Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%
#182
Winston dịu dàng trò chuyện, hôn lên trán Yujin rồi dỗ cậu ngủ lại, sau đó lặng lẽ rời khỏi phòng. Xuống bếp uống một cốc nước, anh bỗng cau mày rồi bước sang hướng khác. Anh đi đến quầy bar. Những chai rượu chật kín trên kệ chiếm trọn cả một bức tường giờ đã vơi đi khá nhiều. Winston vô thức thở dài. Chắc là Yujin uống với bạn. Nếu cậu kết bạn và có những khoảnh khắc vui vẻ thì chẳng phải đó là điều tốt sao?
Mày còn chẳng có thời gian cho em ấy, ghen tuông thì thật đáng xấu hổ, Winston ạ.
Tự trách bản thân, anh cố gắng xoa dịu cảm xúc rồi đi vào phòng tắm. Phải xin nghỉ phép sớm nhất có thể. Sau khi giải quyết xong vụ này, mình sẽ cùng Yujin đi du lịch vài ngày. Chắc là Yujin đang rất cô đơn. Mình phải xin lỗi và bù đắp cho em ấy thật nhiều.
Yujin thích đi đâu nhỉ? Trong suốt lúc tắm, anh mải miết nghĩ xem nên đưa Yujin đi đâu chơi.
------
"Chào mừng anh đến, Andrew! Anh thực sự đến một mình à?"
Yujin ra tận cửa đón Andrew, vẻ mặt rạng rỡ. Đúng như lời hứa lần trước, Andrew đã đến tìm Yujin một mình. So với lần trước, đôi mắt anh ta sáng hơn hẳn, tóc cũng được chải chuốt gọn gàng, trông ra dáng người nhà Campbell hơn nhiều. Yujin mừng rỡ vô cùng, cười toe toét không ngớt.
"Vào đi. Anh uống gì? Anh bỏ rượu rồi đúng không?"
"Ừ."
Andrew gật đầu. Hai má Yujin ửng hồng vì vui sướng.
"Vậy thì trà là nhất rồi! Anh làm gì đấy, vào đi nhanh. Tôi pha trà cho anh. Có trà hoa quả ngon lắm!"
Vừa nói, Yujin vừa nắm tay Andrew kéo vào nhà. Andrew ngượng ngùng, đi theo Yujin vào trong. Yujin bảo anh ta ngồi xuống sofa, rồi vội vàng chạy vào bếp lấy tách, lấy trà, bận rộn cả lên.
"Anh thấy thế nào? Ổn chứ? Tôi nghe nói sau khi bỏ thuốc thì thời gian đầu sẽ rất khó khăn."
"Ổn thôi."
Andrew vừa nói, vừa dõi theo bóng lưng bận rộn của Yujin.
"Thực ra tôi cũng đâu có nghiện. Chỉ là thỉnh thoảng dùng vài lần cho vui thôi."
"Vậy à."
Yujin không biết nhiều về chuyện cai nghiện, nên cứ thế tin lời Andrew.
"Dù sao thì tôi cũng mừng vì giờ anh không dùng nữa."
Không biết chanh thái lát để đâu rồi nhỉ?
Trong lúc chờ nước sôi, Yujin lục lọi trong tủ đựng thức ăn, tìm những nguyên liệu khác. Thấy một lọ đường nâu với kích cỡ và hình dạng không đều nhau, cậu định đặt lại chỗ cũ, bỗng Andrew đột nhiên ôm chầm lấy cậu từ phía sau.
"Hic...!"
Yujin hoảng sợ, hét lên một tiếng nghẹn ngào. Cậu làm rơi lọ đường, khiến nó vỡ tan tành, đường văng tung tóe khắp sàn, nhưng cậu hoàn toàn không cử động được. Trong khoảnh khắc bất động, Andrew thở dồn dập sau lưng cậu rồi nói:
"Trà gì chứ, Yujin. Chúng ta còn có việc quan trọng hơn mà."
Cậu không hiểu Andrew đang nói gì. Thậm chí không thể thốt nên lời, toàn thân run rẩy. Andrew một tay ôm chặt eo Yujin, tay còn lại thì tùy ý sờ soạng khắp nơi. Bàn tay đó vuốt ve eo rồi bụng, trượt lên đến ngực. Ngay khi Andrew bóp lấy đầu vú, Yujin suýt ngất xỉu. Một thứ gì đó cứng cỏi đang cọ xát vào mông cậu. Cậu biết đó là gì, nhưng cậu không thể chấp nhận được.
"Anh, anh làm gì vậy, làm gì vậy..."
Giọng Yujin lạc đi vì sợ hãi.
'Yujin, lại đây nào.'
Giọng nói của người đàn ông mà cậu đã cố gắng quên đi, bỗng sống lại trong đầu cậu. Đến cả giọng trầm thấp và đôi mắt màu tím sáng quắc cũng hiện lên rõ ràng, như thể đang ở ngay trước mặt, khiến Yujin hoàn toàn câm lặng.
"Hộc hộc..."
Hơi thở nóng rực và ẩm ướt phả vào tai cậu. Andrew cọ xát phần dưới của mình vào mông Yujin, thì thầm:
"Cậu cũng mong chờ điều này rồi đúng không, hả?"
"K, không, không..."
Yujin sợ hãi đến mức không thể nói rõ ràng. Mới vừa kịp thốt ra một âm thanh, Andrew đã cười khẩy chế giễu:
"Không cần phải giả vờ làm giá. À, đó là sở thích của cậu à? Vậy thì cứ làm vậy thôi."
"Tôi, không thích, không..." Aaa!"
Andrew túm lấy tóc Yujin, ném cậu xuống sàn. Yujin hét lên, ngã nhào xuống. Andrew leo lên người cậu, bắt đầu thô bạo chà xát môi mình lên môi cậu. Yujin cố gắng vùng vẫy, nhưng vô ích trước sức mạnh và trọng lượng của Andrew. Nước mắt tràn đầy vì ghê tởm và sợ hãi.
Yujin.
Khuôn mặt Winston bất chợt hiện lên trong tâm trí cậu. Đột nhiên, một sức mạnh vô hình trỗi dậy. Cậu điên cuồng vung tay, cố gắng túm lấy thứ gì, và trong khoảnh khắc đó, cậu tóm được một mảnh vỡ của lọ gốm. Không còn thời gian để suy nghĩ, cậu vung nó lên.
"Áaaaa!"
Cùng với tiếng hét đau đớn, Andrew ngã khỏi người cậu. Vội vàng bò lết ra khỏi sàn nhà, Yujin quay lại nhìn. Andrew đang nằm ôm cánh tay, rên rỉ. Yujin không dám nán lại, vội vàng chạy vào phòng ngủ.
"Mày, đồ khốn kiếp..."
Andrew chửi rủa, đuổi theo cậu. Hồn bay phách lạc, Yujin lao vào phòng, khóa cửa lại ngay lập tức.
"Thằng chó chết kia, không mở cửa ra à? Hôm nay mày chết chắc, thằng điếm bẩn thỉu, đã dụ dỗ tao trước còn dám..."
Cánh cửa rung lên bần bật như thể sắp vỡ tung đến nơi. Yujin sợ hãi tột độ, toàn thân run rẩy, vội vàng nhìn quanh tìm thứ gì đó. Vừa vặn tìm thấy thứ mình cần, cậu nắm chặt nó trong tay và hét lên:
"Tôi sẽ nói với Winston!"
Tiếng hét dồn hết sức lực khiến Andrew đột nhiên im bặt. Yujin lấy hết can đảm, tiếp tục hét lớn:
"Tôi, tôi sẽ kể hết cho anh ấy biết anh đã định làm gì với tôi! Tôi sẽ gọi điện ngay bây giờ! Winston sẽ không tha cho anh đâu, thật đấy!"
Trong lòng Yujin thực sự nghĩ như vậy, nhưng thực tế lại không thể gọi cho Winston ngay. Điện thoại của cậu đã hết pin từ lúc nào và tắt nguồn. Hoảng hốt, cậu nhấn nút nguồn, trắng bệch cả mặt khi vội vã tìm bộ sạc. Andrew im lặng một lúc, rồi đột nhiên đấm mạnh vào cửa. Yujin suýt hét lên, vội bịt miệng lại để kìm nén. Ở phía bên kia, Andrew thở dồn dập và nói:
"Được thôi, vậy thì tao sẽ nói với Winston là mày dụ dỗ tao."
"Cái gì? Đó đâu phải là sự thật!"
"Chẳng phải mày bảo tao đến một mình sao!"
Yujin phản bác, nhưng Andrew lập tức hét lên:
"Tao bị một thằng như mày lừa nên mới ra nông nỗi này! Winston mà biết thì nó sẽ tin anh em hay tin một thằng điếm như mày?"
"Anh ấy tin tôi chứ, đương nhiên rồi! Anh ngốc à?"
Yujin không ngần ngại hét lớn:
"Winston yêu tôi, anh ấy tin tôi hơn bất cứ ai trên đời! Tôi cũng vậy! Anh thử nghĩ xem, nếu Winston biết anh đã làm gì, thì anh ấy sẽ đối xử với anh như thế nào? Vì là anh em nên anh ấy càng không thể tha thứ cho anh đâu!"
Cậu có niềm tin chắc chắn: Winston sẽ tin cậu hơn bất kỳ ai.
Một sự im lặng nặng nề bao trùm. Yujin căng thẳng nhìn chằm chằm vào cánh cửa. Rồi cậu nghe thấy một tiếng thở dài và giọng nói của Andrew:
"...Xin lỗi."
Không biết khí thế vừa rồi đã biến đi đâu mất, Andrew xin lỗi, giọng điệu vô cùng chán nản:
"Chắc là tôi đã bị làm sao rồi. Tôi xin cậu, đừng nói với Winston. Thằng nhóc đó đánh hay làm gì tôi cũng được, nhưng mà... Mẹ kiếp!"
Anh ta vừa chửi thề, vừa sốt ruột nói tiếp:
"Làm ơn đi, tôi xin lỗi. Nếu chuyện này mà bị lộ ra thì mẹ sẽ đuổi tôi ra khỏi nhà mất. Cha mà gạch tên tôi khỏi di chúc thì tôi sẽ không nhận được gì cả!"
Giọng Andrew tràn đầy sợ hãi. Chỉ cần nghe giọng nói run rẩy của anh ta thôi, cũng đủ biết anh ta đang bị dồn vào chân tường đến mức nào. Nhờ vậy, Yujin cũng bình tĩnh lại được phần nào. Dù sao, cậu cũng không gọi được cho Winston. Trong tình huống này, tốt nhất là để Andrew rời đi khi anh ta còn chịu nhượng bộ.
"Tôi biết rồi."
Yujin cố gắng giữ giọng bình tĩnh mà đáp:
"Tôi sẽ không nói với Winston. Nhưng anh phải rời khỏi nhà tôi ngay lập tức. Đừng hòng lừa dối tôi, camera giám sát ghi lại hết rồi đấy. Nếu trong vòng một phút anh không ra khỏi đây thì..."
"Ừ, tôi biết rồi, tôi đi ngay đây! Tôi đi ngay đây!"
Chưa đợi Yujin nói hết câu, Andrew đã vội vàng hét lên. Anh ta chạy xa dần, phát ra những tiếng bước chân ồn ào. Chẳng mấy chốc, bảng điều khiển gắn trên tường trong phòng ngủ phát ra âm thanh, thông báo cửa ra vào đã được mở. Yujin nhanh chóng liếc nhìn màn hình, xác nhận Andrew đang chạy trốn. Sau khi thấy cửa ra vào đóng lại, Yujin mới thở phào nhẹ nhõm, rồi ngã khuỵu xuống.
Đường...
Mãi đến lúc sau, cậu mới nhớ đến chiếc lọ đã vỡ. Cậu khó khăn lê bước xuống cầu thang với đôi chân run rẩy, cố gắng đến được bếp. Quỳ xuống, cậu bắt đầu thu dọn những mảnh vỡ và đường văng tung tóe. Nỗi sợ hãi ập đến, hơi thở của cậu trở nên gấp gáp.
"Hức..."
Yujin run rẩy bờ vai, ngồi thụp xuống, bắt đầu nức nở.