Ngay Cả Zombie Cũng Theo Đuổi Thần Tượng - Chương 110

Editor: HThanh.              

Cứ đi một bước lại quay đầu lại, đi thêm hai ba bước lại cảnh giác xung quanh, trông y hệt một tên trộm đang lẻn vào. 

Cộc— 

“Á!”

Tên trộm tập sự vụng về đến mức vừa ngó nghiêng đã vấp chân mình mà loạng choạng. 

Người nọ vẫy vùng khắp người để giữ thăng bằng và di chuyển về phía trước, rồi bất chợt lọt vào vùng ánh sáng của cây đèn đường đặt ở lối vào trường mẫu giáo.

Tách, tách tách…!

Nhờ đó, hình ảnh của kẻ bị che khuất trong bóng tối hiện rõ mồn một. 

Kẻ trộm hụt may mắn không bị ngã mà đứng thẳng người dưới ánh đèn đường, khẽ lẩm bẩm.

“Suýt, suýt nữa thì ngã rồi.”

Hình bóng khả nghi nhưng lỏng lẻo đó chính là Moo Young với vẻ mặt bối rối tột độ.

“Trời ạ…”

Vừa thở dài vừa vuốt ngực một cái thịch, cậu tiếp tục những động tác được cho là lén lút của mình.

Xoẹt xoẹt. 

Tiếng đất khô ma sát với đế giày tạo ra âm thanh nhỏ bỗng nghe thật lớn.

Với cả đôi chân nhón gót, điểm đến của cậu chính là phía sau tòa nhà trường mẫu giáo. 

Lén lút đi đến cuối tòa nhà mà không bị phát hiện, cậu nhanh chóng rẽ góc. Và rồi không gian ẩn giấu hiện ra nhưng….

“Sao lại không thấy gì hết?”

Trước mắt cậu thực sự chẳng thấy gì cả. 

Vì ánh đèn đường duy nhất bị tòa nhà che khuất, toàn bộ tầm nhìn chìm trong bóng tối. 

Ngay cả ánh trăng mờ nhạt cũng chẳng giúp ích gì, đó thực sự là một màn đêm hoàn toàn.

‘Đến mức này thì dù ai đó dí mặt trước mắt mình cũng chẳng biết gì… Á! Không, đừng có nghĩ nữa! Đừng nghĩ lung tung!’

Dòng suy nghĩ tự do bỗng khiến cậu tưởng tượng ra cảnh rợn người có ai đó đang dí mặt vào không gian trống rỗng trước mặt.

Xào xạc—

Xào xạc——

“Haaa…”

Đúng lúc đó, tiếng lá cây xào xạc theo gió thổi đến, tự nhiên tạo nên một bầu không khí rùng rợn.

‘Sợ, sợ quá đi!’

Từ lúc đó trở đi, không thể quay đầu lại được nữa. 

Không gian vốn chỉ tối tăm bỗng trở thành một cảnh trong phim kinh dị. 

Với cảm giác lạnh sống lưng, Moo Young muốn quay về ngay lập tức với chỗ ngủ ấm áp nơi ba người kia đang chờ.

Nhưng cậu không thể làm vậy, bởi vì….

‘Bây giờ cũng không có thời gian chuẩn bị thứ khác.’

Nắm chặt hai tay, cậu dồn hết can đảm mò mẫm đưa tay vào không trung mà di chuyển. 

Vì không thấy gì trước mắt nên cảm giác về khoảng cách và phương hướng bị mờ đi, vì thế cậu chỉ có thể di chuyển một cách thụ động.

‘Ưm… Rõ ràng là ở đây mà.’

Sau đó cậu đã vung tay không biết bao nhiêu lần. 

Cảm giác như đã đi khá xa nhưng vẫn không chạm vào bất cứ thứ gì, cậu dần trở nên lo lắng không biết liệu mình có đang lạc phương hướng hay không.

‘Chỉ cần có điện thoại thì giải quyết được rồi, sao đúng lúc này lại quên mang theo chứ.’

Vốn dĩ, cậu luôn bỏ vào túi để có thể dùng bất cứ lúc nào. 

Nhưng hôm nay trước khi tắm, cậu đã để vào ba lô và quên mang theo lại. 

‘Ngay sau khi tắm xong, biết tin sinh nhật anh ấy nên mình lo chuẩn bị, đầu óc quay cuồng nên cũng khó trách…’ 

Đúng vậy, lý do Moo Young lang thang một mình quanh trường mẫu giáo vào ban đêm là để tìm quà sinh nhật cho Seok Jae. 

Tất nhiên, theo đề nghị mạnh mẽ của Jun Woo và nhận định rằng lương thực dồi dào, họ đã ăn một bữa sáng kiêm bữa trưa thịnh soạn. 

Dù không có bánh kem hay bài hát chúc mừng sinh nhật, họ cũng đã gửi lời chúc mừng, nhưng…. 

‘Đây là sinh nhật đầu tiên và cuối cùng mình có thể lo cho anh ấy, không thể nào qua loa như thế này được!’ 

Trong lòng cậu muốn tổ chức sự kiện như quán cà phê sinh nhật mà Kwang Hoon đã dẫn mình đến, và muốn chuẩn bị chiếc bánh kem đặt làm riêng mà anh ta đã khoe khoang… nhưng thực tế thì không thể. 

Trong thành phố đã ngừng hoạt động, chủ quán cà phê hay đầu bếp bánh ngọt đều đã biến thành zombie. 

Hơn nữa, xung quanh đây cũng chẳng có cửa hàng nào bán quà sinh nhật! 

Mọi tình huống đều ngăn cản cậu lo sinh nhật cho anh một cách đàng hoàng, nhưng may mắn là vẫn còn thời gian để chuẩn bị quà sinh nhật. 

Sau khi Seok Jae bỏ đi vào buổi sáng, hai người còn lại cũng lần lượt tắm rửa sạch sẽ và đúng như đã hứa, họ đã chuẩn bị bữa ăn ngay lập tức. 

Sau đó không lâu….

Khò khò— 

Ưm….

Có lẽ vì mệt mỏi do sự mệt mỏi tích tụ từ hôm qua chưa được giải tỏa hết và chuyến đi bộ đêm đột ngột, Kyeong Ho và Jun Woo đã ngủ thiếp đi. 

Moo Young đã tranh thủ thời gian đó để truyền đạt thông tin mà cậu chưa kịp nói với Seok Jae trên núi.

Vì vậy, em đã nói chúng ta hãy di chuyển thêm một chút nữa hôm nay….

Vậy sao, thôi thì phải thay đổi thời gian di chuyển thôi. Tốc độ sẽ tự nhiên tăng lên vì thời gian di chuyển sẽ dài hơn trước, nên không cần lo lắng đâu.

Đáng ngạc nhiên là anh đã tin tưởng cậu mà không hỏi lại một lần nào. 

Ban đầu, khi cậu nói rằng zombie dường như đang trở nên thông minh hơn, anh ấy đã nghiêng đầu như thể nghe thấy điều gì đó bất ngờ.

Nhưng khi cậu giải thích về cảnh tượng nhìn thấy ở sân vận động, anh nhanh chóng chấp nhận và sửa đổi kế hoạch.

Anh tin em sao? 

Gì vậy? Em nói dối à? 

Không! Không phải vậy, chỉ có em nhìn thấy zombie tránh ánh nắng mặt trời, và thẳng thắn mà nói, đó là chuyện khó tin mà. Em cứ tưởng anh sẽ nói đừng đùa chứ….

Em đâu có đùa về chuyện liên quan đến tính mạng con người, nếu vậy thì đâu cần phải nói lén lút vì sợ bọn nhóc lo lắng.

Moo Young nghĩ rằng mình không thể nói về con zombie đã do dự không biết có nên coi mình là con mồi hay không, nên bằng chứng có vẻ yếu ớt. 

Nhưng Seok Jae vẫn tiếp tục tin tưởng cậu, người mà từ hôm qua đến hôm nay chẳng làm được gì ra hồn. 

Thậm chí anh còn nở nụ cười dịu dàng như thể không có chút tiếc nuối nào, trong lúc cậu lại một lần nữa cảm động trước nhân cách của anh.

Nên di chuyển nhanh hơn thì tốt, nhưng thôi, hôm nay cứ nghỉ ở đây đã rồi sáng mai hãy đi. Sau này chắc sẽ phải di chuyển bận rộn hơn, nên cứ phục hồi thể lực lần cuối rồi đi.

Anh ấy đề nghị ở lại trường mẫu giáo một ngày để chiếu cố hai người đang ngáy ngủ. 

Đó cũng là một cơ hội tuyệt vời cho Moo Young, nên cậu không thể không đồng ý ngay lập tức. 

Nếu họ đánh thức hai người kia và di chuyển, cậu sẽ không có thời gian để lục lọi văn phòng dưới danh nghĩa tham quan trường mẫu giáo! 

Khi đó, cậu sẽ không tìm thấy bánh sô cô la có kẹo dẻo trong ngăn kéo, hay những cây nến dường như còn sót lại từ một bữa tiệc sinh nhật. 

Cứ thế, một buổi chúc mừng sinh nhật dù sơ sài nhưng cũng đã được chuẩn bị phần nào. 

‘May mắn là ít nhất cũng chuẩn bị được bánh kem…’

Nhưng món quà quan trọng nhất vẫn chưa tìm được, dù cậu lục tung cả trường mẫu giáo cũng không có thứ gì mà Seok Jae có thể vui mừng. 

Thế nhưng, khi cậu đang gần như bỏ cuộc với vẻ mặt buồn rười rượi và lục lọi đến tận tủ đồ trong lớp học, cuối cùng cậu cũng đã tìm thấy một thứ.

[Giới thiệu người bạn hoa của lớp chúng ta!]

Đó là một nhật ký thực vật, và trong đó có phần giới thiệu về một loài hoa được ghi chép gần đây nhất là ‘Bách nhật thảo’. 

Ngay khi nhìn thấy nó, cậu đã nghĩ: Chính là đây rồi! 

‘Quả nhiên, nói đến quà thì phải là hoa!’ 

Thực ra, cậu chưa bao giờ nhận được hoa ngoại trừ ngày lễ tốt nghiệp. 

Tuy nhiên cậu nhớ rõ ràng rằng dù không thực sự thích hoa, nhưng khi nhận được, cậu vẫn cảm thấy rất vui. 

‘Hơn nữa, bố tặng mẹ mỗi năm mà mẹ luôn thích. Chắc chắn đây không phải là món quà khiến người nhận khó chịu đâu nhỉ.’ 

Hơn hết, Moo Young còn có một chút tư tâm cá nhân là muốn nhìn thấy Seok Jae cầm hoa…. 

‘Chắc sẽ đẹp lắm nhỉ?’ 

Nếu những người biết bản chất thật của anh nhìn thấy, họ sẽ nghĩ trông anh như một con gấu đang cầm hoa để ăn. 

Nhưng trong trí tưởng tượng của cậu, anh ấy đã không khác gì một vị thần sắc đẹp. 

‘Mình muốn tặng nó quá… sao mãi không thấy nhỉ.’ 

Cậu đã vung tay rất lâu và định bỏ cuộc vì sợ không thể tặng được những gì đã chuẩn bị. 

Bỗng có thứ gì đó vướng vào mũi giày, và đầu ngón tay cảm nhận được một cảm giác mềm mại nhưng thô ráp, sần sùi. 

‘Tìm thấy rồi!’ 

Moo Young tươi cười rạng rỡ.

***

Cùng lúc đó, khi cậu đang reo hò vì tìm thấy bông hoa, ánh đèn đường xuyên qua lớp rèm mỏng, chiếu sáng bên trong lớp học. 

Và trong bầu không khí yên tĩnh, thanh bình với những tiếng thở khò khè khe khẽ, một ánh mắt khó chịu bỗng lóe sáng giữa lớp học.

“…..”

Đó là Seok Jae, người đã tỉnh táo từ khoảnh khắc Moo Young rời đi. 

Không, thực ra anh đã mở mắt khi nghe thấy tiếng động ngay khoảnh khắc cậu định mở cửa đi ra.

Lúc đó, anh định gọi cậu ngay lập tức, nhưng thấy người nọ có vẻ rất thận trọng, anh tự hỏi không biết cậu định làm gì nên đã giả vờ ngủ.

‘Đêm hôm khuya khoắt thế này chắc chẳng có tên điên nào leo núi đâu, nên không cần phải giữ em ấy lại làm gì.’

Trước đây, anh có lẽ sẽ nghĩ cậu là một con mèo hoang đang cố gắng thoát khỏi xiềng xích tự do và tuyệt đối cấm cậu ấy ra ngoài một mình, nhưng giờ thì anh đã có phần tin tưởng rằng cậu sẽ quay trở lại.

Tất nhiên, dù sao thì anh cũng định sẽ sửa đổi cậu một chút cho đến khi cậu ấy quay về.

‘Chậc, không thể rời mắt khỏi em ấy được.’

Tuyệt đối không phải vì anh vẫn còn bực bội khi tỉnh dậy sau giấc ngủ gối đầu lên đùi ai đó và nhận ra mình đang gối đầu lên một chiếc áo choàng rách rưới. 

Mà là vì Moo Young cứ biến mất như Pororo mỗi khi ngủ, khiến Seok Jae sắp mất ngủ đến nơi rồi.

Thật sự đấy.

( toi cũm thực sự vãi ò với a ròi đếy =)) ).

Bình luận
ankscrazievermakiel
ankscrazievermakielChương 110
=))))) Phải có gối (đùi) ghiền mới ngủ được
Trả lời·24/07/2025
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo