Ngay Cả Zombie Cũng Theo Đuổi Thần Tượng - Chương 129

Editor: HThanh.           

Lạch cạch—

Chiếc tủ kéo cũ kỹ đã nhả ra tất cả những thứ bên trong. 

Những món đồ linh tinh như bút bi, giấy nhớ, điều khiển từ xa vương vãi hỗn độn trên sàn nhà.  

Seok Jae nhanh chóng đảo mắt qua một lượt.  

‘Chìa khóa, chết tiệt, chìa khóa đâu rồi?’  

Trong lòng đang nổi cáu, bỗng ánh mắt anh dừng lại ở một tấm thẻ nằm trong chiếc vỏ da giữa đống đồ lộn xộn. 

Vội vàng nhặt lên, anh giật phắt chiếc vỏ ra và kiểm tra nơi sử dụng của tấm thẻ.  

[MASTER]  

“Ha.”  

Anh thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy dòng chữ khắc nổi rõ ràng trên mặt thẻ.  

Rầm! Rầm!  

Nhưng ngay lúc đó, như muốn nói rằng còn quá sớm để an tâm, một tiếng động lớn vang lên ở tầng một. 

Hai người quay đầu nhìn thì thấy một đám zombie đang lao vào cửa ra vào.  

“Khẹc… Khàaa!”  

“Kiiik—”  

May mắn là nút cửa tự động vẫn chưa bị nhấn. 

Bọn zombie bị chặn lại bởi tấm kính, dán mắt vào con mồi trước mặt và tiếp tục đập thân thể vào cửa.  

“Kiiieeeeek!”  

Vấn đề là phía sau lũ zombie đó, những con khác cũng đang chạy tới với tốc độ kinh hoàng, như những chiếc xe tải mất phanh, mắt đỏ ngầu vì thèm khát săn mồi. 

Thậm chí ngay trước khi đến cửa, chúng vẫn không hề giảm tốc.  

Và kết quả là….

Rầm… rắc–!    

Những con zombie đến trước bị kẹp giữa cửa kính và đám zombie mới, nát bét như đậu phụ bị nghiền. 

Máu đen và thịt thối bắn tung tóe nhuộm đỏ cả tấm kính, cánh cửa rung lên dữ dội như thể sắp sụp đổ.  

Trước cảnh tượng kinh hoàng đó, Moo Young hít một hơi ngắn nghẹn ngào.  

Nhưng đó chưa phải là kết thúc, dường như tất cả zombie trong khu vực đều đang đổ về. 

Số lượng chúng dẫm đạp lên nhau chết nhiều, nhưng tốc độ tăng lên còn nhanh hơn. 

Tầng một của khách sạn chắc chắn sẽ bị lấp đầy trong nháy mắt.

‘Chết tiệt.’ 

Cho dù có là Seok Jae đi nữa, nhưng nếu hàng chục con cùng lúc xông vào thì cũng chẳng có cách nào khác. 

Anh rủa thầm trong miệng, ôm chặt cậu trong lòng rồi chạy về phía cầu thang.

Ngay trước khi hai người họ vừa đặt chân lên tầng 2. 

Xoảng! 

Rầm rầm—

Cuối cùng cánh cửa cũng không chịu nổi sức nặng mà vỡ tan, một tiếng động lớn vang lên. 

Ngay sau đó là âm thanh vô số zombie đang ồ ạt tràn vào. 

Cộp, cộp, cộp. 

Rẹttt— 

Bịch! Bịch! Bịch! 

Cảnh tượng chúng bám theo hai người, cào cấu khắp nơi từ cầu thang đến tường nhà để bò lên, có gọi là địa ngục trần gian cũng không sai. 

“Chậc.” 

Dù mồ hôi từ trán chảy vào mắt, Seok Jae cũng chỉ tặc lưỡi nhíu mày, không hề rời mắt khỏi lối thoát. 

Hơi thở ngày một dồn dập, anh lại thầm chửi một câu thề mà chính mình cũng chẳng nhớ nổi đây là lần thứ bao nhiêu. 

‘Thằng khốn đó, đáng lẽ mình phải đánh cho nó vài phát rồi mới về.’ 

Chưa đầy một tiếng kể từ khi anh có một trận chiến với lũ zombie vì giao dịch với Im Sang Jin. 

Rơi vào tình thế nguy hiểm trong trạng thái như vậy, cả tinh thần và thể lực của anh đều không thể tránh khỏi việc bị bào mòn nhanh hơn bình thường. 

‘Mẹ kiếp, chạy đi đâu bây giờ?’ 

Dù vẫn còn cách chúng khoảng một tầng lầu, nhưng nếu cứ thế này tìm phòng để trốn thì chẳng khác nào tự sát. 

Tiếng ồn phát ra khi dùng chìa khóa mở cửa sẽ thu hút chúng kéo đến, thêm vào đó…. 

“……” 

Seok Jae nhớ lại ánh mắt của chúng lúc nãy, dù cũng nói chuyện như nhau nhưng chúng không nhìn bọn nhóc mà lại dán chặt vào Moo Young. 

Anh bất giác ôm người trong lòng mình chặt hơn. 

“A-anh ơi?” 

Cậu đang nín thở và cứng đờ vì sợ hãi, giật mình trước vòng tay siết chặt và ngước nhìn anh. 

Tầm nhìn của cậu vừa mới bị nhuộm đỏ bởi dòng máu ấm áp, đặc quánh chảy xuống đến mức sắp nhỏ giọt xuống sàn. 

Đang trong trạng thái bị nỗi sợ hãi lấn át khi nhìn lũ zombie đuổi theo, cậu đã có thể lấy lại tinh thần nhờ cái chạm thô bạo của anh. 

“Sao vậy, có chuyện muốn nói à.” 

Dù không biết tình trạng của Moo Young, nhưng cảm nhận được ánh mắt cậu đang hướng về mình, Seok Jae cũng giãn cơ mặt, hít một hơi thật sâu rồi trả lời. 

“…. À, không. Không có gì ạ.” 

Dù chỗ đang bị tay anh siết chặt đau đến mức không cần nhìn cũng biết sẽ bầm tím, nhưng cậu vẫn lắc đầu. 

Cậu không mặt dày đến mức có thể nhõng nhẽo kêu đau với người đang bế mình chạy trong tình huống có thể chết bất cứ lúc nào, chỉ vì một vết thương nhỏ trên trán. 

‘Nhờ có anh ấy mà mình mới tỉnh táo lại được.’ 

Thình thịch, thình thịch— 

Cùng lúc đó, cậu cảm nhận được hơi ấm truyền đến từ nơi tiếp xúc với anh và nhịp tim như sắp nổ tung của đối phương. 

‘A….’

Cơ thể Seok Jae đang dần kiệt sức, nhưng chỉ vì sợ hãi mà Moo Young đã không nhận ra điều đó. 

Cậu cắn chặt môi, xấu hổ vì bản thân mình đã quá ích kỷ.  

‘Phải xin anh ấy đặt mình xuống một lần nữa thôi.’  

Trong tình huống nguy cấp, việc nằng nặc đòi xuống chỉ khiến anh thêm căng thẳng. 

Sau khi bị từ chối một lần, cậu đã im lặng, nhưng giờ không thể tiếp tục như vậy nữa.  

‘Bây giờ thực sự không ổn rồi.’  

Đến lúc này, chắc anh cũng hiểu rằng việc đặt cậu xuống là cần thiết. 

Nghĩ vậy, cậu liền mở miệng.  

"Anh, anh cũng nên—"  

"Moo Young à."  

Nhưng anh ngắt lời cậu một cách đột ngột, giọng cứng rắn và dứt khoát.  

‘Anh ấy biết mình định nói gì và bảo mình im lặng sao?’  

Cậu không muốn làm anh thêm phiền. 

Giọng điệu lạnh lùng của Seok Jae khiến Moo Young chùn lại, chỉ dám đáp khẽ.  

"Vâng ạ?"  

Nhưng câu nói của anh hoàn toàn ngoài dự đoán.  

"Cởi quần áo ra đi."  

"....Vâng?"  

Cậu choáng váng đầu óc như bị đánh một cú, dù vết thương rõ ràng nằm ở trán.  

"A-anh bảo em cởi áo ạ?"  

Dù không muốn hiểu sai ý anh trong tình huống nguy cấp này, nhưng cậu không thể không hỏi lại.  

"Ừm."  

Cậu đã chuẩn bị tinh thần để nghe anh cáu kỉnh phủ nhận, nhưng anh chỉ gật đầu, vừa leo cầu thang vừa quay lại nhìn phía sau rồi hét lên.

"Cởi áo ngoài ra và đưa cho anh! Nhanh lên!"  

"V-vâng ạ...!"  

Không dám hỏi thêm, Moo Young vội vàng cởi áo khoác.  

Mảnh vải nhuốm máu đỏ thẫm rơi vào tay Seok Jae, và ngay lập tức, anh vo tròn nó rồi ném về phía lũ zombie đang trèo lên cầu thang.

‘Cái, cái gì vậy nhỉ?’ 

Cậu hoảng hốt trước hành động kỳ quặc của anh khi ném đi chiếc áo mà cậu đã cố gắng cởi ra đưa cho anh, nhưng rồi cậu vội đưa tay bịt miệng. 

Cậu sợ mình sẽ hét lên mất. 

Chiếc áo thun ướt sũng máu trở nên nặng trịch, bay thẳng và trùm lên mặt một con zombie đang thô bạo leo lên cầu thang.… 

“Grừư!!!” 

“Kh– ác!” 

Lũ zombie tứ phía đồng loạt lao vào con zombie đó. 

Không, không chỉ đơn thuần là lao vào. 

Rẹttt— 

Rắc! 

Chúng đang cắn xé đồng loại của mình. 

Âm thanh kinh hoàng của da thịt thối rữa và xương cốt bị răng xé toạc, nghiền nát vang vọng khắp hành lang. 

“……” 

Trước cả khi Moo Young kịp nhận thức được chuyện gì đang xảy ra, Seok Jae đã nhanh chóng di chuyển lên tầng tiếp theo trong lúc lũ zombie bị máu của cậu thu hút và đang xâu xé con zombie xấu số kia.

===

Cạch!  

Ngay khi thoát khỏi tầm mắt của lũ zombie, họ nhìn thấy một căn phòng. 

Anh lập tức áp thẻ từ vào ổ khóa, bước vào rồi đặt cậu xuống, đóng sập cửa lại.  

"Kyaaaaaa!"  

Ngay lúc đó như thể tức giận vì bị lừa, một tiếng hét kinh hoàng vang lên từ phía xa, đinh tai nhức óc.  

'C–có phải chúng đánh hơi được mùi máu của mình không?'  

Moo Young choáng váng khi nhận ra lũ zombie phản ứng với máu của mình. 

Cậu đứng chôn chân trước cửa, không dám bước vào phòng. 

Cậu biết zombie đuổi theo mùi máu tươi, nhưng không ngờ chúng cũng phản ứng với máu của chính mình.  

'Nếu biết trước, mình đã cầm máu kỹ hơn rồi... không, không phải. Nếu vậy, mình đã bị tách khỏi anh ấy rồi.'  

Dù đang dần trở thành con người, nhưng cậu vẫn còn những điểm khác biệt so với người thường. 

Có lẽ do vết thương trên trán, hoặc vì Moo Young sốc khi nhận ra mình đã đẩy Seok Jae vào nguy hiểm. 

Đầu cậu đau nhức như muốn nổ tung.  

Dù không chắc chắn, nhưng việc zombie đuổi theo máu của cậu có nghĩa là chúng coi mình là con người chứ không phải đồng loại. 

Nói cách khác, điều cậu cố tránh cuối cùng cũng đã xảy ra.  

'Mình vô dụng, mình chỉ đang cản trở anh ấy mà thôi….'  

Hiện tại cậu vẫn có nhịp tim, cảm nhận được nhiệt độ, cảm giác đau và vị giác. 

Dù không biết rõ về thể lực và sức mạnh, nhưng chắc chắn chúng đã suy giảm. 

Với tốc độ này, có lẽ chúng sẽ nhanh chóng biến mất.  

'Không, bây giờ không phải lúc nghĩ về chuyện đó.'  

Moo Young gạt bỏ suy nghĩ và nhớ lại việc cần làm. 

Cậu quyết định gọi Seok Jae đang quan sát bên ngoài qua cửa sổ, bằng giọng kiên định.

"Anh."  

Có lẽ vì nghe thấy giọng điệu nghiêm túc của cậu, nên anh lập tức quay lại nhìn.

Khó lòng giữ ánh mắt, cậu cúi đầu xuống và tiếp tục.  

"Em nghĩ em nên sang phòng khác. Không, em muốn đi."  

"......"

Dù cho có không chết mà một lần nữa trở thành một tồn tại không phải zombie cũng chẳng phải người, thì ngay lúc này đây, cậu vẫn phải nói lời chia tay với anh, giọng cậu run rẩy thốt ra từng lời một cách khó khăn. 

Nhưng chẳng có lời đáp lại.

‘Mình đã nỗ lực như vậy để cứu anh ấy, mà giờ lại nói sẽ chết một mình, nên anh ấy giận sao? Chắc là vậy rồi?’

Ngay khoảnh khắc cậu nuốt khan một tiếng vì căng thẳng trước sự im lặng kéo dài, một âm thanh vang lên. 

Soàn soạt— 

Có thứ gì đó đang rơi xuống sàn.

Vì tiếng động bất ngờ, Moo Young bất giác ngẩng đầu lên và mở to mắt.

Soạt—

Seok Jae, người đã vứt bỏ hành lý từ lúc nào, đang cởi và ném chiếc áo của mình đi.

( chắc sẽ HE mà đúm hok đựu mớ ;-;;; ).

Bình luận
ankscrazievermakiel
ankscrazievermakielChương 129
Ê nha ê????
Trả lời·24/07/2025
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo