Đang sửa truyện, Reader nếu không muốn bị đau mắt, thì hãy đọc phần hiện đại nha, cổ đại tui fix mãi không hết lỗi được . Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%
#8
Bùn đất lầy lội khiến vạt áo và giày của Tae-rok bẩn hết cả. Ngược lại, giày và vạt áo của Nan-young vẫn sạch bong.
Vừa phải bế một đứa bé mười tuổi, vừa phải cầm cái ô che mưa, nhưng Tae-rok vẫn không hề tỏ ra mệt mỏi. Vừa bỏ ô xuống thì trời cũng tạnh ráo, chẳng còn một giọt mưa nào. Cứ như trêu ngươi người ta vậy.
Tae-rok đưa ô cho cung nhân, rồi đặt Nan-young xuống chỗ nền khô dưới mái hiên.
“Nhìn mây đen còn sót lại chắc là lại mưa thôi, nhưng không phải bây giờ. Thúc phụ đi đây.”
“Ơ, người không vào trong ạ?”
“Chẳng phải đã bảo chỉ ở lại đến khi tạnh mưa thôi sao. Vào đi. Sa On, đi thôi.”
“Ôi…”
Vậy thì sao người còn cất công đến tận đây làm gì chứ… Sa On chỉ muốn khóc thôi. Ngài thì có tấm che mưa, còn tôi thì không mà, nỗi lòng này nghẹn ứ đến tận cổ họng nhưng hắn vẫn cố kìm nén.
Tae-rok lại chẳng hề ngoảnh đầu mà bỏ Nan-young lại, rồi rời đi. Sa On thầm nghĩ, chủ nhân của mình thật khó đoán, thoắt cái đã dứt áo như không bao giờ gặp lại, thoắt cái lại quay ngoắt lại ngay được.
Nan-young đợi đến khi bóng dáng thúc phụ khuất hẳn khỏi tầm mắt mới bước vào trong nhà.
Tae-rok vừa về đến phủ thì mưa rào lại trút xuống. Lần này không còn là mưa rào nữa mà là mưa như trút nước. Tae-rok dặn dò các quản lý đất đai xung quanh phủ Đại quân, phần đất phong do anh nhận được, phải quản lý cẩn thận để tránh bị ngập úng. Sau đó, anh mở cửa sổ, rót rượu uống một mình.
Ầm ầm ầm! Một tiếng sấm vang rền xé toạc cả đất trời. Thật là hung tợn. “Nghe tiếng động hung tợn thế này thì chắc không phải rồng bay lên trời mà là con giao long rơi xuống.”
Mối hận của con giao long không thành rồng vượt xa sức tưởng tượng. Vừa độc địa vừa dai dẳng. Mối hận lớn đến mức, chỉ tiếng thét khi rơi xuống cũng có thể tạo ra tiếng động kinh thiên động địa như vậy.
Tae-rok lặng lẽ rót đầy chén rượu. Thứ rượu trong vắt kia cứ tỏa hương thơm ngát, chẳng hề hay biết gì về cơn mưa dữ dội bên ngoài. Vẻ mặt của Tae-rok cũng vậy, chẳng ai có thể đoán được anh đang nghĩ gì.
Và đêm đó, Nan-young chỉ dính chút mưa thôi mà đã lên cơn sốt. Giống như chỉ cần một chút phẩm màu thôi cũng đủ để thay đổi màu nước, chỉ cần một chút mưa thôi cũng đủ để Nan-young suy sụp.
Nan-young ngước mắt nhìn lên mái hiên, dõi theo những giọt mưa lất phất như sắp tạnh hẳn.
Thật hư ảo, mới hai mùa trước thôi mà thúc phụ đã mời cậu đến phủ.
Nhưng dù chỉ mới hai mùa trước thôi, Nan-young vẫn nhớ như in cái ngày hôm đó. Cậu dám chắc rằng, có lẽ không chỉ hai mùa mà hai năm, hoặc thậm chí hai mươi năm nữa trôi qua, cậu cũng sẽ không thể nào quên được khoảnh khắc ấy.
“Điện hạ, trời lạnh lắm ạ.”
Vị thái giám thận trọng lên tiếng.
Cậu đã xin phép được ra khỏi cung. Bình thường sẽ cưỡi ngựa đi, nhưng vì trời vẫn còn mưa nên bệ hạ đã bảo đi bằng kiệu. Thế là cậu ngồi kiệu có rèm che để chắn mưa.
Nghe nói kiệu do đích thân bệ hạ ban cho đã chuẩn bị xong, Nan-young mới nhúc nhích.
Đây là lần đầu tiên cậu ra khỏi cung. Dù không thể hiện ra, Nan-young vô cùng háo hức. Nếu không phải thúc phụ, thì cậu đã chẳng có cơ hội này rồi.
“Đại quân, nếu ngài cảm thấy không khỏe ở đâu thì nhất định phải nói cho tiểu nhân biết. Nhất định, nhất định phải báo đấy ạ!”
Vị thái giám vô cùng lo lắng. Đại quân vốn dĩ cứ giao mùa là lại ốm vặt. Nan-young đội mũ trùm tai lót lông rái cá còn chưa đủ, còn phải mặc thêm áo khoác lót bông, rồi đắp thêm một cái chăn bông dày nữa.
Dù đã bị dặn không được nhìn ra ngoài, nhưng cậu bé Nan-young khó lòng kìm nén được sự tò mò.
‘Năm sau Đại quân cũng mười một tuổi rồi. Sớm thì tầm đó đã bắt đầu tìm người để định hôn ước rồi đấy. Vì vậy, cháu càng phải cẩn trọng trong mọi hành vi.’
Chuyện được đại phi dặn dò như vậy mới hôm qua thôi, mà Nan-young đã lại hành xử như một đứa trẻ mười tuổi rồi.
Bên ngoài thật náo nhiệt. Nhìn lũ trẻ chỉ quàng tạm cái khăn rồi chơi đá cầu, mặc kệ má, tai và mũi có bị cóng hay không, mà cậu thấy ngượng ngùng thay. Khi kiệu đi ngang qua, một người có vẻ là mẹ của một đứa trẻ đã túm tay kéo con lại. Đúng lúc ánh mắt hai người chạm nhau, Nan-young không kìm được mà khẽ vẫy tay chào. Đứa trẻ đang sụt sịt nước mũi, chỉ ngơ ngác nhìn cậu.
“điện hạ. Kia là lầu nghỉ mát riêng của thúc phụ ngài ạ.”
Vị thái giám lên tiếng, Nan-young đang ngắm nhìn cảnh vật lướt qua. Nan-young dõi theo ngón tay của ông, nhìn thấy một cái lầu nằm nép mình bên dòng suối, trên một ngọn núi nhỏ có địa thế không quá hiểm trở. Mái ngói xanh bát giác ướt đẫm trong mưa phùn càng thêm bóng bẩy.
Và cách lầu nghỉ mát không xa, đi thêm một đoạn nữa, thì cuối cùng cũng đến phủ Đại quân của Tae-rok.
Nghe nói, bình thường phải kết hôn rồi mới xuất cung, nhưng Tae-rok đã xin phép được xuất cung từ sớm, thậm chí lúc ấy còn chưa kết hôn. Có lẽ vì Tae-rok vốn không gây chuyện gì nên mới được như vậy… Vị thái giám đã nói như thế, muốn kể cho Nan-young nghe những điều tốt đẹp về vị thúc phụ mà cậu yêu quý.
Thực hư thế nào thì vị thái giám cũng không rõ. Có lẽ những lời đồn đoán của thế gian là đúng, Tae-rok vốn là người không thích gây chuyện, thích sống một mình. Dù sao thì cũng đúng là anh ta vẫn chưa kết hôn, dù đã giúp anh trai mình lên ngôi vua, và rồi bệ hạ còn có thêm hai Đại quân và một công chúa nữa.
“Đại quân!”
Sa On - ra vào nhà Tae-rok như ra vào nhà mình, vui mừng chào đón cậu.
Thế tử còn chẳng thèm ghé chân đến, nên việc Tae-rok, là trưởng bối, không đích thân ra đón Nan-young là điều đương nhiên. Nan-young cũng không mong Tae-rok sẽ ra đón mình, khi trời vẫn còn mưa phùn.
Nhưng rồi, từ một góc khuất mà Nan-young - chỉ nhìn về phía trước, không thể thấy, một bàn tay đã vươn ra.
“Cao hơn chút rồi nhỉ?”
Tae-rok lẩm bẩm một mình.
Nghe nói, thời gian qua, Tae-rok đã đến biên giới theo lệnh của bệ hạ. Vùng biên cảnh luôn là nơi bọn trộm cướp hoành hành. Ai hỏi có nguy hiểm không, thì ai cũng bảo là vô cùng nguy hiểm, nhưng Tae-rok đã chẳng nói một lời mà rời đi, đến tuần trước thì lại chẳng nói một lời mà trở về, gửi cho cậu một bức thư, hỏi có muốn đến nhà anh chơi không.
“…Có hai tháng thôi thì cao được bao nhiêu chứ.”
“Chẳng phải đã bảo thằng bé đang tuổi ăn tuổi lớn nên phải ăn nhiều vào sao. Cháu trai ta có ăn uống đầy đủ không đấy?”
Thái giám của Nan-young - luôn đứng về phía Tae-rok trong những chuyện thế này, lắc đầu nguầy nguậy.
Tae-rok nhìn vị thái giám đã già đi cùng Nan-young, giờ mới hỏi tên ông.
“Mà tên ngươi là gì ấy nhỉ.”
Nghe vậy, Sim-eung cúi người thật sâu, đáp:
“tiểu nhân là Sim-eung ạ.”
“Ừ, Sim Woong.”
“……”
Xin ngài hãy nhớ cho là tiểu nhân tên Sim-eung chứ không phải Sim Woong ạ? Tấm lòng đau khổ của vị thái giám chẳng dám nói ra.
Đến tận lúc này, Nan-young vẫn chưa xuống khỏi kiệu. Tae-rok ngẫm nghĩ một lát, rồi luồn tay vào sâu hơn, bế bổng Nan-young lên.
Đất lầy lội quá. Anh bế cậu đến tận thềm đá trước sảnh chính. Nan-young sắp mười một tuổi, cái tuổi mà người ta đã bắt đầu tìm mối hôn sự cho rồi, nên cậu hơi ngại ngùng, có chút xấu hổ. Cậu lí nhí nói “Cháu cảm ơn thúc phụ ạ…” nhưng Tae-rok chẳng để ý, chỉ nhìn cái gáy ửng đỏ của Nan-young rồi nghĩ ‘Sao lại ngại vì chuyện này nhỉ?’
“Thúc phụ ơi, liệu cháu có đến muộn quá không ạ? Vị hôn thê… vị hôn thê đã đến rồi ạ?”
Nan-young dè dặt hỏi. Tae-rok liếc mắt nhìn vào bên trong. Câu trả lời đã quá rõ ràng. Vì nghĩ mình đến muộn thì rất mất mặt, Nan-young lại ỉu xìu ngay. Vừa đỏ mặt, vừa ỉu xìu, bận thật đấy. Tae-rok chẳng hiểu nổi hầu hết những phản ứng của Nan-young. Nhưng thay vì lạnh lùng phán xét như mọi khi, anh lại quan sát và quan sát Nan-young. Có lẽ vì hồi bé anh đã nghe những tin đồn thú vị về cậu, nên muốn yêu quý cậu hơn một chút, hay có lẽ cái tâm địa xấu xa ấy lại có tác dụng, dù đôi lúc thấy phiền phức, nhưng phần lớn thời gian anh đều thấy rất thú vị.
“Chờ một lát cũng được mà. Ta đã tiếp đãi tử tế rồi, cháu không cần lo lắng về vị hôn thê của ta đâu.”
Tae-rok bước lên sảnh trước. Nan-young cẩn thận cởi giày của mình, đặt cạnh giày của Tae-rok. Giày của Tae-rok dính chút bùn đất, còn giày của Nan-young thì sạch bong. Mà chiều rộng lẫn chiều dài cũng ngắn ngủn thảm hại.
“Ta đã bảo nấu trà mộc qua, cháu có thích không.”
Tae-rok hỏi, giọng điệu cộc lốc. Nan-young vội gật đầu, lẽo đẽo theo sau thúc phụ.
“Cháu thích ạ. Trà mộc qua. Người chuẩn bị cho cháu ạ?”
Giọng cậu đầy phấn khích. Vừa xấu hổ, vừa ỉu xìu, giờ lại cảm động à. Tae-rok bất giác bật cười rồi đáp, Gì thì tùy cháu nghĩ thôi.
Gian sảnh khách được sưởi ấm bằng lò sưởi, hơi ẩm đã bay hết, chỉ còn lại hơi ấm dễ chịu. Tae-rok nhìn cách ăn mặc kín mít của Nan-young mà có chút ngao ngán.
“Chắc là nóng lắm nhỉ.”
“Dạ…?”
Thật ra cậu đang hơi nóng nên thở hồng hộc đây này.
Đổ mồ hôi rồi bị lạnh còn tệ hơn, là bị lạnh ngay từ đầu. Tae-rok cởi áo của Nan-young ra trước khi sang sảnh chính. Nhìn cái áo khoác lót lông rái cá, Tae-rok biết Nan-young được yêu chiều đến mức nào, nhìn cái mũ trùm tai lót lông rái cá, anh lại chợt nhận ra Nan-young yếu ớt đến mức nào.
Cuối cùng thì Nan-young cũng được sang sảnh chính, với bộ dạng đúng chuẩn một đứa trẻ mùa đông. Căn phủ rộng sáu mươi gian có tận hai sảnh khách, mỗi sảnh lại có sảnh chính, sảnh nhỏ, và một gian bên hông. Nơi họ đang đứng là sảnh chính mà Tae-rok hay lui tới nhất, nơi có hàng hiên lớn với cây thông vươn mình duyên dáng, đổ bóng và tỏa hương thông thơm ngát. Anh chưa từng dẫn vị hôn thê Nan-ok đến đây bao giờ. Quan hệ của họ vốn lạnh lùng đến đáng sợ mà.
Vậy thì lý do gì mà anh lại dẫn Nan-ok đến cái sảnh chính này, có lẽ là vì Nan-young cũng đến. Hay là vì anh ngại để Nan-young thấy một phủ Đại quân nhỏ hơn cả cung. Tae-rok không tự hỏi bản thân, nên mãi mãi sẽ chẳng ai biết được.
Cửa trướng hé mở. Nan-ok lặng lẽ đứng dậy.
Bên kia cánh cửa do chính Tae-rok mở ra, là một cậu bé với đôi má ửng hồng. Vì mặc quá nhiều áo bông nên không thể nhìn rõ, nhưng nhìn cái cổ lộ ra kia, thì có vẻ vóc dáng cậu khá nhỏ nhắn.
“Tiểu nữ bái kiến Đại quân Heonwi. Tiểu nữ là Min Nan-ok ạ.”
Dù có thể trở thành thúc mẫu của Đại quân, Nan-ok vẫn giữ đúng lễ nghi.
Chào hỏi xong, cô liếc nhìn Tae-rok đứng sau Nan-young. Hai người nhìn nhau như chiến hữu hơn là một đôi trai gái. Không, thậm chí còn không có sự gắn bó như chiến hữu.
Nan-young cũng thấy cái liếc mắt kia. Nhưng cậu vẫn còn nhỏ nên chưa hiểu được sự khô khan ẩn chứa trong đó.
‘Đường hoàng quá… Người này toát ra khí khái.’
Ấn tượng đầu tiên của cậu về Nan-ok là cô có dáng người cao lớn, đường nét khuôn mặt mạnh mẽ, toát ra khí khái hơn là một người phụ nữ. Tae-rok bước đến trước, tạo chỗ cho Nan-young. Cô cũng đứng cạnh vị hôn phu của mình. Nan-young như bị thôi miên, ngắm nhìn hai người.
Họ thật xứng đôi, như một bức tranh vậy.
Thế giới mà Nan-ok kể cho cậu nghe, toàn là những điều Nan-young chưa từng biết đến. Cậu cứ như bị thôi miên mà lắng nghe. Giống lời thúc phụ đã nói, Nan-ok kể chuyện rất hay. Cô không hề khoa trương, cường điệu, nhưng quá trình xây dựng câu chuyện của cô rất chi tiết, đầy đủ.
Tae-rok tỏ vẻ thờ ơ, như thể chẳng liên quan gì đến mình, Dạo này thế à…, dù rõ ràng anh cũng ở đó. Chỉ là Nan-young phản ứng quá khích, hết há hốc mồm kinh ngạc, gật gù, lại đến che miệng vì giật mình, nhìn rất thú vị.
Nhờ những phản ứng chân thật ấy, Tae-rok đã biết Nan-young quan tâm đến những gì. Thằng bé thích tranh vẽ, thích những mẩu chuyện vụn vặt. Nhiều người sẽ không hài lòng, nếu biết một vị Đại quân lại thích những câu chuyện tầm phào đang lan truyền trong dân gian đâu. Thằng bé cũng tò mò nhiều thứ ghê, tiếc là không đủ sức để đi đến những vùng đất xa xôi kia.
Tae-rok đang chìm đắm trong những suy nghĩ miên man, thì bỗng nghe thấy tiếng thì thầm khe khẽ, Đại quân. Anh ngẩng đầu lên, thấy Nan-ok đang khẽ quay đầu về phía Nan-young.
“……”
Nan-young đang gật gù ngủ gật.
Bên ngoài trời lạnh. Nếu không phải Nan-young khăng khăng đòi ra ngoài thì anh đã chẳng để thằng bé đến đây rồi. Hơn nữa trời còn mưa nữa, nên có lẽ cậu đã ngủ quên vì cái sàn nhà ấm áp làm tan chảy cả người à.
“Hôm nay ngài sẽ ngủ lại phủ Đại quân chứ ạ?”
“Chắc vậy. Trời tối rồi, về cũng khó.”
“Tiểu nữ vốn cho rằng những lời đồn đại thường có chút sai lệch, nhưng lần này có vẻ không phải vậy.”
“ngươi đang nói gì vậy?”
“Tiểu nữ đang nói về tin đồn Đại quân đối xử đặc biệt với Đại quân Nan-young ạ. Tin đồn này đã lan ra khỏi cung, đến tận các gia đình quý tộc rồi…”
Trong lúc đó, Tae-rok định đến đỡ Nan-young nằm xuống cái nệm dày, thì khựng lại.
“Thứ ta trân trọng chỉ là vị trí vị hôn thê. Nếu hôn ước tan vỡ thì ta sẽ chẳng còn lý do gì để tôn trọng ngươi nữa đâu.”
Anh vừa nói dứt lời, thì Nan-young đã ngả đầu lên đùi Tae-rok. Anh cũng không cố ý muốn thế.
“Tiểu nữ hiểu rõ ạ.”
“Nếu đã vậy thì đừng tự ý mang chuyện trong cung ra ngoài nữa. Chẳng có gì tốt đẹp đâu.”
“Tiểu nữ xin ghi nhớ ạ.”
“…Dù có nhìn thế nào thì ngươi cũng không chỉ muốn làm phu nhân Đại quân, rốt cuộc ngươi muốn gì ở ta đây.”
“Chẳng phải là vì tiểu nữ đã quá tuổi để trở thành Thế tử phi rồi sao.”
Tae-rok chống cằm. Anh duỗi ngón trỏ và ngón cái ra, đặt lên má. Anh cười khẩy, nhưng đôi mắt thì không hề cười. Lạnh như băng vậy.
“Thôi thì ta bỏ qua cho ngươi lần này. Nhưng vốn dĩ ta không tin tưởng gì mấy cái gia đình công thần cả, nên ít nhất vì một cuộc sống hôn nhân êm đềm, tốt nhất là ngươi nên nói hết những toan tính trong lòng ra đi. Trước khi ta tự mình lôi nó ra.”
“Tiểu nữ xin ghi nhớ, xin ghi nhớ ạ.”
Cuối cùng thì vẫn chỉ là những lời nói suông.
Nan-ok liếc nhìn Nan-young rồi hỏi “Tiểu nữ xin phép đứng dậy trước được không ạ.”
“Dù sao thì tiểu nữ cũng nên về nhà trước khi trời tối để làm tròn bổn phận với cha mẹ ạ.”
“Ừm, ngươi cứ đi đi. Ta e là không tiễn ngươi được đâu.”
“Nhìn ngài chăm sóc Đại quân như vậy, tiểu nữ thấy tốt hơn nhiều ạ.”
Nan-ok nở một nụ cười kỳ lạ.
“Đại quân thật đáng yêu. Thật đáng yêu ạ.”
Tae-rok thở dài thườn thượt.
Haizzz…
“Ngươi nên phân biệt rõ, là ngươi đang yêu quý Đại quân hay là thích Lee Nan-young đấy.”
Tae-rok lẩm bẩm , giọng điệu chán chường. Xung quanh cháu trai anh có nhiều người yêu quý cậu thật đấy. Đây là tài năng hay là lời nguyền thì chẳng ai biết được. Nhưng phần lớn thì nó là lời nguyền đối với một Đại quân, chứ không phải là một vị vua. Chính vì vậy mà Tae-rok đã chẳng ngại ngần gì, mà trở thành một người không được yêu quý. Khoảnh khắc nhận ra bản thân được người khác yêu quý, người ta sẽ trở nên tham lam. Tham lam thì sẽ bị che mờ mắt. Hoặc, một kẻ ác nào đó nhận ra, rằng cậu chỉ được người khác yêu quý rồi lợi dụng cậu.
Nan-ok nhìn cái cau mày khó chịu của Tae-rok. Có lẽ nên kể hết mọi chuyện sau một thời gian nữa thì tốt hơn. Giờ cô vẫn chưa chắc chắn được, Tae-rok là đang giả vờ yêu quý Nan-young hay là thật lòng yêu quý cậu.
‘Nghe đồn là một kẻ máu lạnh, nhưng không ngờ lại máu lạnh đến mức này. Như đeo một cái mặt nạ vậy, chẳng ai có thể nhìn thấu tâm can.’
Nan-ok chẳng mong đợi gì một lời tiễn đưa ấm áp, một mình rời khỏi sảnh khách.
Mưa đã tạnh từ lúc nào rồi.
Nan-young mở mắt vì có ai đó lay mình.
Cậu chẳng biết mình đã ngủ từ lúc nào, ký ức bị cắt vụn, đột ngột chuyển từ sảnh khách sang một căn phòng xa lạ.
Có người lay mình, nghĩa là trong phòng này còn có người khác nữa. Đầu óc vẫn còn mơ màng, Nan-young chỉ ngơ ngác nhìn lên trần nhà.
“Ngủ nhiều quá tối lại không ngủ được rồi lại mè nheo cho xem. Ở đây có ai dỗ dành cháu đâu, dậy mau lên.”
Là giọng của Tae-rok.
Nan-young lúc này mới mở to mắt, bật dậy. Cậu ngồi thẳng lưng, cái đầu bù xù rối tung vì cựa quậy. Tae-rok hờ hững, dùng tay vuốt những sợi tóc vểnh của cậu xuống.
“Cháu, cháu ngủ quên ạ?”
“Ngủ ngon và sâu lắm.”
Tae-rok ngồi vắt chéo chân, lật sách đọc như một công tử phong lưu. Bàn tay anh cũng rời khỏi đầu Nan-young. Nan-young chợt tiếc nuối cái vuốt tay ấy.