Ngay Cả Zombie Cũng Theo Đuổi Thần Tượng - Chương 127

Editor: HThanh.        

"Hả…?"  

Seok Jae chưa bao giờ thấy khó theo kịp suy nghĩ của Moo Young như lúc này, nhưng ngay sau đó, anh nhận ra vật thể lăn lóc trên sàn và bật lên một tiếng ‘à’.  

‘Cái đó… không phải là thứ em ấy vừa lấy ra từ tai sao? ……Chẳng lẽ, đến giờ em ấy chẳng nghe được gì cả?’  

Cuối cùng cũng hiểu ra tình hình, anh bật ra một tiếng cười khẽ như hơi thở.  

‘Phải rồi. Nếu không phải thế, thì đã chẳng có chuyện em ấy bảo mình đừng đối xử tốt với một kẻ bị gọi là sát nhân.’  

Biểu hiện rối bời, tiếng hét bảo anh đừng đến.… tất cả đều không mang ý nghĩa như mình tưởng. 

Một cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn bất lực tràn đến.  

Seok Jae chỉnh lại nụ cười hơi lệch lạc, gật đầu.  

"Ừm, đi thôi."  

"Thật chứ?"  

Moo Young quay lưng lại với vẻ mặt an tâm. 

Nhìn thấy hình ảnh đó, anh siết chặt bàn tay đang buông thõng. 

Cảm giác hạnh phúc ngắn ngủi khi tưởng rằng em ấy chấp nhận mình dù biết tất cả, rồi tan biến như hơi cồn khiến ruột gan anh quặn thắt.  

Nhưng khi nhìn thấy cậu bước đi phía trước mà không một lần ngoảnh lại nhìn Im Sang Jin đang ngồi thụp xuống sau lưng, tâm trạng anh lại vui lên nhanh như một đứa trẻ.  

‘Vậy ra, thằng khốn bị đá đít đó còn đáng sợ hơn mình sao?’

Không chỉ chọn anh thay vì người khác, em ấy còn quát bảo mình đừng quan tâm đến kẻ đó. 

Seok Jae càng tin chắc rằng, trong lòng Moo Young thì anh là người đặc biệt hơn.  

Trong khoảnh khắc ấy, một khát khao mà anh chưa từng dám nghĩ là có thể thành hiện thực, bị chôn vùi vì quá viển vông, bỗng cựa quậy từ sâu thẳm trái tim.  

‘Biết đâu…. em ấy sẽ chấp nhận mình, dù đã biết tất cả sự thật?’

===

Vừa ra khỏi phòng quản lý, Moo Young thấy những đứa nhóc đã thức giấc vì tiếng động lớn đang ngơ ngác nhìn quanh quán cà phê tự học.

“Các em!”

“Anh Seok Jae! Anh Moo Young!”

“Các anh! Hai anh ở đâu vậy!”

Chưa kịp gọi các em, Jun Woo đã nghe thấy tiếng bước chân của hai người và lớn tiếng gọi. 

Kyeong Ho đứng cạnh cũng đồng thời gọi hai người và chạy đến.

Những đứa nhóc tỏ vẻ vô cùng mừng rỡ thật dễ thương, nhưng dù sao đi nữa, đó là hai cậu trai 19 tuổi với vóc dáng không hề nhỏ. 

Chúng chạy tới đầy khí thế như những con lợn rừng lao đến. 

Khí thế mạnh mẽ đến mức khiến Moo Young, người nhỏ hơn có thể bị bật tung ra ngay lập tức.

“Ô, ôi… các, các em, đợi đã.”

Khi khuôn mặt của cậu bắt đầu tái mét như trước, dự đoán về một tương lai va chạm với họ, Seok Jae đã đứng chắn trước cậu.

Anh dùng cả hai tay chạm vào trán hai đứa nhóc, dễ dàng ngăn chúng lại. 

Sau đó, anh nhẹ nhàng đẩy chúng ra tạo một khoảng cách.

“Anh biết là các em mừng rỡ, nhưng bây giờ không phải lúc.”

Anh nhìn Kyeong Ho và Jun Woo lùi lại vài bước, trên trán in vết bầm đỏ hình bàn tay, rồi anh đi đến chỗ để đồ và gật đầu.

“Nhanh lên, lấy cặp đi. Chúng ta phải rời khỏi đây ngay bây giờ.”

“À, vâng!”

“A, em biết rồi ạ!”

Vì chúng đã biết có chuyện gì đó lớn xảy ra từ tiếng ồn lớn vừa rồi, nên hai đứa nhóc không hỏi han gì mà làm theo.

Nhờ đã sắp xếp đồ đạc sẵn sàng để có thể di chuyển bất cứ lúc nào, nên không mất nhiều thời gian để chuẩn bị rời đi. 

Lúc đó bên ngoài vẫn im ắng, không có thay đổi đáng kể.

Trước khi ra ngoài, Jun Woo nhìn Seok Jae đang kiểm tra lại vũ khí lần cuối, rồi cẩn thận hỏi Moo Young đứng bên cạnh.

“Mà anh này.”

“Gì vậy?”

“Sao anh Seok Jae lại dính đầy máu thế? Anh ấy bị thương ở đâu à?”

"À, không phải đâu."  

Dù ban đầu cậu đã tạm gác lại vì quá mừng rỡ khi gặp lại hai người họ, tưởng như họ đã mất tích, nhưng nhìn thấy vẻ mặt của anh lúc nãy vào ban đêm thực sự khiến tim cậu đau nhói, không thể không hỏi.  

"Với lại... lúc nãy hai anh đã ở đâu vậy? Tiếng động lớn đó là gì thế... cứ như tiếng súng vậy."  

Khi những câu hỏi bị kìm nén bật ra, sự tò mò trào dâng không ngừng, kéo theo hàng loạt thắc mắc chất chứa bấy lâu.  

"Ờ ờ, chuyện đó là—"  

Moo Young nở một nụ cười gượng gạo đầy khó xử. 

Một khi bắt đầu giải thích, chắc chắn sẽ phải nhắc đến chuyện giữa Seok Jae và Im Sang Jin. 

Ngại nói ra chuyện của người khác, cậu liếc mắt về phía anh như cầu cứu.  

Nhưng....  

".....?"  

Seok Jae, người mà cậu nhìn chỉ nhướng vai với ánh mắt trong veo như thể hỏi ‘có chuyện gì vậy?’, hoàn toàn không giúp được gì. 

Khi mồ hôi lạnh sắp chảy dọc lưng Moo Young, một giọng nói vội vã vang lên trong tòa nhà. 

"T–tôi nữa! Cho tôi đi cùng!"

Bốn người đồng loạt quay lại. 

Im Sang Jin giật mình vì những ánh nhìn chằm chằm sắc lẹm, lập tức giơ súng lên như kẻ cùng đường. 

Linh cảm rằng nếu không đi cùng họ, anh ta sẽ chết quá rõ ràng.  

"Kh–không cho đi thì... tôi sẽ bắn, tôi sẽ bắn chết hết!!"  

Dù trong tình huống nguy hiểm tính mạng, anh ta vẫn không chịu buông chiếc túi lớn mà Seok Jae ném cho. 

Anh ta cố nâng chiếc túi nặng nề khiến tư thế vốn đã vụng về càng thêm lóng ngóng, trông như chỉ cần một cái chạm nhẹ là rơi súng ngay. 

Nói cách khác, trông chẳng đáng sợ chút nào.

“Kia có phải súng thật không? Vậy tiếng súng chúng ta nghe thấy lúc nãy là thật sao?” 

“Ừm, có vẻ là vậy….” 

“Hừ.” 

Những đứa nhóc đang kinh ngạc trước sự xuất hiện của vũ khí có tính sát thương cao bỗng chốc bình tĩnh lại khi nghe tiếng hừ lạnh đầy vẻ khó chịu của Seok Jae.

Còn Moo Young thì….

‘Đáng lẽ phải quỳ xuống cầu xin được đưa đi mới phải, đằng này lại còn nói gì? Giết chết sao?’

Cậu thầm giận dữ. 

Cậu nhăn mặt vì nghĩ rằng trong quá khứ mà mình không biết, Seok Jae cũng đã bị đối xử như thế này.

Đó là lúc Moo Young tự nhủ rằng ngay cả khi anh muốn đưa Im Sang Jin đi, cậu cũng sẽ phản đối.

Anh bước một bước lên phía trước, rồi anh dang hai tay ra và nói.

“Bắn đi.”

“Gì, gì cơ?”

“Anh!”

Tất cả mọi người đều ngạc nhiên trước hành động bất ngờ của anh, và cậu vội vàng gọi. 

Nhưng Seok Jae vẫn không ngừng khiêu khích.

“Thứ đồ cổ rởm rách mà chỉ cần rơi xuống đất là có thể bắn nhầm thì đáng sợ gì chứ.”

Dù đối thủ có không đáng sợ đến mấy, nhưng vẫn đang cầm súng. 

Với thái độ bình thản như muốn nói ‘làm đi nếu dám’, cậu cảm thấy như sắp ngất đến nơi.

“Anh, anh làm sao vậy!”

Lúc nãy đã không sợ súng mà cứ di chuyển, giờ lại còn thế này nữa! 

Kia là súng đó! 

Súng! Anh không biết súng là gì sao?!

Moo Young muốn cằn nhằn thật nhiều, nhưng vì vội vàng chắn trước mặt và cảnh giác với Im Sang Jin nên những lời thốt ra vô cùng ngắn gọn.

Cậu đang trừng mắt nhìn anh ta với vẻ dữ tợn, bỗng nhiên có tiếng cười khúc khích phát ra từ phía sau lưng.

“…. Anh vừa cười à?”

Tiếng cười không hợp với tình huống nguy hiểm khiến cậu tự hỏi liệu mình có nghe nhầm không.

“Không sao đâu, nếu bắn thì thằng đó mới là thằng bị thương.”

Anh ra vẻ bảo vệ nhưng lại che chắn không kín đáo các điểm yếu như đầu hay cổ của Moo Young, dáng vẻ nhỏ bé của cậu thật đáng yêu khiến anh bật cười.

Chỉ là sợ cậu sẽ buồn nếu biết mình cười khi thấy cậu dũng cảm, Seok Jae nắm lấy vai cậu. 

Rồi anh lại kéo cậu về phía sau lưng mình và lảng sang chuyện khác.

“Hả?”

“Ý tôi là khẩu súng đó bị hỏng nặng… tình trạng không tốt chút nào. Không biết kiếm được từ đâu, nhưng nếu bắn thêm lần nữa thì không phải đạn bay ra mà nó sẽ nổ tung tại chỗ đấy.”

May mắn thay, cậu đã dễ dàng mắc bẫy của anh.

“Gì, gì cơ?”

Im Sang Jin vốn đã sợ hãi khi nghe những lời đó, giật mình và vội vàng rút tay khỏi cò súng. 

Nhưng có lẽ vì quá hoảng loạn, khẩu súng vốn đã cầm không chắc rơi thẳng từ tay anh ta xuống sàn.  

"Hic—!"  

Có lẽ anh ta tưởng rằng viên đạn lại một lần nữa bắn ra khi khẩu súng va chạm mạnh xuống sàn. 

Im Sang Jin hoảng loạn giãy giụa, khiến khẩu revolver trượt thẳng đến trước chân của Seok Jae.  

"......"  

Một khoảng im lặng dài bao trùm trước tình huống nực cười đến khó tin.  

Khi anh ta vốn đang co rúm người, hai tay ôm đầu chợt nhận ra tình hình và ngẩng lên, khẩu súng đã nằm gọn trong tay anh. 

Liếc mắt nhìn quanh một lúc, có vẻ như anh ta quyết định vứt bỏ lòng tự trọng, liền quỳ sụp xuống và van xin. 

"Làm ơn đi mà! Cho tôi đi cùng với! Cầu xin các người đấy!"  

"Xin lỗi nhé, làm sao tôi có thể mang theo một kẻ dễ dàng đe dọa giết người như vậy được?"  

"Tôi xin lỗi! Tôi chỉ quá sợ hãi thôi! Tôi thề sẽ không làm thế nữa!"  

Vẻ mặt tuyệt vọng, hai tay chắp lại van xin như muốn nói ‘mòn tay cũng không sao’ khiến lòng Moo Young chùng xuống.  

Nhưng ngay khi cậu quay sang liếc nhìn, ánh mắt cậu chạm phải Seok Jae không rõ từ lúc nào đang nhìn mình chằm chằm. 

Đôi mắt ấy dịu dàng như muốn nói: dù em quyết định thế nào, anh cũng sẽ chấp nhận. 

Nhận ra điều đó, cậu cắn chặt môi và lắc đầu.  

"Em không đồng ý. Đây đã là lần thứ ba anh suýt chết vì hắn, làm sao chúng ta chắc chắn sẽ không có lần thứ tư?"  

"Lần thứ ba?"  

"Lần trước anh rời đi cũng là vì anh ta mà."  

"À......"  

Dù sự thật là chính anh đã chủ động đưa ra thỏa thuận với Im Sang Jin trước, nhưng vì thấy vui khi cậu đứng về phía mình, anh chỉ gật đầu mà không sửa lại.  

"Ừm, vậy thì đi thôi."  

"K–khoan đã! Đợi chút!"

Anh ta gào lên trong tuyệt vọng, nhưng Kyeong Ho và Jun Woo chỉ liếc nhìn anh ta một cái rồi lặng lẽ bước ra ngoài theo hiệu lệnh của Seok Jae. 

Moo Young cũng đi thẳng ra ngoài mà không ngoảnh đầu lại, sợ rằng mình sẽ yếu lòng.

“Hả, làm ơn nghĩ lại đi…!”

Và cuối cùng trước khi anh bước ra, có tiếng bước chân nhanh chóng tiến đến như muốn níu giữ. 

Ngay khi nghe thấy tiếng động đó, Seok Jae liền giơ mã tấu lên.

“Đừng có mà đến gần.”

“Híc…”

Vẻ hống hách với khẩu súng chưa từng được bắn một phát nào đã biến mất hoàn toàn, Im Sang Jin run rẩy đôi chân như sắp ngã quỵ.

Anh vẫn đứng yên nhìn chằm chằm vào người nọ như thể đang trừng mắt, rồi chợt nhớ đến cái đầu tròn trịa vừa nãy đã chắn trước mặt mình, anh bật cười khẩy phát ra tiếng như xì hơi.

“À.… nhờ mày mà tao đã thấy một cảnh tượng đáng yêu. Vậy thì, tao sẽ trả lại cái này làm quà.”

Nói xong, Seok Jae ném khẩu súng revolver đang cầm trong tay.

Im Sang Jin bị khối kim loại va thẳng vào mặt, ngã ngửa ra sau.

“……”

“……Hừm.”

Anh nhìn người nọ bất động không rõ là bất tỉnh hay đã chết, rồi nhún vai và bước ra ngoài mà không kiểm tra tình trạng của anh ta.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo