Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%
Chương 210
"Koi!"
"Bill!"
Hai người đã gặp nhau ở khách sạn và ngay khi nhìn thấy nhau thì họ đã ôm chầm lấy nhau. Hơi ấm tỏa ra từ khắp cơ thể và vòng tay rắn chắc đã mang đến một cảm giác chân thực hơn bao giờ hết. Bill cũng vậy, cậu ta ôm chặt Koi và lắc mạnh người cậu đồng thời cười lớn "Oahaha".
"Lâu lắm rồi mới gặp lại cậu nhỉ? Dạo này cậu thế nào? Hình như cậu hơi gầy đi thì phải?"
"Tớ không sao. Mà có chuyện gì vậy? Không phải cậu đang trong quá trình huấn luyện sao?"
Koi khó khăn lắm mới gỡ được mình ra và hỏi, Bill liền cười khổ và giơ một cánh tay lên.
"Tớ bị thương một chút. Không nghiêm trọng lắm nhưng tớ nên nghỉ ngơi khoảng 2 tuần thì hơn."
"Sao lại thế?"
"Đừng lo, không có gì đâu."
Bill xua tay cười khi thấy Koi giật mình khi phát hiện ra một miếng băng quấn quanh cổ tay cậu ta. Vừa ăn trà và bánh tráng miệng mà Bill đã gọi vừa hỏi han nhau về cuộc sống, hai người vừa ăn vừa nói chuyện rồi đi thẳng vào vấn đề chính.
"Vậy cậu đến đây để nghỉ phép à? Đến tận đây luôn?"
Koi hỏi, Bill trả lời với một vẻ mặt khó xử.
"Thì cũng có phần đó, nhưng cũng có một lý do khác nữa."
"Ừm? Là gì vậy?"
Koi hỏi lại nhưng Bill đã đánh trống lảng một cách tự nhiên.
"Còn cậu thì sao? Cậu đã gặp Ashley chưa? Cái tên đó nổi tiếng là một luật sư ở đây lắm đấy?"
Bill làm hình chữ V bằng ngón trỏ và ngón giữa và nháy tay nhẹ nhàng trong khi nhấn mạnh vào chữ "nổi tiếng". Koi ngượng ngùng gãi đầu và trả lời.
"Tớ cũng không rành về cái khoản đó lắm. ...Tớ đã gặp anh ấy rồi."
Cậu do dự rồi ấp úng kể lại những chuyện đã xảy ra trong thời gian qua cho người bạn đã luôn ủng hộ cậu và Ariel. Khuôn mặt Bill ban đầu còn tỏ vẻ hào hứng nhưng dần trở nên nghiêm trọng hơn, và cuối cùng cậu ta đã há hốc mồm kinh ngạc.
"Cậu đã cầu hôn á? Đột nhiên vậy?"
"Ừm."
Nhìn khuôn mặt sốc hơn cả Ashley, Koi ngại ngùng né tránh ánh mắt của cậu ta.
"Tại anh ấy cứ muốn rút lui nên tớ mới phải làm vậy. Nếu không thì biết làm sao."
"Không, cậu nói cũng có lý."
Bill nhìn Koi với một vẻ mặt vừa ngơ ngác vừa tự hào. Cậu ta đã nghĩ rằng Koi luôn là một người nhút nhát và tự ti, không ngờ rằng cậu lại có mặt này. Không hiểu sao cậu ta lại cảm thấy nghẹn ngào trong lòng, cậu ta đã vỗ mạnh vào lưng bạn mình một cách khoa trương.
"Này, giỏi lắm. Thật sự giỏi lắm. Ngầu quá Koi. Vậy, phải như vậy chứ. Ashley cái tên đó không đáng mặt đàn ông gì cả, phải ép anh ta thì anh ta mới thôi rụt rè. Cái đó của anh ta có to đến đâu thì để làm gì? Nếu vậy thì cứ chặt nó đi cho rồi, như thế có phải là đàn ông không?"
Không, chuyện đó hơi khó xử đấy...
Koi thầm nghĩ. Cái đó của Ashley còn cần thiết với tớ nữa mà. Chặt đi thì khó xử lắm.
"Dù sao thì" Koi vội vàng chuyển chủ đề.
"Giờ tớ phải xem xem Ashley sẽ phản ứng lại như thế nào nữa."
Bill gật đầu đồng tình rồi nhíu mày.
"Nhưng mà Ashley cái tên đó rốt cuộc là có ý gì vậy? Anh ta có thật lòng yêu cậu không vậy?"
"Tớ nghĩ là chuyện đó là thật lòng đấy."
Koi nhấn mạnh, nhưng rồi cậu lại rụt vai xuống.
"Nhưng tớ không biết anh ấy đang nghĩ gì nữa. Mọi chuyện cứ rối tung cả lên."
Cậu cũng không thể lùi bước được. Koi đã từng từ bỏ Ashley một lần rồi. Cậu đã tự nhủ rằng cậu sẽ không đời nào làm như vậy nữa và đã đến được tận đây. Lựa chọn duy nhất mà cậu còn lại chỉ có tiến lên mà thôi.
"Trước mắt tớ sẽ chờ xem Ashley sẽ phản ứng lại như thế nào. Nếu trong khoảng một tuần mà anh ấy không liên lạc với tớ thì tớ sẽ tìm đến văn phòng anh ấy hoặc bất cứ đâu mà anh ấy ở. Lần này tớ sẽ mua nhẫn rồi cầu hôn anh một cách chính thức."
Bill ồ lên và mở to mắt.
"Cậu hành động nhanh thật đấy. Công nhận 10 năm qua cậu đã cố gắng hết mình rồi."
"Ừm, vì Ashley đã bảo là anh ấy yêu tớ thật lòng, nếu không thì có lẽ tớ đã bỏ cuộc rồi cũng nên."
Nghe Koi nói một cách đầy tự tin, Bill gật đầu.
"Cậu nói đúng. Dù sao thì đừng quên rằng tớ và Al luôn ủng hộ cậu nhé."
"Cảm ơn cậu, có mọi người bên cạnh tớ thật sự tiếp thêm động lực cho tớ rất nhiều."
Koi trả lời một cách chân thành. Nếu không có Ariel và Bill thì có lẽ cậu đã không thể cố gắng được đến mức này. Cũng nhờ Bill đã xuất hiện đúng lúc như bây giờ mà cậu có thể lấy lại tinh thần.
Lần này mình sẽ không đời nào mắc sai lầm nữa.
Sau khi khắc ghi quyết tâm của mình, cậu chuyển chủ đề và hỏi.
“Tớ đã kể hết chuyện của mình rồi. Đến lượt cậu kể cho tớ nghe đi, tại sao cậu lại đến đây? Chắc chắn là cậu có lý do gì đó đúng không?"
Cậu đã bỏ qua chuyện biến đổi hình thể, nhưng cậu đã lỡ mất thời điểm để nói về nó rồi. Cậu cũng nghĩ rằng mình nên nói với Ashley trước, nên trước mắt Koi sẽ chờ nghe Bill nói. Ừm, Bill gãi cái đầu đang được cắt ngắn và ngập ngừng mở miệng.
"Thì, à... Cậu đã gặp Al rồi đúng không? Dạo này Al thế nào rồi? Ý tớ là... có ai đang hẹn hò với cậu ấy không?"
"Ơ?"
Nhìn má Bill ửng hồng, Koi đột nhiên ngộ ra mọi chuyện như thể có một vị thần nào đó đã mách bảo cho cậu vậy.
"Chẳng lẽ, cậu?"
Koi hét lên trong kinh ngạc, Bill liền dùng cả hai tay che mặt và cúi gằm mặt xuống một cách không hề phù hợp với vóc dáng to lớn của cậu ta.
"Phải làm sao đây, tớ thật sự không thể sống thiếu Al được."
Koi há hốc mồm và ngây người nhìn cậu ta. Cậu đã nghĩ rằng mối quan hệ của hai người đã hoàn toàn kết thúc khi Ariel đến miền Đông, nhưng hóa ra không phải như vậy sao?
Koi vội vàng uống một ngụm nước rồi hít một hơi thật sâu và mở miệng.
"Kể cho tớ nghe đi, kể hết cho tớ nghe đi."
------------
"Huuu."
Koi vừa về đến nhà vừa thở dài thành tiếng. Chỉ còn lại một mình thì trái tim cậu cũng dịu lại cùng với cảm giác cô đơn.
Hôm nay đã có rất nhiều chuyện xảy ra.
Cậu tắm nhanh chóng rồi nằm xuống giường và bình tĩnh sắp xếp lại một ngày dài đằng đẵng. Thật đáng ngạc nhiên khi Bill đã đến tận đây để nối lại mối quan hệ với Al. Cậu ta đã nhảy cẫng lên vì vui sướng khi biết gần đây cô đã chia tay người yêu và đang ở một mình, nhưng có vẻ như cậu ấy lại không thể dễ dàng tiếp cận cô. Bill muốn cẩn thận xây dựng lại mối quan hệ vì cậu ta đã đến tận đây. Tất nhiên Koi coi trọng ý kiến của cả hai người nên cậu đã tuyên bố giữ thái độ trung lập, dù rất tiếc. Cậu không thể ép buộc Al nếu cô không muốn.
〈Đương nhiên tớ hiểu mà, Koi. Chỉ cần cậu cho tớ biết Al dạo này thế nào là đủ rồi.〉
Bill vừa cười vừa nói.
〈Thật ra Al cũng sẽ không vui đâu nếu cậu nói với tớ là cô ấy đã chia tay đấy.〉
Chuyện đó thì có lẽ đúng.
Koi vô thức gật đầu. Dù sao thì việc cậu tùy tiện nói về đời tư của Al cũng không khác gì buôn chuyện nên cậu phải thành thật thú nhận và xin lỗi cô. Cậu cũng cần phải cho cô ấy biết Bill đã đến đây thì mới công bằng, nhưng cậu không thể cản trở kế hoạch của cậu ấy khi cậu không thể hỗ trợ cậu ấy. Vì vậy, cậu đã hứa là sẽ xin lỗi sau khi Bill gặp được Al. Dù sao thì kỳ nghỉ của Bill cũng kéo dài 2 tuần, sẽ không lâu đâu.
Tui xin lỗi nhé, Al.
Koi xin lỗi trong lòng rồi nhắm mắt lại. Ngay sau đó khuôn mặt Ashley hiện lên trong đầu và lồng ngực cậu chợt nghẹn ứ. Dù sao thì khi ở bên Bill cậu cũng cảm thấy đỡ hơn, nhưng cậu lại nhanh chóng trở nên u sầu khi chỉ còn lại một mình. Từng lời nói của Ashley cứ sống lại trong đầu cậu, và những lời cuối cùng cứ văng vẳng bên tai cậu.
〈Em sẽ sớm biết thôi.〉
Rốt cuộc anh đang nghĩ cái quái gì vậy hả, Ash?
〈Em đã phá hỏng kế hoạch của anh, hoàn toàn phá hỏng rồi.〉
Trong lúc chìm vào giấc ngủ, Koi lờ mờ nhớ lại những lời Ashley đã nói khi hai người vừa gặp lại nhau.
Nghĩ kỹ thì không biết kế hoạch đó là gì nhỉ...?
Nhưng những lời nói đó lại bị chôn vùi xuống dưới tầng ý thức, và khi tỉnh dậy cậu đã quên hoàn toàn.
--------------------------------
"Aya..."
Một góc bụng đột nhiên đau nhói khiến Koi nhăn mặt và khẽ rên rỉ. Cơn đau nhói bắt đầu một cách bất thường từ vài ngày trước và lặp đi lặp lại mấy lần, đột ngột xuất hiện rồi biến mất.
Có lẽ mình không khỏe chăng...?
Koi tạm dừng việc đào đất trong vườn và duỗi lưng. Công việc làm vườn rất vất vả nhưng bù lại tiền công lại khá ổn. Huuzzz, cậu vừa thở dài vừa lau mồ hôi trên trán thì bỗng cảm thấy eo mình rung lên và cậu đã vô cùng ngạc nhiên khi lấy điện thoại ra. Chủ nhân của số điện thoại mà cậu đã cẩn thận lưu lại liên lạc với cậu, chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra.
"A, vâng."
Cậu vội vàng nghe máy thì giọng nói khô khan quen thuộc vang lên từ đầu dây bên kia.
-Connor Niles? Tôi là...
"Cô Bernice, có chuyện gì xảy ra với Ash sao ạ?"
Koi vội vã hỏi trước khi cô kịp nói hết câu. Cậu vẫn còn hai ngày nữa mới hết một tuần mà cậu đã tự nhủ với bản thân. Khoảnh khắc một điềm báo chẳng lành ập đến, Bernice đã nhanh chóng đáp "Không".
-Chuyện thì có xảy ra, nhưng không phải với Cậu chủ.
"Dạ? Ý cô là..."
Cô nói tiếp khi thấy cậu bối rối hỏi.
-Dominic Miller đã qua đời rồi. Dù sao chuyện này cũng sẽ lên báo thôi nên tôi muốn báo trước cho cậu biết.
"...Dạ?"
Koi nhất thời ngây người và chỉ có thể nói mỗi một chữ đó.