Lịch Đăng: Thứ 2 và Thứ 5 hàng tuần
Chương 58
Jade khoanh tay trước ngực, nhếch môi nhìn tôi đầy khiêu khích.
“Tôi chẳng hiểu cậu đang nói gì cả. Muốn moi móc gì từ một hợp đồng đã xong rồi à?”
“Anh biết rõ đây không phải kiểu ‘moi móc’ đơn thuần.”
Tôi đứng bật dậy, chống hai tay lên bàn, nghiêng người về phía trước rút ngắn khoảng cách giữa cả hai. Tôi bật cười, nhìn người đang ngồi chống cằm, ngẩng đầu, khoanh tay tỏ vẻ khinh thường.
“Thứ tôi muốn là đảm bảo anh sẽ không thể phản bội tôi, bằng bất cứ giá nào.”
“…”
“Sao vậy? Anh tưởng tôi không dám xé vì mỗi tờ quá đắt à?”
Lông mày hắn giật nhẹ trước lời khiêu khích. Tất nhiên, trong nguyên tác, Ki Yoon Jae chưa từng xé khế ước. Tôi nói vậy là bởi tôi biết rõ cách Ki Yoon Jae bị phản bội.
“Cậu đã xé à? Tôi không nghĩ mình sẽ bị phát hiện đấy.”
Cái tên khốn nạn này…
Trả lời tỉnh rụi như thể không biết gì, đúng là không biết xấu hổ là gì.
Nếu người ngoài nghe được đoạn đối thoại này, kiểu gì cũng thốt lên: “Giấy thì xé được là bình thường, có gì phải suy diễn?”
Thành thật mà nói, lúc tôi chưa có ký ức của Ki Yoon Jae, tôi từng chửi ổng thậm tệ: “Trời đất, bị lừa kiểu này mà cũng tin được à? Tưởng Ki Yoon Jae là cáo già, hoá ra là thằng đần?”
Chỉ cần xé tờ khế ước là vô hiệu hoá được ràng buộc sinh mệnh sao? Nếu Ki Yoon Jae không phải đồ ngốc, thì chắc dân thế giới này toàn là kẻ ngu.
Thật sự… quá đê tiện.
Tôi nhìn chằm chằm Jade. Phần lớn ký ức của Ki Yoon Jae còn mơ hồ, nhưng riêng phần liên quan đến Jade thì vẫn rõ mồn một.
Lúc chuẩn bị lập công hội, Ki Yoon Jae bảo Ki Hyun Joo tìm tên này về nước vì nghe được tin đồn.
“Tôi muốn lập công hội, tập hợp những người có dị năng. Nên cần thứ gì đó để giữ họ khỏi phản bội tôi. Nghe nói chị có thể làm loại khế ước như thế.”
Ánh mắt lạnh nhạt của Jade chỉ thay đổi khi nghe đến số tiền được đưa ra. Và thế là khế ước được ký kết.
Tên này lừa Ki Yoon Jae một cách tinh vi. Hắn lấy bật lửa ra, châm đốt bản hợp đồng trước mặt Ki Yoon Jae.
“Nhìn đi. Không cháy được đâu. Tôi làm nó chống cháy rồi đấy.”
“Hay lắm. Tuyệt vời.”
Ai mà ngờ tờ giấy không cháy, nhưng lại có thể bị xé?
Hôm ấy, cả Ki Yoon Jae và Ki Hyun Joo đều bị hắn chơi một vố đau điếng.
Đã biết cách làm giấy không cháy, vậy tại sao hắn không làm luôn để nó không thể bị xé?
“Nếu tôi nói là không biết có lỗi đó… Cậu tính sao? Có thể tôi quên?”
“Đừng đùa. Anh là cố tình.”
Tôi không giấu được nụ cười mỉa mai. Lý do đầu tiên hắn làm vậy là để trấn an Ki Yoon Jae và Ki Hyun Joo. Còn lý do thứ hai thì…
“Anh thích cảm giác đó lắm, phải không? Cái khoảnh khắc đâm sau lưng người khác và tạo ra hỗn loạn.”
Hắn là kiểu người yêu thích sự hỗn loạn. Hắn cười thích thú khi nhìn người khác bị phá vỡ niềm tin, khi thấy họ sụp đổ trước một cú đâm chí mạng vào chỗ tưởng chừng an toàn nhất.
Lý do hắn làm khế ước không cháy nhưng có thể xé là bởi hắn muốn Ki Yoon Jae, người đã luôn tự mãn trong cái an toàn giả tạo bị một kẻ khác dùng chính sơ hở ấy hạ gục hoàn toàn. Dù chuyện đó có dẫn đến cái chết cũng chẳng sao.
Thật… độc ác.
Và hắn đâu chỉ bán khế ước đó cho Sungwoon. Khi nhu cầu về dị năng giả tăng lên, hắn còn bán cho những nơi khác. Khế ước của hắn trở thành mặt hàng đắt như tôm tươi, chẳng cần quảng cáo gì thêm vì đã được Sungwoon tin dùng.
Trong nguyên tác không nhắc đến chuyện này, nhưng nghĩ lại thì Ki Yoon Jae chắc chắn không phải nạn nhân duy nhất. Từng đó là đủ để thấy mức độ hiểm độc của hắn.
Thế mà… tôi vẫn cần hắn.
Không ai có thể thay thế tên này. Có thể sống lưng chừng giữa hợp pháp và phi pháp. Nhưng… không ai vô cảm như hắn. Không bị chi phối bởi số phận. Bạn bè, người yêu, gia đình… với hắn chẳng là gì.
Nên nếu bị phản bội, tôi sẽ chẳng có gì để tiếc.
Hắn sẽ không làm vậy vì một người bạn cũ, vì người thân hay vì người yêu bị uy hiếp mà chỉ vì lòng tham và dục vọng của bản thân.
Trên đời này, tôi chỉ biết một người như vậy. Nên nếu có ngày bị phản bội, tôi sẽ xoá sổ hắn khỏi cuộc đời mình mà không chần chừ.
“Cậu…”
Hắn hơi đổi sắc mặt, ánh mắt dường như lộ ra chút dao động. Tôi tránh ánh mắt ấy, tiếp tục nói:
“Anh trốn ở cái nơi xó xỉnh này là vì có người đuổi theo… đúng không?”
Tôi lấy ra một mảnh giấy gấp nhỏ từ bên trong áo khoác, mở nó ra và đập lên bàn. Cộp. Jade nhìn về phía tờ giấy, vẻ mặt thoáng trầm xuống.
“Băng Gold Runner. Một tổ chức khá lớn. Cậu bắt đầu lẩn trốn kể từ lúc họ truy lùng một người. Mà trùng hợp làm sao, thời điểm đó lại đúng lúc tôi thuê cậu.”
Tôi đảo mắt nhìn quanh quán. Một nơi hiện đại, không cầu kỳ, nhưng chỉ có kẻ đối diện tôi mới biết nó đang ẩn giấu những gì.
Tôi cười nhẹ, hỏi:
“Anh còn dùng cả tiền của tôi để dựng nên chỗ ẩn náu này, đúng không?”
Khế ước tôi đặt không chỉ một cái, mà mỗi cái còn cực kỳ đắt đỏ. Trước khi có dị năng, Jade là một kỹ sư nghèo, tính cách tệ hại.
Không có tài sản riêng, không người thân giàu có. Vậy quán bar này từ đâu mà ra? Rõ ràng là từ tiền của tôi.
Hắn ta dám đâm sau lưng một khách hàng hào phóng thế này à? Đồ vô ơn!
“Tôi ghét anh đến mức muốn giết ngay tại chỗ luôn, nhưng… tôi vẫn cần anh. Nên có thể bỏ qua mấy chuyện cũ.”
Chẳng ai trong phòng cần nói ra, nhưng đều hiểu rõ: tôi đủ khả năng trả giá. Sức mạnh của Sungwoon có thể bảo vệ hắn. Jade vẫn im lặng nhìn xuống, suy nghĩ điều gì đó. Tôi không biết giữa hắn và băng Gold Runner đã xảy ra chuyện gì. Có thể… hắn cũng chơi xấu với bọn họ như từng làm với tôi.
Tôi từng nghĩ: liệu băng đó có lý do gì để nhắm vào một người như hắn không?
Nhưng nghĩ kỹ lại… chỉ có người như hắn mới không thấy áy náy nếu sau này tôi xử lý sạch mọi hậu quả.
Bọn người kiểu đó thường chỉ là những kẻ lợi dụng lẫn nhau. Sau cùng, thành kẻ thù. Trong các tiểu thuyết tôi từng đọc, nhân vật như hắn sẽ sớm biến thành phản diện, rồi biến mất khỏi câu chuyện. Vậy nên tôi mới chọn hắn. Tôi không muốn ai đó quan trọng bị nuốt chửng bởi ác ý của người khác.
Hả?
Có bóng người lướt qua trước mắt. Tôi giật mình đưa tay che mặt. Tim đập thình thịch. Cảm giác này… quen lắm.
Hồi cuối năm ngoái, trong tiệc tổng kết, cũng có chuyện tương tự. Khi ấy tôi nghĩ đến một người, rồi tim bắt đầu loạn nhịp. Giờ cũng vậy, nỗi bối rối vì nhịp tim không thể bình tĩnh lại.
Ngay lúc đó, Kwon Jae Hyuk đặt tay lên đùi tôi.
“Yoon Jae à.”
Giọng cậu ta khiến tôi dần bình tĩnh lại. Dù dưới chân vẫn run rẩy, nhưng tôi có cảm giác có ai đó đang đỡ lấy mình.
Khi tôi quay lại nhìn Kwon Jae Hyuk và lấy lại nhịp thở, Jade đứng dậy.
“Xin lỗi.”
“…?”
“Nhưng tôi vẫn không thể. Tôi không thể tin bất kỳ tổ chức nào cả.”
“Sao vậy? Tụi tôi cũng giống băng nhóm mà…”
“Dù là băng hay công ty.”
Jade cắt lời, thở ra rồi cười nhẹ:
“Với tôi, tất cả đều như nhau.”
Tôi không biết phải nói gì trước câu đó. Hắn nhìn tôi với ánh mắt phức tạp, rồi vươn tay mở cửa.
“Nếu nói xong rồi, mời rời khỏi đây.”
Kwon Jae Hyuk và tôi đứng dậy. Chúng tôi không còn là khách nữa.
Tôi lắc đầu khi bước qua cửa:
“Tôi sẽ không khai địa điểm này cho bọn họ đâu, yên tâm.”
Vì nếu tôi là hắn, tôi cũng chẳng tin nổi.
Nói thêm cũng vô ích. Càng nói, càng đáng nghi. Khi ra khỏi quán bar, mưa đã ngớt hẳn. Ngay khi tụi tôi leo lên hết bậc cầu thang, bảng neon cũng tắt phụt. Trái ngược với không gian u tối dưới tầng hầm, bên ngoài rực rỡ ánh đèn đêm. Nhờ trận mưa, bụi bay đi hết, thành phố như sáng hơn, lung linh hơn.
“…Về thôi.”
—
Nhóm dịch Bunz Zm
Edit/Trans: Oreo