Editor: HThanh.
Dù giọng nói nhỏ như sợ kích động thứ gì đó bên trong, nhưng may mắn là Seok Jae vẫn nghe rõ.
"....."
Anh đứng cách vài bước, không hỏi gì về hành động kỳ lạ của cậu.
Moo Young ngoái lại nhìn anh, tay siết chặt nắm cửa hơn, cẩn thận không để lỡ mất bất cứ dấu hiệu nào.
"Các cửa khác anh đều đã mở rồi, nên cửa này để em mở nhé."
Một chuỗi lý do ngây ngô, nhưng cậu phải thuyết phục anh bằng cách này.
Nếu không, anh đang nhìn cậu với ánh mắt khó hiểu kia sẽ lập tức gạt mình sang một bên.
"Dù anh có phản ứng thế nào, em cũng nhất định không nhường bước."
Cậu nheo mắt, quyết tâm thậm chí sẵn sàng vật lộn nếu cần.
Seok Jae im lặng quan sát đôi mắt tròn vo của cậu đột ngột co lại, rồi khẽ mấp máy môi.
"Em ổn chứ?"
Không phải lời ngăn cản hay thuyết phục như cậu tưởng, mà lại là câu hỏi quan tâm.
Moo Young bối rối đảo mắt, không hiểu anh đang hỏi về điều gì.
"Hả? Cái gì ạ?"
Anh nghiêng đầu tiếp lời.
"Hôm qua em suýt chết vì zombie rồi còn gì."
"Ừ thì... đúng là có chuyện đó thật..."
"Khả năng bên trong có zombie đấy, em không sợ sao?"
Khi anh nhắc đến chuyện hôm qua, cậu tưởng anh ấy định dùng nó để thuyết phục mình nên căng thẳng hết cỡ.
Nhưng nghe đến cuối cùng, cậu bỗng buông lỏng người.
"Tất nhiên là sợ rồi, đâu phải lần đầu em suýt chết vì zombie. Sao anh đột nhiên hỏi vậy chứ, haha..."
Thực ra nếu không tính những lần không nhớ rõ, thì hôm qua đúng là lần đầu, nhưng anh không biết điều đó, nên chắc chỉ đang bảo bọc cậu như mọi khi.
Cậu thở phào nhẹ nhõm trước thái độ dễ chịu hơn dự đoán của anh, rồi lắng nghe âm thanh phía sau cánh cửa.
Cạch—
Cạch——
Rõ hơn khi lúc nãy, nhưng vẫn đủ nhỏ để nếu không tập trung sẽ không nghe thấy, đến mức cậu cảm thấy kỳ lạ khi bản thân vô tình gặp được nó ngay từ đầu.
Dù vậy, Moo Young vẫn lo lắng không biết Seok Jae, người đôi khi vượt xa giới hạn con người, liệu có phát hiện ra không.
Cậu khẽ nhìn sang thấy anh vẫn không hay biết gì, cậu thở dài ra một hơi khó hiểu, không rõ là nhẹ nhõm hay thất vọng.
‘Chắc là anh ấy không nghe thấy gì đâu nhỉ.’
Anh ấy nhìn cậu với vẻ mặt không chút ý cười, đầy lo lắng.
Nhưng vì anh ấy không có ý định rời khỏi cánh cửa phòng y tế, nên chắc chắn là anh ấy vẫn chưa biết.
‘Và mình cũng vậy thôi.’
Moo Young thì thầm thêm một câu vu vơ, quay mặt về phía cánh cửa.
Cậu cố gắng giữ sự chú ý của anh ấy vào mình.
‘Nếu cửa mở ra, chắc chắn nó sẽ lao ra ngay, mình phải nhìn thật kỹ và đá nó vào rồi sau đó thì vung gậy bóng chày. Mình có thể làm được mà, Kang Moo Young.’
Trong lòng, cậu liên tục lẩm bẩm thứ tự các việc cần làm.
‘Dù có lỡ tay thì mình cũng có thể câu giờ cho anh ấy chuẩn bị.’
Đó là lý do cậu lẽ ra chỉ hài lòng với việc đi cùng để có thể giúp đỡ bất cứ lúc nào, lại vội vàng canh giữ cánh cửa.
Không biết vì lý do gì, nhưng cậu định đỡ đòn cho Seok Jae dường như đã phân tâm từ khi bước vào trường mẫu giáo.
Vốn dĩ anh ấy có thể xử lý một hai con zombie trong chớp mắt, nên nếu có đủ thời gian để lấy lại tinh thần thì không có gì phải lo lắng.
Cậu hít một hơi thật sâu rồi xoay tay nắm cửa.
Két——
Cánh cửa từ từ mở ra với tiếng động nhỏ.
Zombie bên trong đã báo hiệu sự hiện diện của mình bằng một mùi thối rữa trước khi lọt vào tầm mắt.
Từ đâu đó, tiếng động cơ máy móc kêu ù ù vang lên.
Và âm thanh kỳ lạ mà chỉ cậu mới nghe thấy từ bên ngoài hòa quyện vào nhau, lấp đầy căn phòng như một sự mâu thuẫn.
‘Ưm!’
Moo Young nhăn mặt khi nhìn thấy vô số dấu vết đỏ sẫm trên tường, và hình bóng đứng trước đó, không ngừng cào tường bằng một bàn tay đã mòn hơn một khớp.
Cậu cảm thấy đau nhói cả ngón tay mình khi nhìn thấy xương ngón tay lộ ra, thậm chí cả thịt cũng bị mài vào tường.
Khẹt…!
Khoảnh khắc hai người xác nhận hình hài của zombie, kẻ săn mồi nhận ra sự hiện diện của con mồi và quay đầu lại theo tiếng động.
Rắc——
Đôi mắt như bị bao phủ bởi một lớp màng mờ đục nhìn thẳng vào lối vào, và ngay khi nhìn thấy con người đứng đó, zombie hét lên một tiếng quái dị.
“Gr–grào!!”
Có lẽ do đầu nó không thể ngẩng lên được vì đã cúi gằm quá lâu và bị phân hủy, nên zombie lao tới với một hình dạng kỳ dị.
Bốp!
Nó bị Moo Young đang chờ sẵn đá văng ra phía sau ngay lập tức.
Cho đến đây, mọi thứ đều đúng theo kế hoạch của cậu.
Rầm!
Con zombie bay ra xa, lăn trên sàn rồi đập vào ghế và lê lết dưới đất.
Có lẽ cái đầu bị gập sai cách khi ngã, nó phát ra tiếng kêu như bị đầy hơi khác hẳn lúc nãy.
“Khặc…! Khục… Aaa…..”
Cậu vừa định xông tới đập gậy vào con zombie đã ngã gục thì giật mình vì tiếng sùng sục máu đờm.
Ký ức cận kề cái chết ập về, như thể có ai đó moi ra từ sâu trong đầu cậu….
"Khẹc... ực..."
Bởi hình ảnh đó chồng lên hình hài con zombie đang nằm sấp, mắt trừng trừng nhìn thẳng vào cậu.
Tay cầm gậy của cậu bắt đầu run lên nhè nhẹ.
‘Tỉnh táo lại đi, Kang Moo Young! Sao mình lại sợ cái thứ này chứ?’
Phù——
Cậu hít một hơi sâu, gắng lấy lại bình tĩnh và vung vũ khí, nhưng con zombie đã lợi dụng kẽ hở nhỏ nhoi ấy để lao tới như gián, há mồm rộng về phía cậu.
"Kiiii— aaaahh!"
Tiếng hét chói tai vang lên.
Và sau đó chính là bóng tối.
Rẹt!
Cạch cạch.
Bịch——
Xoẹt—
Cộp—
Moo Young đứng hình trước tầm nhìn tối đen cùng âm thanh của thứ gì đó bị nghiền nát và văng tung tóe, rồi giọng nói quen thuộc đến mức không thể quên vang lên.
"Đấy, đã bảo để anh mở rồi mà."
Chỉ đến lúc này, cậu mới nhận ra thứ che mặt mình là bàn tay Seok Jae.
Cơ thể căng cứng của cậu bỗng chùng xuống, trong khi cơ thể mềm nhũn vì nhẹ nhõm, ngón tay anh chợt lần theo cái trán tròn xoe của cậu.
"Hừm, không có vết sưng nào."
Bởi anh nhớ đến trán cậu đập mạnh vào gáy rồi bật ra khi thấy con zombie nằm đó với đầu nát bấy.
***
Két—
Cánh cửa mở ra, hơi nước bị kẹt bên trong thoát ra ngoài.
Moo Young bước ra, trên người đã trở nên sạch sẽ bóng loáng.
“Mát mẻ thật…”
Kết quả của việc Seok Jae dùng hết sức giẫm nát đầu zombie là máu và thịt vụn bắn tung tóe.
Người chịu thiệt hại lớn nhất không ai khác chính là cậu vì đã đứng trước zombie.
Nhờ có bàn tay của anh che mặt mình, nên đầu cậu không sao, nhưng những phần khác thì không tránh khỏi, nên cậu rất cần được tắm rửa.
Có lẽ vì đây là một nơi có nhiều hoạt động ngoài trời, thật may mắn thay có một phòng tắm nhỏ nhưng vẫn có, nối liền với phòng thay đồ mà cậu vừa mới sử dụng xong.
“Hừm~ hứm~ hưm~”
Cậu đang vui vẻ ngân nga một giai điệu tùy hứng khi đi đến nơi ba người kia đang chờ.
Từ xa, cậu bỗng nghe thấy tiếng ồn ào.
“Gì cơ? Hôm nay sao?!”
Bất ngờ trước tiếng nói kinh ngạc, cậu phản xạ lao tới rồi mở tung cánh cửa đang hé mở và hét lên.
“Cái, cái gì vậy?!”
Seok Jae và Jun Woo đang đứng đối mặt nhau trước bảng tin lớp học, như thể đang tranh cãi.
Moo Young thở hổn hển vì quá sốc và Kyeong Ho, đứng bên cạnh hai người như một người ngoài cuộc thì chào đón cậu.
“A, anh đến rồi sao?”
Có vẻ như không có chuyện gì xảy ra cả….
Tuy nhiên, cậu vẫn chưa buông xuống cảnh giác, mà liếc nhanh xung quanh.
Sau đó, cậu mới thở phào nhẹ nhõm và đi đến chỗ ba người.
“Giật mình… Sao tự nhiên lại hét lên vậy? Em tưởng có chuyện gì rồi chứ.”
“Không ạ, vì hôm nay là sinh nhật của anh ấy đó.”
Với câu hỏi đầy thở dài, Jun Woo vẫn chưa hết bàng hoàng, xoa đầu và trả lời.
“…. Sinh nhật sao?”
Đó là một từ xa lạ đối với Moo Young, có lẽ vì đã lâu rồi cậu không hề nghĩ đến khái niệm sinh nhật.
Cậu vô thức lẩm bẩm và nhìn anh.
Với ánh mắt đó, Seok Jae nhướng mày như thể hỏi có vấn đề gì sao.
“Ở nơi như thế này thì sinh nhật có đáng gì mà phải nói?”
“Dù sao thì cũng có thể chúc mừng mà, ăn một chút gì đó ngon hơn chẳng hạn!”
Người này đúng là lạnh lùng như robot vậy, ánh mắt của Jun Woo như đang trách móc anh.
Dù anh ấy có tùy tiện nhưng cậu nhóc vẫn coi anh như anh trai ruột.
Thật đáng buồn khi sinh nhật của anh không những là đã qua mà Jun Woo còn không biết gì cho đến tận ngày hôm đó.
“Vậy thì lát nữa ăn trưa no hơn một chút là được chứ gì?”
“Ư… Thật tình! Quan trọng không phải là ăn uống đâu.”
Dù cậu nhóc đã cố gắng giải thích tình hình theo cách của mình, cậu ấy vẫn có vẻ mặt ‘ôi trời, tức quá đi mất!’.
Thấy không thể giải quyết được, anh nhướng một bên mày nhìn Jun Woo rồi đi lướt qua cậu ra khỏi lớp học.
“Moo Young ra rồi, anh cũng đi tắm đây.”
Vì không thể hiểu được vấn đề là gì nên khó mà giải quyết, anh ấy đã chọn cách bỏ trốn.
Một ánh mắt dõi theo bóng lưng Seok Jae, lấp lánh.
Và chợt….
Xoẹt—
Vào thời điểm nửa đêm khuya khoắt, khi mọi người đã ngủ say.
Một bóng người lặng lẽ bước vào sân trường mẫu giáo.