Ngay Cả Zombie Cũng Theo Đuổi Thần Tượng - Chương 146

Editor: HThanh.               

Ngay lúc đó, Moo Young chợt nhớ ra.

Không phải muỗi, nhưng có người đã cắn mút cổ cậu không biết bao nhiêu lần.  

May mắn là những vết đó khéo léo nằm ở vị trí mép áo phông che khuất được, nên nhìn thoáng qua cứ tưởng là vết muỗi đốt.  

'Chắc tụi nhóc không nhận ra đâu nhỉ?'  

Bản thân cậu còn chẳng để ý, nên lũ trẻ cũng khó lòng nhận ra đó là dấu vết của một nụ hôn. 

Dù vậy, cậu vẫn toát mồ hôi lạnh sau lưng vì lo chúng phát hiện.  

'Nếu đột nhiên dán băng cá nhân lên vết muỗi đốt thì cũng kỳ quá….'

Trong lòng muốn che đi bằng mọi giá, nhưng làm vậy lại càng gây chú ý nên tốt nhất là để nguyên vậy.  

Đi đến kết luận rằng chẳng thể làm gì, Moo Young giả vờ chỉnh sửa cổ áo trước gương, hít một hơi thật sâu rồi giả bộ thản nhiên quay lại.

"Anh Seok Jae không bị muỗi đốt à?"  

"Ừm, anh không có."

"Woa~ Chắc máu anh Moo Young ngon lắm nhỉ."  

"Khụ...!"  

"À, anh đi kiểm tra xong rồi à?"  

Jun Woo đang nói chuyện với Seok Jae chợt nhận thấy cậu lóng ngóng đi tới liền hỏi. 

Cậu cười gượng, gãi cổ dù chẳng hề ngứa.  

"Ừm, bị nhiều vậy mà lúc nãy không hay. Giờ biết rồi tự nhiên thấy ngứa ghê."  

Tưởng rằng mình diễn xuất tự nhiên, nào ngờ Kyeong Ho đang chăm chú nhìn cậu chằm chằm. 

Ánh mắt đó khiến Moo Young cứng đờ.  

'Nhóc... nhóc ấy phát hiện ra gì rồi sao?'  

Bầu không khí căng thẳng chỉ mình cậu biết bao trùm. 

Sau một lúc lúng túng, cậu nghĩ ‘thà bị ăn đòn trước còn hơn’ rồi liền cựa quậy ngón tay, lên tiếng. 

"Sao... sao thế?"  

"Nhưng hình như con muỗi đốt anh to lắm nhỉ? Vết cắn lớn quá, còn thâm tím nữa, là muỗi rừng ạ?"  

"Hả?"

May mắn thay, đó không phải là tình huống tồi tệ nhất mà cậu nghĩ rằng đó là vết muỗi cắn. 

Tuy nhiên, cậu lại cảm thấy bối rối khi nghĩ liệu có ổn không khi biến người đang đứng cạnh mình thành muỗi.

'Phải làm sao đây?'

Không thể phủ nhận điều đó, cậu suy nghĩ một lúc rồi nhắm chặt mắt gật đầu.

"Chắc vậy, anh cũng bất ngờ. Haha... mà thôi được rồi, chúng ta đi thôi?"

"Vâng."

"Chúng em chỉ cần đeo cặp thôi, đợi một lát ạ!"

Vì sợ họ lại nhận ra điều gì đó bất thường và đặt câu hỏi, Moo Young vội vàng chuyển chủ đề. 

May mắn thay, hai đứa nhóc không nhận ra điều gì lạ, chúng gật đầu và vội vã đeo chiếc cặp đã đặt dưới đất lên lưng.

Ngay khi cậu đang thở phào nhẹ nhõm nhìn tụi nhóc, Seok Jae đang lắng nghe cuộc trò chuyện với ánh mắt đầy thích thú, chợt lặng lẽ đến gần cậu.

'Một lần cũng không nhìn mình nhỉ.'

Dù có nhìn thế nào đi nữa, nếu em ấy không nhìn anh thì mình đành phải tự đến thôi.

Việc tạo ra vết tích ở nơi dễ thấy có thể khiến lũ nhóc nhìn thấy là lỗi của anh, nên anh không hề bận tâm liệu mình có trở thành muỗi hay côn trùng nào khác.

'Mình đã đoán em ấy sẽ không giận, nhưng không ngờ lại cảm thấy có lỗi.'

Mặc dù trong tình huống này, cậu không có gì để nói nếu anh tức giận hỏi tại sao cậu lại bất cẩn như vậy, nhưng có lẽ vì cảm thấy có lỗi khi biến anh thành con muỗi khổng lồ, nên cậu chẳng những không nhìn anh mà còn quay đầu sang hướng khác.

Seok Jae thấy Moo Young như vậy vừa buồn cười vừa đáng yêu nên muốn trêu chọc cậu. 

Dĩ nhiên, cũng có một lý do phụ là anh muốn xoa dịu cảm giác tội lỗi của cậu.

Trước khi cậu kịp nhận ra và bỏ chạy, anh nhanh chóng áp sát rồi khẽ thì thầm vào tai cậu.

"......!"

Đó là tiếng côn trùng bay vo ve. 

Ngay khi nghe thấy âm thanh đó, cậu mở to mắt nhìn anh như một chú thỏ.

"À, không, anh ơi, cái đó—"

Và cậu lắp bắp vì bối rối khi nhận ra anh đang giả giọng làm tiếng muỗi kêu. 

Thấy cảnh đó, anh bật cười không thành tiếng, xoa rối tóc cậu như thể đang nhìn một chú cún con.

"Chúng ta ra ngoài xem."

Đó là lời anh nói vì muốn hôn khắp nơi trên người cậu đang ngơ ngác nhìn mình với mái tóc bù xù, nhưng cậu lại hiểu theo một nghĩa hoàn toàn khác.

'Giận, giận rồi sao?'

Moo Young muốn làm gì đó để làm Seok Jae nguôi giận, nhưng không thể dùng cách đã làm trên đường ray khi có lũ nhóc ở đó. 

Vì vậy, cậu bắt đầu chặng đường cuối cùng còn lại với tâm trạng không thoải mái, chỉ biết tự mình lo lắng trong lòng.

===

Giữa tiếng sỏi đá lạo xạo, một âm thanh kim loại đục ngầu vang lên.  

"Này, tỉnh táo chút đi."  

"Xin lỗi... do trời nóng quá…."

Jun Woo túm lấy Kyeong Ho đang bước đi loạng choạng và nhắc nhở, cậu nhóc cười ngượng ngùng xin lỗi.

Nếu là bình thường, chắc hẳn Moo Young đã hỏi ngay ‘em ổn chứ?’.

"Khụ...!"  

Nhưng giờ cậu cũng đang choáng váng vì cái nóng, chẳng còn tâm trí đâu để hỏi han.  

Buổi chiều oi ả, mặt trời lên đến đỉnh đầu thiêu đốt những thanh ray sắt nóng như chảo lửa. 

Thời tiết nóng đến mức sóng nhiệt bốc lên ngùn ngụt. 

Gió biển thỉnh thoảng thổi qua, nhưng chẳng đủ để xua tan cái nắng gay gắt.  

Ngay cả Seok Jae thường chịu nóng tốt cũng nhăn mặt bước đi. 

Cậu vốn đã mất khả năng cảm nhận nhiệt độ, giờ đột ngột phải đối mặt với cảm giác dữ dội này nên càng mệt mỏi.

"A!"  

Cuối cùng, mồ hôi chảy vào mắt khiến cậu chớp mi liên tục, đầu óc quay cuồng. 

Bàn chân vướng phải thanh tà vẹt, suýt nữa ngã sấp mặt xuống.  

Và như đã đoán trước tình huống này, một cánh tay vươn ra từ bên cạnh kịp thời đỡ lấy cậu.  

"Cảm... cảm ơn anh."  

"Để anh cõng em nhé?"  

"À, không cần đâu ạ. Em ổn."  

Dù gì đi nữa, cậu cũng không đủ vô tâm để làm nũng trong cái nóng thế này, cậu lắc đầu dữ dội.  

"Ức...."  

"Cứ để anh cõng đi mà."

Moo Young khẽ rên lên vì choáng váng do cú lắc đầu nhanh, và giọng Seok Jae vang lên đầy vẻ châm chọc. 

Cậu đảo mắt nhìn quanh một lúc, rồi rụt rè nắm lấy vạt áo anh.

"....Vậy thì em chỉ nắm vạt áo anh thôi nhé."

"Sao không nắm tay luôn?"

Vừa dứt lời, anh lập tức vươn tay định nắm lấy tay người yêu, cậu giật mình nắm chặt vạt áo anh như thể sắp xé toạc ra.

"Cái, cái đó thì hơi…."

Đồng thời, cậu giữ chặt đầu nhìn thẳng về phía trước, chỉ đảo mắt ra hiệu về phía sau. 

Ý cậu là không thể tình tứ trước mặt bọn nhóc được.

"Anh thì không sao đâu."

Anh biết rằng không có vấn đề gì vì mình đã ngầm cho lũ trẻ biết về bầu không khí kỳ lạ giữa hai người. 

Nhưng để giải thích điều đó, anh sẽ phải thú nhận khi nào mình đã giở trò như vậy nên khẽ tặc lưỡi trong lòng, rồi anh giả vờ như không có gì mà nói.

"Em thấy ngại. Thay vào đó, em sẽ nắm chặt áo anh nhé."

Moo Young thì thầm, hoàn toàn không biết suy nghĩ của Seok Jae rồi khẽ lay vạt áo anh như làm nũng. 

Khóe môi anh khẽ giật giật, anh im lặng nhìn thẳng về phía trước.

Và phía sau họ.

"....Hai người thân thiết quá nhỉ."

"Ừm, hình như còn thân hơn trước thì phải... Này! Im đi, nghĩ như vậy là bất lịch sự đấy."

Kyeong Ho nhận ra bầu không khí thay đổi kỳ lạ giữa hai người và thì thầm với Jun Woo. 

Cậu nhóc vô thức đồng ý với ý kiến đó rồi chợt tỉnh táo, vỗ vào lưng Kyeong Ho mắng.

Chát!

"Á."

Vì đang đẫm mồ hôi nên tiếng vỗ nghe rõ hơn dự kiến. 

Lúc đó, Seok Jae và Moo Young, những người đang chìm đắm trong thế giới riêng của mình quay phắt lại phía sau.

"Có chuyện gì vậy?"

"À, không... không có gì đâu ạ."

"Thật không? Không phải đang cãi nhau đấy chứ?"

"Vâng, thật mà. Chỉ là em mệt quá nên cậu ấy động viên em cố gắng thôi ạ. Mà... em có điều muốn hỏi, anh Moo Young trước đây không sợ nóng đúng không?"

Jun Woo vẫy tay bối rối, Kyeong Ho liếc nhìn cậu bạn rồi vội vàng giải thích. 

Và cậu nhóc cố gắng chuyển hướng sự chú ý của anh và cậu sang một chủ đề thích hợp khác. 

Vấn đề là, chủ đề thích hợp đó lại là một chủ đề khó xử đối với cậu.

"Hả? À... thể, thể chất thay đổi chăng?"

"Có thể vậy sao ạ?"

"Dị ứng còn có thể tự nhiên xuất hiện mà, thì cái đó cũng có thể. Hoặc là do thể lực giảm sút. Nóng chết đi được, cứ tạm chấp nhận vậy đi."

Trước lời biện hộ lỏng lẻo của Moo Young, Jun Woo hỏi lại và Seok Jae vừa xoa gáy vừa nói đánh trống lảng.

May mắn thay, cả hai bên đều không có ý định kéo dài câu chuyện này, nên Kyeong Ho và Jun Woo chỉ bày tỏ sự tiếc nuối khi cái thể chất may mắn đó đã biến mất, rồi chấp nhận và dễ dàng bỏ qua.

Sau đó, cả bốn người họ đều giữ im lặng, chăm chú đi về phía trước vì sợ lỡ lời.

Không lâu sau, đường ray đi qua bãi biển và dẫn vào con đường rừng. 

Nhờ những cây cối rậm rạp xung quanh, nhiệt độ cảm nhận được thấp hơn trước.

Khi mọi người đang bước đi với vẻ mặt tươi tỉnh hơn, anh đột nhiên dừng lại.

"....."

"Anh?"

"Cái kia."

Seok Jae lặng lẽ gật đầu về phía trước, ánh mắt của mọi người đều hướng về phía đấy.

Vượt qua khúc cua của đường ray, một cấu trúc cao ngất ngưởng hiện ra. 

Một hàng rào phòng thủ khổng lồ được tạo thành từ hàng rào dây thép gai nhọn, song sắt và các container.

"Hàng rào chắn."

Đó chính là hàng rào chắn quân sự.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo