Editor: HThanh.
Tiếng súng nổ bị kìm nén tan biến trong chốc lát, như bị sóng cuốn đi mà không một tiếng vọng.
Ngay sau đó, hình dáng Seok Jae vốn đứng vững chãi bỗng chao đảo rồi đổ gục xuống.
Ba người chứng kiến toàn bộ khung cảnh kinh hoàng bất ngờ không một lời cảnh báo đã há hốc mồm, nuốt trọn hơi thở nghẹn lại.
Còn Seok Jae….
'Đm, đau quá.'
Anh quỳ một gối, nghiến răng nuốt trọn lời chửi thề sắp bật ra.
Không biết viên đạn đã trượt qua hay ghim vào da thịt, nhưng cơn đau như lửa đốt lan khắp nơi.
Khi anh ôm lấy hông, máu đỏ thẫm ồ ạt tuôn xuống đất.
'Chúng nó lại ra tay kiểu này à?'
Anh tưởng ít nhất chúng cũng sẽ có cảnh báo.
Việc nhìn thấy drone khiến anh lơ là, nhưng không phải vì tin vào lương tâm hay đạo đức của chúng.
'Ở đây toàn lũ óc chó chăng?'
Anh nghĩ nếu mùi máu lan đến trước rào chắn, chúng sẽ khó xử.
Vì vậy, khi thấy những vệt máu đỏ sẫm quanh rào chắn, anh vẫn nghĩ đó là máu zombie nên không dừng lại.
Nhưng có vẻ lũ lính ở đây là một đám ngu ngốc không thể tính toán trước được chừng ấy.
Việc để máu người vấy bẩn quanh rào chắn chỉ khiến mức độ nguy hiểm tăng lên.
'Hay chúng định dụ zombie đi nơi khác?'
Suy nghĩ đến đó, Seok Jae thở dốc, hơi thở ngày càng khó nhọc, buộc phải ngừng suy nghĩ.
Vì giờ không phải lúc quan tâm chuyện đó.
'Phải quay lại với Moo Young... hay chạy ngay bây giờ?'
Khả năng lũ kia không bắn khi anh chạy vào rừng là bao nhiêu?
Anh có chạy được không?
Dù có chạy thoát, với tình trạng này, anh cũng khó sống nổi….
'Chúng nó đã nhìn rõ mặt mình chưa? Tưởng chúng đã có biện pháp gì rồi, hóa ra nhầm à. Chết tiệt.'
Thình thịch—
Có lẽ do cố gắng suy nghĩ khi đầu óc không minh mẫn.
Tầm nhìn mờ dần, tim đập nhanh hơn.
Mỗi nhịp đập như có thứ gì đó đè nặng khiến mồ hôi lạnh túa ra.
Trong lúc đó, một âm thanh mờ nhạt vọng vào tai anh….
[Gì... gì vậy!!!]
Đó là một giọng nói pha lẫn tiếng máy móc.
'Tiếng bộ đàm?'
Những tiếng la hét như tiếng thét thất thanh vang lên rời rạc nhưng không thể hiểu được ý nghĩa.
Anh cắn lưỡi để lấy lại tỉnh táo, tầm nhìn trở nên rõ ràng hơn một chút.
Thế rồi, cảnh tượng những người lính hiện ra.
Họ vẫn đang chĩa súng về phía anh, nhưng đã rời mắt khỏi tầm ngắm phía trên báng súng.
Hơn nữa, một trong những khe hở nơi lính bắn tỉa đóng quân đã trống rỗng, và một người lính bị nắm cổ áo xuất hiện bên trong.
"Thằng khốn này! Mày đang làm cái quái gì vậy!"
"Ơ, đằng nào chả bảo bắn!"
"Tao đã nói đó không phải là việc chúng ta quyết định mà!"
Rõ ràng là có chuyện gì đó đã xảy ra.
Seok Jae đã hoãn việc chạy trốn.
Anh nghĩ rằng vấn đề của họ ít nhất sẽ không gây hại cho mình.
Anh tập trung toàn bộ giác quan để lắng nghe cuộc đối thoại của họ, linh cảm rằng ván cược của mình đã không thất bại.
"Nên tôi mới làm vậy! Không phải Hạ sĩ quan, tại sao tôi phải nhận lệnh từ những tên khốn đó!"
"Vì cấp trên bảo thế! Dù cấp trên có bảo nghe lệnh súc vật thì cũng phải làm theo, thằng khốn!"
"Tôi thà nghe lời súc vật còn hơn! Hạ sĩ quan cũng biết bọn khốn đó coi thường chúng tôi mà!"
"Điều đó quan trọng sao?!"
Kéo lê chút tỉnh táo còn sót lại để nghe tiếng la hét của họ, một người đàn ông to lớn mặc quân phục chiến thuật màu tối đẩy người đàn ông được gọi là Hạ sĩ quan và nắm chặt cổ người lính.
「Chết tiệt, mày đang làm cái quái gì vậy?!」
"Khụ khụ."
「Ai bảo mày bóp cò?!」
"Này! Bình tĩnh lại và bỏ cái này ra đã rồi nói!"
Seok Jae thoáng thả lỏng tinh thần khi thấy giọng Anh và trang phục không phải quân phục Hàn Quốc, rồi ngay lập tức nhắm chặt mắt vì đầu óc quay cuồng.
Và khi anh khó khăn mở mắt trở lại.
"Anh!! Anh Seok Jae!"
Anh nghe thấy tiếng kêu thảm thiết gọi mình.
Cố gắng quay cái đầu khó nhúc nhích, anh thấy Moo Young đang lăn xuống từ trên núi, và hai người kia đang theo sau cậu.
"Anh ơi, anh không sao chứ?"
"Làm sao đây. Anh ấy, anh ấy chảy nhiều máu quá!"
"Anh Seok Jae! Tỉnh lại đi!"
Họ lao đến trong chớp mắt, dường như không nhìn thấy vô số khẩu súng đang chĩa về phía mình và kiểm tra tình trạng của anh.
Trước sự liều lĩnh của ba người, một tiếng thở dài xen lẫn tiếng cười bật ra.
"Ha ha....ức"
"Anh ơi, giờ này mà anh còn cười được sao?! Thôi, mau cõng anh lên đi."
"Em, hộc, em, giờ này, không cõng được anh đâu."
Seok Jae tựa trán ướt đẫm mồ hôi lên lưng Moo Young đang ngồi xổm trước mặt mình mà nói.
Nghe thấy lời thì thầm đó, cậu nghĩ đến việc muốn bị zombie cắn lại ngay lập tức, rồi vội vàng nhìn lũ trẻ.
"Các em ơi! Phải đưa anh ấy đi nên mỗi đứa nắm một cánh tay hoặc một chân—"
"Không, khụ... không sao đâu, cứ đứng yên đi."
"Anh nói gì vậy!"
"Anh Seok Jae! Anh không được bỏ cuộc!"
Thực ra, anh đã buông lỏng sức lực và nói ra những lời đó vì anh biết có vài ánh mắt không rời khỏi mình kể từ khi tên anh được gọi.
Nhưng không ngờ lời đó lại bị hiểu theo nghĩa xấu, cả ba người ngay lập tức kêu lên bằng giọng đầy lo lắng.
"Anh, anh đã nói với em là có chỗ dựa rồi, còn bảo em đừng lo lắng, vậy mà bây giờ lại thế này..."
Thậm chí cậu gần như nức nở, trách móc anh.
Dù cậu đang quay lưng lại nên không nhìn thấy mặt, nhưng chắc chắn khuôn mặt của em ấy đang méo mó như một cái bánh bao bị nhàu nát.
'Muốn được nhìn thấy tận mắt ghê….'
Vào thời điểm đó, một cảnh bi kịch đang diễn ra, chỉ thiếu một người.
Trong khi đó, bên trong rào chắn, một bầu không khí lạnh lẽo và sát khí bao trùm, khác hẳn bên ngoài.
「Nếu mày làm hỏng nhiệm vụ này vì mày thì sao?」
"Khụ... khụ!"
"Này! Thật sự sẽ chết đó! Buông ra đi!"
「Vậy thì, ngay lập khắc tao sẽ bắn một viên đạn vào cái đầu vô dụng của mày.」
Người đàn ông tóc vàng gầm gừ nói, không hề nhúc nhích dù Hạ sĩ quan bên cạnh đang cố kéo tay hắn ta ra, vẫn tiếp tục gây áp lực và đe dọa lính bắn tỉa.
Ngay khi dứt lời, hắn ta ném lính bắn tỉa ra rồi ra lệnh cho những người xung quanh.
「Mang dây thừng đến ngay! Chuẩn bị bộ dụng cụ cấp cứu nữa!」
"Khụ khụ... tên, tên đó, nói, nói cái gì vậy! Vừa nãy cũng vậy, giờ cũng, có phải hắn chửi thề không?!"
Người lính bắn tỉa mặt tái mét, trong lúc đó vẫn cố giữ thể diện mà la hét, Hạ sĩ quan nhìn hắn ta một cách đáng thương rồi giáng một đòn mạnh vào đầu.
"Ách!"
"Thằng ngu này, giờ này mày còn quan tâm chuyện đó sao? Mày chỉ cần biết là mày đang gặp rắc rối lớn thôi."
"Dạ, dạ?"
Hắn ta vì bị bóp cổ nên không nhận ra tình hình bên ngoài đang diễn ra, lại thêm không hiểu lời người đàn ông tóc vàng nói nên không nhận thức được hành động của mình, ngơ ngác nhìn xung quanh.
Từ đồng đội cho đến những người cấp dưới đều nhìn hắn ta bằng ánh mắt vừa thương hại vừa khinh bỉ.
===
"Anh ơi, anh ơi. Chúng ta còn có thuốc và băng gạc mà. Anh, anh có thể sống được mà."
"Đúng vậy. Anh ơi, nếu cần, chúng em sẽ đến bệnh viện lấy cả bịch máu nữa. Cho nên mau lên—"
"Anh Moo Young, Jun Woo."
Moo Young và Jun Woo đang cố gắng hết sức để Seok Jae có hy vọng, thì Kyeong Ho bên cạnh gọi hai người bằng giọng căng thẳng.
Cậu hiểu rằng đó là lời giục giã, hít hít cái mũi đỏ hoe vì khóc rồi nói với Jun Woo.
"Ơ, ơ? À, đúng rồi. Mau đi thôi. Jun Woo, mau giơ tay phải lên đi. Kyeong Ho, em giữ chân."
"Vâng, anh."
"Không phải ạ, hình như chúng ta cần nhìn đằng kia."
"Gì cơ?"
Kyeong Ho lắc đầu, dứt khoát khiến ánh mắt của hai người rời khỏi Seok Jae.
Đã cấp bách lắm rồi mà tại sao?
Phản xạ quay đầu lại vì khó hiểu, cậu thấy Kyeong Ho đang nhìn chằm chằm vào khoảng không.
Theo ánh mắt cậu nhóc, năm người đàn ông vạm vỡ đang trượt xuống bằng dây thừng.
Họ mặc quân phục chiến thuật màu kaki đậm, không phải bộ quân phục màu xanh lục quen thuộc và cầm súng.
Với những động tác dứt khoát được huấn luyện, họ lướt ra khỏi hàng rào chắn và tiến đến trước mặt bốn người.
Sự tiếp cận của năm người đàn ông có vũ trang không thể không gây áp lực.
Dù họ không nói một lời nào, nhưng bản năng đã mách bảo cậu rằng họ muốn gì đó từ Seok Jae, Moo Young liền quay lưng lại, ôm chặt anh vào lòng như một chú chó con đang bảo vệ con mình.
"C, các người là ai?"
「Chúng tôi cần xác nhận danh tính, tránh ra!」
"Dạ, dạ?"
Người đàn ông tóc vàng tiến lên và nói.
Dù nhìn là biết người nước ngoài, nhưng cậu bị bất ngờ khi tiếng Anh tuôn ra như thác lũ nên cậu cứng đờ người.
Thấy vậy, người đàn ông thở dài nhìn lên trời với vẻ chán nản rồi nói bằng giọng bực bội.
"Hừ... tránh ra đi."
Bốp!
Và hắn ta đá vào hông Moo Young đang ôm Seok Jae trong lòng, khiến cậu và anh ngã ra.
( đm gần kết rồi mà ;-;;; ).