Ngay Cả Zombie Cũng Theo Đuổi Thần Tượng - Chương 118 - Lý do né tránh SJ =))

Editor: HThanh.               

“A, anh Moo Young.”  

Ánh nhìn của cậu đầy vẻ ngốc nghếch dán chặt vào sau gáy Seok Jae, Moo Young giật mình quay lại khi bị gọi tên một cách đột ngột.  

“Jun Woo à? Có chuyện gì vậy? Em bị đau chân hả?”  

“Không phải đâu ạ… Em biết mình nói ra việc này thì có thể hơi nhiều chuyện.”  

Khác với dáng đi thường ngày nhanh nhẹn, cậu nhóc ngập ngừng nói, dù chắc chắn đã nghe thấy cuộc trò chuyện nhưng anh vẫn không quay đầu lại nhìn lấy một lần. 

Cậu ta lén liếc nhìn anh Seok Jae rồi lại nhìn anh Moo Young, khuôn mặt ngây thơ như chẳng hiểu gì rồi nhỏ giọng thì thầm.

“Chỉ là… anh có thể tha thứ cho anh ấy một lần được không?”  

“Ơ, hả? Em đang nói gì thế?”  

“Em không biết anh Seok Jae đã làm gì, nhưng chắc chắn anh ấy có ý tốt nên anh có thể bỏ qua cho anh ấy một lần—”  

“Không, không. Đợi chút đã.”  

Chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra nên cậu vội giơ tay lên, lòng bàn tay hướng ra ngoài như ra hiệu dừng lại.  

“…….”  

“……..”  

Jun Woo im lặng nghe theo lệnh mà chẳng phải mệnh lệnh của cậu, và khoảng lặng khó chịu lại ùa về giữa hai người. 

Dù biết bọn nhóc ghét sự im lặng, nhưng lần này cậu vẫn không thể dễ dàng mở miệng.  

‘Cái gì thế này? Tha thứ? Ai tha thứ cho ai cơ?’  

Cậu chẳng thể hiểu nổi tại sao lại có hiểu lầm như vậy. 

Nếu ngược lại, cậu nhóc bảo mình xin lỗi Seok Jae, có lẽ cậu đã không hoang mang đến thế. 

Dạo gần đây, dù có để ý hay không thì ai cũng nhận ra mối quan hệ giữa cậu và anh rất khác thường.  

‘Không, nếu nói kỹ thì anh ấy vẫn đối xử với mình như bình thường, chỉ là mình cư xử quá lạ lùng mà thôi….’  

Nhưng Moo Young chẳng thể làm khác được. 

Vì cậu vốn chẳng giỏi những kỹ năng cao siêu như né tránh tiếp xúc da thịt một cách tự nhiên.  

Nhưng nếu đối phương là người mình thích thì sao? 

Vốn đã khó, giờ còn phải kìm nén cảm xúc muốn vẫy đuôi mừng rỡ, nên việc cậu cứng nhắc như người máy không được bôi trơn là điều dễ hiểu.  

Vậy thì tại sao lại phải làm chuyện không muốn làm này? 

Để hiểu nguyên nhân, phải quay lại cái đêm bí mật của hai người.

Moo Young chỉ quay về lớp học nơi lũ trẻ đang ngủ sau khi đã dọn dẹp sạch sẽ mọi thứ sau bữa tiệc sinh nhật dành cho người lớn với Seok Jae. 

“Khò….” 

Kít kít— 

Cậu lo lắng lũ trẻ có thể đã thức giấc vì chúng đã ngủ trưa, nhưng chúng vẫn ngủ say như chết. 

Cậu khẽ thở phào nhẹ nhõm, vuốt ngực khi thấy chúng ngủ ngon lành và chợt anh khẽ cười, ôm chầm lấy cậu. 

“Ngủ ngon nhé, anh.” 

“Ừm, em cũng vậy.” 

Để đảm bảo một ‘tội ác hoàn hảo’, thì trước khi trở về chỗ ngủ của mình, cậu khẽ nắm tay và chúc ngủ ngon. 

“À, chúc anh có một giấc mơ đẹp.” 

“Em nghĩ anh sẽ gặp ác mộng sao? Ít nhất là tối nay, anh chắc chắn sẽ có một giấc mơ đẹp, nên đừng lo lắng.” 

“Gì!… Khụ. Em không biết tại sao, nhưng, nhưng thật may quá…” 

“Em không biết sao? Anh có thể nói cho em biết đấy.” 

“Không, em không tò mò đâu!” 

Họ thì thầm với nhau để không bị phát hiện, không khác gì những cặp đôi mới yêu đang bắt đầu một mối quan hệ bí mật. 

Nếu bạn nghĩ rằng mọi thứ đều ngọt ngào cho đến phút cuối thì vấn đề là gì, thì vấn đề luôn xuất hiện vào phút cuối. 

Rầm— 

Moo Young cảm thấy có điều gì đó bất thường vào lúc nửa đêm, khoảng hai giờ sau khi kết thúc cuộc trò chuyện với Seok Jae. 

Cậu cảm thấy một sự rung động nặng nề từ sàn nhà, giống như có ai đó đang vỗ vào lưng mình vậy. 

Rầm, rầm, rầm— 

Những rung động thấp và nhỏ này làm phiền cậu, và kéo dài khoảng 10 giây mỗi lần hoặc ngắn hơn là 5 giây. 

Ban đầu, cậu nghĩ có thứ gì đó dưới sàn nhà vì những rung động kỳ lạ đó cứ vỗ vào lưng mình với nhịp điệu không đều, như thể sắp ngừng nhưng rồi lại tiếp tục. 

Nhưng dù cho cậu có trở mình thế nào đi nữa, những rung động kỳ lạ đó vẫn không biến mất mà tiếp tục. 

Cuối cùng cậu ngồi dậy, và sau đó cậu chợt cảm thấy một cú sốc nặng nề.

Thình thịch! 

‘……!’ 

Lúc đó, Moo Young mới nhận ra đây là những rung động đang diễn ra bên trong cơ thể mình. 

Những rung động ban đầu chỉ gây khó chịu giờ đây trở nên quen thuộc một cách lạ lùng. 

Một khả năng mà cậu cố tình bỏ qua vì ‘hy vọng lớn thì thất vọng cũng lớn’ đã trở thành sự thật. 

Cậu đã cố gắng thực hiện một hành động mà mình chưa bao giờ nghĩ đến việc thử lại sau khi tỉnh dậy lần đầu tiên. 

Cậu bỏ tay đang chống trên sàn xuống và đặt lên ngực trái, nín thở. 

Trong căn phòng học yên tĩnh và tối tăm, mọi giác quan của cậu đều tập trung vào bàn tay mình. 

Thình thịch, thình thịch—

“…. nó đang đập.” 

Đó là một nhịp đập kỳ lạ, rất chậm và yếu đến mức một người bình thường không thể sống sót được, nhưng đó chắc chắn là nhịp đập của trái tim. 

Cậu vội vàng luồn tay vào trong áo phông để kiểm tra lại, giống như lần đầu tiên cậu không thể tin rằng trái tim mình đã ngừng đập. 

“Hộc! Hộc….” 

Chỉ sau khi xác nhận vài lần chuyển động yếu ớt của bàn tay đang vỗ vào lòng bàn tay mình, Moo Young mới hít vào luồng khí mà cậu đã kiềm chế. 

Từ khi nào tim mình đập lại? Lý do là gì? 

Nó có ngừng đột ngột không? Những giác quan đã biến mất có trở lại không? 

Hàng loạt câu hỏi xoay quanh và làm rung chuyển tâm trí cậu. 

Trong số đó, suy nghĩ đầu tiên làm rung động trái tim cậu đã thốt ra khỏi miệng.

“Thật may quá.” 

Đây chính là lý do tại sao lũ zombie tấn công cậu. 

Chúng phản ứng vì cậu gần như là một con người chứ không còn là zombie nữa. 

Chúng không đạt đến mức độ tư duy, và…. 

‘Mình có thể ra ngoài cùng anh ấy.’ 

Vấn đề đã khiến cậu đau buồn ngay cả khi nằm trong vòng tay Seok Jae đã tan biến như băng tuyết. 

‘…. Vậy, đó không phải là ảo giác.’

Ngay sau hành động thân mật với anh, hơi ấm thoáng qua rồi biến mất không dấu vết có thể thực sự là thân nhiệt của anh ấy. 

Nghĩ vậy, cậu cảm thấy một sự ấm áp như ánh nắng mặt trời lại tìm đến những vùng da từng tiếp xúc với anh.

Tuy nhiên, niềm hạnh phúc đó lại rất ngắn ngủi. 

‘Khoan đã, vậy thì sức mạnh cơ bắp cũng sẽ yếu đi sao?’

Một vấn đề vừa tan biến thì một khó khăn mới lại ập đến, cứ như thể đó là một sự trao đổi tương đương. 

Kang Moo Young là một con người, khác với zombie Kang Moo Young thì cậu yếu hơn, thính giác không tốt, khứu giác cũng chẳng nhạy bén. 

Hơn nữa, khả năng vận động của cậu cũng không mấy xuất sắc. 

May mắn thay, tốc độ chạy và sức bền của cậu vẫn ổn vì thường xuyên chạy nhảy khi chơi bóng đá ở trường và trong quân đội. 

Nhưng điều đó chỉ giúp ích khi chạy trốn, mặc dù người ta nói rằng chạy trốn tốt cũng là một sự giúp đỡ…. 

‘Mình hoàn toàn vô dụng mất!’ 

Lời nói đó lúc này không mang lại bất kỳ sự an ủi nào cho cậu. 

Cậu đang buồn bã vì cảm giác bất lực, lặng lẽ đi đến chỗ những chiếc túi được chất đống và nhẹ nhàng nhấc chúng lên. 

Cánh tay mảnh khảnh dễ dàng nhấc bốn chiếc túi nặng trịch mà không cần lấy hơi. 

Sau khi xác nhận điều đó, cậu thở phào nhẹ nhõm và quay trở lại chỗ ngủ của mình rồi cậu véo mạnh má mình. 

‘Không đau. Có vẻ như ngoài việc tim đập, mọi thứ vẫn như cũ.’ 

Cậu vẫn nghe rõ những tiếng động nhỏ nhất trong văn phòng mẫu giáo, vậy là thính giác vẫn ổn. 

Cậu không ngủ được, vậy nên thể lực vẫn còn. 

Và khẩu vị cũng vẫn vậy, nên cậu có thể không đụng đến thức ăn. Và…. 

Moo Young đếm từng đặc điểm còn lại bằng ngón tay, rồi thở dài một hơi nhẹ nhõm vì nghĩ rằng mọi thứ vẫn ổn, và nằm ngửa nhìn lên trần nhà. 

‘Nhưng mình lo lắng không biết nó sẽ thay đổi nhanh đến mức nào… Vì mình không biết tại sao mình lại biến thành người, nên mình không thể cố tình làm chậm quá trình này.’ 

Và những lo lắng đó cứ tiếp tục cho đến khi mọi người thức dậy vào buổi sáng, và những lo lắng đó đã được giải quyết nhanh hơn cậu tưởng. 

“Em không sao chứ?” 

Có lẽ điều đầu tiên trở lại khi biến thành người là khẩu vị. 

Sau khi nôn mửa vì cơ thể từ chối đồ hộp dành cho chó, cậu đã súc miệng nhiều lần ở bồn rửa mặt và rửa mặt kỹ bằng xà phòng, nhưng vẫn cảm thấy mùi và vị còn vương lại, cậu đang gặp khó khăn với nó. 

“Anh… sao anh lại đến đây?” 

“Em đi như thế, sao anh không đi theo được. Em thấy khó chịu trong người à?” 

“Bây giờ thì em ổn rồi ạ.” 

Moo Young không kìm được mà nhăn nhó khi Seok Jae đã cố chấp đi theo dù cậu bảo đừng đến, lại thấy mình trong bộ dạng xấu xí như vậy. 

Cậu lo lắng không biết cơ thể mình có mùi khó chịu không, nên khé khịt mũi ngửi thì chợt Seok Jae tiến lại gần. 

“Trời ạ, em còn nghịch nước nữa à? Ướt hết rồi này.” 

Và rồi lộ ra cơ bụng…. 

Không, anh đã kéo áo phông của mình lên và lau khuôn mặt ướt của cậu! 

Cậu cảm thấy tim mình đập thình thịch vì sự tốt bụng và thân hình của anh, nên cậu giả vờ xoa ngực nhưng thực ra lại sờ lên ngực. 

‘Chắc là mình nhầm… Tim đập chậm như thế thì thình thịch cái nỗi gì–’ 

Thình thịch, thình thịch—

Có lẽ nó đang tức giận vì mình đã phớt lờ nó? 

Ngay khi cậu nghĩ điều đó là vô lý, nhịp tim của cậu đột nhiên mạnh hơn và nhanh hơn một chút. 

Trời đất ơi! 

“…. Là anh sao.” 

“Em nói gì vậy?” 

Seok Jae ghé đầu lại gần vì câu nói lầm bầm nhỏ đến mức không khác gì tiếng thở của Moo Young. 

Cậu cảm thấy tim mình lại run lên và vội vàng lắc đầu. 

“Không có gì đâu, cảm ơn anh ạ.” 

Chính anh ấy đã biến mình thành người, ngay sau khi nhận ra mối tình đầu. 

Cậu biết mình đang trở lại thành người, và người đã làm điều đó chính là anh. 

Thật là một câu chuyện cổ tích mà. 

‘…. Em xin lỗi, anh!’ 

Nếu sau đó cậu không cắn răng tránh xa anh ấy, nhưng cậu không còn cách nào khác. 

Để làm chậm quá trình biến thành người, cậu phải ngăn tim mình đập nhanh và để làm được điều đó, cậu phải tránh xa anh ra. 

Khuôn mặt, giọng nói, cơ thể, ánh mắt, thậm chí cả hơi thở của anh ấy. 

Chẳng có chỗ nào khiến cậu không rung động cả.

Tất nhiên, những tình huống này không thể giải thích được. 

Anh ấy hẳn đã rất oan ức khi bạn mình đột nhiên tránh mặt anh như tránh tà. 

Thế nhưng anh ấy vẫn trưởng thành, không tức giận hay chất vấn, chỉ im lặng chờ đợi. 

Vậy tại sao cậu lại bị hiểu lầm là có lỗi chứ? 

“Cái… tha thứ gì chứ, anh ấy không làm gì sai với anh cả.” 

Trở lại hiện tại, Moo Young thì thầm nhỏ vào tai Jun Woo, lo lắng Seok Jae đã buồn bã lại còn bị hiểu lầm nên sẽ tủi thân.

( lần đầu thấy "sắp" làm tềnh còn chữa được bệnh này đếy =)) ).

Bình luận
ankscrazievermakiel
Giờ ẻm biến thành người thì khi bị zombie khác cắn có bị biến thành zombie không, hay vẫn giữ trạng thái này? Có còn vô hình trước zombie nữa không? Có lây cho người khác khi bị cắn không? Hay có khi bị đập vào chỗ nào đau hay té từ trên cao xuống thì sao="(((( Lo quãi
Trả lời·24/07/2025
ankscrazievermakiel
Vậy có khi nào ẻm sẽ gặp khó khăn hơn khi di chuyển ra ngoại ô ko? Lo quá z:
Trả lời·24/07/2025
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo