Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%
Chương 216
"Em nói cái gì vậy?"
Ashley đã nhăn nhó mặt mày trước những lời nói vô lý đó. Koi vừa siết chặt vừa thả lỏng tay và nói với giọng run rẩy.
"Nếu anh thật sự quan tâm đến em thì anh đã đưa em đến một nhà hàng phù hợp với túi tiền của em. Thay vì đến một nhà hàng phù hợp với đẳng cấp của anh và thao túng giá cả."
Khoảnh khắc đó Ashley đã ngừng mọi cử động. Thứ cử động chỉ có đôi mắt đang dao động. Koi vừa nhìn thẳng vào anh vừa trút bỏ những cảm xúc một cách thô bạo.
"Dù anh đã nói với em rằng anh yêu em không biết bao nhiêu lần thì anh cũng chưa từng cầu hôn em. Chuyện sẽ khác nếu em xuất thân trong một gia đình tốt như người phụ nữ mà anh định kết hôn kia. Cảm xúc của anh có lẽ chỉ dừng lại ở mức yêu em và quan hệ với em mà thôi. Và anh sẽ kết hôn với một người môn đăng hộ đối, em không đủ tiêu chuẩn."
"Em đang nói những lời vớ vẩn gì vậy..."
"Đừng có phủ nhận, đó chính là con người thật của anh mà. Có lẽ anh đã không biết. Nhưng đây là sự thật đang ẩn giấu bên trong anh. Anh hoàn toàn không có ý định chiều theo em. Anh chỉ muốn ép em phải chiều theo anh thôi. Nếu trong lòng anh thật sự có em thì anh đã không thể hành động cứ như anh đang bố thí cho em một cách ngạo mạn như vậy rồi."
Koi nói đến đó thì im bặt. Bờ vai cậu rung lên vì những cảm xúc đang trào dâng. Cậu cắn chặt môi để không khóc và nói thêm một câu cuối.
"Và tất cả những gì anh đã làm chỉ là tự ngược đãi bản thân để trả thù em thôi sao? Tại sao anh chỉ có thể làm đến vậy? Anh muốn em thương hại anh lắm sao? Việc làm tổn thương em như thế này là cách anh yêu em sao? Em đã đổ lỗi mọi thứ lên đầu anh và oán hận anh chỉ vì em đã bỏ rơi anh sao?"
Cậu muốn túm lấy cổ áo anh và hỏi anh đã làm cái quái gì vậy. Cậu không thể kìm nén được sự tức giận đang dâng trào trong lòng. Nhưng phản ứng đáp lại cậu vẫn chỉ là sự lạnh lùng. Ashley siết chặt tay đến mức các khớp ngón tay trở nên trắng bệch rồi nới lỏng tay ra.
"Em thì biết cái gì?"
Đôi mắt màu tím lạnh lẽo dán chặt vào Koi. Anh vừa cười nhạt vừa nói:
"Em vẫn không biết gì cả."
"Vậy thì anh hãy giải thích đi, hãy để em được biết."
Koi không hề lùi bước. Ashley im lặng trước đôi mắt kiên định đang hướng về phía anh, không hề tỏ ra sợ hãi hay rụt rè. Cứ như thể anh đã mất hồn vậy. Cậu đã sợ hãi trong lòng rằng có lẽ anh lại gặp vấn đề về tinh thần thì Ashley đã lên tiếng.
"Tại sao anh lại phải chiều theo em chứ? Đằng nào thì anh cũng sẽ quên hết mọi thứ thôi, và em cũng sẽ lại bỏ rơi anh thôi mà."
Ashley bật cười khi thấy Koi đang ngơ ngác. Anh kéo khóe miệng lên và nở một nụ cười vô cùng tử tế, nhưng ngay cả Koi cũng có thể biết rằng đó không phải là sự chân thành. Cuối cùng Koi không kìm được nước mắt.
"Tại sao anh lại như vậy chứ?"
Cậu vừa dụi mắt một cách thô bạo vừa nhanh chóng nói.
"Tại sao anh cứ chỉ nói những lời cay độc vậy? Em biết là bên trong anh đang có vấn đề. Nhưng ít nhất anh vẫn có thể phân biệt được những lời nào nên nói và những lời nào không nên nói chứ ạ. Hay là anh đang cố tình làm vậy? Trước đây anh đã không như vậy mà..."
Những ký ức ngọt ngào càng khiến Koi đau khổ hơn. Cậu chợt nghĩ rằng sẽ tốt hơn nếu cậu cũng có thể quên đi như Ashley. Ashley đã nói một cách vô cảm.
"Hãy quên con người anh của trước đây đi."
Anh vừa nói vừa nhìn Koi bằng một khuôn mặt vô cảm y như giọng nói của anh vậy.
"Đây là con người anh bây giờ. Nếu em không thể chấp nhận được thì anh cũng chịu thôi."
Ashley đã đưa ra kết luận với Koi chỉ đang im lặng lắng nghe.
"Hãy quay trở lại phía tây đi, Koi."
Koi chỉ ngây ngốc nhìn Ashley. Có lẽ Ashley đã muốn nói những lời này từ lâu rồi. Koi cũng đã dao động, nhưng cậu đã nhanh chóng trấn tĩnh lại.
‘Mình không được yếu đuối, đó cũng có lẽ là một kế hoạch của Ashley.’
Anh sẽ làm tổn thương Koi và nhất định sẽ chứng minh rằng những gì anh nói là đúng. Anh sẽ nói như thế này khi thấy Koi không thể chịu đựng được nữa và rời đi.
‘Thấy chưa, em lại bỏ rơi anh rồi đấy thôi.’
Cậu nhất định sẽ không để chuyện đó xảy ra.
Ashley đã trở thành như thế này là vì Koi. Nếu cậu ôm lấy Ashley và cho qua mọi chuyện thì mọi chuyện sẽ kết thúc một cách đơn giản. Nhưng Koi đã chọn một hướng đi khác. Điều quan trọng hơn là cậu phải giải quyết sự thiếu tin tưởng sâu sắc mà Ashley dành cho cậu trước. Giống như cái khoảnh khắc Ashley đã đỡ cậu dậy khi cậu gần như đã gục ngã và bật khóc, sắp từ bỏ mọi thứ khi cậu bị dồn vào đường cùng trong lúc tập luyện ở sân trượt băng của nhà anh hồi còn đi học vậy. Lần này đến lượt Koi chìa tay ra cho anh.
Koi siết chặt cả hai tay dưới gầm bàn và dứt khoát ngẩng đầu lên và nhìn thẳng vào mắt Ashley.
"Em không muốn."
Ashley cau mày. Nhưng anh đã nhanh chóng giãn mày ra và không thay đổi thái độ gì mà nói như thể anh đã dự đoán được sự phản kháng này từ lâu rồi.
"Nếu là vì con thì..."
"Không phải vì vậy. Đương nhiên đứa bé cũng là một lý do."
Koi đã cắt ngang lời anh. Anh đã dự đoán rằng vấn đề này có thể được giải quyết một cách đơn giản chỉ bằng số tiền khổng lồ mà anh có, nhưng anh đã sai. Koi đã nghèo từ nhỏ, và cuộc sống không có tiền chẳng khác gì cuộc sống hằng ngày của cậu. Vì vậy, tiền bạc đã không trở thành một sự lựa chọn cho cậu.
"Em đã bảo rồi mà, em sẽ không bao giờ bỏ rơi anh nữa."
Koi đã cẩn thận nói từng chữ một và nhấn mạnh.
"Nhưng em cũng sẽ không chịu đựng việc anh làm tổn thương em theo cái cách đó đâu. Dù anh không cảm nhận được cảm xúc, nhưng em thì có."
Ashley lại cau mày. Koi vừa cảm thấy tự tin hơn một chút khi nhìn thấy những nếp nhăn đã hằn sâu hơn, anh đã mở miệng.
"Vậy em định làm gì?"
Đương nhiên Koi cũng vẫn chưa nghĩ ra được gì cả. Chính Koi cũng đã không ngờ đến tình huống này nên cậu cũng không có sự chuẩn bị.
"Từ giờ chúng ta phải nghĩ đến chuyện đó thôi, chúng ta phải làm gì để có thể ở bên nhau trong tương lai."
Ashley thở dài đến nghẹt thở trước câu trả lời thành thật đó. Koi vừa nhìn khuôn mặt nghiêng của anh vừa nói.
"Dù sao thì em cũng sẽ không từ bỏ đâu. Nếu anh thất vọng thì em xin lỗi."
Ashley vẫn quay mặt đi và chỉ hướng mắt về phía cậu. Koi đã nắm bắt ánh mắt đó và nói thêm.
"Anh muốn em rời đi để chứng minh rằng những gì anh nói là đúng mà."
Ashley đã không trả lời. Cứ như đang chứng minh sự thiếu tin tưởng của anh vào Koi vậy. Koi im lặng lấy tiền mặt trong túi ra và đặt lên bàn rồi đứng dậy.
"Em sẽ trả phần của mình. Vì giờ chúng ta không hẹn hò mà."
Koi đã duỗi thẳng lưng và tuyên bố lần cuối.
"Nếu anh thay đổi ý định hay nghĩ ra được cách hay thì hãy liên lạc với em. Em cũng sẽ làm như vậy."
Cậu vừa định rời đi thì đột nhiên dừng bước và nói ‘à phải rồi.’
"Vì anh đã phá cửa nên em không thể ở lại ngôi nhà đó nữa rồi. Tạm thời em sẽ nương nhờ nhà Al nên em muốn anh biết chuyện đó. Em cũng mong anh đừng có hiểu lầm gì."
Koi đã thật sự rời đi sau khi nhìn thấy khuôn mặt đang cau có của Ashley lần cuối. Một người phụ nữ đã đến bắt chuyện với cậu khi cậu vừa ra khỏi quán, cảnh tượng đó đã được nhìn thấy rõ ràng qua tấm kính phía trước. Có vẻ như cô ấy đang nhờ cậu chỉ đường nên cuộc trò chuyện đã kéo dài hơn. Ashley đang ngồi ở chỗ đó và đã nhìn thấy hết cảnh Koi vừa cười vừa lắc đầu rồi lại tiếp tục đi. Anh đã chứng kiến cảnh người phụ nữ đó thở dài và tiếp tục con đường của mình.
----------------------
"Koi!"
Ariel vội vã ra đón Koi ngay khi cậu bước vào nhà.
"Mọi chuyện thế nào rồi? Cái tên đó nói gì?"
Koi nở một nụ cười cay đắng với Al vừa tuôn ra những lời chửi rủa và xin phép trước.
"Cho tớ đi tắm rồi nói chuyện được không?"
"A, ừ. Phải rồi. Xin lỗi, tại tớ tò mò quá."
Koi vừa cười vừa nói không sao rồi rời đi. Thật may mắn là Al vẫn chưa tìm được người ở chung nên Koi đã có thể kiếm được một chỗ để nghỉ ngơi.
Chỉ là điều đó cũng chỉ kéo dài đến hết tháng này thôi. Cậu đã góp tiền của mình vào, nhưng dù có làm vậy thì cũng chỉ đủ trả tiền thuê nhà trong một tháng. Nếu không tìm được người phù hợp cho đến cuối tháng thì không chỉ Koi mà ngay cả Al cũng sẽ không thể tiếp tục sống ở đây được nữa.
Đến lúc đó chắc nhà mình đã được sửa xong rồi.
Cậu tắm qua loa rồi bước ra ngoài thì Al đã đang chờ cậu rồi. Koi ngồi xuống đối diện cô ở bàn ăn và kể ngắn gọn về những chuyện đã xảy ra với Ashley. Cậu đã không nói hết mọi chuyện. Chắc chắn Al sẽ nổi giận và có nói ra thì mọi chuyện cũng sẽ không thay đổi.
Cậu chỉ kể ngắn gọn về chuyện tình trạng của Ashley không tốt do pheromone và chuyện anh đã bảo cậu quay trở lại phía tây, và cậu kết thúc bằng việc thể hiện quyết tâm phải ở lại đây và ở bên cạnh Ashley thì Al đã nhăn nhó mặt mày và bảo "Ra vậy". Koi đã tự nhiên chuyển chủ đề khi thấy Al đang cố gắng tìm điều gì đó để nói.
"Dù sao thì chuyện của tớ là như vậy, còn cậu và Bill thì sao? Hai người đã gặp nhau rồi đúng không?"
"Hả? Ừ, gặp rồi."