Lịch Đăng: Thứ 2 và Thứ 5 hàng tuần
Chương 57
Nếu tôi chịu khó tìm, chắc đâu đó sẽ có người có năng lực đọc ký ức.
Có thể SNT Mỹ cũng có người như vậy. Nếu tôi hỏi, họ sẽ giới thiệu thôi.
Nhưng tôi lại muốn... tự mình chiêu mộ bí mật thì hơn.
Việc tôi không có toàn bộ ký ức của Ki Yoon Jae là một điểm yếu cực kỳ nghiêm trọng. Nếu có ai đó lần theo nó, khả năng tôi không phải là “Ki Yoon Jae thật” sẽ bị lộ.
Nên tôi nghĩ: tốt nhất phải tìm lại ký ức ấy bằng một người nằm trong tầm kiểm soát của mình. Vì vậy, Ki Hyun Joo bị loại. Tôi không biết nếu cô ấy phát hiện tôi không phải Ki Yoon Jae thì sẽ xảy ra chuyện gì. Còn Kwon Jae Hyuk thì… cũng không được, vì anh ta đã lập khế ước với tôi rồi.
Dù... cũng chẳng phải tôi yêu cầu cậu ta làm vậy.
Tôi cần một người giống Ki Hyun Joo có khả năng tìm được điều tôi muốn, không bị ràng buộc ranh giới hợp pháp hay phi pháp, và có thể kiểm soát bằng tiền hoặc cách nào khác.
Và tôi nhớ đến Jade. Tôi đã nhờ Ki Hyun Joo tìm hắn để thuê, nhưng không thể lần ra bất kỳ tung tích nào.
“Anh nói là không tìm được hắn sao?”
“Ừm, đúng vậy. Từ sau khế ước lần đó, không ai thấy hắn nữa.”
Tài khoản nhận tiền thanh toán cũng là tài khoản Thụy Sĩ, nên hoàn toàn không tra ra được. Tôi định từ bỏ thì Kwon Jae Hyuk đến tìm tôi tối hôm đó.
“Cậu đang tìm Maker Jade à?”
“Hả? Phải…”
Vừa trả lời, trong đầu tôi loé lên một ý nghĩ.
Nếu Kwon Jae Hyuk từng trải qua tương lai, thì chẳng phải anh ta sẽ biết nơi ở của hắn sao?
“Anh biết hắn ở đâu không?”
“Cũng có chút manh mối.” Kwon Jae Hyuk đáp. “Giờ này có khi hắn đang ở Las Vegas đấy.”
“Gì cơ? Sao anh biết?”
Tôi chỉ hỏi vậy thôi, cũng chẳng thật sự mong chờ câu trả lời. Nhưng Kwon Jae Hyuk nghe thế lại cười đầy ẩn ý.
Cái cười đó như thể muốn hỏi: Cậu muốn biết đến mức nào?
Tôi vội vã xua tay định bảo “thôi, khỏi”, nhưng anh ta nhanh hơn một nhịp.
“Chút nữa, bọn tôi sẽ bắt một tội phạm thuộc băng nhóm nào đó ở Mỹ.”
“…?”
“Sau đó sẽ điều tra xem hắn có phạm thêm tội nào khác không… Có lẽ vài năm nữa, trong quá trình đó, chúng tôi sẽ phát hiện ra vụ việc xoay quanh cái chết của Jade.”
“…!”
Tôi nổi da gà vì câu nói ấy. Giọng điệu thì ôn hoà, nụ cười lại thân thiện, mà lời lẽ thì chẳng khác nào dội gáo nước lạnh. Dù sao, Las Vegas cũng nằm cùng bang với SNT, lại là điểm du lịch nổi tiếng, nên yêu cầu “tham quan thành phố” của tôi được chấp thuận không chút nghi ngờ.
Mấy người khác thì có lẽ muốn đi nơi khác cơ.
Như mong muốn, tôi đến được Las Vegas nơi có Jade. Rồi cùng Kwon Jae Hyuk trốn ra khỏi khách sạn nhờ năng lực của anh ta.
“Nhưng mà… anh có biết hắn đang ở đâu không? Dù sao thì đây cũng là nước Mỹ, mà thành phố này thì rộng mênh mông…”
Tôi thấp thỏm hỏi. Kwon Jae Hyuk đang khoác tay lên vai tôi, liền quay đầu nhìn về một hướng.
“May mắn ghê. Cũng gần đây thôi.”
Có gì đó đã thu hút sự chú ý của anh ta. Trời vẫn mưa, nhưng Kwon Jae Hyuk liền kéo tôi bước nhanh hơn.
Cuối cùng, tụi tôi dừng lại trước một biển hiệu neon có hình ly cocktail và mũi tên chỉ xuống cầu thang.
“Sao lại ở đây?”
Kwon Jae Hyuk chỉ cười. Tôi nhìn lại biển hiệu. Kỳ lạ.
Ở đây đâu có gì… Sao Kwon Jae Hyuk lại cứ cười vậy chứ?
Anh ta ghé sát thì thầm: “Đợi một chút.” Rồi lấy ngón tay… chọc nhẹ vào trán tôi.
Một luồng cảm giác ấm áp lạ thường lan ra, khiến đầu óc tôi như dịu lại.
“Hả…?”
“Giờ cậu thấy chưa?”
“Sao lại… thế này?”
“Chắc hắn là thiên tài thật. Không cần kiến thức cổ xưa, mà đã lĩnh hội được khái niệm Force.”
Kwon Jae Hyuk chỉ về chiếc máy màu đen gần biển hiệu. Tôi thấy nó giống mấy cái đầu thu set-top box… có thể là thiết bị gây nhiễu nhận thức. Khi anh ta phá được thứ cản trở đầu óc và thị giác tôi, lúc ấy tôi mới nhận ra phía trước đúng là một quán bar.
Lúc nhìn bảng neon, tôi đã nghĩ chẳng có gì… còn tưởng anh ta đùa nữa cơ.
“Đi thôi.”
“Ừm.”
Thế là tôi vào và giả vờ vô tư. Vì nếu tôi lộ ra đang tìm ai đó, người kia mà cảnh giác thì chắc chắn sẽ bỏ chạy.
Tôi hất tóc, đảo mắt nhìn quanh quán. Chỉ có một phụ nữ tóc vàng đang ngó tụi tôi với ánh mắt hơi ngạc nhiên. Cô ta tên Jamie.
Thật sự là hắn à?
Trong khi trò chuyện, tôi liếc nhìn Kwon Jae Hyuk. Anh ta khẽ đưa tay chỉ vào Jamie sao cho cô ta không thấy.
“Chính là hắn.”
Jamie không nghe được vì cậu ta thì thầm bằng tiếng Hàn, nhưng tôi thì nghe rõ mồn một.
Là… Jade sao?
Trong ký ức của Ki Yoon Jae, Jade là một người đàn ông Nam Mỹ cao ráo, đẹp trai, da ngăm. Còn Jamie là một phụ nữ da trắng tóc vàng quyến rũ, cao gần 1m8… không hề giống chút nào.
À…
Nhìn kỹ mới thấy vài điểm kỳ quặc. Dường như nơi này cũng có thiết bị gây nhiễu như bên ngoài. Jamie không đứng hoàn toàn thẳng lưng, vai thì rộng bất thường dù có áo che. Tay thì dài và thon, nhưng ngón tay lại to, đậm chất đàn ông.
Vậy nên mới không tìm ra hắn…
Nhưng lũ tội phạm đã tìm ra và giết hắn bằng cách nào?
Tôi choáng váng. Lo hắn sẽ bỏ chạy nếu tôi lỡ lời, nên đành giấu mục đích thật mà tiếp cận trước, nói chuyện để thăm dò. Phải đấu trí một lúc, tôi mới có thể ngồi nói chuyện như thế này.
“Cậu còn nhớ không? Ba năm trước, Sungwoon từng ký hợp đồng với cậu.”
Hắn có thể tạo ra bất cứ thứ gì bằng năng lực kỳ lạ, là một trong những dị năng giả có tiếng. Nếu muốn, hắn có thể tạo vàng, hoặc in ra tiền giả giống y như thật.
Từng có thời, các nguyên thủ quốc gia lo lắng rằng… nền kinh tế có thể rơi vào tay một người như hắn.
Nhưng… đời không dễ thế đâu.
Đúng là năng lực mạnh thật, nhưng hắn đâu phải siêu nhân. Năng lực có giới hạn. Nếu muốn tung tiền giả, hắn sẽ phải mất cả năm trời để in đủ số lượng.
Thay vào đó, tạo ra những món đồ có giá trị cao để bán thì hơn. Hợp đồng với Sungwoon cũng nằm trong số đó.
“Sungwoon? Gì cơ? Cậu là thằng nhóc năm đó à?”
Jade nheo mắt nhìn tôi. Có vẻ vẫn chưa chắc chắn.
“Tôi không nghĩ vậy đâu. Hồi đó trông cậu vô hồn như xác sống, còn giờ thì…”
Tôi hơi bất ngờ vì “tôi” lúc đó lại đơ đến vậy, còn bây giờ đã có thể nói cười tự nhiên. Tôi nhún vai:
“Chắc do dậy thì rồi.”
“Ồ…”
Jade bật cười. Hắn kéo cái ghế thấp từ dưới quầy ra ngồi, chống cằm nhìn tôi.
“Vậy… sao cậu biết tôi ở đây?”
“À thì…”
Tôi không thể nói “vì người ngồi cạnh tôi thấy trước tương lai” được, nên chỉ còn cách… cười gượng, đẩy sang hướng khác.
“Tôi… hơi thân với chính phủ Mỹ.”
“Khỉ thật… Chính phủ vẫn đang theo dõi tôi sao?”
Tôi hơi né tránh ánh mắt khi thấy hắn thở dài và lầm bầm. Chắc hắn đoán được phần nào nên mới phản ứng như vậy.
Hắn liếc nhìn tôi với vẻ không vui:
“Dù sao thì, cậu cần gì ở tôi?”
“À…”
“Cậu bảo có điều gì muốn đề nghị mà?”
“Ờ, tôi muốn mời cậu vào công hội của tụi tôi…”
“Không! Biến đi!”
Tôi nhăn mặt khi Jade xua tay đuổi tôi đi mà chẳng thèm nghe hết câu. Hắn vẫn cứ bình thản mà bảo tôi cút.
“Nè, cậu còn chưa nghe tôi nói xong mà…”
“Nghe hết để làm gì? Tôi đã không muốn gia nhập rồi.”
“…”
Tôi nheo mắt nhìn hắn. Nhưng hắn vẫn tiếp tục phất tay bảo tôi đi đi. Tôi cắn răng. Không muốn dùng chiêu này, nhưng…
Tôi nghiêng đầu, nhìn hắn, rồi hỏi ngược lại:
“Cậu đã bán khế ước… trong khi biết nó có vấn đề, đúng không?”
—
Nhóm dịch Bunz Zm
Edit/Trans: Oreo