Kiss The Scumbag - Chương 147

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

#147

Angie!

Yujin tái mặt hét lên, nhưng phản ứng của đứa bé hoàn toàn nằm ngoài dự đoán. Nhìn con gái cười khúc khích, vẫy vẫy đôi chân, cậu chỉ biết ngơ ngác đứng nhìn.

-----

Chuyện gì đã xảy ra vậy?

Yujin đang thoải mái nằm trên chiếc ghế dài, vô thức nhíu mày. Không hiểu sao, mối quan hệ giữa Winston và Angela đã trở nên thân thiết hơn rất nhiều. Anh ta đã làm gì để dụ dỗ con bé trong thời gian mình vắng mặt vậy?

Mới chỉ vài ngày thôi mà.

Hay là từ trước rồi nhỉ? Nghĩ lại thì đúng là có dấu hiệu. Từ lúc nào đó, Angela đã không còn sợ Winston nữa. Nhưng thân thiết đến mức này thì rốt cuộc anh ta đã dùng phép thuật gì vậy?

Mình còn tưởng anh ta không quan tâm đến con bé chứ.

Yujin bỗng thấy bực bội nhưng nhanh chóng trấn tĩnh lại. Dù sao thì cũng chỉ là nhất thời thôi. Người đàn ông đó chỉ đang bốc đồng thôi mà.

Ngay từ đầu, Yujin đã không hiểu tại sao anh ta lại nhất quyết đòi xuất viện, nhưng cậu đành bỏ cuộc. Có bao giờ cậu hiểu được dù chỉ một điều về người đàn ông đó đâu? Tốt hơn hết là cứ từ bỏ đi.

…Nhưng mà.

Yujin vô thức nhíu mày nhìn tình hình trước mắt. Đã một tiếng đồng hồ rồi cậu nằm nửa mình, nhìn các người mẫu đi đi lại lại trước mặt. Hai bên có rất nhiều vệ sĩ to lớn đứng canh. Tình hình khiến Yujin nghẹt thở, cứ như thể bất cứ ai muốn ám sát cậu cũng không dám nghĩ tới.

Kể từ khi đến dinh thự này, tình hình vẫn luôn như vậy. Yujin chỉ có thể ở một mình khi đi vệ sinh. Winston làm quá lên, như thể có ai đó sẽ làm hại cậu ngay lập tức vậy.

Chuyện đó sẽ không xảy ra nữa đâu.”

Yujin không thể chịu đựng được nữa, nói một câu, nhưng Winston chỉ nhếch mép cười khẩy, hỏi cậu biết gì mà nói. Dù tức giận nhưng cậu không thể làm gì được.

Điều khó xử nhất là Angela tỏ ra rất vui vẻ. Mỗi sáng, con bé đều ra ngoài chơi ở đâu đó. Nghe nói con bé đã bắt đầu học nói, Yujin cũng phần nào hiểu được, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy có chút buồn. Chiều về, Angela cứ bận rộn nói về việc mình dễ thương và nói chuyện trôi chảy đến mức nào. Con bé vui vẻ thì mình cũng vui, nhưng mặt khác lại thấy lúng túng vô cùng.

Sau này nếu chúng mình rời khỏi đây, liệu con bé có ghét mình không?

Mọi thứ ở đây đều là ảo ảnh. Mình sẽ giải thích điều đó với Angela như thế nào đây? Nghĩ đến việc con bé sẽ thất vọng, lòng Yujin đã thấy nghẹn lại.

“Đừng dùng tiền để mua chuộc tình cảm ca con bé.”

Cuối cùng, Yujin chuyển mũi tên về phía Winston. Anh ta là người lớn, và cũng là người duy nhất có thể kiểm soát tình hình này. Trước những lời lẽ đầy bất mãn của Yujin, Winston lại tỏ ra trơ trẽn.

Có gì sai khi tôi sử dụng những gì tôi có?

Trong khoảnh khắc, Yujin nghẹn lời. Cái đó,” cậu ấp úng một lúc rồi tiếp tục tấn công.

Chúng ta chỉ là mối quan hệ hợp đồng thôi. Cuối cùng cũng sẽ chia tay, vậy cú sốc mà Angie phi chịu thì sao?

Yujin lạnh lùng chỉ ra thực tế, nhưng Winston chỉ thờ ơ nhìn cậu. Gì vậy? Phản ứng đó là sao? Yujin thầm căng thẳng.

Chuyện đó là của sau này. Cứ tận hưởng hiện tại đi, em yêu.”

Hừ.”

Yujin tức nghẹn, chỉ biết thở dài một tiếng. "Cứ tận hưởng hiện tại ư", lời này có thể thoát ra từ miệng người đàn ông đó sao?

Nhưng anh ta, đúng như lời mình nói, đang tận hưởng một cách rõ ràng hơn ai hết. Bằng chứng là Winston ngồi cạnh Yujin, nghiêm túc nhìn các người mẫu đi đi lại lại phía trước, thỉnh thoảng gật đầu. Khi đó, người mẫu sẽ nhanh chóng tiến lại, khoe những món trang sức mình đang đeo hoặc từ từ xoay người, khoe dáng vẻ của bộ trang phục.

Bộ đồ này thế nào?

Người mẫu quần áo trẻ em là chính Angela. Nhìn Angela đã thay năm bộ quần áo khác nhau, chạy lạch bạch đến rồi quay một vòng trước mặt, Yujin mất cảnh giác và khóe môi lập tức mềm đi.

Dễ thương quá, Angie. Đúng là con gái của bố.”

Cậu dang rộng hai tay, đứa bé như chờ đợi, liền sà vào lòng. Yujin ôm chặt con gái đang cười tươi, bỗng tỉnh ra. Liếc sang bên cạnh, thấy Winston đang nhìn họ. Thật vô lý, khóe môi anh ta khẽ nhếch lên.

Con sẽ thử bộ đồ tiếp theo!”

Angela hôn chụt một cái lên má Yujin, rồi rời ra và chạy đi. Sức lực của đứa bé thật vô tận. Sau khi chỉ còn hai người, Yujin thở dài một tiếng

Cũng chọn quần áo cho em bé đi.”

Lại nữa sao?

Yujin vô thức thốt lên rồi vội vàng ngậm miệng lại. Cậu đã mua đầy cả một căn phòng quần áo cho đứa bé còn chưa ra đời. Mà bây giờ lại mua nữa sao.

Thôi đủ rồi. Dù sao thì cũng không mặc được bao lâu… Con nít lớn nhanh lắm.”

Yujin nhẹ nhàng trách móc, Winston không phản ứng gì đặc biệt, chỉ nói Vậy sao?”

Lời cậu nói đúng đấy. Cậu biết nhiều hơn tôi mà.”

Yujin nhìn chằm chằm vào Winston. Nhận ra ánh mắt đó, anh ta nhíu mày.

Sao vậy?

Yujin vẫn không rời mắt khỏi anh ta, nghi ngờ hỏi lại.

Anh là ai?

Thấy Winston nhíu mày sâu hơn, Yujin tiếp tục nói.

Winston Campbell mà tôi biết không phải là người đàn ông như thế này. Anh ta đã mỉa mai đến hơn chục lần rồi. Hay là anh đang giở trò gì mà tôi không biết sao? Anh có âm mưu gì vậy?

Trong lúc cậu nói, các vệ sĩ đã lặng lẽ biến mất, nhường chỗ cho cuộc trò chuyện riêng tư của cặp đôi chủ nhà.

Khi Yujin nói xong, không còn ai ở lại. Căn phòng rộng lớn đột nhiên trở nên trống trải. Winston ngồi hai chân dang rộng, khuỷu tay đặt trên đầu gối, nhìn Yujin. Những nếp nhăn trên trán đã biến mất, nhưng khuôn mặt lại trở nên vô cảm, khó đoán được suy nghĩ. Yujin cảnh giác nhìn, đột nhiên Winston vươn một tay ra. Yujin giật mình rụt vai lại, anh ta dừng lại giữa không trung rồi hạ tay xuống. Sau đó, Winston kéo tấm chăn bị tuột lên đến cổ, quấn quanh vai cậu và nói.

Không lạnh sao? Để tôi tăng nhiệt độ lên nhé?

Trong một dinh thự rộng lớn, dù có bật lò sưởi đến mấy, vẫn không thể tránh khỏi sự lạnh lẽo. Nhưng dinh thự này thì khác. Bất cứ nơi nào cậu đi, sàn nhà đều ấm áp đến mức có thể đi chân trần. Yujin nghĩ, có lẽ đây là lý do tại sao họ lại đến đây mà không phải Delights.

“……Không sao đâu.”

Yujin đành phải trả lời. Quan trọng hơn là người đàn ông này đã né tránh. Cậu định chuyển chủ đề, nhưng Winston đã nói trước.

Cứ mua bất cứ thứ gì cần. Con tôi có quyền được như vậy.”

Lời nói đó khiến ngực Yujin nhói lên. Angela không nhận được gì cả. Không, ngược lại, con bé suýt chết trong bụng Yujin, vậy mà đứa bé chưa ra đời lại được đối xử quá mức như vậy.

Trong khi Angela mới là con của người đàn ông này chứ.

Yujin bỗng thấy oan ức và nghẹn ngào, nước mắt trào ra. Dù trước mắt có chất đống đồ dùng trẻ em, cậu cũng không hề có chút hứng thú nào. Yujin bực tức dụi mắt và cáu kỉnh nói.

Tôi không có ý định làm điều gì đó cho đứa trẻ khác mà Angie không có được.”

Dù sao thì cũng là đứa trẻ chưa ra đời, nên cậu cũng không có cảm xúc gì. Trước giọng điệu tức giận của cậu, Winston thờ ơ đáp.

Angie sẽ có được tất cả mọi thứ từ bây giờ, kể cả những thứ mà con bé chưa từng có.”

Winston có thể nghĩ rằng đó là sự đền bù, nhưng Yujin lại nghĩ khác. Những gì không thể có được vào thời điểm đó thì sẽ vĩnh viễn không thể có được.

Dù sao thì nói gì cũng vô ích thôi.

Yujin không nói gì nữa mà im lặng. Có lẽ nghĩ rằng cuộc nói chuyện đã kết thúc, Winston rút điện thoại ra và gọi vệ sĩ. Chẳng mấy chốc, mọi người lại tấp nập và việc mua sắm nhàm chán tiếp tục. Yujin cảm thấy thể lực suy giảm nhanh chóng và không biết từ lúc nào đã chìm vào giấc ngủ.

------

Đặt Yujin lên giường, Winston đi sang phòng bên cạnh. Ở đó, Angela đang mặc bộ đồ mới mua, ngắm mình trong gương. Nhìn Angela chạy đi chy lại giữa đống đồ chất cao như núi, khóe môi Winston tự nhiên mềm đi.

Chợt nghĩ, Có lẽ đây là tâm trạng của những bậc cha mẹ không thể kìm lòng trước con cái mình chăng?”, Winston tiến đến gần đứa bé.

Con có thích quà không?

Có ạ!

Đứa bé ôm chặt con búp bê lớn mới mua, vui mừng reo lên. Má ửng hồng và đôi mắt long lanh giống hệt Yujin. Không thể đáng yêu hơn, Winston chỉ biết bật cười.

Con cảm ơn ạ, đây là lần đầu tiên cháu nhận được nhiều quà như thế này!

Angela không giấu nổi sự phấn khích, reo lên. Winston vẫn cười .

Giáng sinh sẽ còn được nhiều hơn nữa đấy?

Giáng sinh bác cũng mua cho cháu ạ?

Trước câu hỏi ngạc nhiên của đứa bé, Winston dịu dàng nhắc nhở.

Có ông già Noel mà. Cháu phải xin quà ông già Noel chứ.”

Đến lúc đó, anh ta vẫn đang vui vẻ, mà không lường trước được câu trả lời sẽ nhận được. Nhìn Winston đang cười, vẻ mặt cô bé cứng nhắc khác hẳn mọi khi.

“Ông già Noel chỉ thích những đứa trẻ nhà giàu thôi ạ.”

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo