Editor: HThanh.
"....."
Hơi thở của Seok Jae chợt rối loạn trong chốc lát.
Khi Moo Young làm chuyện xấu hổ như đụng môi vào lòng bàn tay anh, anh cũng chỉ phản ứng nhẹ, nhưng chỉ một câu nói thôi đã khiến anh rõ ràng dao động.
Và hành động kỳ lạ của anh không dừng lại ở đó.
Sao không đến chỗ tôi ở đi? Trời sắp tối rồi đấy.
"....."
X-xin lỗi, được chưa? Lúc đó tao cũng không biết gì nên mới vậy. Bây giờ thì—
Dẫn đường đi.
Về vị trí thì Moo Young không thể nhìn thấy, nhưng dựa vào khuôn mặt tái mét của Im Sang Jin, rõ ràng anh đã có phản ứng không mấy tốt đẹp.
Thế mà Seok Jae lại chấp nhận đề nghị.
Lại còn với vẻ vội vã, như thể muốn bịt miệng anh ta ngay lập tức.
Nếu anh ta đã xin lỗi, vậy chắc chắn lỗi không thuộc về anh mà là do Im Sang Jin.
Nhưng tại sao anh lại muốn che giấu chuyện này?
‘Là chuyện riêng không muốn để tụi mình nghe thấy? Hay là chuyện anh ấy không muốn nghe lại lần nữa?’
Đủ thắc mắc hiện lên trong đầu, nhưng điều khiến Moo Young tò mò nhất lại là thứ khác.
‘Tên xấu xa đó đã làm gì với anh Seok Jae vậy?’
Dù chuyện gì xảy ra đi nữa, nếu dám làm tổn thương anh, người quan trọng với cậu thì quả thực càng đáng ghét hơn.
‘Mình bây giờ cũng đang làm anh ấy buồn rồi….’
Nhưng đó là biện pháp để bảo vệ anh, nên có thể thông cảm được.
Dĩ nhiên, Im Sang Jin cũng nói rằng anh ta không còn cách nào khác.
Nhưng lời nói đó thiếu sức thuyết phục.
Bởi từ giây phút đầu gặp mặt, anh ta đã nói dối.
‘Quên mất mặt của anh Seok Jae? Nói gì vậy chứ?’
Dù chỉ lướt qua một lần cũng không thể quên được vẻ đẹp ấy.
Cho dù có tạm cho là quên trong chốc lát rồi nhớ ra đi nữa, nhưng gặp mặt liền xin lỗi ngay vì một sự kiện đáng nhớ thế mà lại quên?
Điều đó thật sự quá vô lý.
‘Rõ ràng là anh ta cố tình giả vờ không biết.’
Dù không biết liệu anh ta có muốn đấu lý hoặc đã phạm phải lỗi lầm lớn đến mức không dám bắt chuyện hay không, nhưng có một điều chắc chắn là Seok Jae không hề chào đón anh ta.
‘Việc anh ấy bỏ ăn là bằng chứng đấy.’
Mặc dù anh chỉ bỏ một bữa, nhưng đối với Moo Young kể từ khi bắt đầu “đu idol” Seok Jae, cái nhìn ưu ái mà cậu thừa hưởng từ bà mình không những không mất đi, mà còn trở nên sâu đậm hơn khi cậu nhận ra tình yêu dành cho anh.
Cậu khẽ liếc nhìn cánh cửa phòng nghỉ.
‘Hay là mình đi xem một chút nhỉ?’
Cậu đã bắt đầu ăn thức ăn của người thay vì đồ ăn vặt của chó, với lý do hoang đường là cơ thể cậu đột nhiên thay đổi.
Sau đó, cậu luôn nhiệt tình đón chào mỗi bữa ăn như thể muốn bù đắp những nỗi buồn chưa được ăn, nhưng hôm nay cậu lại chẳng thấy vui vẻ gì.
Một khi nhớ đến vẻ mặt mệt mỏi của anh, cậu bắt đầu lo lắng liệu anh ấy có đang tự mình chịu đựng cơn ốm nào đó mà tình trạng lại trở nên tệ hơn không.
‘Nhưng nếu mình làm phiền anh ấy nghỉ ngơi thì sao… phải làm thế nào đây?’
Trong lúc Moo Young đang băn khoăn như một chú cún con đang rên rỉ, Seok Jae đang một mình trong không gian học tập, trừng mắt nhìn khoảng không trống rỗng.
Móng tay của anh bấu chặt vào bàn, cào xé phần dưới của mặt bàn gỗ tạo ra một âm thanh rợn người.
“Mẹ kiếp, cái thằng chó chết đó tại sao lại….”
Seok Jae không muốn rời xa Moo Young, nhưng sự kiên nhẫn của anh đã đến giới hạn, nên anh cần một chút thời gian để bình tĩnh lại.
Nếu không, anh sẽ bị cuộn trào trong ruột gan, phun ra đủ lời tục tĩu trước mặt cậu và đánh cho tên kia nhừ tử.
“Thằng chuột cống thì phải chui rúc trong cống mà đừng chường mặt ra chứ, sao không biết điều lại làm người ta phát điên vậy?”
"....."
Ngoài ra, Seok Jae vừa lẩm bẩm những lời nguyền rủa như tụng kinh, sau khi đầu óc tỉnh táo hơn một chút đã ngồi bệt lên bàn, tay bực bội vuốt ngược mái tóc ra sau.
‘Mình đã quá ngu ngốc khi để lộ sơ hở.’
Moo Young vốn là người nhanh nhạy, chắc hẳn đã nhận ra anh muốn che giấu quá khứ.
Nhưng dù vậy, cậu vẫn im lặng không nhắc đến chuyện đó, có lẽ là vì muốn đòi hỏi điều gì từ mình.
Nhờ vậy, anh mới yên tâm tạm rời xa một chút, nhưng….
‘Không biết thằng ký sinh trùng kia coi trọng “chuyện đó” đến mức nào.’
‘Nếu nó biết rõ, chắc chắn sẽ đòi hỏi một cái giá không hề nhỏ.’
Hơn nữa, có lẽ nó cũng đã ngầm nhận ra giá trị của Moo Young, bởi nó là kẻ hiểu rõ bản chất thật sự của anh.
‘Chết tiệt, lẽ ra mình không nên trả lời nó từ đầu.’
Tình thế giờ càng bất lợi, nhưng nhìn một chú chó nhỏ xíu ra sức bảo vệ lãnh địa của mình mà nhe nanh, làm sao anh có thể giả vờ không thấy đây?
Dù không hiểu tại sao Moo Young vốn thân thiện với mọi người lại đề phòng đến thế, nhưng nhìn cậu giữ khoảng cách vẫn tốt hơn trăm nghìn lần so với cảnh cười đùa thân mật.
“Chỉ muốn giết quách nó luôn…."
Trong lòng anh chỉ muốn tìm lúc nó ở một mình rồi bóp cổ cho xong, sau đó giả vờ như không biết gì.
Ở nơi này, việc người ta chết bất đắc kỳ tử cũng chẳng có gì lạ, chỉ cần nói là nó đi vệ sinh rồi chết là xong, chẳng ai nghi ngờ.
Nhưng….
‘Mình không muốn chạm vào Moo Young bằng đôi tay dính máu.’
Hơn nữa cậu vốn có thính giác cực nhạy, chỉ cần sơ sẩy một chút để cậu phát hiện thì thế là xong.
Vì vậy, cách giải quyết suôn sẻ nhất dù có hơi phiền phức, là đáp ứng yêu cầu của nó rồi chia tay.
"Nhưng nếu nó vượt quá giới hạn, thì cứ giết luôn."
Nếu bị phát hiện….
"Cứ nói là bị zombie cắn, dù sao cũng chẳng phải lần đầu…."
Anh lẩm bẩm một mình, rửa mặt bằng nước lạnh rồi nhấc một chiếc ghế gần đó, ném mạnh xuống sàn.
‘Xong xuôi rồi, gọi nó vào thôi.’
RẦM!
Tiếng động lớn khiến mọi người trong phòng nghỉ trợn mắt nhìn ra ngoài, sau âm thanh chấn động là sự im lặng đáng sợ.
Xèo….
Âm thanh hơi nước từ ấm điện phá vỡ bầu không khí, không có bất kỳ tiếng động nào khác.
Jun Woo đang cứng đờ vì căng thẳng, chợt dè dặt mở miệng.
"Cái... cái gì vậy?"
"Hay là zombie đã chui vào trong rồi...?"
Không nghe thấy tiếng kính vỡ của cánh cửa ra vào bằng kính.
Nhưng chỉ cần nghĩ đến khả năng đó qua lời của Kyeong Ho thôi cũng đủ khiến cậu ta sợ hãi nuốt nước bọt.
Lúc đó, Im Sang Jin kiên quyết lắc đầu nói.
“Làm gì có chuyện đó, zombie quanh đây đều….”
“Dạ?”
“À không, quanh đây không có zombie nào cả.”
Sao anh ta lại chắc chắn như vậy?
Moo Young ngạc nhiên quay đầu lại thì thấy anh ta đã trốn vào góc.
Cậu thấy giọng anh ta có vẻ hơi xa, chắc là không còn chỗ nào để trốn nên mới trốn vào góc.
‘Dù nhìn như thế nào cũng chẳng thấy anh ta có khả năng dọn dẹp khu vực xung quanh đâu….’
Cậu lộ ra vẻ mặt khó hiểu nhưng vì biết phép tắc nên đã đổi lời.
“Trước tiên, chúng ta hãy ra ngoài xem sao.”
“Gì cơ?”
“Ra ngoài xem đi. Phải xác nhận xem đó là zombie hay người, hay là thứ gì khác chứ!”
Im Sang Jin lộ rõ vẻ mặt không muốn đi chút nào, nhưng cậu vẫn không bỏ cuộc.
Nếu để anh ta và lũ nhóc ở lại với một người lớn tồi tệ như vậy, chắc chắn họ sẽ lại nghe những lời làm tổn thương như lúc nãy.
Tuy nhiên, người đàn ông đó không hề xấu hổ mà lại cố gắng thoát thân.
“Đằng nào ngoài đó cũng có Seok Jae rồi, nếu không muốn đi một mình thì đừng dắt tôi đi mà dắt mấy đứa nhóc đi đi.”
“Đây là nơi Im Sang Jin đang ở mà, anh phải đi chứ. Tôi đi là vì lo có chuyện gì xảy ra với anh Seok Jae, vậy nên anh mau đi đi.”
“A, chết tiệt. Được rồi, được rồi.”
Khi bị kéo mạnh tay ra, anh ta lầm bầm ‘sao mà khỏe thế?!’ rồi vẫn không chịu thua, giả vờ tự đi ra ngoài.
Vừa ra khỏi phòng nghỉ không lâu, cảnh tượng đập vào mắt họ là Seok Jae đang ngồi vắt vẻo trên những chiếc ghế và bàn bị đổ ngổn ngang.
“Anh ơi, có chuyện gì vậy!”
Dù anh trông hoàn toàn bình thường, nhưng cậu vẫn cuống quýt chạy đến kiểm tra khắp người anh ấy.
Dù anh đang trong tình huống thế này, nhưng vẫn thích thú khi cậu đến gần và nhún vai.
“Chỉ là ghế bị đổ thôi.”
“À…. hết hồn, làm em lo muốn chết.”
“Thấy chưa, tôi đã bảo không có gì rồi mà?”
Khi Moo Young xoa ngực thở phào, chợt Im Sang Jin bất ngờ xen vào.
Cái vẻ mặt biết tuốt một cách trơ trẽn của anh ta dù đã bỏ chạy thật đáng ghét.
Cậu trừng mắt nhìn anh ta, rồi lại nhìn Seok Jae.
Ánh mắt cậu đã trở nên hiền hòa từ lúc nào.
“Vậy em có thể hỏi một điều được không ạ?”
“Hửm?”
“Ờm, hai người quen nhau như thế nào ạ?”
“À. Chuyện đó thì dài lắm, có thể nói là—”
Cậu muốn nghe trực tiếp từ anh, nhưng cậu đã cố gắng chọn lọc câu hỏi để không làm anh ấy khó xử.
Vậy mà Im Sang Jin lại xen vào cuộc trò chuyện.
Tuy nhiên, anh lại đột ngột ngắt lời như thể không biết anh ta đang ở bên cạnh.
“Khi thảm họa bắt đầu, anh gặp nó…. người nọ ở nơi sơ tán.”
“Lần đầu ạ? Ở đâu—”
Dù chứng kiến cảnh anh ta bị phớt lờ ngay trước mắt, cậu lại không bận tâm đến anh ta mà cảm thấy nhẹ nhõm vì mối quan hệ giữa hai người nhẹ nhàng hơn cậu nghĩ.
Đồng thời, cậu cũng tập trung sự chú ý vào việc một người mới xuất hiện, người biết về khoảng thời gian mà cậu không biết về anh, điều mà cậu đã nghe qua lời kể của Kyeong Ho và Jun Woo.
Đúng lúc cậu định mở miệng hỏi thêm thì….
“Á!”
Một tiếng hét vang lên từ xa, cậu mở to mắt rồi lập tức quay đầu lại.
“Đi đi, anh có hơi lo cho tụi nhóc.”
“À, vâng, vâng ạ!”
Anh nhẹ nhàng đẩy lưng cậu, rồi cậu vội vàng kêu lên ‘các em! có chuyện gì vậy!’ rồi chạy đi.
Và khi chỉ còn lại anh và Im Sang Jin.
Anh ta cảm thấy bị đối phương áp chế dù anh ta chỉ đứng yên, đã lặng lẽ định rời đi.
Dù đã có ý định lợi dụng Seok Jae, nhưng anh ta lại theo bản năng sợ hãi.
“Vậy tôi cũng xin phép—”
“Mày phải nói chuyện với tao chứ.”
Khác với lúc nãy, Seok Jae không còn biểu cảm gì trên mặt, anh chợt nghiêng đầu và nói khẽ.
( muốn xưng hô mày - tao cho “thoải mái” ghê =)) ).