Editor: HThanh.
Cơ hội để giải tỏa sự oan ức đã đến nhanh hơn Moo Young nghĩ.
Khi đến gần điểm đến, nhờ có những vật dụng trông giống như dành cho hoạt động trải nghiệm, thu hút sự hứng thú của trẻ nhỏ, chúng bắt đầu xuất hiện rải rác khắp nơi xung quanh.
“Kia là nhà gỗ.”
“Chắc là khu vui chơi của bọn trẻ nhỉ? Làm tốt thật đấy.”
Lúc đầu, cậu nghĩ họ sẽ chỉ liếc qua rồi đi tiếp, nhưng khi con đường mòn đi bộ dành cho học sinh mẫu giáo bắt đầu, họ hoàn toàn thả lỏng.
Có vẻ như họ cảm thấy an toàn hơn khi con đường trở nên bằng phẳng hơn ở gần chân núi, và cây cối cũng thưa dần, giúp tầm nhìn xa hơn.
“Ở đây chắc cũng có sóc đấy, kia là nhà sóc mà.”
“Chắc là sóc bay dùng thì đúng hơn nhỉ? Chúng phổ biến hơn mà.”
“Thế à? Ồ, kia có cả nấm nữa.”
Mặc dù là học sinh cấp ba, lẽ ra những vật thể tự nhiên nhỏ bé, đáng yêu này phải là chuyện vặt.
Nhưng có lẽ vì họ là những người thành phố xa lạ với thiên nhiên, đến mức nói rằng một năm đi núi một lần đã là nhiều, nên cả hai vui vẻ nhìn ngắm xung quanh.
Đến mức họ không nhận ra khoảng cách giữa họ và hai người lớn đi bên cạnh đang dần nới rộng.
‘Thế này chắc không nghe thấy đâu nhỉ? Không, thêm chút nữa…’
Bình thường, cậu sẽ gọi những đứa nhóc bị tụt lại hoặc dừng lại đợi, nhưng bây giờ lại vội vã sải bước nhanh hơn một chút để không bị phát hiện.
‘Xung quanh không nghe thấy tiếng zombie, nên tạm thời đi xa một chút cũng không sao.’
Ban đầu, Moo Young định đợi đến khi đến trường mẫu giáo rồi tìm cơ hội nói chuyện.
Trong tình huống có mặt mọi người, bọn nhóc có nguy cơ nhận ra điều bất thường khi nhìn vào bầu không khí, và cậu cũng cho rằng đây không phải là một cuộc nói chuyện ngắn gọn.
Tuy nhiên, cậu nhanh chóng thay đổi suy nghĩ và quyết định phải giải tỏa sự hiểu lầm rằng mình cố tình che giấu điều gì đó.
“……”
“……..”
‘Ánh mắt khó chịu quá!’
Đó là do ánh mắt dính chặt vào cậu, không hề có ý định rời đi.
Có vẻ như Seok Jae đã hoàn toàn tin rằng cậu đang giấu diếm điều gì đó.
Sau khi cậu cố tình lái câu chuyện sang hướng khác trong lúc nói chuyện, anh liên tục nhìn chằm chằm bằng đôi mắt đen sì, gây áp lực cho cậu.
‘Để có thể nói chuyện đàng hoàng với anh ấy, ít nhất phải sau khi đã kiểm tra bên trong trường mẫu giáo… không, phải sau khi bọn trẻ đã ăn uống xong xuôi chứ.’
Phải chịu đựng ánh mắt sắc bén kia cho đến lúc đó, cứ như thể cậu phải tự tạo ra một tội lỗi không có rồi thú nhận vậy.
Cậu cảm thấy mình không thể làm như vậy được.
Vì thế, ngay khi khoảng cách giữa cậu và hai người kia đủ xa, cậu khẽ gọi anh.
“Anh, anh à.”
“Gì vậy?”
Dù Moo Young có sải bước rộng hơn hay tăng tốc độ, Seok Jae vẫn tự nhiên giữ đúng nhịp và trả lời như thể đã chờ đợi.
“Chuyện em chưa nói lúc nãy, lát nữa em sẽ kể hết cho anh nghe.”
Cậu nhanh chóng thì thầm với anh, để ý đến hai cậu nhóc đang chọc chọc vào cây nấm mọc trên thân cây.
Và ngay khi cậu định thở phào nhẹ nhõm, vì nghĩ rằng mọi chuyện đã ổn thì anh khẽ nheo mắt và nghiêng đầu.
“Cái gì cơ?”
“Dạ?”
“Xin lỗi, anh nghe không rõ. Em nói lại được không?”
Có phải giọng nói của cậu bị lẫn vào tiếng sột soạt ở dưới chân không?
Hay vì mình nói vội vàng nên phát âm bị líu lo khó nghe sao?
Cậu đang bối rối một lúc, vội vàng nói to hơn một chút.
“Lát nữa khi bọn trẻ không có ở đây, em sẽ…”
“Ừm. Vẫn không nghe rõ lắm, em lại gần hơn một chút rồi nói được không?”
Tuy nhiên, anh lần này vẫn không hiểu và cau mày xin lỗi.
Thông thường, đến lúc này người ta đã nhận ra điều gì đó bất thường, nhưng cậu chỉ biết đứng ngồi không yên.
Cậu không hề nghi ngờ rằng anh đang trêu chọc mình, hơn nữa….
“Mà, đó không phải nấm độc chứ?”
“Chắc gì họ đã để nấm độc quanh trường mẫu giáo? Trông nó cũng bình thường mà.”
“À, đúng rồi nhỉ.”
Hai học sinh cấp ba trông như đã ngắm nấm xong, đang nói chuyện và tiến nhanh lại gần, lọt vào tầm mắt khiến Moo Young cảm thấy lo lắng.
‘Bây giờ mà không nói thì chắc không còn cơ hội mất!’
Moo Young đã đi nhanh để tạo khoảng cách với hai người kia, nên quãng đường di chuyển đã tăng lên.
Điều đó có nghĩa là cậu đã gần đích, đến mức có thể nhìn thấy mái nhà của tòa nhà được cho là trường mẫu giáo.
Hơn nữa, thời gian hứng thú của hai nhóc kia đang ngày càng ngắn lại.
Dường như sẽ không còn yếu tố nào có thể thu hút sự chú ý của họ trên đoạn đường còn lại.
‘Đây là cơ hội cuối cùng rồi, lần này nhất định phải được!’
Cậu quyết tâm, cắn chặt môi và nhón chân.
Moo Young định nói gần hơn như Seok Jae đã bảo trước khi Kyeong Ho và Jun Woo nhìn thấy mình.
‘Nếu nói sát vào tai thì chắc chắn không thể không nghe thấy.’
Đó không phải là một ý kiến tồi.
Tuy nhiên, có một điều cậu lại không ngờ tới: Anh chưa bao giờ thực sự không nghe thấy lời cậu nói.
Vậy mà đúng lúc cậu nhón gót chân lên, anh lại cố tình cúi đầu xuống, giả vờ như đang điều chỉnh chiều cao.
‘Hả?’
Cậu đang dồn hết sức nhón chân để với tới chiều cao của anh, thì bất ngờ trước sự đón tiếp không ngờ đó, mắt cậu khẽ mở to.
Tình huống đã quá muộn để dừng lại, hơn nữa vì cậu đang ngẩng mặt lên để thì thầm, nên một tai nạn ‘tiếp xúc’ đã xảy ra.
Chụt!
Đôi môi nhỏ của Moo Young ấn nhẹ vào má Seok Jae rồi rời ra.
Đồng thời, không khí bị nén giữa môi và má bật ra, tạo thành một âm thanh rõ ràng và trong trẻo.
“Hơ.”
“....!”
Các học sinh cấp ba, ngạc nhiên trước màn ‘tình tứ’ bất ngờ ngay trước mắt, hít một hơi thật sâu nhưng không ai bận tâm đến điều đó.
“Ôi trời.”
Trong khi mọi người đều đông cứng, chỉ có thủ phạm cố ý gây ra tai nạn này, thản nhiên vuốt nhẹ ngón tay lên má nơi đôi môi mềm mại vừa chạm vào, mở miệng nói.
“Va vào nhau rồi, em không sao chứ?”
“.....”
Cậu từ từ ôm lấy hàm dưới của mình bằng tay, run rẩy như cây dương lá, không thể tin vào những gì mình vừa làm.
‘Môi mình, môi mình đã chạm vào má anh ấy mất rồi....’
Sững sờ vì sốc chỉ trong chốc lát, cậu nghĩ mình phải xin lỗi anh vừa bất ngờ vì bị ‘quấy rối’, thế là liền cúi gập người.
“Xin, xin lỗi. Em xin lỗi, anh!”
“Anh không sao, em không cần xin lỗi đâu.”
“Dù, dù vậy thì….”
Không hề biết rằng đó là một tai nạn cố ý, Seok Jae dịu dàng trấn an Moo Young đang xin lỗi và lẩm bẩm trong lòng.
‘A, thú vị thật đấy.’
Thực ra, anh đã sớm nhận ra cậu chẳng phải cố tình không nói với mình, mà là không thể nói vì đang để ý đến Kyeong Ho và Jun Woo.
Anh cũng đã đoán sơ được nội dung câu chuyện chưa kể là gì.
‘Đột nhiên thúc giục điều chưa từng làm, lại muốn giữ bí mật với bọn nhóc, nên chắc là chuyện về lũ zombie.’
Cậu sẽ không bao giờ biết được, nhưng nếu anh hỏi tại sao lại nhìn mình bằng ánh mắt đó khi biết tất cả, anh đã có sẵn câu trả lời.
‘Thì tại em dễ thương quá làm gì? Nếu không muốn bị trêu thì bớt dễ thương lại đi.’ ( =))) ).
Thi thoảng có những lúc, bạn chỉ hạ giọng gọi tên thôi, nhưng chú chó cứ nghĩ mình làm sai điều gì đó, rồi cứ nhìn lấm lét và cụp đuôi lại.
Dáng vẻ của cậu khi tránh ánh mắt cứ như vậy, nên anh khó mà nhịn được trêu chọc em ấy.
‘Ưm...’
Việc nhìn thấy vẻ mặt buồn bã của Moo Young vì tai nạn tiếp xúc khó gọi là một nụ hôn lại khá dễ chịu, khác hẳn với khuôn mặt nhăn nhó mà Seok Jae thường không muốn nhìn thấy.
Và cứ thế, trong lúc cậu không hề hay biết, một ham muốn lệch lạc mới đã nảy sinh sâu trong trái tim của anh.
‘Hình như làm cho em ấy khóc một lần cũng sẽ rất dễ thương… liệu có thể khóc được không nhỉ?’
( má, bật mode máu S lúc nào chẳng hay =)) ).
***
Sau sự cố nhỏ, một bầu không khí hơi ngượng nghịu bao trùm, nhưng không ai dừng bước hướng về phía trường mẫu giáo.
Tiếp tục đi xuống, chẳng mấy chốc con đường mòn đi bộ đã hết.
Nơi đó có một cây cầu nối dạng bậc thang nối liền trường mẫu giáo và khu rừng, xuống hết các bậc thang sẽ dẫn thẳng ra sân trường mẫu giáo.
Khi bước vào sân, phía bên phải có một tòa nhà hai tầng đầy màu sắc, uốn lượn ôm lấy sân hình tròn, ngoài ra chỉ có một khoảng đất trống.
Đúng như Seok Jae đã nói, ngoài vài căn nhà thưa thớt được xây dựng, con đường trải nhựa đã kết thúc, và những tòa nhà cao tầng như chung cư thì ở cách rất xa.
Đây là một nơi hẻo lánh như một hòn đảo biệt lập, nơi bạn phải đi hết con đường quanh co phía trước mới có thể tiếp cận các tiện ích như bệnh viện.
“Kiểu... giống như một ngôi làng được xây dựng để quay phim vậy.”
Jun Woo nhận xét sau khi quan sát toàn bộ khung cảnh bên ngoài hàng rào bao quanh trường mẫu giáo.
Dù sao đi nữa, việc ít người qua lại là một điều tốt, nên bốn người họ thở phào nhẹ nhõm và lập tức tiến vào trong tòa nhà để kiểm tra.
“Chắc vì là trường mẫu giáo nên dễ dàng kiểm tra từ bên ngoài.”
Anh lẩm bẩm khi nhìn cánh cửa kính được trang trí rực rỡ bằng các nhãn dán, rồi áp sát vào cửa để kiểm tra bên trong.
Anh từ từ di chuyển từ phải sang và kiểm tra toàn bộ bên trong tòa nhà, nhưng không cảm thấy sự hiện diện hay tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của ai đó.
Cái cuối cùng còn lại là lối vào chính.
“Khoan đã.”
Hai khối tường hai bên cửa khác với những nơi còn lại, bị bịt kín không có cửa sổ nào, khiến việc kiểm tra an toàn trở nên khó khăn.
Anh đẩy ba người kia ra phía sau mình rồi quay lại nhìn họ, tựa lưng vào cánh cửa và nói.
“Đầu tiên, anh sẽ vào trước…”
Cạch.
Vừa nói, tay Seok Jae tự nhiên đặt lên cánh cửa kính và cánh cửa nhẹ nhàng mở ra.
Mọi người lập tức im lặng.
Một không khí căng thẳng đáng sợ bao trùm.
Cánh cửa lẽ ra phải khóa vì trường đang nghỉ, nhưng lại mở toang, điều đó có nghĩa là đã có hoặc đang có ai đó bên trong.