Lịch Đăng: Thứ 2 và Thứ 5 hàng tuần
Chương 56
Dù tàng hình rất tiện, nhưng lại gặp một vấn đề nhỏ. Mọi người cứ đi thẳng về phía tụi tôi. Không phải ai cũng chú ý đến tôi và Kwon Jae Hyuk như tên lửa dẫn đường gì đâu. Chỉ là do không nhìn thấy nên họ cứ thế mà đi xuyên qua, hoặc va phải bọn tôi.
Vấn đề là… tụi tôi đâu phải ma. Thế nên, mỗi lần bị người khác đụng phải, Kwon Jae Hyuk lại kéo tôi về phía mình và tránh né.
Có khi nào đây là năng lực… đi đường mà không bị ai chen lấn?
Tôi ngước nhìn Kwon Jae Hyuk ngơ ngác, thì một giọt nước lạnh bất ngờ rơi trúng mũi.
“Hả?”
Từ lúc nào… những người đi đường, bao gồm cả tụi tôi, bắt đầu nhốn nháo vì cơn mưa đột ngột. Bầu trời đã sẫm lại từ lâu, đèn đêm rực rỡ đến mức tụi tôi chẳng ai để ý có mây mưa kéo tới.
Dù là thành phố giữa sa mạc, mưa lại buốt như băng. Tụi tôi vội vã chạy trốn khỏi cơn mưa tầm tã.
Khi đang lúng túng giữa trời mưa, một bảng hiệu neon có chữ “Open” hiện ra, mũi tên chỉ xuống tầng hầm. Không nghĩ ngợi nhiều, tụi tôi chạy xuống theo lối cầu thang.
Chuông kêu leng keng khi cửa mở ra.
---
[Jamie – Chủ quán bar nhỏ ở Las Vegas.]
Las Vegas là thành phố ăn chơi nên người ra vào tấp nập, nhưng quán của Jamie thì khác. Vì nằm ở vị trí kín đáo, nên gần như chẳng có ai lui tới.
“Hôm nay lại chẳng có ma nào luôn.”
Jamie gõ nhẹ ngón tay với móng sơn đủ màu lên mặt quầy. Cô không hề tỏ ra lo lắng hay sốt ruột. Trái lại, còn có vẻ thư thả. Đang định sớm đóng cửa về nhà thì chuông cửa vang lên, hai người đàn ông bước vào.
“Chào mừng.”
“Ha, may quá. Trời mưa gì mà bất thình lình.”
Cô vô thức lên tiếng chào, và người trả lời lại là một giọng trẻ trung.
Tiểu học? Trung học?
Không phải kỳ thị gì, nhưng trong mắt Jamie, người châu Á nào cũng trông trẻ nên cô không đoán nổi tuổi.
Người có giọng trẻ ấy phủ nước mưa khỏi tóc. Vì quán không có cửa sổ, lại cách âm tốt, nên đến lúc cửa mở Jamie mới biết bên ngoài đang mưa. Vậy là cô đành bỏ ý định đóng cửa sớm và do cũng chẳng muốn về nhà giữa cơn mưa này.
“Xin chào?”
“Chào chị.”
Cậu nhóc thoải mái ngồi trước quầy và chào. Nhìn gần mới thấy… thật sự trông như học sinh tiểu học.
“Chị ơi, em chưa đủ tuổi thành niên, nhưng… tụi em có thể ngồi đây tránh mưa được không ạ? À mà em có người giám hộ đi cùng. Anh này nè. Anh ấy là người lớn.”
Cậu chỉ tay kéo người đi cùng lại. Người đàn ông bị kéo xuống cúi đầu với Jamie.
“Hừm…”
Jamie nhíu mày nghĩ ngợi. Dù gì giờ cũng rảnh, mà cô cũng không lạnh lùng đến mức đuổi một đứa trẻ ra khỏi quán giữa cơn mưa. Khi cô gật đầu đồng ý, người kia mỉm cười.
“Ở đây có món nào không cồn không ạ? Em vô trú mưa mà ngồi không thì thấy áy náy quá…”
“Nước cam được không?”
“Được!”
Jamie bật cười, lấy chai nước cam dành cho pha cocktail từ tủ mát ra. Cô từ tốn mở nắp, rót vào ly, rồi quay sang người đi cùng.
“Còn anh thì sao?”
“…Tôi cũng vậy.”
Thường thì mấy đứa nhỏ hay ít nói hoặc không rành tiếng Anh. Nhưng trường hợp này lại ngược. Người lớn đi cùng mới là người kiệm lời.
Jamie rót thêm một ly nữa, bỏ đá vào. Không hiểu sao hôm nay tâm trạng cô khá tốt, nên tiện tay hái thêm một nhánh bạc hà, thả lên mặt ly, rồi thái một lát cam mỏng để trang trí.
Cuối cùng, cô đặt hai ly lên bàn, cắm thêm ống hút xoắn trắng đỏ cực xinh.
“Trời ơi, uống nước cam ở Las Vegas mà sang vậy à?”
Jamie bật cười khi thấy cậu khách nhỏ reo lên đầy thích thú. Người còn lại thì im ru, nhưng riêng cậu nhóc cứ nói năng rôm rả, gương mặt sinh động với đủ biểu cảm khiến cô không thấy chán.
Tên cậu là Yoon Jae. Cậu còn nháy mắt, bảo nếu phát âm khó quá thì cứ gọi là Jay cũng được.
“Không hiểu sao em thấy chuyến đi này phí ghê. Không được vô casino…”
“Hahaha.”
“Nhưng mà… ít nhất nhờ đi như vầy mới gặp được Jamie…”
“Trời đất…”
Jamie bật cười nhưng cũng nhíu mày nhẹ. Cô biết cậu nhóc chỉ đang đùa vui, không có ý gì sâu xa, chắc do bị không khí tự do ở đây làm say mê. Cô cũng không để bụng.
“Hả? Sao chị cười? Em nghiêm túc đấy chứ.”
“Ờ… Chắc phải chờ đến khi em lớn rồi hẵng nói mấy lời đó nha…”
Dù bị từ chối, Yoon Jae cũng chẳng giận, chỉ cười toe và nói đùa lại một cách nghịch ngợm.
“Nhưng đâu nhất thiết phải là người lớn mới có quan hệ tốt đẹp với nhau đâu ha?”
“Hửm?”
“Ví dụ… bạn tốt chẳng hạn? Hay để em làm hướng dẫn viên cho chị nếu chị đến Hàn Quốc?”
“Ờm…”
“Còn nếu không thích làm bạn… thì sao chị không làm thành viên công hội của em đi? Em đang tuyển người tài đấy.”
Biểu cảm Jamie lập tức thay đổi. Giữa ba người bỗng chốc rơi vào một khoảng im lặng lạnh buốt.
Chết tiệt…
Jamie lặng lẽ bấm lưỡi. Câu nói bất ngờ của Yoon Jae khiến cô mất luôn cơ hội từ chối hay hỏi lại.
Cô nhích tay chậm rãi. Từ lâu Jamie đã chuẩn bị sẵn đường thoát hiểm, vì biết kiểu gì rồi cũng có kẻ tìm đến.
Chỉ cần nhấn nút, sàn quán sẽ mở ra, đèn sẽ tắt, cô có thể chuồn êm qua lối dưới sàn…
“Đứng yên.”
“Ưa…!”
Người đàn ông nãy giờ im lặng bất ngờ rút kiếm và kề ngay cổ cô. Cô còn không biết hắn rút ra từ lúc nào.
Lúc này Jamie mới nhận ra… mình đã quên mất sự hiện diện của hắn. Do chỉ mải để tâm đến cậu nhóc tên Yoon Jae.
Trong khi cô trừng mắt nhìn người đàn ông kia, Yoon Jae thì cứ ung dung hút hết phần nước cam còn lại, tay vẫy nhẹ:
“Hyung, đủ rồi. Jamie cũng bình tĩnh lại đi. Em không tới để đe dọa đâu, chỉ là muốn đưa ra đề nghị thôi.”
“…Tôi biết tin mấy người kiểu gì mà tin?”
“Nếu tụi em có ý đồ xấu thì giờ chị đã không còn ngồi đây rồi. Hơn nữa… tụi mình từng gặp rồi.”
Jade. Khi Yoon Jae gọi đúng tên thật, Jamie hay đúng hơn là hắn nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh tanh rồi bật cười.
“Gặp rồi? Khoan đã… sao cậu biết tôi ở đây?”
Giọng Jamie vốn đã khàn, nhưng giọng thật của Jade còn trầm hơn nữa. Một mỹ nhân tóc vàng quyến rũ mà lại phát ra âm thanh như vọng từ hang động, cảm giác đó khiến Yoon Jae thấy hơi rợn. Cậu cười gượng, còn Jade thì cười khẩy.
Ngay sau đó, thứ gì đó như da thịt của Jamie bị xé toạc, rồi từ bên trong, một người đàn ông tóc xanh lá từ từ chui ra.
“Ha… cuối cùng cũng thấy sống lại rồi.”
Cái xác Jamie rũ xuống đất như vỏ bọc rỗng. Gã đá nhẹ sang một bên, đứng thẳng người rồi vươn vai. Lúc uốn mình lại trông có vẻ nhỏ, nhưng giờ duỗi người ra mới thấy gã cao gần 1m9, vóc dáng mảnh khảnh, gương mặt điển trai. Nếu nói là người mẫu cũng chẳng ai nghi ngờ.
Làn da ngăm, lông rậm, Yoon Jae đoán gã là người Nam Mỹ.
Cậu nhìn hắn trân trối một lúc rồi lên tiếng:
“Trả lời câu hỏi ban nãy nhé… Ừm, chúng ta từng gặp rồi. Cách đây ba năm thì phải? Ở Seoul.”
Jade nghiêng đầu nhìn cậu.
“Seoul?”
“Phải.”
Yoon Jae nhìn sang Kwon Jae Hyuk khi thấy Jade bắt đầu nhớ lại. Kwon Jae Hyuk vẫn ngồi yên như không có hứng thú, nhưng khi nhìn lại, anh ta mỉm cười. Yoon Jae cũng cười, rồi nhớ lại khoảng thời gian trước khi sang Mỹ.
Ngay khi nhận được lời mời từ SNT, người đầu tiên tôi nghĩ đến chính là hắn.
Người đàn ông từng ký khế ước khiến sinh mệnh Ki Yoon Jae bị rút ngắn trong nguyên tác. Sau này còn đâm sau lưng cậu ta. Jade là kẻ có năng lực tạo tác.
Tôi chỉ biết tên hắn, và biết hắn là người Mỹ. Cũng biết rằng hắn là một “kẻ xám”.
Không phải là da màu xám, mà là hoạt động của hắn nằm ở lằn ranh giữa hợp pháp và phi pháp.
Tôi cần hắn để tìm lại ký ức của Ki Yoon Jae, những ký ức không thể phục hồi theo thời gian. Những ký ức đó chính là điểm yếu lớn nhất của tôi.
Và để bảo toàn mạng sống… tôi cần phải có được chúng.
—
Nhóm dịch Bunz Zm
Edit/Trans: Oreo