Ngay Cả Zombie Cũng Theo Đuổi Thần Tượng - Chương 147

Editor: HThanh.             

Có vẻ như vẫn chưa thể tin rằng cuối cùng cũng đã đến được nơi mình nhắm tới từ lâu, Jun Woo và Kyeong Ho đứng sững người trong sự ngỡ ngàng. 

Chỉ khi nghe thấy tiếng thì thầm của Moo Young, họ mới thực sự tin vào điều đó và bật lên tiếng reo hò vui sướng.  

"Điên thật! Chúng ta thực sự đã tới nơi rồi!"  

"Ha... cuối cùng cũng tới."  

Hai người không giấu nổi niềm xúc động, nở những nụ cười rạng rỡ rồi lao về phía đường ray còn sót lại. 

Nhưng chỉ mới được vài bước, Seok Jae đã gọi họ dừng lại.  

"Khoan đã."

"Dạ?"  

"Sao thế ạ?"  

Chỉ một câu nói đó thôi, cả hai đã dừng lại ngay lập tức như những chú chó được huấn luyện bài bản và nhìn về phía anh. 

Dù không chạy theo cùng nhưng cậu cũng đang rất vui mừng, nên cậu không hiểu tại sao anh lại ngăn cản nên nghiêng đầu thắc mắc.  

"Anh, sao thế ạ?"  

"Tới đây đã."  

Anh vẫy tay ra hiệu cho ba người đang ngơ ngác tiến lại phía mình, hành động đột ngột của anh khiến mọi người đều bối rối. 

Nhưng có lẽ nhờ kinh nghiệm thời gian qua, hay vì đã quen với tính cách của anh, không một ai lên tiếng phản đối.  

"Nghe kỹ đây, từ giờ phải di chuyển thật cẩn thận."  

Khi ba người xúm xít bên cạnh, anh nhanh chóng liếc nhìn xung quanh như đang tìm kiếm thứ gì đó rồi nói.  

"Nếu sơ sẩy dù chỉ một chút thôi, chúng ta có thể bị bắn chết ngay lập tức đấy."  

"Cái gì?!"

Khi Jun Woo kinh hãi hỏi lại bằng giọng lớn vì những lời gây sốc, Seok Jae nhanh chóng bịt miệng cậu nhóc. 

Tốc độ nhanh đến mức mọi người trừ anh, đều giật mình tưởng rằng một vụ bạo lực vừa xảy ra.

"Yên lặng."

Jun Woo với mũi và miệng bị che khuất bởi bàn tay to lớn, run rẩy gật đầu lia lịa với khuôn mặt hơi tái đi trước lời cảnh báo trầm thấp.

Trước phản ứng ngoan ngoãn của cậu nhóc, anh bỏ tay ra nhưng dường như không tin tưởng lắm nên thở dài.

"Không được rồi, chúng ta vào rừng trước đã."

"Vâng? Tại, tại sao ạ?"

"Chuyện đó anh sẽ nói sau, nhanh lên."

Đột nhiên đi vòng đường khi điểm đến đã ở ngay trước mắt, trên khuôn mặt mọi người tràn ngập sự bất an thay vì niềm vui.

Mặc dù anh chỉ nói ‘nếu không cẩn thận’, nhưng từ 'bắn chết' đối lập hoàn toàn với 'giải cứu' đã thốt ra từ miệng anh. 

Hơn nữa, việc sử dụng đường rừng cho thấy ý định không muốn bị phát hiện. 

Chắc chắn không có ai ở đây lại không hiểu ý nghĩa đó.

===

Họ len lỏi vào khu rừng bao quanh đường ray, nép mình dưới những tán cây và di chuyển thận trọng về phía rào chắn. 

Seok Jae liên tục quan sát xung quanh trong khi dẫn đường.  

'Có vẻ không có camera giám sát hướng về phía rừng. Cũng phải thôi, từ đoạn ray lúc nãy cũng không thấy bóng dáng camera nào.'  

Rào chắn có lẽ được dựng lên vội vàng, nên họ không có đủ thời gian lắp đặt hệ thống giám sát toàn bộ khu vực. 

Có lẽ thời gian đó họ dồn vào việc củng cố hệ thống phòng thủ.  

'Nhờ vậy mà đến gần rào chắn khá dễ dàng... nhưng vào bên trong mới là vấn đề.'  

Anh cũng có một chút niềm tin, nhưng không có bằng chứng cụ thể nào để chắc chắn. 

Tình huống này không khác gì một canh bạc dựa vào may rủi.  

'Nếu thua cuộc, nhẹ thì bị bắn, nặng thì mất mạng.'  

Seok Jae liếc nhìn xung quanh, nhanh chóng tính toán các kịch bản có lợi nhất.  

Trong khi anh chìm đắm trong suy nghĩ, ba người còn lại chìm vào im lặng nghẹt thở.  

"....."  

"......."  

"....Ưm."  

À, thực ra chỉ có một người là đang dò xét tình hình. 

Kể từ khi nghe anh giải thích trong rừng, Kyeong Ho và Jun Woo đang cố nén cảm giác muốn hét lên hoặc chửi rủa, đến mức không còn tâm trí để quan tâm xung quanh yên tĩnh hay không.  

'Nếu lao ra bất cẩn, bọn lính có thể nhầm chúng ta là zombie và bắn chết. Hơn nữa... chính phủ có thể không chấp nhận tiếp nhận người sống sót. Không, nếu chỉ từ chối thì còn may.'  

Họ đã biết từ lâu rằng chính phủ không tích cực cứu hộ, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới khả năng họ sẵn sàng nhắm súng vào những người sống sót dù đã vượt qua bao hiểm nguy để tìm đến đây.  

Dù chỉ là giả thuyết, nhưng nghe quá hợp lý khiến cả hai bị sốc và cảm thấy bị phản bội, đầu óc rối bời.  

'Ủa... làm sao bây giờ?'

Moo Young cũng bị sốc khi nhận ra chính phủ có thể đưa ra những lựa chọn vô nhân đạo, nhưng cậu vẫn ổn hơn những người khác và có thể lo lắng được.

Dù đã chết đi sống lại một lần, nhưng nhờ đó cậu ít bị zombie đe dọa hơn. 

Đặc điểm đó tuy đặc biệt, nhưng phần lớn là do niềm hạnh phúc của mối tình đầu, cảm giác rằng nếu ở bên Seok Jae, cậu có thể vượt qua mọi khó khăn.

"Khụ."

Moo Young đang suy tư khẽ hắng giọng. 

Cậu chỉ định thu hút sự chú ý của hai người kia, nhưng Seok Jae dường như đang chìm sâu trong suy nghĩ, cũng nhìn về phía mình khiến cậu giật mình.

"Em có chuyện muốn nói sao?"

Khi ánh mắt họ chạm nhau, cậu phản ứng như thể vừa nhìn thấy thứ gì đó không nên thấy, anh nhướn mày và mở lời thay vì cậu chỉ đang mấp máy môi.

"Dạ? Vâng, vâng. Có, có ạ."

Moo Young không bỏ lỡ cơ hội đó. 

Cậu cảm thấy một trách nhiệm không tên rằng chỉ có mình mới có thể làm thay đổi bầu không khí này trước khi họ đến rào chắn.

"Chỉ là. Lỡ, lỡ mà, nếu họ không cho chúng ta vào rào chắn thì sao ạ?"

Ba người nhìn chằm chằm vào cậu, người đã khơi ra chủ đề mà họ cố tình né tránh.

Khi nhận những ánh mắt đó, cậu cảm thấy nặng trĩu vì nghĩ rằng lời nói của mình có thể ảnh hưởng đến tâm trạng của họ. 

Dù vậy, cậu vẫn lấy hết can đảm, khó khăn lắm mới thốt ra lời.

"Hay, hay là mình tìm một lối đi phụ khác thì sao ạ?"

Ngay khi nghe đề xuất bất ngờ đó, Seok Jae phải cố gắng hết sức để kìm nén tiếng cười. 

Một lựa chọn nguy hiểm, nếu bị phát hiện thì có thể bị bắn chết ngay lập tức mà không có cơ hội trốn thoát. 

Anh nghĩ thật không ngờ một người nhát gan đến mức giật mình chỉ vì ánh mắt của mình lại có thể nghĩ ra điều đó.

'Thật sự, không biết em ấy nhút nhát hay to gan nữa. Hay là không biết sự nguy hiểm nhỉ….'

Seok Jae thở dài trong lòng, nhưng bề ngoài vẫn tỏ ra bình tĩnh hỏi.

"Em nghĩ là ở đâu?"

"Dạ? À, ừm... cống, cống rãnh chẳng hạn?"

"Cống rãnh sao…."

"Đúng, đúng là hơi kỳ đúng không? Em chỉ nói đại thôi—"

Cậu cứ buột miệng nói đại những gì mình nghĩ ra, không ngờ anh lại nghiêm túc suy nghĩ, Moo Young bối rối vội vàng biện minh. 

Sau đó, Seok Jae khẽ lắc đầu.

"Không, không tệ đâu. Ít nhất là nếu chúng ta không bị lạc. Ước gì có thể kiếm được tấm bản đồ nào đó."  

Sau khi anh lẩm bẩm một mình về những nơi có thể tìm thấy bản đồ, Kyeong Ho và Jun Woo vốn đang im lặng lắng nghe, lần đầu tiên mở miệng kể từ khi vào rừng.  

"....Đúng vậy, không nhất thiết phải đi qua đây."  

"Phải rồi, thật buồn cười nếu bỏ cuộc chỉ vì không thể vào được dù đã đến tận nơi."  

"Hả? Gì cơ?"  

Đúng là anh định động viên rằng đây không phải con đường duy nhất. 

Nhưng cách nói của anh không đủ chắc chắn và đáng tin cậy như cậu nghĩ, nên cậu đang tự trách mình vì đã làm hỏng chuyện. 

Thế nhưng, hai người kia lại lấy lại tinh thần.  

'Có phải vì anh ấy nói rằng đó không phải ý tưởng tồi không? Thay đổi bầu không khí ngay lập tức, đúng là đáng kinh ngạc….'

Trong khi Moo Young thán phục khả năng của Seok Jae, thì anh lại đang nghĩ về cậu.  

'Tài năng tìm ra điều tốt nhất trong tình huống tồi tệ nhất của em ấy thật sự đáng kinh ngạc, chỉ trừ khi em ấy nghĩ ra giải pháp liều lĩnh mạng sống của mình.'  

May mắn thay, tình cảm mà họ dành cho nhau nghĩ rằng đối phương thật tuyệt vời chỉ diễn ra trong lòng, nên Kyeong Ho và Jun Woo có thể tập trung suy nghĩ về kế hoạch dự phòng nếu kế hoạch hiện tại thất bại.  

Với suy nghĩ rằng ngay cả khi đây không phải là lựa chọn cuối cùng thì vẫn chưa phải kết thúc, bọn nhóc lấy lại tinh thần và không khí trở nên nhẹ nhõm hơn. 

Cả bốn người tiếp tục đi theo con đường còn lại. 

Vì khoảng cách không xa nên chỉ vài phút sau, họ đã đến được độ cao có thể nhìn thấy toàn bộ rào chắn.  

Một khoảng lặng trôi qua khi họ choáng ngợp trước vẻ ngoài kiên cố và hùng vĩ hơn nhiều so với những gì quan sát được từ đường ray. 

Đúng lúc đó, từ phía trong rào chắn, một cỗ máy bay lên không nhỏ hơn trực thăng nhưng vẫn đủ lớn cất cánh.  

"Cúi xuống."

Ngay khi phát hiện, Seok Jae vòng tay qua vai Moo Young, đặt tay lên đầu hai người còn lại và nhanh chóng kéo họ ngồi xuống. 

Với một lực duy nhất, anh khiến ba người đồng thời cúi người, rồi thì thầm khi nhìn vật thể bay vút qua không trung.  

"....Drone?"

Chiếc máy bay không người lái bay lên với tiếng vo ve, dường như không nhìn thấy họ đang ẩn mình giữa những cái cây và bay thẳng qua phía trên. 

Bên dưới, nó treo lủng lẳng một thứ gì đó to bằng chính thân mình.

"Cái đó có phải là vật phẩm cứu hộ không...?"

Kyeong Ho đã bị Seok Jae ấn đầu xuống, cố gắng ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm vào chiếc máy bay không người lái rồi thì thầm, giọng cậu nhóc hơi run lên vì hy vọng.

"Chắc là tin tức nói họ đang giúp đỡ những người sống sót là thật!"

Jun Woo cũng phấn khích nói, dường như cũng đã nhìn thấy chiếc máy bay không người lái.

Nhưng Seok Jae không vội vui mừng, anh nhìn về hướng chiếc máy bay không người lái biến mất với ánh mắt nghi ngờ, rồi quay đầu về phía hàng rào chắn.

'....Thật sự có ý định cứu hộ sao?'

 
Bình luận
ankscrazievermakiel
ankscrazievermakielChương 147
Lạc quan quá=))) Chính phủ đã phong tỏa và che giấu, còn có ý định lấp liếm mọi chuyện bằng cách khử luôn thì sao mà dễ dàng giải cứu được
Trả lời·24/07/2025
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo