Editor: HThanh.
Moo Young đang mất cảnh giác, bị đá thẳng vào vùng xương sườn.
"Hự."
Với cú va chạm mạnh, cậu mất thăng bằng ngã xuống và trượt khỏi vòng tay anh, để mất Seok Jae.
Rầm.
Chỉ một cú đá, hai người đã nằm gục trên mặt đất một cách thảm hại.
Kyeong Ho và Jun Woo sững sờ trước hành động bạo lực tàn nhẫn đột ngột, vội vã chạy đến bên cậu đang nằm dài trên đất.
"Anh Moo Young!"
"Anh! Anh không sao chứ?!"
"Ưm..."
Cậu không thể trả lời tử tế vì cơn đau dữ dội từ xương sườn, chỉ ôm chặt chỗ bị đá và co người lại.
Mỗi khi thở, hông cậu lại nhói lên như bị dùi đâm khiến cơ thể cậu run rẩy từng nhịp.
'Anh, anh ấy đâu rồi?'
Nhưng cũng chỉ trong chốc lát.
Dù trong tình huống đau đớn đến mức mồ hôi lạnh thấm đẫm áo chỉ trong tích tắc, cậu vẫn nhận ra vòng tay trống rỗng của mình và đảo mắt tìm anh.
"....."
Cậu cau mày với tầm nhìn mờ ảo, rồi thấy anh đang nằm gục cách đó một chút.
Và cả vũng máu đỏ đang loang lổ dưới người anh nữa.
"....Anh Seok Jae?"
"....."
Cậu gọi anh bằng giọng run rẩy nhưng không có tiếng động nào vọng lại.
Ngay cả một tiếng rên rỉ nhỏ cũng không có.
Vừa nãy anh ấy vẫn còn tỉnh táo mà.
Có phải anh ấy đã bất tỉnh do cú ngã xuống sàn không? Hay là….
"Không, không được. Không được..."
Một suy nghĩ kinh hoàng hiện lên, khuôn mặt Seok Jae bỗng nhiên trông vô hồn như chính Moo Young đã chết trong quá khứ.
"Anh ơi, anh không sao chứ?"
"Anh Moo Young!"
Cậu cuống quýt tháo chiếc túi đang đeo trên lưng, đổ đồ đạc ra sàn.
Dường như không nghe thấy giọng của hai đứa trẻ đang lo lắng cho mình, cậu lục lọi giữa vô số đồ vật bằng những cử chỉ tuyệt vọng, mặc kệ đầu ngón tay bị xi măng trên mặt đất cứa nát.
'Cầm, cầm máu... phải cầm máu.'
Trong đầu cậu chỉ còn lại duy nhất suy nghĩ đó.
Trong lúc đó, những người đàn ông có vũ trang tiếp cận anh.
Dù thấy máu loang trên sàn, họ không hề do dự.
Chỉ đơn giản là ước lượng số lượng.
Một người đàn ông bên cạnh người đàn ông tóc vàng ngồi xuống, vén áo anh lên để kiểm tra vết thương.
「Bị trúng vào bụng bên phải. Đạn được cho là đã dừng lại trong khoang bụng mà không xuyên thủng. Chảy máu ngoài không nhiều, nhưng có vẻ như chảy máu đang diễn ra bên trong khoang bụng.」
"Mẹ…."
Ý thức của Seok Jae bị gián đoạn một lát, quay trở lại khi bàn tay chạm vào vùng vết thương, anh nhíu mày.
"Ư, đừng động vào. Đồ biến thái, hộc, lũ khốn... Kang Moo Young... đâu rồi."
Khuôn mặt anh trông dữ tợn như thể sắp hất tay người khác ra, nhưng vì không còn sức để cử động, tay chân anh chỉ khẽ co giật.
Một trong những người có vũ trang đứng phía sau khẽ huýt sáo khi nhìn thấy anh.
「Hình như chưa hoàn toàn mất ý thức. Là người bình thường mà sức chịu đựng khá ghê đấy.」
「Không tệ lắm.」
Người đàn ông tóc vàng, thấy tình hình thuận lợi hơn mình nghĩ nên trở nên thoải mái hơn, ngồi xổm xuống trước mặt anh.
「Mang ảnh đây xem nào. Có phải tên này không?」
「Có vẻ đúng ạ. Tên mà bọn họ gọi, màu mắt và màu tóc đều khớp. Với lại, khuôn mặt như thế này cũng hiếm.」
「Đúng vậy. Quả thực là vậy.」
Người đàn ông tóc vàng nắm lấy má anh bằng một tay, xoay qua xoay lại rồi hỏi, người đồng đội bên cạnh liền lấy ra một thiết bị cầm tay, bật ảnh lên cho hắn ta xem.
「Vậy thì đưa về. Bắt lấy.」
「Vậy những người sống sót đi cùng thì sao?」
Người đàn ông đứng dậy nói, người đồng đội vừa cho xem ảnh liền hỏi.
Người đàn ông tóc vàng nhíu mày như thể đang hỏi một câu vô nghĩa.
「Chúng ta còn nhận tiền cho việc đó nữa sao?」
「Rõ.」
Người đồng đội gật đầu, tùy tiện vẫy tay trong không khí.
Ngay lập tức, hai trong số những người có vũ trang đứng xa nhất chạy đến, nắm lấy hai cánh tay của Seok Jae, kéo anh dậy.
Đúng lúc đó.
Xẹt xẹt—
"Các, các người! Bỏ, bỏ tay ra ngay! Các người định đưa anh ấy đi đâu!"
Moo Young cầm súng điện, đe dọa họ.
Thực ra, khi cậu tìm thấy băng gạc và ngẩng đầu lên, cậu đã thấy năm người đàn ông đứng cạnh Seok Jae và định lao tới ngay lập tức.
Cậu đã dừng lại ngay tại chỗ vì hy vọng rằng họ có thể giúp đỡ khi thấy họ có vẻ đang kiểm tra vết thương của anh.
Dù họ là những kẻ đã đá cậu, nhưng nếu họ giúp đỡ anh, cậu có thể nhẫn nhịn điều đó cả triệu lần cũng được.
Tuy nhiên, từ hành động huýt sáo khi nhìn thấy người bị thương, cho đến việc thô bạo chạm vào mặt rồi dùng thiết bị giống điện thoại để nói chuyện.
Đó là những hành động quá xa vời so với việc đối xử với một bệnh nhân.
Họ hoàn toàn không có sự tôn trọng nào đối với con người, giống như đang xử lý một món hàng tốt vậy.
'Họ định đưa anh ấy đi đâu và làm gì? Chẳng lẽ, chẳng lẽ họ định làm thí nghiệm gì đó sao?'
Đúng vậy, nếu họ định cứu giúp, họ đã không bắn súng ngay từ đầu.
Hoặc ít nhất là mang theo đồ dùng y tế để chữa trị.
Nhưng nhìn xem, tất cả những gì họ mang theo chỉ là súng và cái máy kỳ lạ kia thôi sao.
'Đến đón người bị trúng đạn mà ngay cả hộp sơ cứu hay thứ gì tương tự cũng không thấy.'
Cuối cùng, Moo Young đi đến kết luận rằng họ rất nguy hiểm, và để ngăn chặn trước khi quá muộn, cậu bắt đầu bước đi.
Cậu vấp phải một khẩu súng điện mà không biết đã nhét vào chân từ khi nào, vội vàng nhặt lên.
"Tránh xa anh ấy ra ngay!"
Khóe mắt đỏ hoe vì đau đớn do bị đá, và bàn tay run rẩy vì xương sườn nhức nhối.
Dáng vẻ đó hoàn toàn không đủ để trông đe dọa.
Moo Young cũng biết rằng mình không thể đánh bại năm người đàn ông vạm vỡ.
Nhưng dù vậy, cậu không thể chỉ đứng yên.
"Đúng, đúng vậy! Tránh ra!"
"Buông anh Seok Jae ra! ...ra đi!"
Và dường như cảm nhận được điều gì đó từ dáng vẻ của cậu, Jun Woo và Kyeong Ho cũng nhặt mỗi người một vũ khí và đối đầu.
Người lính đã huýt sáo khi thấy những người bình thường có vẻ ngoài trẻ con tụm lại đe dọa mình hỏi người đàn ông tóc vàng.
「Họ bảo thế. Chúng ta nên làm gì?」
「Mặc kệ chúng. Những kẻ còn tỉnh táo thì chỉ biết đe dọa thôi.」
Chắc chắn, những người có cuộc sống bình thường sẽ không dễ dàng làm hại người khác.
Đặc biệt là những người có tính cách tốt bụng, sẵn sàng ra mặt cứu bạn bè dù biết mình bất lợi.
Tuy nhiên, có một điều họ đã sai.
Ba người này đã trải qua nhiều kinh nghiệm xa rời với cuộc sống bình thường, và đã tích lũy được đủ dũng khí để cầm vũ khí có khả năng gây chết người và tấn công nếu cần thiết.
Hơn nữa, nếu sự an toàn của người mình yêu thương đang bị đe dọa, họ sẽ cảm thấy do dự là một điều xa xỉ.
「Ư, cái gì vậy!」
「Là nước mà?」
Thấy họ không có ý định buông Seok Jae ra, Moo Young liền hất thẳng chai nước vào người họ.
Khi nước được thêm vào súng điện, nó có sức công phá có thể tấn công nhiều người cùng lúc.
"Tôi đã bảo buông ra rồi mà!"
Rẹt!
Moo Young lao thẳng vào.
「Tsk, phiền phức.」
Nhưng dù có vũ khí đe dọa đến mấy, một người không có tài năng chiến đấu cũng không thể thắng được người sống chết bằng nghề chiến đấu.
Rầm!
Cú đá của người đàn ông tóc vàng trúng thẳng vào ngực cậu.
"Khụ!"
Cơn đau dữ dội lan khắp phần thân trên.
Khác với lúc nãy, khi vẫn có thể thở nông, bây giờ dù có cố gắng hít thở đến mấy, không khí cũng không vào được.
Cổ họng tự động thắt lại, và phổi ngày càng trống rỗng.
Khuôn mặt Moo Young tái nhợt rồi đột nhiên tai cậu ù đi, đồng thời mắt cậu trắng xóa.
Và một lát sau, cậu khuỵu gối, ngã ngửa ra sau.
"Anh Moo Young! Tỉnh lại đi!"
"Anh, thở, thở đi! Anh! Anh không được chết!"
"Jun Woo khoan đã! Đừng lắc đầu! Có thể bị chấn động não đấy!"
Kyeong Ho và Jun Woo, những người định lao vào tấn công những người đàn ông theo cậu, ngay lập tức đổi hướng khi thấy Moo Young bất tỉnh, đầu đập xuống đất.
「Đi thôi.」
Dù đáng lẽ phải thương cảm trước dáng vẻ vội vàng của họ, nhưng người đàn ông tóc vàng lại quay người về phía hàng rào chắn với khuôn mặt vô cảm.
Khoảnh khắc đó, một tiếng hét chói tai vang lên từ phía sau lưng hắn ta.
「Á! Ta, tay tao...!」
「Lại gì nữa?」
Ý thức đang lờ mờ của Seok Jae bỗng bừng tỉnh khi nghe tiếng rên rỉ của Moo Young và tiếng hét của lũ trẻ.
Và trước khi hoàn toàn hiểu rõ tình hình, anh nhanh chóng nhận ra rằng họ đã làm hại cậu, liền rút con dao bấm giấu ở thắt lưng ra.
「Thằng điên này có dao!」
"Cái đồ, hộc, khốn kiếp, bây giờ, mày dám—khụ."
Anh cắt cổ tay một đồng đội đang giữ mình, rồi đâm vào cánh tay của tên khác, thoát khỏi tay chúng rồi lảo đảo lùi lại.
Và sự hỗn loạn đó cũng vọng đến cậu vẫn còn chút ý thức mờ mịt.
'May quá. Anh, anh ấy đã tỉnh rồi...'
Ngay khi nhận ra anh còn đủ sức để cử động, một cảm giác nhẹ nhõm lan khắp lòng.
Đồng thời, ý thức của cậu hoàn toàn mất đi.
===
Màn đêm buông xuống.
Từ lúc nào không hay, Moo Young cứ mãi chìm trong bóng tối vô định.
Cố mở mắt nhưng không được, cố đứng dậy nhưng cơ thể không nhúc nhích.
Cậu cứ lơ lửng trong không gian tối tăm như thể rơi vào biển sâu u tối.
Nhưng cậu không hề sợ hãi hay buồn chán.
Một phần là nhờ cảm giác mềm mại chạm vào cơ thể mang lại sự thoải mái, nhưng phần lớn là nhờ hơi ấm và giọng nói thỉnh thoảng cảm nhận được từ bàn tay.
'Khi nào em mới dậy đây.'
'Ngủ lâu hơn người bị trúng đạn thì còn nói làm gì?'
'Anh chán lắm rồi. Nếu em không dậy ngay, anh sẽ hôn đấy.'
Sau câu nói cuối cùng, một vật mềm mại thật sự đã khẽ chạm vào môi rồi rời đi.
'Không phải hoàng tử nên không chịu tỉnh dậy à? Hay là anh phải mua đất, xây hẳn một đất nước để em tỉnh dậy?'
Tiếng cười bật ra khi nghe những lời tiếp theo, nhưng thực tế môi cậu không hề cử động.
Tuy nhiên, thời gian trôi qua, cậu dần cảm thấy như đang nổi lên từ biển sâu hướng về mặt nước, nên có thể đoán rằng 'à, mình sẽ tỉnh dậy thôi.'
Chẳng lẽ chỉ là do mệt mỏi tích tụ trong cơ thể?
Cứ với suy nghĩ đơn giản đó mà chờ đợi, đã khoảng bốn ngày trôi qua.
Đến khoảng rạng sáng, cậu có thể cử động ngón tay và ngón chân và sáng hôm đó, cậu có thể mở mắt.
Từ sáng đến tối, Seok Jae luôn ở bên cạnh cậu.
Dĩ nhiên, khi cậu mở mắt ra, anh cũng ở ngay đó.
Khi nhấc mí mắt nặng trĩu lên, có lẽ vì đã nhắm mắt quá lâu, khuôn mặt anh hiện ra mờ ảo trong tầm nhìn.
"...Anh...."
Khuôn mặt Seok Jae lúc cậu gọi tên anh bằng cái cổ khô khốc như hạn hán vậy.
Giống như một tín đồ vừa chứng kiến phép màu vậy, đến nỗi cậu không thở nổi.
Anh lập tức bấm nút gọi các nhân viên y tế đến, và sau một cuộc khám bệnh dài, cậu nhận được kết quả tốt là ‘tổng thể thì cơ thể yếu đi nhưng sẽ hồi phục nếu được nghỉ ngơi đầy đủ’.
"Anh, anh không sao chứ?"
Sau khi tiễn bác sĩ và y tá đi, cuối cùng chỉ còn lại hai người, Moo Young vui mừng nhìn Seok Jae, nghĩ rằng cuối cùng cũng có thể nói chuyện với anh về những điều chưa kịp nói.
Anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt rạng rỡ đó, kéo ghế lại ngồi xuống, do dự một lúc rồi mở lời.
"Anh đã bán em rồi."
"Dạ?"
( Hẻ??? ).