Lịch đăng: T2 và T6
Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.
Chương 54
Trong lúc theo dõi đoạn video trực tiếp của Yoo Won, Tae Beom nới lỏng cà vạt. Mới đi vắng vài ngày mà chồng tài liệu cần phê duyệt trên bàn làm việc đã cao đến cả gang tay.
“Trước mắt, anh chỉ cần kiểm tra những hồ sơ gấp này thôi ạ.”
Thư ký Hwang là người thay thế Junseok, cúi đầu với vẻ mặt nghiêm túc. Lâu ngày không gặp, Tae Beom hỏi thăm tình hình của cha mình.
“Tình hình của chủ tịch thế nào rồi?”
“Hiện tại đã hồi phục nhiều ạ. Nhưng các bác sĩ khuyên nên nghỉ ngơi thêm, song chủ tịch lại muốn về nhà ở Gahyundong nên các y bác sĩ có vẻ rất khó xử.”
“Không cho ông ấy xuất viện cho đến khi hồi phục hoàn toàn. À, và…”
“Chủ tịch chắc hẳn vẫn chưa hay biết chuyện liên quan đến Yoo Won, nhưng với tình hình hiện tại, sớm muộn gì ông ấy cũng sẽ biết thôi ạ.”
Tae Beom thừa nhận những lời của thư ký Hwang. Lúc đầu, khi anh còn giấu Yoo Won kỹ trong nhà, có lẽ tin tức chưa kịp lan đến tai gia đình. Nhưng nếu anh cứ liên tục đi đi về về giữa Seoul và Gangneung mỗi ngày thì sớm muộn gì chuyện cũng vỡ lở.
“Hãy tìm mọi cách ngăn chặn tin tức đến tai cha tôi. Nếu ông ấy biết, mọi chuyện sẽ rất phiền phức.”
“Vâng, em đã rõ.”
Thư ký Hwang cúi chào rồi ra khỏi phòng. Tae Beom cầm chồng tài liệu chất đống trên bàn. Anh tự hỏi liệu mình có thể xử lý hết đống công việc này trong hôm nay không.
“Phù…”
Ánh nắng chói chang từ cửa sổ chiếu thẳng vào mắt Tae Beom. Khó chịu, anh ngước đầu lên và bấm nút kéo rèm. Nhìn vào màn hình, anh thấy Yoo Won đang nhăn mặt, phồng má.
“Chắc là giận lắm đây.”
Sáng nay, lũ đàn em kể lại rằng Yoo Won đã phát hiện có người theo dõi. Nhìn Yoo Won cau có, đôi mắt sắc lẻm, miệng lẩm bẩm những lời trách móc, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi Tae Beom.
Sau một lúc lâu quan sát Yoo Won, Tae Beom gửi một tin nhắn cho Jun Seok rồi khó khăn rời mắt khỏi màn hình. Anh vươn tay tìm thuốc lá theo thói quen, nhưng cảm giác lật sật khác lạ làm anh phải quay đầu lại.
“À.”
Chắc Jun Seok đã dặn trước thư ký Hwang, chỗ vốn đặt thuốc lá và gạt tàn giờ đã thay bằng kẹo cao su và kẹo ngậm cai thuốc.
“Phải rồi, trong nhà đã có đến hai đứa trẻ cơ mà.”
Tae Beom đã tự nhủ phải giải quyết hết số tài liệu còn lại mới được nhìn Yoo Won, nhưng chỉ trong chốc lát, anh đã cầm một viên kẹo lên và nhìn vào màn hình. Thấy Yoo Won mệt mỏi ngồi trên sân chơi và vỗ vỗ vào hai chân, hình ảnh đứa trẻ giống anh hiện lên trong đầu.
Nghĩ đến nụ cười xinh xắn của Yoo Won và đứa trẻ nhỏ nhắn mang khuôn mặt giống hệt mình, Tae Beom bất giác mỉm cười mãn nguyện. Ngay sau đó, anh khẽ xoa khóe miệng như để che đi biểu cảm ấy, rồi lấy một viên kẹo cho vào miệng.
“Ha…”
Vị cay nồng tê rát nơi đầu lưỡi khiến trán anh khẽ nhăn lại. Đây là một tình huống kỳ quặc mà nếu không có Yoo Won, có lẽ anh chẳng bao giờ trải qua. Thế nhưng Tae Beom không hề thấy phiền chút nào. Anh khẽ xoay viên kẹo trong miệng.
Trong lúc chăm chú xem xét tài liệu, anh vô thức xoay cây bút máy khắc tên trong tay, còn vỏ kẹo rỗng thì nằm lăn lóc trên bàn.
“Thưa giám đốc, giám đốc Yoon của công ty Dawon đã đến ạ.”
Nghe giọng nói từ loa, Tae Beom ngẩng đầu nhìn về phía cửa. Giám đốc Yoon đến mà không báo trước, nhưng Tae Beom vẫn giữ vẻ mặt bình thản, mở lời.
“Cho anh ta vào đi.”
Tae Beom tạm thời tắt màn hình có hình Yoo Won. Cánh cửa mở ra, giám đốc Yoon bước vào, Tae Beom đứng dậy và đi về phía ghế sofa.
“Có chuyện gì mà anh đến tận đây thế?”
“Giám đốc Kwon. Xin anh hãy trả lại Seol Ah cho chúng tôi.”
“Anh nói gì thế? Sao lại đột ngột đến đây rồi nói những lời vô nghĩa như vậy?”
Tae Beom liếc nhìn giám đốc Yoon một cái rồi ngồi xuống ghế trên, ngả lưng ra sau.
“Tôi đã biết hết mọi chuyện rồi. Giám đốc Kwon đã đưa Seol Ah đến nhà ở Wuneondong.”
Tình huống rối rắm khiến Tae Beom theo thói quen đưa tay tìm thuốc lá, rồi lại cau mày khi nhận ra mình đã bỏ hút. Anh nhấp một ngụm trà mà thư ký Hwang vừa mang tới, ánh mắt dửng dưng hướng về phía giám đốc Yoon.
Giám đốc Yoon nhìn thẳng vào mắt anh, nhưng tuyệt nhiên không thể đoán được Tae Beom đang nghĩ gì. Anh ta không tài nào hiểu nổi vì sao em gái mình—người đang chuẩn bị đính hôn—lại đột ngột bỏ trốn sang Hồng Kông, rồi còn sống trong nhà của Kwon Tae Beom. Tại sao Tae Beom lại che giấu Seol Ah?
Thế nhưng, khác với cơn giận đang cuộn trào trong lòng giám đốc Yoon, Tae Beom vẫn thản nhiên nhấp trà, trông ung dung như thể mọi chuyện chẳng liên quan gì đến mình. Chính sự bình thản ấy càng đổ thêm dầu vào lửa, mặt mũi giám đốc Yoon dần biến dạng vì tức giận.
“Tôi đã xác nhận Seol Ah đang ở Wuneondong. Anh có phải đã giam giữ Seol Ah không…”
“Yoon Yeon Ho.”
Nghe tiếng gọi tên mình bất ngờ, giám đốc Yoon im bặt.
“Giám đốc. Anh nên về đi. Tôi không hề hay biết gì về cô Yoon Seol Ah cả.”
Tae Beom dứt khoát khép lại cuộc trò chuyện. Trước thái độ giả vờ không hay biết gì của anh, giám đốc Yoon nghiến chặt môi. Dù có linh cảm rõ ràng, anh ta lại chẳng có trong tay một bằng chứng cụ thể nào để phản bác. Điều đó làm anh ta càng thêm bất lực. Hơn nữa, pheromone alpha trội tỏa ra từ Kwon Tae Beom mang đến cảm giác đầy đe dọa.
“Giám đốc!”
“Tôi đã bảo anh nên về rồi mà.”
Giọng Tae Beom trở nên ngắn gọn, như một lời cảnh báo cuối cùng.
“Tôi sẽ không từ bỏ đâu. Khi tôi có được bằng chứng rõ ràng, giám đốc Kwon cũng sẽ phải chịu trách nhiệm cho hành động này.”
Giám đốc Yoon nghiến răng nhìn chằm chằm vào Tae Beom. Anh ta thừa hiểu sự chênh lệch về sức mạnh giữa hai người, lúc này đành phải tạm thời rút lui. Nhưng chỉ cần nắm được bằng chứng xác thực trong tay, khi đó Kwon Tae Beom cũng sẽ không còn đường chối cãi. Vừa quay người bước ra khỏi văn phòng, anh ta vừa thầm tính toán bước đi tiếp theo trong đầu
Nhìn cánh cửa đóng chặt, Tae Beom gọi cho đội trưởng đội an ninh ở nhà Wuneondong.
“Tăng cường thêm nhân lực bảo vệ Yoon Seol Ah.”
—Vâng, thưa anh.
Tae Beom ném điện thoại xuống rồi vuốt ngược mái tóc dài. Dù đây là việc anh tự nguyện làm vì Yoo Won, nhưng mọi chuyện lại cứ nối tiếp nhau, thật mệt mỏi. Anh đứng dậy, bỏ lại tách trà vẫn còn bốc khói phía sau.
Đến tận khuya, Tae Beom mới giải quyết xong những công việc khẩn cấp. Anh xoa xoa cổ tay đang mỏi rồi đứng dậy. Đã quá 2 giờ sáng. Vừa rồi, Junseok đã báo tin rằng Yoo Won đã trở về khách sạn cùng với họ.
Trên đường đi lên sân thượng, anh mở điện thoại ra kiểm tra Yoo Won. Cậu đã ngủ say trên giường từ lúc nào.
Anh thấy Yoo Won nằm co ro mà không đắp chăn, có lẽ đã đạp chăn ra trong lúc trở mình. Tae Beom lập tức nhắn tin cho Jun Seok. Dạo gần đây Yoo Won ngủ nhiều hơn hẳn. Nhìn đồng hồ, Tae Beom vội vàng bước đi nhanh hơn. Chỉ nghĩ đến hương thơm ngọt ngào của Yoo Won, phía dưới của anh đã rạo rực, một hơi thở nóng bỏng thoát ra. Anh nhanh chóng lên đến sân thượng và bước vào chiếc trực thăng đã chuẩn bị sẵn.
“Đi thôi.”
“Vâng, giám đốc.”
Tae Beom ngồi vào chỗ quen thuộc, nhắm mắt tính toán khoảng cách giữa anh và Yoo Won. 200km. Đó là khoảng cách hiện tại giữa họ.
200km ư? Không thể nào xa nhau dù chỉ là 1cm. Đôi mắt đen của Tae Beom lóe lên một tia sáng đầy nguy hiểm.
***
“Bé con!”
Lâu lắm rồi mới mơ thấy, tôi ôm chặt con hổ trắng nhỏ vào lòng và hôn lên vầng trán mềm mại của nó.
“Grr grr!”
Hình như đã lớn hơn một chút, con hổ trắng tròn trịa chui rúc vào lòng tôi và phát ra tiếng kêu sung sướng.
“Hehe, đáng yêu quá, hổ trắng của bố. À! Mà suýt quên, bố định đặt tên cho con mà quên mất.”
Tôi xin lỗi con hổ trắng đang nghiêng đầu rồi nói: “Hôm nay bố bận quá nên quên mất, xin lỗi con nhé.”
“Meo, meo meo!”
Con hổ trắng nhỏ liếm má tôi rồi nhảy khỏi lòng tôi, chạy vòng quanh.
“Khò khò… khò…”
Chạy nhảy không ngừng, con hổ trắng mệt lả, lăn ra nằm ngửa, để lộ cái bụng béo. Tôi cười híp mắt, khẽ gõ gõ vào má nó. Đôi mắt con hổ trắng lại sáng lên.
“Chơi vui không con?”
“Grr!”
“Này con. Bố nghĩ rồi, con là hổ nên tên con phải có chữ 'hổ'.”
Hổ… ừm… Hoya? Hodori? Hodori thì hơi trẻ con quá.
Đầu tôi bận rộn suy nghĩ xem có cái tên nào hay không. Bỗng tôi nhớ ra có người từng nói, đặt tên cho con bằng tên đồ ăn thì con sẽ sống sung sướng.
“Không có chữ ‘hổ’ nhưng ‘nho mẫu đơn’ thì sao?”
Tôi buột miệng nói ra tên loại trái cây mình thích, nhưng tên này có vẻ hơi dài. Vậy rút ngắn lại là Shine…? Tên này cũng hay lắm chứ, mang ý nghĩa ‘tỏa sáng’, ‘lấp lánh’!
Tôi khẽ gọi con hổ trắng nhỏ: “Shine ơi…” nhưng có vẻ hổ con không thích, nó ngoảnh mặt đi.
“…Hứ… Được rồi… Vậy Shine không được.”
Lần trước tôi cho ăn thì thấy nó ăn ngon lành, vậy mà giờ lại không thích làm tên. ‘Shine cũng đáng yêu mà.’, tôi bĩu môi và tiếp tục suy nghĩ một cái tên khác hợp với con.
“Thôi, vẫn nên đặt tên có chữ ‘hổ’, vì con là hổ mà.”
Hotteok… Hotteogi… ừm. Tên này nghe giống Dogtteok quá, không hay… Hobaek…? Cũng không được.
Trong lúc đang phân vân, tôi nhìn thấy cái mông trắng muốt mềm mại của hổ trắng. Chạm vào cái mông ấm áp và êm ái đó, tôi tự nhiên nghĩ đến “Hoppang”.
“Đúng rồi! Hoppang thì sao? Bánh bao! Đáng yêu đấy chứ.”
Tôi thận trọng hỏi, sợ lại bị từ chối. Lần này thì con hổ trắng, không, Hoppang, có vẻ thích cái tên mới. Nó bật dậy và nhảy tót vào lòng tôi.
“Keo meo!”
“Con thích tên Hoppang à?”
“Khò! Khò khò!”
“Thật may quá. Hehe.”
Hoppang dùng hai chân trước tròn vo đặt lên má tôi, liếm lấy liếm để mặt tôi.
“Nhột quá! Đồ nghịch ngợm này!”
Tôi bế Hoppang lên, cọ mặt vào cái bụng nhỏ xíu của nó. Hoppang phát ra tiếng gừ gừ sung sướng, lông nó kêu sột soạt.
“Ôi, đáng yêu quá đi mất. Hoppang à, sau này con hãy thường xuyên vào giấc mơ của bố nhé. Thật ra… bố cũng thấy hơi cô đơn.”
Còn tiếp
Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.