẫn còn ở kinh thành."
Cung điện đó là của anh. Anh muốn tự do lựa chọn khách khứa của mình. Nhưng người muốn gặp Nan-young lại là nhà vua sao.
Anh có thể từ chối, viện cớ rằng điều đó quá nguy hiểm. Nhưng vì Nan-young, người luôn hiện hữu trong tâm trí anh ngay cả khi nhắm mắt, Tae-rok không thể làm tổn thương huyết thống của cậu. Hơn nữa, liệu Lee Nan-young có nhớ gia đình mình không?
Đó là một cơn khát không bao giờ thỏa. Anh cũng là một phần trong cuộc đời cậu, nhưng anh không thể cướp Nan-young khỏi gia đình cậu, không thể thay thế vị trí của họ, hay thậm chí là xen vào giữa.
"...Chắc hẳn cháu ta cũng nhớ nơi này, vì thời tiết đang rất lạnh." Tae-rok cuối cùng cũng lên tiếng.
"Tuy nhiên, địa hình ở đó hiểm trở, tuyết rơi dày đến mức có thể làm sập cả mái nhà. Nan-young có lẽ sẽ phải ở lại đó qua năm, qua tháng. Mùa đông ở đó đặc biệt khắc nghiệt hơn những nơi khác. Bệ hạ có thể sẽ phải đợi rất lâu đấy ạ."
Thay vì thẳng thừng từ chối, Tae-rok chọn cách nói khéo, bằng sự kiên nhẫn mà anh đã dày công vun đắp. Nan-young đã phải từ bỏ nhiều thứ hơn anh để trở nên ích kỷ.
"Mong bệ hạ giữ gìn sức khỏe."
Nan-young thích hoa loa kèn và hoa anh đào kép. Nhưng ở nơi đó, hoa trà lại nở rộ suốt mùa đông, hoa anh đào kép chóng tàn, còn hoa loa kèn thì nở rất muộn, và ngay cả khi nở, cũng khó lòng nhìn thấy.
Có lẽ, không chỉ có hoa là thứ cậu nhớ nhung. Nhà vua, người chắc chắn là anh trai của Lee Nan-young, đã gieo vào tim anh một mồi lửa, khiến mỗi bước chân anh thêm nặng nề. Chỉ nghĩ đến thôi, mắt cá chân anh đã trĩu nặng. Có lẽ đó là sức nặng của tội lỗi.
.