Editor: HThanh.
"…… Cái gì vậy?"
Moo Young nhíu mày trước hành động kỳ lạ của người đàn ông.
Ban đầu, cậu nghĩ có lẽ anh ta hành động như vậy vì thấy Seok Jae đang giữ mình như một kẻ bắt cóc….
Nhưng ánh mắt anh ta lại chỉ dán chặt vào mỗi mình anh chứ không phải cả hai người.
"Hừmm…."
Thậm chí, anh ta còn chống cằm ra vẻ suy nghĩ, mắt đảo qua đảo lại khắp khuôn mặt Seok Jae.
‘Dù anh Seok Jae có đẹp trai cỡ nào, thì việc nhìn chằm chằm người khác như thế cũng thật bất lịch sự quá rồi?’
Ấn tượng ban đầu về một người điềm đạm bỗng chốc sụp đổ, thay vào đó là hình ảnh một kẻ vô lễ.
Khó chịu, hay bực bội?
Cảm giác không vui cứ len lỏi khiến Moo Young vô thức chu môi.
Chụt.
Một thứ gì đó cứng và thô ráp chạm vào môi cậu.
Đồng thời bàn tay đang nắm lấy cằm cậu khẽ run lên, lực siết cũng mạnh hơn.
Ngay lúc này, Moo Young mới nhận ra mình vừa làm gì.
"……"
Dù không cố ý, nhưng giữa lúc đối đầu với người lạ, cậu lại tự dưng hôn lên bàn tay anh.
Không biết khi anh bị trêu chọc bất ngờ, thì sẽ có suy nghĩ như thế nào?
Tò mò nhưng cậu lại chẳng muốn biết.
Vì vậy, Moo Young chỉ đảo mắt sang một bên như chú cún vừa gây lỗi, đồng thời cắn chặt môi để tránh lặp lại sai lầm.
‘Tại tâm trạng, là tại tâm trạng thôi….’
Ánh mắt nóng bỏng chĩa thẳng vào đỉnh đầu khiến cậu tự thôi miên chính mình.
Khoảnh khắc căng thẳng ấy chỉ kéo dài một lúc, rồi người kia bỗng cười lớn như vừa tìm ra điều gì đó.
"À! Giờ mới nhớ ra, Seok Jae đúng không? Tên khốn này, mày còn sống sao!"
….Hả?
***
“Thôi nào, thôi nào. Đừng ngại, vào đi. Chẳng có gì đặc biệt đâu.”
Theo chỉ dẫn của người đàn ông, bốn người bước vào trong tòa nhà.
Người nọ tự giới thiệu là Im Sang Jin, chào đón Seok Jae bằng đủ lời lẽ thân thiết như ‘rất vui được gặp’ hay ‘cậu vẫn như xưa’, rồi mời nhóm Moo Young đến nơi anh ta đang ở một mình nếu họ không có chỗ nghỉ khi trời sắp tối.
Ba người có vẻ ngần ngại trước thái độ thân mật của người lạ, nhưng đáng ngạc nhiên là anh lại là người đầu tiên dẫn họ đi theo.
Họ đi bộ một đoạn khá xa và đến một quán cà phê tự học.
Im Sang Jin dùng chiếc thẻ từ mà anh ta nói là khó lắm mới kiếm được, và cánh cửa từ từ mở ra.
“Cánh cửa màu xanh đó là nhà vệ sinh, còn bên kia là phòng nghỉ.”
Dưới ánh đèn mờ ảo, những dãy bàn ghế nối tiếp nhau hiện ra.
Anh ta chỉ trỏ khắp nơi và giải thích về nội thất bên trong căn phòng.
“À à….”
“Vâng ạ.”
“…..”
Moo Young và lũ nhóc đi theo anh ta, lặp lại những câu trả lời vô hồn.
Riêng Seok Jae, người quen biết với người nọ, vừa bước vào đã ngồi xuống chiếc ghế ở một góc như thể từ chối mọi cuộc trò chuyện.
“Đây là giường của tôi. Các cậu cũng có thể tự làm nếu muốn, hình như còn một ít chăn ở đằng kia.”
Anh ta giới thiệu cả chiếc giường tạm của mình, được ghép từ nhiều chiếc bàn và trải đệm cùng chăn dày cộp lên trên.
Anh ta cho phép họ làm chỗ ngủ như thể đang ban một ân huệ lớn.
Theo cái gật đầu của anh ta, họ nhìn về phía đó và thấy vài tấm chăn còn lại đang nằm trơ trọi.
Ba người lắc đầu.
“À, không. Chúng tôi không sao đâu ạ.”
“Tôi cũng vậy ạ.”
“Tôi cũng….”
“Thế à? Thôi được, cứ thoải mái đi. À đúng rồi, các cậu có đồ ăn không?”
Anh ta nghiêng đầu khó hiểu trước những lời từ chối liên tiếp, rồi liếc nhìn túi của họ và hỏi.
Jun Woo cau mày trước ánh mắt trần trụi đó và đáp lại một cách sắc bén.
“Thì sao ạ?”
“Không, tôi sắp ăn tối đây. Tưởng các cậu cũng ăn nên hỏi thôi. Tuy không có nhiều lương thực nhưng nếu các cậu không có thì dù sao cũng là khách mà. Chẳng phải tôi nên chiêu đãi sao?”
“À… không sao đâu. Không cần phiền vậy đâu ạ, chúng tôi sẽ tự lo đồ ăn của mình.”
"Ừm…."
Thấy cậu nhóc phản ứng gay gắt với người đang tỏ ra thiện chí giúp đỡ, Im Sang Jin hơi ngượng nhưng vẫn gật đầu như thể đã đoán trước.
"Ồ, vậy sao? Cũng phải thôi, có Seok Jae ở đây thì chắc chắn không đến nỗi đói khổ."
"……"
Câu nói này gần như khẳng định rằng ba người họ chẳng làm gì cả, mọi việc đều do anh một tay giải quyết vậy.
Jun Woo cảm thấy tự ái bị tổn thương, nhưng vì đó là sự thật nên chỉ biết cắn môi không thể phản bác.
"Ừ thì—"
Cảm nhận được không khí trầm xuống của bạn mình, Kyeong Ho vội cười gượng gạo định kết thúc tình huống, nhưng có người đã nhanh miệng hơn.
"Dĩ nhiên là công lớn nhất thuộc về anh ấy, nhưng chúng tôi cũng đều đã cố gắng hết sức. Dù có giỏi đến đâu, việc đổ hết mọi trách nhiệm lên một người cũng thật là vô lý."
Moo Young bước ra che chắn cho hai người như bảo vệ đàn em, giọng điệu cứng rắn đáp trả.
Thấy hai cậu nhóc mặt ủ mày chau vì lời nói không đúng sự thật, cậu tức giận đến nỗi ánh mắt trở nên sắc lạnh.
‘Sao lại nói như vậy chứ?’
Đúng là trong những tình huống nguy hiểm thì họ thường được xếp sau, nhưng đó không phải do hai người kia muốn vậy, mà là lựa chọn của cậu và Seok Jae.
Hơn nữa, nếu không có tụi nhóc lục lọi đồ đạc trong khi Moo Young và anh chặn zombie, thì đã không thể thu thập đủ tài nguyên ở vô số địa điểm đã đi qua.
Nhờ có hai người, họ mới có đủ đồ dùng và chạy trốn đúng thời điểm.
‘Hai nhóc cũng đã nhiều lần cứu chúng ta.’
Biết bao lần họ đã đỡ cậu khi suýt ngã, cả ở trường học nữa.
Và nhờ họ, cậu mới không rơi khỏi thang.
Không chỉ vậy—
‘Anh ta có vẻ không thân với Seok Jae lắm và cũng chưa được phép, vậy mà cứ “Seok Jae” này “Seok Jae” nọ….’
Ngay cả cậu vào ngày sinh nhật, cũng chỉ dám gọi tên anh một cách ngập ngừng.
( toi còn tưởng là lý do kia chớ =)) ).
Nghe kẻ nọ gọi anh bằng giọng điệu khó chịu, đôi mắt cậu không khỏi nheo lại.
‘Grr….’
Giống như chú chó Maltese từng được bà nội nuông chiều, Moo Young bỗng biến thành một chú chó sống cùng chủ nhân hay trêu chọc.
*Chó Maltese: là một giống chó nhỏ thuộc nhóm chó cảnh, nổi tiếng với bộ lông trắng muốt, dài, mềm mượt như lụa =))).
Dù người kia chỉ mới nói vài lời khó nghe chưa thực sự gây hại, nhưng đây là lần đầu tiên cậu cảm thấy ác cảm với ai đó nhanh đến vậy.
‘Đúng là bất lịch sự! Đích thị là người xấu!’
Chắc hẳn do bản tính vốn yêu quý con người, nên cậu chưa bao giờ hiểu được cảm giác "ghen tị khi thấy người khác thân thiết".
Do đó, cậu nghĩ rằng việc mình ngần ngại Im Sang Jin hoàn toàn là do nhân cách của anh ta.
“Đúng không, anh Seok Jae?”
Nói rồi, Moo Young cố tình gọi thẳng tên anh, cái tên mà cậu đã yêu cầu chính thức được gọi.
Với vẻ mặt dũng mãnh như thể sắp sửa ‘gầm gừ’ bất cứ lúc nào.
“.... Đúng vậy. Cái trò vô liêm sỉ bắt một người phải chịu trách nhiệm, Moo Young sẽ không làm thế đâu.”
Dù bình thường anh chẳng mấy khi gọi tên cậu, Seok Jae nhìn chằm chằm Moo Young cùng với khóe miệng nhếch lên rồi gật đầu.
“À, không, thì… sao lại tấn công dữ vậy, tôi chỉ đang khen thôi mà?”
Im Sang Jin một phần vì phản ứng gay gắt của cậu, nhưng hơn hết là vì sự đồng tình của anh, người mà anh ta nghĩ sẽ giữ im lặng đã đáp lại khiến anh ta bối rối biện minh.
Rồi dường như bực mình, anh ta liền hừ một tiếng để cố giữ sĩ diện của mình.
“Chẳng qua là nói thế thôi, chứ đâu phải có nghĩa là không làm gì cả? Mấy đứa nhóc sao lại khó tính thế. À không phải, là do còn trẻ sao?”
Cậu thoáng nghĩ ‘người lớn mà đi nói xấu học sinh cấp ba cũng là khó tính sao?’ nhưng…. cậu chợt nuốt ngược lại những lời vào trong.
Một phần vì anh đứng về phía mình nên cậu cảm thấy khá hơn rất nhiều, và một phần vì sẽ rất phiền phức nếu nói ra điều này rồi bị đuổi ra ngoài.
Moo Young không ngại nếu chỉ mình bị đuổi, nhưng cậu không muốn gây rắc rối cho Seok Jae và lũ nhóc.
‘Giá mà lúc nãy mình nói đừng đi theo….’
Lúc đó, họ sẽ có đủ thời gian để tìm một nơi khác để ở.
Khoảng cách giữa nơi có ma nơ canh zombie và quán cà phê tự học khá xa, nên chỉ riêng việc di chuyển cũng đã làm tiêu tốn hết ‘thời gian vàng’ để tìm chỗ nghỉ.
“.....”
Khi cậu không thể trả lời với vẻ mặt chán nản, Im Sang Jin dường như nghĩ mình đã thắng, hắng giọng một tiếng đầy đắc thắng để chiếm lại quyền chủ đạo bầu không khí, rồi chỉ tay ra ngoài cửa sổ.
“Khụ, cái đó thì nói làm gì. Nhìn ra ngoài xem, trời đã tối rồi đấy. Nếu không gặp tôi thì các cậu định làm thế nào?”
“Dạ, đúng thật ạ….”
Chúng tôi sẽ tìm chỗ khác chứ sao, anh Seok Jae giỏi giang như lời anh ta nói mà!
Cậu gắt gỏng đáp lại trong lòng như một thiếu niên đang tuổi dậy thì, nhưng bên ngoài vẫn cố gắng chiều lòng anh ta.
Hai đứa nhóc bám chặt lấy hai vai cậu, nhỏ giọng thì thầm với sự cảm động.
“Anh ơi, cảm ơn anh.”
“Anh….”
“Cảm ơn gì chứ, anh chỉ nói sự thật thôi mà….”
Giống như một người cha đi làm về thấy các con chạy đến gọi ‘Bố ơi~’, cơn giận của cậu dần tan biến.
Còn anh ta không hề hay biết ba người đang chia sẻ sự cảm động, nói họ đi theo mình rồi đi về phía phòng nghỉ.
“Này, anh.”
“Ơi?”
“Anh Seok Jae thật sự không ăn tối ạ?”
Kyeong Ho đang bóc gói mì ly để ăn tối rồi hỏi Moo Young.
“Ừm, anh ấy nói không khỏe. Bụng cũng không được ổn lắm.”
“Anh ấy cũng có lúc bị ốm sao….”
Jun Woo lẩm bẩm một câu có vẻ thiếu lễ độ, nhưng cậu cũng nghĩ tương tự và đã hỏi đi hỏi lại anh mấy lần liền.
Cậu đã làm ầm ĩ một phen vì sợ anh ấy mắc bệnh hiểm nghèo, nên chỉ có thể cười gượng mà không dám chỉ trích.
“…..”
Rồi cậu liếc nhìn Im Sang Jin đang cầm vài gói bánh quy trên bàn ăn, giả vờ không nhìn nhưng thực ra lại đang dòm ngó thức ăn của họ.
Đó là vì lời của anh ta đã nói với Seok Jae ở nơi họ gặp nhau lần đầu cứ lởn vởn trong đầu Moo Young.
Không ngờ lại gặp lại mày thế này. Lúc đó cho tao xin lỗi nhé, mày cũng hiểu là bất đắc dĩ mà phải không?