Hối Lỗi - Chương 9

Đang sửa truyện, Reader nếu không muốn bị đau mắt, thì hãy đọc phần hiện đại nha, cổ đại tui fix mãi không hết lỗi được . Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

Chap 9

Nan-young bỗng thấy một cảm giác quen thuộc kỳ lạ, cậu nhìn chằm chằm vào thúc phụ của mình. Bị cậu nhìn như vậy, Tae-rok gấp cuốn sách lại.
"Sao thế? Do ta đổi cách nói nên lạ à?"
Đúng vậy. Chính là do cách nói chuyện này.
Không biết có phải chỉ do cách nói chuyện không, hay là thật sự như vậy, mà Tae-rok trông có vẻ không vui.
"Ngay khi ra khỏi cung
, ta đã tự nhủ rằng chỉ cần ở trong phủ của mình, ta sẽ sống theo ý mình. Không phải trong cung, cũng chẳng có ai để phải diễn trò, nếu ta cứ thoải mái đối xử với cháu như một thúc phụ bình thường, liệu cháu có thấy khó chịu không, khi mà cháu vừa ít tuổi hơn ta, lại vừa nghiêm khắc hơn ta?"
"Không, không ạ! Cháu thấy ổn mà! Cứ như các gia đình quý tộc... thế cháu thích ạ."
Tae-rok dứt khoát đặt cuốn sách xuống bên hông mình. Nan-young cũng theo đó mà dời mắt nhìn bìa sách, rồi lại bị kéo trở lại khi bàn tay kia nâng cằm cậu lên.
"Nếu có cơ hội, có lẽ nên để lại một vết sẹo trên mặt cháu thì tốt hơn."
"Sẹo ạ? Sao thúc phụ lại nói vậy?"
"Trong mắt ta, cháu chỉ là một đứa trẻ non nớt, yếu ớt, ta không hiểu tại sao những người khác lại thấy cháu đáng yêu, xinh đẹp."
"...Việc những người khác thấy cháu như vậy là không được sao ạ? Là không tốt sao?"
"Một Đại quân quyến rũ thì chẳng tốt đẹp gì đâu."
"Tại sao ạ? Thúc phụ cũng quyến rũ mà. Chẳng lẽ thúc phụ đã từng thấy không tốt sao ạ?"
Tae-rok định nói gì đó, nhưng rồi lại im bặt. Là vì câu hỏi ngây ngô của Nan-young.
Quyến rũ ư? Ở chỗ nào cơ chứ? Tae-rok suýt chút nữa đã hỏi lại bằng cái giọng điệu ngớ ngẩn mà anh ghét cay ghét đắng.
"Thúc phụ vừa nam tính... vừa cao lớn lại đẹp trai... còn bắn cung giỏi nữa..."
"Thôi. Đủ rồi."
Tae-rok nhắm tịt mắt, buông tay khỏi cằm Nan-young.
"Đó là những lời mà bọn không biết xấu hổ, chỉ muốn lấy lòng ta mới nói thôi, không phải là những lời cháu nên nói với ta. Nghe sến súa và chẳng dễ chịu chút nào."
"Những người muốn lấy lòng thúc phụ sẽ nói những lời đó sao ạ? Như vậy còn kỳ lạ hơn nữa."
Nan-young thật sự không hiểu.
"Đàn ông cũng nói những lời đó sao ạ?"
"Cháu vừa nói những lời đó, cháu cũng là đàn ông... không, không phải."
Nếu anh cố gắng giải thích, Nan-young vốn có cái tính tò mò dai dẳng với những gì cậu muốn biết, có lẽ sẽ bắt lấy cả cái đuôi câu mà anh đang cố né tránh kia mất. Điều anh lo lắng hơn là mọi chuyện sẽ đi xa
, đến mức anh phải nói cho cậu biết, rằng giữa đàn ông với đàn ông cũng có những việc, những cảm xúc như giữa đàn bà và đàn ông.
Không hiểu sao đầu anh lại nhức như búa bổ. Tae-rok xoa xoa thái dương.
"Không. Thôi vậy. Ta định khuyên cháu vài điều, nhưng hóa ra chỉ khiến ta thêm đau đầu. Để sau vậy. Khi cháu lớn hơn."
"Nghe nói cháu sắp... sắp đến tuổi có thể có hôn ước rồi đấy ạ?"
Nghe vậy, Tae-rok đang định đứng lên bỗng khựng lại.
Anh ngồi xuống lại, vẻ mặt có chút kỳ lạ.
"Cũng có thể."
Nhưng mười một tuổi thì vẫn còn quá sớm. Ngay cả huynh ấy, bệ
hạ, cũng phải đến mười ba tuổi mới bắt đầu có lời bàn về việc tuyển phi, mười lăm tuổi mới xong xuôi việc tuyển chọn.
Tae-rok nhìn chằm chằm vào vẻ mặt ngây thơ của Nan-young, rồi bỗng ôm chầm lấy cậu. Cái dáng vẻ ôm ghì lấy cậu như một cái gối ôm, rồi nằm ườn ra đó, quả thật không giống với những gì mà một Đại quân nên thể hiện.
"Cháu còn chẳng biết hôn ước là gì ấy chứ."
"Ư... Chẳng phải là... gặp gỡ bạn đời để sống cùng nhau sao ạ?"
Nan-young hỏi, mặt bị ép chặt vào sườn và ngực rắn chắc của Tae-rok. Cậu chẳng hề ngạc nhiên, ngoan ngoãn để yên cho anh ôm. Chắc hẳn trong cung chẳng có ai đối xử thân mật với cậu như vậy đâu, vậy mà cậu đã quen với việc này từ bao giờ rồi? Hay là do bẩm sinh? Tae-rok thờ ơ
, theo quán tính xoa xoa má Nan-young, như cái cách anh xoa xoa gối ôm mỗi khi không ngủ được.
"Bệ hạ may mắn là đã gặp được một bạn đời như thế, nhưng không phải ai cũng được như vậy đâu, đừng có lãng mạn quá."
"Vậy chẳng lẽ mối quan hệ giữa thúc phụ và thúc
mẫu - mà thúc phụ sẽ kết hôn cùng, không tốt sao ạ?"
"Ta còn chưa kết hôn mà đã gọi là
thúc mẫu rồi. Gọi như vậy còn quá sớm..."
Anh không cần phải nói
, rằng bản thân chẳng hề muốn kết hôn đâu nhỉ. Tae-rok ậm ừ cho qua.
"Mọi chuyện trên đời đâu phải lúc nào cũng suôn sẻ như dòng nước đâu."
Nhưng Nan-young vốn là một đứa
cố chấp ngấm ngầm, cậu dùng đôi mắt lấp lánh khác thường sau giấc ngủ dậy, hỏi dai dẳng:
"Nhưng cháu thấy thúc phụ vẫn thường xuyên qua lại với một người..."
Tae-rok trừng mắt nhìn cậu, như thể muốn bảo cậu nói tiếp đi. Nan-young mím môi, cố nín cười đến mức hai má phồng lên. Đến lúc này, Tae-rok mới nhận ra là Nan-young đang trêu anh.
Có lẽ là vì đã ra khỏi cung, hoặc là vì thái độ của Tae-rok, mà Nan-young cũng đang cư xử trẻ con hơn bình thường một chút. Không, phải nói là tự do hơn mới đúng. Tae-rok nhướn mày.
"Vậy cháu đã từng nghĩ xem bạn đời của mình sẽ là người như thế nào chưa?"
"Bạn đời của cháu ạ?"
Như thể đây là một chủ đề mà cậu chưa từng nghĩ đến, giọng Nan-young bỗng cao vút lên. Cái giọng thanh mảnh ấy nghe như tiếng mưa gõ lên đồ gốm.
Vừa hay tiếng mưa bên ngoài có vẻ đã tạnh, giờ lại bắt đầu lớn hơn một chút. Mưa rơi rả rích, gõ lên lá cây, cành cây và đập vào lớp đất mềm. Tae-rok khẽ nhắm mắt lại. Nan-young luyên thuyên:
"Cháu muốn người đó phải thật thú vị ạ. Thích đùa nghịch, và! Khỏe mạnh hơn cháu nữa ạ... Nếu cháu cứ ốm yếu thế này đến tuổi trưởng thành thì to chuyện mất... Không biết cháu khỏe lại nhanh hơn hay người kia khỏe hơn cháu nhanh hơn nhỉ?"
Tae-rok khẽ rên rừ...
Anh tỏ vẻ hoài nghi.
Nan-young không biết, nhưng Tae-rok đã từng đến phủ của cậu một lần. Đó là trước khi anh lên đường đi sứ. Phái đoàn đã được thành lập, chỉ có mình Tae-rok là được thêm vào sau. Là vì anh ngột ngạt ở cái nơi này. Ngay cả việc rời khỏi kinh thành thôi cũng phải được bệ
hạ cho phép, thật là nghẹt thở. Anh cho rằng đi ra ngoài hóng gió sẽ tốt hơn. Mọi thủ tục kết thúc, anh mới sực nhớ ra Nan-young. Dù anh tự ý bỏ dở việc dạy dỗ, mỗi lần gặp mặt, cậu bé vẫn luôn vui vẻ gọi anh là thúc phụ, anh có chút áy náy.
Thế là anh đến thăm, nhưng Nan-young lại đang bị ốm. Không phải sốt cao, chỉ là sốt nhẹ. Suốt ngày ốm đau bệnh tật, anh định hỏi vặn tên ngự y kia, nhưng rồi lại thôi.

'Thưa Đại quân, khí huyết của điện hạ vốn đã hư nhược, mạch đập cũng gần như là hư mạch từ khi mới sinh ra, nên khó mà bổ sung được khí lực ạ.'
'Vậy thì sắc thuốc cho nó uống, tẩm bổ cũng được.'
'Dù vậy thì lượng hao hụt vẫn nhiều hơn ạ. Về sau xin người hãy cẩn thận, thật cẩn thận ạ.'

Tên kia run rẩy nói, Tae-rok cũng chẳng biết phải làm gì hơn. Anh đành để hắn đi, và hắn đã chạy trốn như thể bị ma đuổi.
Tae-rok đứng do dự trước phủ của cậu, rồi quay lưng bỏ đi. Anh không muốn nhìn thấy Nan-young nằm bẹp dí. Hồi đó anh nghĩ anh chán ghét, anh phát ngán cái cảnh đó, nhưng giờ anh bỗng thấy có lẽ không phải vậy.
"Nếu người kia quá khỏe mạnh thì cháu sẽ mệt đấy."
Tae-rok gác tay lên trán, cười khẩy. Với anh, Nan-young vẫn chỉ là một đứa trẻ non nớt, yếu ớt. Rồi một ngày nào đó cậu cũng sẽ trưởng thành thôi. Nhưng ngay cả thế tử, nếu có ai đó hỏi anh hình dung xem người đó sẽ thành một người như thế nào, anh vẫn có thể tưởng tượng được, còn Nan-young thì anh hoàn toàn không thể hình dung ra được. Anh thử hình dung một người phụ nữ khỏe mạnh như gió đứng cạnh một đứa trẻ, thì trước mắt anh vẫn chỉ hiện lên hình ảnh một vị bảo mẫu, hoặc một đứa bé khác đứng cạnh Nan-young, đứa con gái nhỏ của đại phi, chứ không phải là người yêu. Anh bật ra một tiếng cười khẽ.
"Thúc phụ, thúc phụ vừa nghĩ gì đó để trêu cháu đúng không!"
Nan-young lăn mình nằm sấp, chống khuỷu tay xuống giường rồi nhướn người lên. Cậu trừng mắt nhìn Tae-rok, chẳng hề tỏ ra sợ hãi gì cả. Tae-rok liếc nhìn Nan-young từ phía dưới cánh tay.
Đôi mắt của Nan-young hiền lành, hàng mi rậm rạp rũ xuống. Tae-rok thử hình dung một người đàn ông đứng cạnh Nan-young. Anh cũng chẳng hiểu sao mình lại làm như vậy. Chỉ là vì anh thấy Nan-young không hợp với phụ nữ, nên anh đã thử.
Trong trí tưởng tượng của anh, Nan-young và người đàn ông kia chỉ là hai bóng lưng. Anh không nhìn thấy khuôn mặt của họ. Vì vậy anh cũng chẳng thể đánh giá xem họ có hợp nhau hay không.
"Ta không biết cháu sẽ gặp ai..."
Tae-rok vuốt mái tóc của Nan-young.
"Trên đời này có rất nhiều mối nhân duyên. Có những người ghét nhau nhưng vẫn không thể rời xa, có những người yêu nhau nhưng lại không thể gặp gỡ. Đại loại là vậy."
Cháu vẫn còn quá nhỏ
, để hiểu rằng cũng có những cặp vợ chồng chẳng hề có tình cảm gì với nhau, nhìn sơ qua thì thấy họ quá giống nhau, nên đâm ra ghét bỏ lẫn nhau.
"Nhưng những điều đó đâu phải là những điều mà ta nên dạy cháu. Ta chẳng hứng thú gì với việc xây dựng mối quan hệ với ai cả. Ngược lại, có lẽ cháu sẽ làm tốt hơn ta đấy."
Nan-young nhìn chằm chằm vào Tae-rok. Cậu vẫn còn nhỏ, có lẽ cậu không thể nào tưởng tượng được
, rằng thúc phụ mà cậu ngưỡng mộ, tôn trọng cũng có những điều không làm được.
"Cháu đã học xong chương trình ở Tông học viện rồi. Giờ cháu sẽ được học cùng với những người đã thi đỗ khoa cử, ở đó có những người đàn ông ở mọi lứa tuổi. Có lẽ cháu sẽ tìm được một người khác để ngưỡng mộ thay vì ta đấy."
"Dạ? Sao có thể ạ."
Giờ thì cậu đã thoải mái hơn khi không phải ở trong cung, Nan-young vừa lắc lư chân vừa nằm sấp trên giường, tỏ vẻ khó hiểu.
"Thúc phụ dễ thay đổi lòng mình như vậy sao ạ? Cháu một khi đã quyết định thì sẽ không dễ thay đổi đâu. Dù xung quanh có ai nói gì đi chăng nữa, thậm chí dù thúc phụ có nói như vậy đi chăng nữa, cháu vẫn muốn trở thành một người như thúc phụ. Cháu sẽ làm được
."
Tae-rok nhìn thoáng qua cái gáy khác hẳn với mình của Nan-young rồi lắc đầu. Mặt Nan-young đỏ bừng lên, cậu rên rỉ "thúc phụ
ơi" một tiếng. Cậu quỳ lên, ngồi thẳng dậy rồi lay người Tae-rok. Tae-rok lấy tay che mặt, khanh khách cười.
Một lát sau, Nan-young đang mè nheo
, bỗng gục xuống cánh tay Tae-rok rồi lại thiếp đi. Tae-rok cũng cảm thấy cơn buồn ngủ kéo đến theo tiếng ngáy khe khẽ của cậu.
Anh phải đứng dậy
, dọn bữa tối thôi. Bên ngoài trời vẫn mưa, mùi đất ẩm và mùi hương da thịt dịu nhẹ tỏa ra từ Nan-young lan tỏa khắp căn phòng. Qua lớp màng mắt đang mờ đi vì buồn ngủ của Tae-rok, hình bóng hai người đàn ông mờ ảo rồi tan biến mất.


Khi Nan-young mười một tuổi, cậu đã học xong chương trình ở Tông học viện và được tiếp tục học lên cao. Cậu được may cho những bộ quần áo màu xanh lam, nhưng tùy thuộc vào thân phận của các học viên, mà chất liệu vải cũng khác nhau một trời một vực.
Việc học đôi khi khó khăn, đôi khi khó hiểu, nhưng dù sao thì nó vẫn là một điều thú vị. Khi luyện tập võ nghệ cùng với các học viên khác, cậu tuy yếu về sức mạnh và độ bền, nhưng vẫn được khen là có tư thế đúng. Tất cả đều là nhờ có thúc phụ.
"Nan-young à. Nghe nói ca ca sẽ phải trải qua tuyển phi."
Đầu hạ. Thế tử, hoàng
huynh của cậu, đã tìm đến Nan-young, khi cậu còn chưa kịp thay bộ quần áo màu xanh lam của học viên. Hai anh em có một mối quan hệ thật kỳ lạ. Họ không hề có ác ý hay hiềm khích gì với nhau, nhưng giữa họ luôn có một khoảng cách nhất định, như thể có một con sông không thể vượt qua.
Không gặp nhau một thời gian, thế
tử Gak đã cao lớn hơn Nan-young rất nhiều. Mỗi khi nhìn thấy Gak, đại phi đều nói rằng cậu ta giống hệt tiên vương. Vậy thì có lẽ huynh ấy và thúc phụ cũng có điểm gì đó giống nhau chăng?
Mỗi khi nhìn thấy huynh ấy, Nan-young đều lén lút quan sát. Nhưng cậu vẫn không thể tìm thấy điểm nào của Gak giống với Tae-rok cả. Thúc phụ Lee Tae-rok là độc nhất vô nhị. Chỉ có Lee Tae-rok mới tồn tại. Vì vậy, có lẽ sẽ không có chuyện
, cậu ngưỡng mộ ai khác ngoài thúc phụ, như những gì mà Tae-rok đã nói vào đầu đông năm ngoái. Chính anh là người đã nâng tiêu chuẩn của Nan-young lên quá cao.
"Nghe nói phụ hoàng đã ban hành lệnh cấm kết hôn."
Gak hớn hở nói. Nghe tin đó, điều đầu tiên xuất hiện trong đầu Nan-young
, là liệu thúc phụ của cậu - vẫn còn đang trong tình trạng đính hôn, và vị hôn thê của anh, sẽ ra sao.
"Chúc mừng điện hạ."
Vừa lơ mơ đáp lời, Nan-young vẫn không thể dứt ra khỏi suy nghĩ về thúc phụ.
Nếu thúc phụ buồn thì sao. Với Nan-young, hôn lễ vẫn là một sự kiện trọng đại. Cậu có cảm giác như mình đang cướp đi một sự kiện trọng đại của thúc phụ, nên cậu không thể thật lòng chúc mừng huynh ấy. tội lỗi trong lòng khiến cậu không thể bình tĩnh được.
"Sắc mặt đệ không tốt lắm. Đệ lại không khỏe à? Đừng cố quá sức. Đừng làm các
trưởng bối lo lắng."
Thấy Nan-young có vẻ phờ phạc, Gak tặc lưỡi, đưa tay lên. Bàn tay chạm vào trán Nan-young, cảm nhận được hơi ấm. Cậu băn khoăn, không biết tay mình đang nóng ran, hay trán thế tử mới ấm đến vậy. Thế tử khuyên cậu nên nghỉ ngơi sớm, dù không hề có dấu hiệu sốt. Nan-young nghĩ, nếu mình cứ bị đòi hỏi quá nhiều, có lẽ mình sẽ ghen tị với thế tử mất. Nhưng cuối cùng, Gak vẫn luôn mong muốn trở thành một người huynh trưởng tốt bụng, chu đáo. Lòng yêu thương anh em, sự coi trọng gia đình, cậu đã thừa hưởng trọn vẹn từ người cha kính yêu.

Nan-young cũng vậy. Cậu luôn yêu thương anh em, coi trọng gia đình hơn bất cứ điều gì.

Vậy nên, việc cậu cảm thấy day dứt, có lỗi với thúc phụ, suy cho cùng, cũng không hẳn là một tội lỗi.

Cậu vừa lo lắng cho thúc phụ, vừa cảm thấy có lỗi với thế tử huynh. Nan-young nhắm nghiền mắt, cảm nhận một luồng khí lạnh lẽo đột ngột ập đến vùng thượng vị, giống hệt cảm giác khó tiêu, đầy bụng khó chịu.

 


Bốn ngày sau, Tae-rok nhận được thư của Nan-young.
Vốn dĩ anh định vào cung thăm cậu, vậy mà cậu lại gửi thư cho anh. Tae-rok dừng việc chuẩn bị vào cung lại, đưa tay nhận lấy lá thư. Anh vẫn chưa mặc xong triều phục, chỉ mới xỏ một tay vào áo. Vì vậy, con kỳ lân thêu trên ngực áo cũng bị nghiêng đi, chao đảo.

"Thúc phụ, cháu là Nan-young đây ạ."

"Chữ đẹp hơn rồi đấy."
Tae-rok lẩm bẩm một mình.

"Cháu đã nghe nói về lệnh cấm kết hôn được ban hành. Thúc phụ cũng đã nghe tin này chưa ạ?"

Vừa xỏ nốt tay còn lại vào áo, Tae-rok vừa dán mắt vào lá thư.

"Cháu lo là vì chuyện đó mà sự kiện trọng đại của thúc phụ bị hoãn, nên thúc phụ sẽ buồn ."

"Ta á?"
Tae-rok nhăn mặt, tự hỏi.
Ta có chuyện gì trọng đại sao?
Cuộc sống của Tae-rok tuy diễn ra theo ý thích thất thường của anh, nhưng nó lại có những quy tắc riêng. Anh huấn luyện đội cận vệ, đi săn, vào mùa hè anh kiểm tra công tác trị thủy để đảm bảo nước không tràn bờ, vào mùa đông anh kiểm tra để đảm bảo đất không bị hạn hán. Với một người như anh, chẳng có chuyện gì gọi là trọng đại hay xui xẻo cả.
"Chẳng phải là đang nói đến chuyện hôn nhân sao."
Mãi sau này, khi hỏi Sa On
, rằng liệu anh có chuyện gì trọng đại không, anh mới biết chuyện đó là gì.
Đó là chuyện mà chính anh cũng không biết, không, phải nói là đã quên mất.
"Quan tâm đến chuyện đó làm gì."
Tae-rok quát lên.
"Là cháu trai thì lo lắng cũng là chuyện bình thường thôi mà. Đâu phải cháu nào cũng được như vậy, cháu
trai ngài là em trai của thế tử điện hạ đấy ạ. Lệnh cấm kết hôn được ban hành để chuẩn bị cho việc tuyển thế tử phi, nghĩ đến việc thúc phụ mà cháu trai yêu quý sẽ phải già đi trong cô đơn, thì cháu nào chẳng thấy buồn ạ. "
"Cháu trai ta đúng là có quá nhiều chuyện để lo lắng."
"Đó là vì điện hạ rất yêu quý đại quân mà thôi, ngài cứ tự hào về chuyện đó đi ạ."
"Ta không phải là người thích khoe khoang."
Đúng hơn thì anh thuộc tuýp người thích giấu diếm. Thà dập tắt những chuyện có thể khiến người khác ghen tị và thèm muốn còn hơn. Tae-rok đưa viên đá đen trong tay lên. Sau đó anh lại xóc viên đá quý làm từ hắc diệu thạch trên tay.
"Dù vậy thì đại quân có vẻ vẫn yêu quý cháu trai mình lắm."
"Ngươi lại định dùng cái lưỡi của mình để thít cổ ta đấy à."
"Không ạ, đây là những lời mà thần nói với tư cách là một người bạn, và một bề tôi trung thành. Đại quân. Người có thể thành thật về những gì người yêu quý, những gì người cần giấu giếm và những gì người có thể cho người khác thấy. Không, người nên biết rõ những điều đó."
"Sa On à."
"Ban đầu người chỉ đùa cho vui vì mấy lời đồn thôi, chẳng lẽ người không động lòng sao."
Tae-rok nhíu mày. Những lời Sa On nói có phần nào đó đúng sự thật, và anh đang dần chấp nhận điều đó. Anh bắt đầu cư xử khác biệt, có lẽ vì anh thấy thú vị với những ánh mắt dò xét, những phản ứng xì xào trong cung mỗi khi anh có bất kỳ thay đổi nào. Những lời bàn tán kiểu như "quả nhiên là Lee Tae-rok mà", hay "Lee Tae-rok mà cũng làm như vậy cơ à" khiến anh cảm thấy buồn cười. Khi đó, anh còn trẻ con, nên những trò đùa đó khiến anh thích thú. Giờ thì anh không còn mấy bận tâm đến những lời bàn tán đó nữa, nhưng anh vẫn luôn giữ Nan-young bên cạnh.

Phải thừa nhận thôi. Tae-rok thích Nan-young.


"Nghe người ta khen thằng bé đáng yêu đáng yêu mãi rồi mình cũng bị lây à."
Tae-rok đối diện với cảm xúc ấy như thể nó là một căn bệnh truyền nhiễm nguy hiểm. Anh coi nó như một triệu chứng lạ lùng mà anh đã vô tình lây nhiễm từ ai đó. Trong khi đáng lẽ, cảm xúc phải là một thứ gì đó thuộc về nội tâm, không phải thứ gì đó từ bên ngoài xâm nhập vào. Đáng lẽ, những cảm xúc đó phải được nuôi dưỡng, ươm mầm từ sâu bên trong trái tim anh.

Thật ra, anh đã bắt đầu thừa nhận điều này từ lâu rồi. Dù Tae-rok có là ai đi chăng nữa, anh cũng không phải là một người vô cảm. Làm sao anh có thể nhẫn tâm đẩy một đứa trẻ luôn miệng nói thích, ngưỡng mộ anh ra xa cho được? Chắc chắn, cũng đã có một chút tình cảm được vun đắp qua thời gian... Tae-rok đã cố tình lờ đi một sự thật, đó là, không hiểu vì sao cái tình cảm mà anh chưa từng dành cho những người thân thích khác lại nhanh chóng nảy sinh với Nan-young đến vậy.

.
"Nhưng thưa đại quân, đang có tin đồn ạ."
Sa On nghiêng đầu, thì thầm bằng một giọng rất nhỏ và thờ ơ.
"Nghe nói Tông chính phủ đang chuẩn bị cho việc tuyển phi lần này, và họ cũng đang tìm kiếm hôn phu cho cháu trai của đại quân ạ."
"...Trừ thế tử ra thì ta chỉ còn hai đứa cháu trai thôi. Công
chúa thì mới có năm tuổi."
"Vâng. Ý thần là nói đến đại quân Heonwi ạ."
"......"
Viên đá trắng khẽ chạm xuống mặt bàn cờ bằng gỗ cây ngô đồng, tạo nên một âm thanh "tách" khẽ khàng. Tae-rok xốc mạnh những viên đá đen trong lòng bàn tay, những viên đá va vào nhau tạo nên một âm thanh lạo xạo khô khốc. Không hề do dự, anh đặt một viên đá xuống một vị trí hiểm hóc. Sa On khẽ thở dài, đó là một nước cờ cao tay, vượt quá sức tưởng tượng của anh.

"Thằng bé còn quá nhỏ..."

Nhưng chính Tae-rok - vừa đi một nước cờ đầy toan tính, dường như tâm trí lại không hề đặt trên bàn cờ. Anh đang lạc lối trong những suy nghĩ riêng, hướng ánh mắt về một nơi khác, ngắm nhìn một hình ảnh khác. Đó là khuôn mặt trẻ thơ đang thẫn thờ nhìn anh từ dưới mái hiên, nơi trú mưa tạm thời.

Một khuôn mặt non nớt và quá đỗi trẻ con.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo