Editor: HThanh.
Chụt— chụt.
Máu chưa kịp rỉ ra đủ để tỏa mùi thì Seok Jae đã nhanh chóng liếm sạch.
Ngoài tiếng ướt át vang lên thỉnh thoảng, thứ duy nhất còn nghe được trong phòng là hơi thở run rẩy của Moo Young.
‘Hừm, ngon hơn tưởng tượng.’
Bất kể cậu có đang sốc hay không, anh vẫn bình thản đánh giá vị tanh nồng đang lan tỏa trong miệng mình.
Có lẽ vì chủ nhân của dòng máu này là cậu chăng?
Dù sao thì cái vị sắt của máu vốn chẳng dễ chịu gì, nhưng khi đã quen, anh thậm chí bắt đầu thấy khá thú vị.
( đựu má, bienthai vl :v ).
Đúng lúc đó, dấu hiệu của con zombie đang đến gần bỗng dần xa rồi biến mất hẳn.
Không biết nó đã đi chỗ khác, hay phát hiện không có con mồi ở cuối vệt máu nên quay lại liếm sạch những giọt còn sót.
Dù sao trừ phi có động tĩnh lớn, nó khó lòng mà quay lại.
Anh đảo mắt nín thở thêm vài giây lắng nghe âm thanh bên ngoài, rồi như một con thú đang chải chuốt, anh liếm một lần cuối lên vết thương trước khi buông ra.
"Hức...."
Moo Young rên khẽ, vì quá choáng váng trước việc Seok Jae nuốt máu mình nên ban nãy không cảm nhận được cơn đau nhói.
Chỉ khi anh buông ra, không khí lạnh lướt qua vết thương khiến cậu có cảm giác như bị kim châm.
"Em lạnh à? Anh ôm nhé?"
Nhìn cậu run lẩy bẩy vì nổi da gà dọc sống lưng, anh liền giang rộng hai tay.
"Vấn đề bây giờ không phải là em có lạnh hay không!!"
Anh ấy thậm chí còn không nhận ra mình vừa làm gì, lại còn tỏ ra bình thản như không có chuyện gì!
Cậu muốn bứt tóc, dậm chân giận dữ ngay lập tức.
Nhờ chút lý trí cuối cùng nhắc nhở không được hét to, thay vào đó cậu nắm chặt hai tay anh và thì thầm.
"Anh... anh vừa làm cái gì vậy chứ?"
Giọng nói run rẩy vì sốc chưa nguôi.
Seok Jae dường như đã chắc chắn rằng Moo Young đang lạnh, chợt ôm chặt cậu vào lòng và thì thầm bên tai.
"Xin lỗi nếu em hoảng sợ. Nếu mùi máu là vấn đề, anh nghĩ cách tốt nhất là đừng để nó thoát ra ngoài. Anh đã suy nghĩ và đây là phương án duy nhất hiện tại."
Cơ thể cậu hoàn toàn bị bao phủ bởi thân hình to lớn của anh.
Nỗi sợ hãi khiến da thịt tái nhợt lạnh ngắt giờ đã ấm dần lên nhờ hơi ấm từ người đàn ông này.
Khi cậu bắt đầu cảm nhận lại được nhiệt độ, cậu nhận ra đã lâu lắm rồi mình chưa để một vùng da trần lớn tiếp xúc với thứ gì.
Dù không phải lúc để làm thế, bản năng mách bảo cậu cứ thả lỏng cơ thể như một chú mèo chui vào tấm thảm sưởi điện vậy.
Nhận thấy sự thay đổi đó, Seok Jae áp má vào đỉnh đầu Moo Young và nói.
“Nếu em lo lắng về vệ sinh, anh có thuốc sát trùng đây. Còn cả gạc nữa.”
“Đó không phải là vấn đề….”
Sự sợ hãi bao trùm lấy toàn thân cậu tan biến nhờ những cử chỉ âu yếm của anh, và đầu óc cậu bắt đầu hoạt động trở lại.
'Mình đúng là đồ ngốc à? Bây giờ mình không phải là người nên trách móc anh ấy, mà là người phải quỳ gối xin lỗi mới đúng…'
Đúng vậy, cậu không có tư cách gì để tức giận.
Anh không biết gì cả, và chắc hẳn anh ấy đã uống máu vì nghĩ cậu là người.
'Nếu anh ấy biết, chắc chắn anh ấy sẽ không bao giờ uống nó trừ khi anh ấy phát điên.'
Điều đó có nghĩa là đây là một tai nạn xảy ra vì cậu đã lừa dối anh ấy và không nói rằng mình là một zombie.
Ngược lại, chính anh ấy mới là người nên tức giận với cậu.
'Giá như mình đã nói ngay từ đầu.'
Cậu đã ích kỷ vì muốn được ở bên cạnh anh ấy, và cuối cùng thì mọi chuyện lại đổ bể vào phút cuối.
Moo Young cảm thấy như sắp khóc, vùi mặt vào lồng ngực rộng lớn của Seok Jae.
Nếu hơi ấm áp này trở nên lạnh lẽo, mình sẽ phải làm sao đây?
“Vậy vấn đề là gì? Em phải nói cho anh biết chứ.”
Khi cậu đang nén những giọt nước mắt chực trào ra, anh thì thầm vào tai cậu.
Anh ấy đáng lẽ phải ngạc nhiên khi cậu đột nhiên khóc lóc và chất vấn anh ấy sau khi được giúp đỡ.
Nhưng thay vào đó, anh ấy lại an ủi cậu một cách dịu dàng.
“Hức….”
Nếu cậu tiết lộ sự thật… thì rất có thể sự dịu dàng của anh ấy sẽ không còn hướng về cậu nữa chỉ một lát nữa thôi.
Nghĩ đến đó, một nỗi buồn trào dâng, nhưng đó là nghiệp chướng của cậu, nên cậu phải chấp nhận nó.
Moo Young cảm thấy mình sẽ bị tổn thương nặng nề nếu anh ấy đẩy mình ra, nên cậu quyết định tự mình tách ra trước.
Cậu dùng hai tay đẩy Seok Jae ra khỏi vòng tay anh ấy, rồi cúi đầu thật sâu và ngay lập tức xin lỗi.
Dù đây không phải là chuyện có thể kết thúc bằng một lời xin lỗi, nhưng cậu chẳng thể không làm thế.
“Anh, anh ơi. Em thực sự, thực sự xin lỗi anh.”
“…..”
“Em, em thực ra không phải là người. Không, bây giờ em đang trở thành người, hức, không… em nghĩ mình đã trở thành người rồi. Nhưng thực ra không phải vậy, hức… em, em mở mắt ra đã thấy mình bị trói một mình trong khách sạn, hức…”
Ngay khi bắt đầu nói, những giọt nước mắt mà cậu đã cố kìm nén đã tuôn ra, nhưng cậu không thể dừng lại, nên cậu nức nở kể lại toàn bộ sự thật.
Từ việc cậu là một zombie biến dị cho đến việc cậu bắt đầu theo đuổi anh với tư cách là một fan hâm mộ.
“Em, em là fan, là fan của anh đó.”
“….Fan sao?”
“Vâng, vâng. K-không có gì lạ đâu. Chỉ là anh quá tuyệt vời nên em muốn tiếp tục được nhìn thấy anh thôi.…”
Seok Jae đã im lặng lắng nghe, lần đầu tiên hỏi lại khi cậu thú nhận tình cảm của một fan hâm mộ.
Trong khoảnh khắc, cậu thoáng nghĩ liệu mình có nói quá nhiều không.
Nhưng vì đã thấm thía bài học rằng bí mật sớm muộn cũng trở thành chất độc, nên nhân cơ hội này, cậu quyết định bày tỏ hết.
Anh ấy có thể đuổi mình đi, hoặc trong tình huống xấu nhất, nếu cậu biến thành zombie, thì đây sẽ là cơ hội cuối cùng để mình có thể trút bầu tâm sự.
Lũ zombie phản ứng với máu của cậu.
Nghĩa là, nếu cậu đã trở nên giống con người hơn, thì khả năng anh không bị biến đổi cũng có thể xảy ra.
Nhưng đó chỉ là giả thuyết.
Dù trở lại làm người, cậu vẫn có thể mang virus trong người.
"Đ-đó là tất cả, giờ em thực sự không giấu gì nữa đâu..."
Khi lời thú nhận đẫm nước mắt sắp kết thúc, Seok Jae tự kiểm tra nhịp tim, thị giác, thính giác và các giác quan khác của mình.
'Nhìn rõ, nghe rõ, không co giật cơ bắp... có vẻ vẫn ổn. Chẳng lẽ thần linh đã cho phép mình làm chuyện này sao?'
Đây cũng là một canh bạc mà anh liều lĩnh thử, dựa trên suy nghĩ của Moo Young.
Trông có vẻ liều lĩnh nhưng thực ra, nếu thua cuộc và biến thành zombie thì cũng chẳng sao, dù sao cũng sắp chết rồi.
Ngược lại, anh thực sự nghĩ rằng việc trở thành zombie vì cậu là một kết cục tốt đẹp.
Dù điều đó sẽ để lại vết thương lòng lớn cho cậu, nhưng nếu phải chết... thì quyết định từ lâu của anh là để lại bản thân mình như một món quà cho em ấy, chứ không phải sự hối tiếc.
'Hừm, nhưng biết đâu được, tốt nhất nên nhanh chóng kiểm tra thêm.'
Dù đã mất khá nhiều thời gian vì cậu vừa khóc vừa kể lể, nhưng quá trình biến đổi có thể mất nhiều thời gian hơn.
Anh muốn làm tất cả những gì có thể trong khi vẫn còn tỉnh táo.
"Moo Young à, em còn giấu anh điều gì nữa không?"
"Hả? Không, em đã nói hết rồi mà..."
Khuôn mặt cậu đỏ bừng, ướt đẫm nước mắt từ khóe mắt đến sống mũi.
Anh nhìn chằm chằm vào cậu rồi nghiêng đầu hỏi.
"Em thích anh mà, đúng không?"
"Ơ...? Em đã nói rồi mà..."
"Không phải kiểu fan hay gì đâu, là kiểu em dễ 'lên đỉnh' khi anh chạm vào ấy."
Lên đỉnh... cái gì cơ?
Mắt cậu tròn xoe vì câu nói bất ngờ, nhưng khi nhận ra ánh mắt anh đang liếc xuống phần dưới cơ thể mình, cậu đỏ mặt vì một lý do khác hoàn toàn so với lúc nãy.
"Đ-đó là! Ý em là...!"
Cậu vội vàng dùng hai tay che đi vùng háng.
Từ gáy cho đến ngực, tất cả đều đỏ bừng.
Vì vẫn đang cởi trần, cậu không có mảnh vải nào để che đi cơ thể đang đỏ ửng nên không thể giấu đi được.
Seok Jae thản nhiên tặc lưỡi khi nhìn vào cơ thể đang lồ lộ của Moo Young, rồi cố tình tỏ vẻ thất vọng nói.
“Thông thường thì fan sẽ không cương cứng như vậy đâu… tại sao em lại nói dối là fan trong khi em đã yêu anh từ cái nhìn đầu tiên chứ.”
“Không, không phải là nói dối, lúc đầu em thật sự là fan hâm mộ thuần túy mà…!”
“Với tư cách là một fan, em muốn làm gì?”
“Chỉ là… em muốn tiếp tục được nhìn thấy anh, muốn được ở bên cạnh anh, và muốn làm mọi thứ cho anh… chỉ vậy thôi ạ.”
Lời thú tội nhanh chóng biến thành một lời tỏ tình mang ý nghĩa khác hoàn toàn so với ban nãy, cậu bấu chặt hai bàn tay đang chắp lại.
Cậu cứ nghĩ anh ấy sẽ khinh bỉ mình và lập tức đuổi mình đi, chứ không ngờ mình lại phải thổ lộ tình yêu.
Tim cậu đập như muốn vỡ tung.
'Buồn cười thật… thông thường thì khi có suy nghĩ như vậy, người ta sẽ nghĩ đến việc thích ai đó trước chứ? Sao tự nhiên lại chuyển hướng sang chuyện fandom hay gì đó chứ?'
Seok Jae bật cười khẩy, nghĩ không biết kẻ nào đã dạy cho cậu cái suy nghĩ hoang đường đó của Moo Young.
“Vậy thì có lẽ anh cũng là fan của em rồi.”
“....Vâng?”
“Ngay từ đầu, anh đã muốn chết đi được vì cố giữ em ở bên cạnh mình. Anh muốn nhìn thấy tất cả về em, và muốn em giao phó mọi thứ cho anh.”
Sự ngạc nhiên trước lời nói thô tục chỉ kéo dài trong chốc lát, sau đó là những lời nói yêu thương thẳng thắn khiến cậu ngứa ran khắp người từ đầu ngón tay đến đầu ngón chân, buộc cậu phải bịt tai lại.
Hành động đó khiến anh nhướng một bên lông mày.
“Thật quá đáng, anh đang thổ lộ thật lòng mà… em ghét nghe đến thế sao?”
“Không, không phải vậy ạ. C-chỉ là… em ngại quá…!”
“Ừm, anh cũng rất ngại. Vậy nên hãy nghe kỹ để anh có thể nói một lần thôi nhé, để anh không còn ngại nữa.”
Trái ngược với lời thỉnh cầu, bàn tay to lớn của anh nắm lấy cổ tay trắng ngần của cậu, kéo tay cậu ra khỏi tai và không buông.
Cứ thế, Moo Young bất lực buộc phải nghe hết tất cả những lời Seok Jae nói.
“Em nghe rõ chứ?”
“Vâng, vâng ạ….”
Từ lúc anh nói muốn liếm tay cậu, hồn vía cậu đã bay mất một nửa nên chẳng còn nhớ rõ gì cả.
Nhưng vì sợ nếu mình nói không nghe rõ, anh ấy sẽ lặp lại lời tỏ tình nghe như lời đùa cợt đó, nên cậu điên cuồng gật đầu.
“Thật không?”
“Vâng, vâng ạ.”
“Vậy anh hôn em nhé?”
“Vâng… dạ?”
Cậu trả lời một cách máy móc, rồi giật mình hỏi lại.
“Hức.”
Moo Young nhắm chặt mắt khi cảm nhận được khối thịt nóng bỏng đang luồn lách trong miệng mình và đôi mắt đen láy đang chăm chú nhìn thẳng vào mặt cậu.
( voãi lằn— )