Ngay Cả Zombie Cũng Theo Đuổi Thần Tượng - Chương 108

Editor: HThanh.                

Seok Jae nhíu mày trước biến số bất ngờ, đối mặt với cánh cửa như thể đang đối đầu với một thực thể có thể ẩn náu bên trong. 

Tay nắm chặt tay cầm, anh lặng lẽ đảo mắt quan sát tình hình bên trong.  

"....."

Phía sau cánh cửa kính là một hành lang trống rỗng với những kệ giày xếp đều hai bên, xa hơn là một lối đi tối tăm.  

Từ góc rẽ vào sâu bên trong không thể nhìn thấy, nhưng phần trước đó lại sạch sẽ đến mức tưởng như vừa được dọn dẹp kỹ lưỡng trước kỳ nghỉ, chẳng còn một dấu vết nào.  

‘Nếu có người sống sót, ít nhất cũng phải có một chướng ngại vật chứ... nhưng lại chẳng có gì cả.’  

Một không gian yên bình, ấm cúng với cửa chính mở toang. 

Có khả năng đây là cái bẫy của một nhóm người xấu, dụ dỗ người khác vào để cướp bóc. 

Nhưng do vị trí trống trải xung quanh, khó có chỗ nào để ẩn náu.  

‘Không thể có chuyện họ mở lối thoát rồi trốn bên trong được, trên núi cũng chẳng thấy bóng người đâu.’  

Dĩ nhiên, khó mà quan sát hết được ngọn núi rộng lớn. 

Có thể có người bị bỏ sót, nhưng nếu chỉ là một nhóm nhỏ không mang theo vũ khí như súng, thì cũng chẳng đáng lo.  

‘Khả năng khác là nhân viên đến làm việc rồi bỏ chạy để cửa mở, hoặc có zombie còn kẹt lại bên trong.’ 

"Hmm…."  

Trong lúc Seok Jae cân nhắc mức độ an toàn, ba người phía sau im lặng không nói năng gì. 

Kyeong Ho và Jun Woo đứng im vì lo lắng, không dám lên tiếng.  

‘Nếu anh ấy đột nhiên lao vào một mình thì sao đây?’

Moo Young lo lắng anh sẽ một mình đối mặt với nguy hiểm, nên cố rướn người nhìn vào bên trong.  

‘Ước gì mình có thể nhìn thấy gì đó….’ 

Thân hình to lớn của anh đã che khuất gần hết lối vào, cùng với những miếng dán cản trở tầm nhìn khiến cậu khó quan sát tình hình bên trong. 

Cậu muốn hỏi ‘có ai trong đó không?’ hoặc ‘anh thấy gì bên trong vậy?’, nhưng nếu lộ ý định, anh chắc chắn sẽ phòng bị kỹ hơn, nên cậu chỉ có thể chờ cơ hội bất ngờ.  

Sự im lặng của mỗi người với những ý đồ khác nhau đã kết thúc khi anh kết luận ‘không có vấn đề gì’ và mở cửa.  

Cạch——

Cánh cửa kính vốn chỉ hé mở một khe nhỏ giờ mở rộng, phát ra tiếng kêu do bản lề han gỉ lâu ngày không được bảo dưỡng.  

"Ơ…?"  

"Hả?"  

"A, anh?"

Với ba người không biết anh đang nghĩ gì, giống như bất ngờ mở cửa. 

Mọi người trợn tròn mắt nhìn anh, Seok Jae nhún vai như muốn rũ bỏ những ánh mắt chằm chằm sau lưng và nói.

“Có vẻ như chúng ta phải vào trong để kiểm tra những phần không nhìn thấy. Chúng ta không thể cứ đứng đây mãi được, đúng không? Anh—” 

“Đi cùng nhau đi!” 

Moo Young cắt lời anh và vội vàng kêu lên, cậu không cần nghe hết câu của anh cũng hiểu anh định nói gì. 

“Em….” 

Anh đang dựa vào cửa kính nhìn chằm chằm vào góc hành lang thì vô tình quay đầu lại khi nghe thấy giọng nói trong trẻo và rồi không nói nên lời. 

Khuôn mặt đầy quyết tâm của cậu trong mắt anh trông giống như một chú cún con ngậm dây dắt đi dạo. 

‘Xác suất ở bên ngoài an toàn hơn, nhưng…’ 

Nếu ở cùng anh, dù đứng bên ngoài hay đi vào cùng nhau, mức độ nguy hiểm là như nhau. 

Đó là nếu chỉ xét đến an toàn về thể chất chứ không phải tinh thần. 

Hơn nữa, nếu là Moo Young, zombie sẽ ít đe dọa hơn con người. 

‘…. Không, có chắc là như vậy sao?’ 

Suy nghĩ của anh bỗng nhiên bị ngắt quãng bởi một dấu hỏi. 

Thật ra, Seok Jae nghĩ rằng cậu không bị zombie tấn công, và những gì xảy ra đêm qua là do zombie nhảy qua cửa sổ vì tiếng sấm và xui xẻo đẩy cậu ngã xuống. 

‘Liệu đó có phải là một sự trùng hợp?’ 

Nhưng giờ khi nhìn lại cảnh đó, anh bắt đầu nghi ngờ. 

Anh nhớ lại từng chi tiết về cậu trong đêm qua và gõ ngón trỏ vào tay nắm cửa mình đang giữ rồi khẽ gật đầu. 

“Không sao cả.” 

“Thật ạ?” 

Ánh mắt của Seok Jae đang nhìn vào một điểm nào đó trong không trung chợt dán chặt vào Moo Young đang cười rạng rỡ. 

“Nếu em đi, Kyeong Ho và Jun Woo phải ở lại đây.” 

“Hả? Tại sao?” 

“Trường mẫu giáo này có thể là một cái bẫy được dựng lên để cướp người. Phòng khi có chuyện gì, hai đứa phải canh chừng lối ra.” 

Thật ra, dù nghĩ xác suất là gần bằng không, anh vẫn thở dài như thể lo lắng.

“Này, cướp sao?” 

“Ừ. Có những nhóm giả vờ an toàn thế này, đặt bẫy và giả vờ không có ai, rồi khi có người vào thì chặn lối ra và cướp sạch mọi thứ, kể cả đồ lót.” 

Moo Young chưa bao giờ thấy việc giăng bẫy giả vờ an toàn rồi cướp sạch mọi thứ, mặc dù cậu đã từng thấy những kẻ cướp đồ của người qua đường khi đang giúp đỡ những người sống sót. 

Cậu sốc trước những hành vi xấu xa vô tận và sáng tạo mà mình không thể tưởng tượng được. 

‘Những kẻ xấu xa như vậy có thể ở quanh đây sao?’ 

Cậu giật mình nhìn quanh, phản ứng của chính cậu khiến kẻ lừa đảo thích thú, không ngừng nói. 

“Dù chỉ là canh gác thôi thì một mình cũng nguy hiểm, nên ít nhất phải có hai người trở lên. Nếu Moo Young đi theo anh thì chỉ còn lại bọn nhóc thôi, em có ổn không?” 

Đó là câu hỏi dành cho cậu, người dù là một nam sinh trung học 19 tuổi khỏe mạnh, nhưng so với Seok Jae thì lại yếu ớt vô cùng. 

Nhưng câu trả lời lại đến từ một nơi khác. 

“Vâng, không sao đâu ạ. Kyeong Ho và em sẽ ở lại đây, nên anh cứ đi đi.” 

Jun Woo vỗ nhẹ vào ngực mình như muốn nói hãy cứ tin tưởng ở mình. 

Đúng như dự đoán của anh, Moo Young đang bồn chồn bắt đầu do dự. 

“Nhưng, nhưng mà….”

"Chúng em thực sự ổn mà. Ngược lại, đáng lẽ chúng em mới là người phải lo cho anh chứ? Dù sao bọn em cũng là người, còn các anh có thể phải đối mặt với lũ zombie đó."

Nghe Jun Woo nói vậy, ngay cả Kyeong Ho cũng gật đầu tỏ vẻ áy náy. 

"Em ổn thôi, ngược lại còn cảm thấy có lỗi vì để các anh làm việc nguy hiểm."  

Moo Young đảo mắt nhìn quanh một lượt khu vực thông thoáng xung quanh, cuối cùng cũng chậm rãi gật đầu.  

".... Vậy thì, anh sẽ trở lại sớm nhất có thể."

"Vâng, anh đi cẩn thận nhé!"

"Bọn em sẽ canh chừng cẩn thận!" 

Dù nghe hai người trả lời đầy tự tin, gương mặt Moo Young vẫn không giấu nổi vẻ lo lắng. 

Tuy nhiên, cậu vẫn không thay đổi quyết định. 

Chỉ là, mỗi bước đi vào trường mẫu giáo, cậu cứ liên tục ngoái lại nhìn và dặn dò.  

"Nếu có ai xuất hiện, phải hét lên gọi anh ngay! Kể cả chỉ nghe tiếng sột soạt cũng phải báo, hiểu rồi chứ?"

"Vâng ạ!"

"Rồi, anh đi đi!"  

Có lẽ thấy cậu giống một phụ huynh bảo bọc thái quá, hai người bật cười khẽ rồi vẫy tay. 

Thấy họ không có vẻ sợ hãi, cậu cuối cùng cũng yên tâm, quay mặt về phía trước bước đi.  

Nhưng chỉ vài bước chân, cậu chợt dừng lại, quay đầu nhìn ra sau.  

"Anh?"  

Lần này, cậu không nhìn hai đứa nhóc mà nhìn chằm chằm vào Seok Jae. 

Anh đứng đó như hóa đá, ánh mắt đờ đẫn nhìn Moo Young như thể linh hồn đã thoát xác.  

Thấy anh không phản ứng gì, cậu cảm thấy kỳ lạ, quay lại nắm lấy tay anh.  

"Anh? Anh sao vậy? Có đau ở đâu không?"  

".... Không, không có gì. Đi thôi."

Cậu không hề hay biết, nhưng trước khi cậu chạm vào, anh tưởng như tim mình đã ngừng đập. 

Chỉ khi cậu chạm vào, cơ thể anh mới như được hồi sinh, tâm trí dần tỉnh táo trở lại.  

‘Em ấy đã chọn mình...?’  

Cảm giác choáng váng ập đến khi nhận ra Moo Young không chọn hai đứa nhóc yếu đuối kia, mà lại chọn Seok Jae.  

‘Em ấy không phải vì bất đắc dĩ, mà là hoàn toàn tự nguyện chọn mình sao...?’  

Dù đã tỉnh táo, nhưng phải mất một lúc để anh thoát khỏi cú sốc với bề ngoài vẫn lạnh lùng, không lộ ra một chút nào. 

Anh đi loanh quanh trong trường mẫu giáo với tâm trạng mơ màng như người say.  

"Anh? Anh ơi, ở đó có gì vậy?" 

"Không, không có gì..."

May mắn là không phát hiện zombie. 

Chỉ có điều, vài lần Seok Jae đứng ngây người trước cửa mở khiến Moo Young nghiêng đầu tò mò, nhưng cũng không thành vấn đề lớn. 

So với việc anh mất cảnh giác vì quá phấn khích, những hành động ngốc nghếch này còn đỡ hơn nhiều.  

Cạch— 

Cạch——  

Cậu đang lo lắng theo sát anh vì thấy người nọ có chút khác thường, bỗng giật mình cứng người khi nghe thấy tiếng động lạ văng vẳng bên tai. 

Cậu cố kiềm lại ý định quay đầu, chỉ đảo mắt về phía phát ra tiếng động.  

‘Anh ấy... không nghe thấy sao?’ 

Khác thường là lần này anh dường như không nhận thấy tiếng động nhỏ, vẫn bình thản bước về phía cánh cửa gần nhất. 

Cậu chỉ lặng lẽ liếc mắt về hướng có tiếng động, không dám nói ra.

[Phòng y tế]

Là căn phòng nằm ở góc khuất nhất của hành lang, không có cửa sổ mà chỉ được che chắn. 

Từ ấy, có tiếng động của thứ gì đó đang di chuyển. 

‘Nếu mình nói nghe thấy tiếng động ở đó, chắc chắn anh ấy sẽ định mở cửa. Vậy thì….’ 

Moo Young lo lắng chờ đợi Seok Jae kiểm tra tất cả các phòng khác. 

Và cuối cùng, khi bước chân anh hướng về phía phòng y tế mà cậu hằng mong đợi, cậu liền chạy lên trước, nắm lấy tay nắm cửa. 

“Phòng, phòng này em giữ chỗ rồi!”

Bình luận
ankscrazievermakiel
ankscrazievermakielChương 108
Phái phái ha:)))) Chảy nước miếng chảy nước miếng
Trả lời·24/07/2025
Đói tr
Đói trChương 108
Đc e ghệ chọn nên sướng :))
Trả lời·Xem 1 câu trả lời·03/06/2025
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo