Ngay Cả Zombie Cũng Theo Đuổi Thần Tượng - Chương 139

Editor: HThanh.         

Moo Young đang lục tung bên trong quầy, nhìn Seok Jae khi anh lẩm bẩm một mình. 

Anh che miệng và vẫy tay qua loa, suýt bật cười trước tình huống cứ như thể cậu đã đáp lại tiếng gọi ‘đồ ngốc’ vậy. 

“Không, không có gì đâu.” 

“……?” 

Cậu nghiêng đầu với vẻ mặt hiền lành rồi lại bắt đầu tỉ mỉ lục lọi quán cà phê đang hỗn loạn, như thể không muốn bỏ sót dù chỉ một gói trà túi lọc còn sót lại. 

Nhìn vào cái gáy tròn vo đó, Seok Jae thầm nghĩ. 

‘Đúng là lãng phí khi cậu ấy ở cùng với những kẻ này mà.’ 

Việc anh không coi Moo Young là một kẻ ngốc chỉ tốt bụng, mà lại nghĩ rằng cậu quá tốt đối với họ, không phải là do có một sự kiện đặc biệt nào cả. 

Giống như giá trị của một viên đá quý không thể che giấu, chỉ là sau khi ở cùng nhau một thời gian, anh bỗng nhận ra điều đó. 

“Seok Jae! Có tủ lạnh ở đây này!” 

‘Thông thường, người ta sẽ không gọi người khác trong những tình huống mà họ không biết liệu có lợi ích gì không.’ 

Những người xung quanh anh, ngay cả trước khi lũ zombie xuất hiện, khi tìm thấy thứ gì tốt, họ sẽ ưu tiên lợi ích của bản thân trước. 

Việc họ chia sẻ phần còn lại với người khác đã là tốt lắm rồi. 

Đặc biệt là trong tình huống hiện tại, khi mà một hạt gạo cũng có thể gây ra cãi vã. 

Đó là bản năng sinh tồn trước khi phán xét tốt hay xấu, và kẻ nào không thể bảo vệ được thứ của mình trong cuộc cạnh tranh đó sẽ bị đào thải. 

Anh đã nghĩ như vậy, nhưng…. 

“Ừ, đúng vậy. Tốt lắm.” 

Việc anh không nói cho Moo Young biết sự thật quan trọng này mà chỉ ngồi đó khen ngợi là vì những ngày tháng mà cậu phải chịu thiệt thòi không còn nhiều nữa.

‘Mình định bỏ lại lũ vướng víu đó và rời đi cùng Moo Young.’ 

Anh vốn dĩ không có ý định ở lại nhóm này mãi mãi. 

Tuy nhiên, việc anh quyết định đưa cậu theo là từ vài ngày trước, khi anh hỏi tại sao cậu lại tự mình gánh vác mọi công việc khó khăn.

‘Tôi không mất gì cả. Bố mẹ và bạn bè của tôi đều ở nơi khác, nhưng những người đó thì không như vậy. Nếu tinh thần yếu thì cơ thể cũng yếu đi. Ở đây, tôi là người mạnh nhất!’ 

‘Tôi không nghĩ vậy đâu.’ 

‘À, tất nhiên bây giờ anh là người mạnh nhất rồi… À, với lại! Có lẽ họ nhờ tôi vì họ nghĩ tôi có thể làm được? Có vẻ như tôi đáng tin cậy hơn mình nghĩ!’

Lời cuối cùng của Moo Young có vẻ như muốn nhìn sắc mặt của anh và làm dịu bầu không khí, nhưng.… 

‘Ngược lại, nó chỉ làm mình thêm khó chịu.’ 

Vì vậy, tôi định nói cho cậu biết sự thật. 

Rằng những kẻ đó không tin tưởng cậu, mà chỉ cần một đối tượng để lợi dụng thôi.

Nếu không có cậu, chúng chắc chắn sẽ tìm một đối tượng dễ dãi khác để cắm ống hút vào. 

Nhưng thấy cậu cười gượng gạo và liếc nhìn anh, cuối cùng anh không nói được lời nào. 

Nhìn khuôn mặt ngây thơ đó buồn bã cũng khó chịu như khi một con zombie con đột nhiên xuất hiện ngay trước khi mình ngủ vậy. 

Vậy nên từ lúc đó tôi đã nghĩ. 

Moo Young cần một người biết trân trọng khả năng và giá trị của cậu, thay vì những kẻ rác rưởi như bây giờ. 

Ít nhất là một mối quan hệ không phải là sự lợi dụng một chiều, mà là nơi họ có thể hỗ trợ và bảo vệ lẫn nhau. 

‘Ví dụ như một người như mình chẳng hạn.’ 

Như vậy, cậu có thể sống sót tốt đẹp dù có một tinh thần yếu đuối khó lòng tồn tại trong thế giới này. 

Tất nhiên, sẽ khó để cậu yếu lòng chịu bỏ lại những kẻ thừa thãi đó mà cùng anh rời đi chỉ hai người. 

Nhưng chắc chắn cậu cũng đã cảm nhận được điều gì đó khi ở cùng anh. 

Dù một người có năng lực đến mấy, một mối quan hệ mà chỉ có một người chịu thiệt thòi là điều bất hợp lý. 

‘Có lẽ mình có thể thuyết phục cậu ấy rằng chúng ta sẽ chuyển đến một nơi mới thay vì nhà trọ cũ, để những kẻ đó sẽ không phải tự tìm chỗ ở riêng. Nhưng mình cần một cú hit lớn hơn nữa, một cái gì đó khiến cậu ấy hoàn toàn mất hết tình cảm với đám đó.’ 

Trong vài ngày qua, Seok Jae liên tục tìm kiếm cơ hội, và cuối cùng anh thầm reo mừng khi một thời điểm hoàn hảo đến. 

Đó là ngày hai người đi xuống thành phố để tìm kiếm lương thực. 

“Chuối!” 

“Cuối cùng cũng tìm thấy rồi.” 

Đó là ngày Moo Young tìm thấy những quả chuối đông lạnh trong tủ lạnh của quán cà phê.

===

“Mày đang đùa tao đấy à?!” 

Gã bụng phệ, mắt đỏ ngầu vì tức giận, ném mạnh cái túi đang chảy nước và máu đỏ sẫm xuống, những vệt máu loang lổ. 

“Ức!” 

Moo Young co rúm người lại, giơ hai tay che chắn khi cái túi nặng trịch bay về phía mình. 

Nhưng cậu lại không cảm thấy đau đớn. 

“Mẹ kiếp.” 

Seok Jae đã chắn trước mặt cậu, gạt cái túi ra. 

Những quả chuối văng ra, lăn lóc thảm hại trên nền đất bẩn. 

“Ông đang làm cái quái gì vậy? Tôi đã phải vất vả giữa mùa hè nóng nực này để kiếm về vì ông cứ rên rỉ, vậy mà ông dám ném nó đi? Ngay cả khi ông quỳ xuống tạ ơn cũng chưa đủ đâu.” 

“Cái, cái này làm sao mà ăn được! Đưa đồ dính máu cho tao à!” 

“Ông đùa sao? Kang Moo Young đã tự tay rửa sạch sẽ để đưa cho ông, nhưng ông lại giật lấy nó mà.” 

Người đàn ông không những không tỏ ra hối lỗi mà còn tức giận hơn, gào thét loạn xạ. 

“Vậy là định lén rửa sạch rồi đưa cho tao à? Giờ thì vì ngại phải dọn dẹp nên muốn tao biến thành zombie luôn à!” 

“Đồ khốn! Vậy thì tự đi mà kiếm!” 

“Làm sao tao có thể bỏ lại vợ đang mang thai mà đi được! Đúng là bọn trẻ ranh chưa kết hôn thì… thôi bỏ đi!” 

Seok Jae chỉ định giả vờ cãi nhau thôi, nhưng người đàn ông đó quá đáng đến mức anh thực sự tức giận mà hét lên. 

“Này! Đi đâu đấy! Không xin lỗi à?! Này!” 

“…..” 

Và Moo Young thì ngây người nhìn những quả chuối lăn lóc trên mặt đất. 

Đó là những quả chuối mà cậu đã không buông tay cho đến tận lúc sắp bị zombie tấn công. 

Có vẻ như cậu đã bị sốc khi thấy những quả chuối đó bị ném xuống đất. 

Seok Jae định kéo người đàn ông kia, nhưng thấy cảnh đó thì khựng lại, rồi anh nhớ lại chuyện mình đã vung vũ khí về phía cậu khi xử lý zombie và nghĩ.

‘.…Mình đúng là đã cố tình làm văng máu, nhưng liệu cậu ấy có bị tổn thương nhiều không?’ 

Dù có chút lo lắng, nhưng vì những nỗ lực của cậu đã bị coi thường đến mức này, giờ đây anh nghĩ rằng cậu đương nhiên sẽ đi theo mình.

Thế nhưng…. 

“Vậy thì đi với tôi—” 

“Xin lỗi.” 

Trong đêm tĩnh lặng, lời đề nghị của Seok Jae bị từ chối thẳng thừng. 

“Cái gì?” 

“Đi cùng anh thì tốt lắm, nhưng… nếu tôi đi thì ông và dì sẽ thế nào ạ?” 

“…..” 

“Cảm ơn anh vì thời gian qua, thật sự rất vui khi được ở bên anh. Anh sẽ đi hôm nay chứ?” 

Thậm chí Moo Young còn không cho anh thời gian để thuyết phục, tự ý kết thúc cuộc trò chuyện và rời khỏi phòng, như thể để Seok Jae ra đi thoải mái. 

Thực ra, cậu rất vui và hạnh phúc khi ở bên anh, cậu rời đi vì sợ rằng nếu cứ nhìn anh, cậu sẽ níu kéo lại. 

Nhưng anh không biết lòng cậu, đã sững sờ trước thái độ lạnh lùng đến mức vô tình của cậu. 

‘Không níu kéo mình sao? Cậu ấy nói là rất vui mà sao lại có thể làm thế?’ 

Lòng tự ái bị tổn thương đến cực điểm, Seok Jae rời khỏi nhóm của Moo Young ngay khi mặt trời mọc vào sáng hôm sau.

===

“Hừ! Nghĩ lại vẫn thấy nực cười.” 

Hai ngày trôi qua kể từ đó, nhưng cơn giận của anh vẫn không nguôi. 

Có lẽ vì cảm xúc chưa được sắp xếp ổn thỏa mà anh vẫn không thể rời khỏi khu phố trung tâm nơi mình và Moo Young đã từng ở.

“Tốt đẹp cái quái gì, nếu tốt đẹp thì đã đi theo mình rồi.” 

Ngồi trong một cửa hàng trống rỗng mà anh đã tự mình dọn dẹp, Seok Jae lẩm bẩm, bực bội rung chân trên chiếc ghế cũ kỹ, hồi tưởng những suy nghĩ đã lặp đi lặp lại hàng trăm lần.

“Cứ quay lại à? ….chết tiệt, trông thảm hại chết đi được.” 

Anh biết cậu sẽ chào đón mình nồng nhiệt, nhưng anh không thể dễ dàng đến tìm cậu vì nghĩ rằng anh sẽ trông giống như một kẻ ngốc không thể tự mình sống sót mà phải quay về.

“Hay là cứ đến đó bắt cóc Moo Young đi nhỉ?” 

Ý nghĩ này chợt nảy ra, và có vẻ không tồi. 

Anh thở dài ‘hừm’ một tiếng, định lập kế hoạch chi tiết thì.… 

Grừ grừ! 

Kieek!

Tiếng ồn ào làm anh khó chịu. 

“Lại có thằng nào bị đuổi nữa đây?” 

Đã nghe thấy những âm thanh này nhiều lần, Seok Jae thong thả đứng dậy nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi lập tức vớ lấy vũ khí và lao ra ngoài. 

Bởi vì anh nhìn thấy khuôn mặt mà mình vừa nghĩ đến từ xa.

Sau đó, một cảnh tượng đã ám ảnh anh thành cơn ác mộng, khiến anh mất ngủ suốt một thời gian dài hiện ra. 

Đó là cảnh cậu bị lũ zombie truy đuổi, và anh - một kẻ ngốc đang chờ Moo Young bám víu vào mình, rồi cậu từ bỏ cuộc sống, quay lưng lại với anh.

Sau sự việc đó, điều đầu tiên ập đến với anh một cách bất ngờ không phải là sự hối tiếc mà là sự nhục nhã. 

Đó là vì lời nói mà cậu đã nói trước đây để làm dịu bầu không khí.

‘À, với lại! Có lẽ họ nhờ tôi vì họ nghĩ tôi có thể làm được? Có vẻ như tôi đáng tin cậy hơn mình nghĩ!’

“Mình… mình không thể cứu được cậu ấy nên cậu ấy mới chọn như vậy sao?” 

Anh biết điều đó thật vô lý, nhưng anh vẫn nghĩ rằng việc Moo Young không đi theo mình là vì anh trông không giống một lựa chọn tốt. 

Bị sự sỉ nhục chi phối, anh không thể suy nghĩ một cách đúng đắn.

===

‘Vì vậy, ngay cả khi Kang Moo Young, người mà mình muốn được công nhận, đã không còn ở đó, mình vẫn liều lĩnh cứu người khác như thể để khoe khoang vậy.’

Trong quá trình đó, anh gặp Kyeong Ho và Jun Woo và nhờ đó, Moo Young đã trở thành zombie, bắt đầu chú ý đến anh.

“Bây giờ nghĩ lại, anh thấy biết ơn vì lúc đó mình đã phát điên. Nhờ vậy mà chúng ta đã gặp lại nhau.”

Seok Jae thì thầm, vùi môi vào cổ Moo Young. 

Cảm thấy xúc động một cách kỳ lạ khi hơi ấm cơ thể và nhịp tim đập mạnh truyền qua môi, anh cứ thế vùi đầu vào đó.

“Ức, điên, điên là sao ạ?” 

“Anh đã sống liều mạng để cứu người khác vì nghĩ rằng mình là một người không đáng tin cậy đến vậy trong mắt em. Cứu Kyeong Ho và Jun Woo cũng là vì em, nếu không thì anh đã chẳng thèm để mắt tới.” 

( 2 thằng nhỏ mà nghe đc chắc khók thét á anh =)) ).

Khi Moo Young rụt người lại hỏi, Seok Jae lẩm bẩm với giọng vô cảm. 

Sau đó, anh hôn lên cổ cậu tạo ra tiếng ‘chụt, chụt’ một cách cố ý, rồi hỏi.

“Em ghét anh thế này à? Hết tình cảm rồi sao?”

( SJ: em hết thương anh rồi hã? Hông còn yêu anh xao? =))) ).

Bình luận
ankscrazievermakiel
ankscrazievermakielChương 139
Em ghét anh à? Né anh vậy á ( •᷄⌓•᷅ )
Trả lời·24/07/2025
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo