Editor: HThanh.
"Hức!"
Moo Young che mắt mình một cách mạnh mẽ đến mức tưởng như nghe thấy tiếng tát vào má.
Dù hai người đã nhìn thấy hết tất cả rồi và anh cũng đang để lộ nửa trên cơ thể, nhưng không hiểu sao cậu cảm thấy mình phải làm vậy.
"A-anh, sao anh đột nhiên cởi áo vậy ạ?!"
Cậu hét lên trong bóng tối rồi chờ đợi câu trả lời.
"......"
Nhưng chỉ có sự im lặng đáp lại.
'G–gì vậy?'
Trong lúc mí mắt vẫn khép chặt, đôi mắt cậu chợt đảo loạn.
Cậu cố gắng lắng nghe để nắm bắt tình hình, nhưng chỉ nghe thấy tiếng tim đập thình thịch và hơi thở run rẩy của chính mình.
Không thể bỏ tay xuống, nhưng cứ tiếp tục như thế này thì quá tò mò.
"A–anh ơi?"
Lúng túng giữa hai sự giằng xé, Moo Young lắp bắp gọi Seok Jae.
"Sao vậy?"
May mắn là lần này cậu nhận được câu trả lời ngay lập tức.
"Hửm?"
Dù đó chính là giọng nói của anh mà cậu chờ đợi, nhưng cậu vẫn giật mình nuốt hụt hơi.
Bởi vì câu trả lời vang lên quá gần, như thể anh đã đứng ngay trước mặt cậu dù vừa nãy còn đứng bên cửa sổ.
Và đó không phải ảo giác.
Khi cậu vô thức buông tay che mắt, cậu giật bắn người.
Anh đã đứng sát đến mức cậu có thể chạm vào anh chỉ bằng một cái với tay, dù thân hình to lớn của anh lẽ ra không thể di chuyển mà không gây tiếng động.
"A.… ưm.…"
Moo Young choáng váng vì thính giác bị suy giảm, đồng thời hoàn toàn bị thu hút bởi nửa thân trên đầy cơ bắp của Seok Jae, đẹp đến mức có thể đem làm mẫu vật trưng bày.
Cô đờ đẫn như kẻ ngốc, miệng há hốc.
'N–ngực kìa!'
Nếu phải nói thật, cậu cảm thấy thân thiết hơn với "thứ to lớn" ẩn trong quần anh hơn là phần cơ ngực săn chắc đến mức có thể bật ngón tay khi ấn vào.
( pé ơi pé lói cái giề thía hã =))) ).
Hơn nữa, mấy ngày nay để tránh tim đập loạn nhịp, cậu luôn lảng tránh mỗi khi thấy anh hấp dẫn, vô tình khiến mình trở nên ‘nhạy cảm’ với anh.
Giữa tình cảnh đó, lại được chứng kiến anh gần như trần trụi?
Quá là kích thích rồi đó!
Cậu lập tức che mắt lại như chú chó bị chủ trêu chọc, suýt thốt lên “ôi trời ơi!"
‘Trong hoàn cảnh thế này mà cũng không tỉnh táo nổi, có phải mình điên thật rồi không!’
Đáng lẽ mình phải tông cửa lao ra ngoài ngay mới phải, đằng này cậu lại đang ngắm cơ thể của Seok Jae mà đỏ mặt.
‘Mình đúng là một tên biến thái hết thuốc chữa mà!’
Moo Young chìm trong cảm giác tự ti, nhưng thực ra chuyện này gần như là bất khả kháng.
Ánh đèn neon mờ ảo hắt vào từ ngoài cửa sổ.
Cả hai đứng gần đến mức có thể cảm nhận được hơi ấm của nhau trong khi anh để trần nửa thân trên.
Thêm vào đó là địa điểm motel với mục đích rõ ràng.
( là motel hay hotel thì toi vẫn chưa chắc nhá =)) ).
Trong một môi trường đủ để tạo ra bầu không khí kỳ lạ ngay cả với một người mình không có tình ý gì, thì nay lại còn gắn thêm điều kiện vô địch mang tên ‘người mình thích’.
Sẽ thật lạ nếu không có suy nghĩ kỳ lạ nào nảy sinh.
Nhưng vì kinh nghiệm về phương diện này của cậu chỉ có mỗi anh, nên cậu không thể không lầm tưởng rằng ‘anh ấy thì không sao cả, chỉ có mình như thế này… thì ra mình là một kẻ háo sắc!’
“Anh ơi, k-khi nào…”
Trong lúc liên tục tự trách mình, cậu cố gắng mở miệng để tỉnh táo lại dù chỉ một chút.
“Suỵt, im lặng chút.”
“Ưm.”
Thế nhưng, ý đồ đó của cậu đã kết thúc trước cả khi nó kịp bắt đầu.
Vì miệng cậu đã bị tay anh bịt lại.
Và không hiểu sao, anh lại tiến đến gần hơn nữa.
Cứ như vậy, Moo Young bị kẹp giữa cánh cửa và cơ thể của Seok Jae.
‘Aaaa!’
Vốn đã gần rồi, giờ lồng ngực anh lại ở ngay trước mặt gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở, cậu cố nén tiếng hét và nhắm chặt hai mắt lại.
Và Seok Jae thì.…
‘Chắc chúng chưa lên đến đây, chẳng thấy tên nào cả.’
.… đang nhìn ra ngoài qua mắt mèo trên cửa.
Sau khi kiểm tra tình hình bên ngoài, anh quay lại và không khỏi kinh ngạc.
Bởi vì cậu đang đỏ bừng như một quả bom hẹn giờ và run lên bần bật.
‘Gì đây, sao lại thế này?’
Thật đáng ngạc nhiên, trong số vô vàn lý do khiến anh cởi áo, không có mục nào là để trêu chọc cậu cả.
Thứ nhất, áo ướt đẫm mồ hôi khiến anh khó chịu.
Thứ hai, cơn tức bốc lên khi nghe cậu nói cái trò vớ vẩn ‘em sẽ sang phòng khác’.
Và cuối cùng, anh cởi áo để vo tròn lại, hy vọng mùi máu của cậu sẽ bớt lan tỏa.
Dĩ nhiên, Seok Jae đã đoán trước Moo Young sẽ giật mình, và biết trước phản ứng đó sẽ rất đáng yêu.
Nhưng lần này, anh không cởi áo chỉ để ngắm nhìn điều đó.
Và cậu phản ứng mạnh hơn cả tưởng tượng.
Dù bản thân anh cũng đang liếm môi trước cơ thể mềm mại, trắng ngần của cậu trông như thể chỉ cần cắn một phát là để lại dấu, nhưng sau tất cả những gì họ đã làm suýt nữa thì quan hệ thật, việc cậu sắp ngất đi chỉ vì nhìn thấy nửa trên cơ thể mình vẫn khiến anh bất ngờ.
'Liệu em ấy có nổ tung không vậy?'
Cậu đỏ ửng đến mức anh thực sự lo lắng.
'Thỉnh thoảng em ấy hay che mặt, nhưng không ngờ lại dễ đỏ mặt thế này. Không lẽ thật sự sẽ phát nổ sao?'
Vì mới chỉ gần đây anh mới thấy cậu hồng hào hơn thay vì làn da trắng bệch trước kia, dù biết là vô lý, nhưng anh vẫn không khỏi lo lắng.
Dù đáng lẽ anh phải ngạc nhiên trước sự thay đổi này, nhưng thực ra, anh đã biết từ trước.
'Vậy là em ấy đã hoàn toàn trở lại thành con người?'
Bởi vì Seok Jae đã nhận ra những thay đổi trên cơ thể Moo Young từ lâu.
Cậu không biết rằng, nhưng người đầu tiên nghe thấy nhịp tim đã ngừng của cậu đập trở lại chính là anh.
Anh phát hiện ra điều này từ đêm đầu tiên ngủ cùng cậu với cái cớ "gặp ác mộng".
Không phải để khám phá cơ thể cậu, mà chỉ vì anh muốn cảm nhận rằng đối phương vẫn đang sống bên mình.
Dù nghĩ rằng không thể có chuyện đó, anh vẫn lần tìm nhịp đập trên lưng cậu.
Và rồi, anh phát hiện ra một trái tim yếu ớt nhỏ đến mức nếu không tập trung, sẽ tưởng là ảo giác đang đập chậm rãi, như sắp ngừng.
Nhưng rồi từ sau sự kiện ở trường, trái tim ấy bỗng khỏe dần lên, nhanh chóng lấy lại sức sống, đến mức nhuộm hồng gương mặt chủ nhân.
Thêm cả khẩu vị thay đổi nữa, khó mà không nhận ra.
‘Không biết nên nói là chậm hơn mình nghĩ hay nhanh hơn mình nghĩ nữa.’
Sau đấy, vì một lý do nào đó, Moo Young đã tránh mặt anh nên anh không có cơ hội kiểm tra tình trạng cơ thể của cậu, và không biết quá trình đã diễn ra đến đâu.
Nhưng hôm nay, khi cậu bị thương ngay trán, máu chảy ra và trong khoảnh khắc đó, đôi mắt thối rữa của lũ zombie đâm vào, anh nghĩ rằng mọi thứ đã trở lại bình thường.
‘Cảm giác thật kỳ lạ….’
Nhìn cậu đã trở lại thành người, trước mắt, có một cảm giác kỳ lạ rằng bây giờ anh mới thực sự đoàn tụ với Moo Young.
Seok Jae đang chìm trong suy nghĩ và nhìn chằm chằm vào cậu đã tạm thời “biến thành cà chua”, cuối cùng cũng rời người ra.
‘Ôi trời, rốt cuộc em ấy thích mình đến mức nào vậy?’
Có lẽ vì máu dồn lên mặt, máu lại rịn ra trên vết thương dường như đã ngừng chảy.
Seok Jae bật cười khúc khích rồi quay lưng bước đi, và….
‘S–sống rồi….’
Ngay khi anh rời đi, cậu đang ôm tim thở hổn hển của mình, liền trở nên bối rối khi thấy người nọ mở cửa phòng tắm trong suốt và bước vào.
“A–anh ơi?”
Cậu thận trọng gọi, nghĩ rằng điều đó là không thể nhưng lại tự hỏi liệu anh ấy có định tắm không, và khi cậu ngó vào, Seok Jae giật lấy chiếc khăn đang treo bên trong và nói.
“Đứng yên đó đi, máu em vẫn đang chảy kìa.”
Giật mình đồng thời cậu vội vàng ấn chặt vào trán và đứng nghiêm.
Một cơn đau nóng bỏng như thể có một túi chườm nóng trên đầu khiến nước mắt sinh lý trào ra.
Nhưng cậu vẫn cố kìm nén và không rời tay.
Thực ra, Moo Young nghĩ rằng việc mình ra ngoài ngay bây giờ có lẽ sẽ an toàn hơn là cứ đứng yên thế này.…
“Nếu em ra ngoài, anh sẽ đi tìm em trong tình trạng này, vậy nên nếu muốn thì em cứ làm đi.”
Có vẻ như anh đã nghe thấy suy nghĩ của mình.
Ngay khi Moo Young liếc nhìn tay nắm cửa, Seok Jae đang làm ướt khăn đã cảnh báo.
Ngay khi nghe những lời đó, cậu cảm thấy như có một chiếc cùm vô hình đang khóa chặt mắt cá chân mình.
Tiếng nước vắt nghe thấy và không lâu sau, anh bước ra khỏi phòng tắm.
Sau đó, anh cẩn thận lau mặt và cơ thể của cậu đã trở lại trắng trẻo và không còn dấu vết cà chua nào, rồi ấn chặt vết thương để cầm máu.
Sau đó, anh dùng quần áo và khăn dính máu bọc lấy lon nước ngọt trong tủ lạnh, cố định bằng dây buộc tóc rồi ném ra xa như một quả bóng chày.
Cộp! Két!!
Cậu đứng im lặng cho đến khi nghe thấy tiếng kêu của zombie nghe có vẻ đáng thương.
“Đợi giỏi lắm, ngoan lắm.”
Anh phủi tay quay lại, nhìn cậu và nở nụ cười mãn nguyện.
Anh vuốt ve mái tóc đã được lau sạch vết máu của cậu, nhưng….
“Chà.”
Khi nhận được lời khen cùng với nụ cười hoàn hảo của Seok Jae, Moo Young đang lơ là lại thấy mặt nóng bừng lên.
Và tất nhiên, vết thương đã cầm máu lại rỉ máu trở lại.
Thậm chí đó còn chưa phải là kết thúc, trong lúc tình huống trớ trêu này đang diễn ra.…
“Grừ grừ grừ.”
Cảm giác có zombie ở hành lang.
( ngọt ngược đan xen quá à -_- ).