Nhân Vật Phản Diện Này Lại Mang Thai Con Của Alpha - Chương 45

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

Kang Ha Joon cảnh cáo một cách rất bình tĩnh rồi rời đi trước, đội ngũ luật sư đi theo anh.

Nam Goong Gil đã bị một người đàn ông đáng tuổi con trai mình chi phối, nhưng không thể tìm thấy bất kỳ dấu hiệu khó chịu nào trên người ông ta. Nếu có thì chỉ có thể là sự tò mò đã tăng lên nhiều hơn.

“Đưa thằng Nam Goong Hyuk đến đây.”

Vốn dĩ ông ta định gọi con trai đến vì nó không mở cửa hàng, nhưng bây giờ có thêm một việc nữa cần làm.

Kang Ha Joon về đến nhà, khác với bình thường, bầu không khí yên tĩnh khiến anh vô thức giảm bớt tiếng bước chân.

Anh đã đến gặp Nam Goong Gil nên về muộn. Kang Ha Joon nhìn quanh nhà, nghĩ rằng Eun Yul và Ha Neul chắc đã đến trước rồi thì bỗng phát hiện ra một vật thể màu đen lao ra và dừng lại.

“Suỵt.”

Là Ha Neul. Ha Neul đặt ngón trỏ lên môi và đảo đôi mắt to tròn sang một bên, chỉ vào phòng chơi.

“Bố đang ở kia ạ.”

Ha Neul giảm âm lượng xuống mức tối đa và thì thầm, Kang Ha Joon đoán được tình hình và hỏi.

“Ngủ à?”

“Miệng thì thức rồi. Mắt thì chưa ạ.”

Đó là có ý gì chứ.

Dù sao thì anh cũng nghe ra rằng cậu đang ngủ, Ha Neul kéo chiếc chăn trên ghế và đưa nó cho Kang Ha Joon cầm.

“Chú đắp chăn cho bố đi ạ. Làm ơn mà.”

Ha Neul thì thầm và không quên chắp tay trước bụng chào hỏi. Rồi cậu bé vụt chạy đi nơi khác.

Ha Neul vừa biến mất, Anh lièn quay người lại để đi về phía phòng chơi, nơi Eun Yul đang ngủ..

Có vẻ như cậu đã chơi với Ha Neul ở nơi tập trung đồ chơi rồi ngủ quên mất.

Khi bước vào phòng, dù có trải thảm nhưng Eun Yul vẫn đang nằm ngủ trên sàn nhà cứng ngắc. Anh có vẻ đang nằm ở một tư thế không thoải mái nào đó, Ha Neul đã bảo anh đắp chăn cho cậu, nên anh cẩn thận tiến đến gần để cậu không tỉnh giấc.

“Ha Neul à, bố sẽ dậy sau một lát nữa nhé.”

Lúc đó, Eun Yul vẫn nhắm mắt và nhầm lẫn anh với Ha Neul rồi nói.

ồ..Ra là thế này.

Giờ anh đã hiểu miệng thức còn mắt thì chưa là gì rồi.

“Ngủ ở đây không khó chịu à?”

Kang Ha Joon vừa nói vừa đắp chăn lên người Eun Yul. Rồi đôi mắt đang nhắm nghiền của Eun Yul từ từ mở ra.

Có lẽ vì hôm qua đã uống soju vào ban ngày và uống bia vào buổi tối nên quầng thâm dưới mắt cậu rất rõ. Hoặc có thể là do những lời anh đã nói trong buổi trò chuyện.

“Đừng làm thế, vào phòng rồi ngủ đi.”

“Tôi phải ăn tối rồi ngủ chứ. Tôi định nằm một lát thôi mà.”

“Vậy thì nằm đàng hoàng đi chứ? Hửm?”

Kang Ha Joon cẩn thận đắp chăn lên người Eun Yul rồi phát hiện ra bàn chân nhô ra từ dưới lưng cậu. Anh tự hỏi đó là gì nên kéo ra thì hóa ra là một con búp bê. Thảo nào tư thế của Eun Yul lại kỳ lạ như vậy, hóa ra là do cậu đang nằm đè lên búp bê.

“Cái này không khó chịu à?”

“Không sao ạ.”

Eun Yul chỉ mở miệng mà không hề đứng dậy dù Kang Ha Joon đang ở gần.

“Người máy tôi còn nằm đè lên được thì búp bê có là gì. Ngược lại nó còn mềm mại và tốt như là có mấy quả bóng massage bên trong vậy.”

Anh tự hỏi có phải ai nuôi con cũng đều như thế này không.

“May mà bây giờ con còn chơi ngoan ở một bên, chứ hồi còn nhỏ chỉ cần lơ là một chút là tôi đã giẫm phải ô tô rồi. Nhà nào có con trai cũng đều trải qua chuyện này một lần thôi.”

Eun Yul kéo chăn lên tận cổ và khẽ ngáp rồi lẩm bẩm.

“Xe taxi đồ chơi là đau nhất khi bị giẫm phải á.”

Eun Yul nói mà không hề có ý cười, Kang Ha Joon dù tưởng tượng ra cảnh đó thì cũng không thể cười hay nhăn mặt được.

Khi tưởng tượng ra cảnh mình giẫm phải xe taxi, anh thấy chắc chắn là sẽ đau thật.

“Cậu thật tuyệt vời.”

“Có gì mà tuyệt vời chứ.”

Eun Yul quay lưng lại với anh. Kang Ha Joon ngồi xuống bên cạnh cậu, còn cậu không muốn nói chuyện nữa và đang cuộn tròn người lại.

“Tôi có chuyện muốn nói…”

“Nói đi.”

Eun Yul ra vẻ rộng lượng đáp lại, như thể chỉ cần nằm thoải mái và nghe thì cậu có thể làm được bất cứ điều gì.

“Tôi đã giải quyết xong hết rồi.”

“…”

“Cái khoản nợ đó…”

Kang Ha Joon chưa nói hết câu thì Eun Yul đã bật dậy. Gương mặt của cả hai người rất gần nhau vì Eun Yul đột ngột di chuyển.

Nhưng cả Eun Yul và Kang Ha Joon đều không có thời gian để nhận ra điều đó.

“Tại sao ạ?”

“Tôi đã nói rằng nếu cậu sống ở căn nhà này trong 3 tháng thì tôi sẽ xóa nợ cho cậu mà.”

Đúng vậy. Rõ ràng là họ đã nói chuyện như vậy, nhưng Eun Yul lắc đầu.

“Nhưng….Tôi đã nói rằng chỉ cần anh bảo vệ Ha Neul thôi mà.”

Eun Yul lắc đầu bối rối.

Kang Ha Joon đã không nghĩ rằng Eun Yul sẽ thích điều đó. Nhưng Kang Ha Joon đã không thể dễ dàng mở lời vì cậu đã phản ứng gay gắt hơn anh nghĩ.

“Vì tôi mà anh nảy sinh ý định trả thù sao? Vì tôi mà cuộc đời anh hoàn toàn thay đổi ạ?”

Eun Yul nhắc lại cuộc trò chuyện mà cậu đã nói với Kang Ha Joon ngày hôm qua.

“Anh bị thay đổi suy nghĩ bởi tôi… Nên anh mới làm vậy sao? Anh giải quyết khoản nợ là để trả ơn tôi à?”

Kang Ha Joon nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Eun Yul một lúc trước những câu hỏi dồn dập của cậu. Anh nhìn vào những cảm xúc ẩn chứa trong ánh mắt cậu và chờ đợi xem cậu sẽ nói gì.

“Tôi sẽ im lặng.”

Eun Yul đã lùi lại một bước, nhận ra rằng mình đã dồn ép quá nhiều.

“Tôi không trả nợ cho cậu. Tôi đã sắp xếp mọi thứ theo pháp luật và tình hình. Và đây không chỉ là chuyện của riêng cậu đâu.”

Eun Yul nhíu mày như thể không hiểu, Kang Ha Joon khẽ thở dài.

“Tôi cũng có trách nhiệm nên tôi không thể làm ngơ được.”

“Ý anh là gì?”

“Tôi là người đã tạo ra tình huống khiến cậu mắc nợ.”

“À…”

Bây giờ cậu đã hiểu những gì Kang Ha Joon đang nói. Ban đầu chính Kang Ha Joon đã âm thầm ra tay để Sung Eun Yul sụp đổ. Có vẻ như anh đã cảm thấy có trách nhiệm về điều đó.

“Vậy à.”

Eun Yul không hỏi thêm gì nữa và từ từ rời xa anh. Giờ cậu mới bắt đầu ý thức được rằng cậu đã đứng quá gần Kang Ha Joon và đang nhìn thẳng vào mắt anh.

“Cảm ơn anh.”

“Tôi không muốn nhận lời cảm ơn đâu.”

Kang Ha Joon cố gắng giữ Eun Yul lại như thể anh đang cảm thấy có lỗi. Nhưng Eun Yul đã nhanh hơn. Cậu rụt tay lại trước khi anh kịp nắm lấy, và một bầu không khí gượng gạo đã bao trùm cả hai người.

“Thì, dù sao thì đó cũng là chuyện xảy ra do mối nhân duyên xấu trong quá khứ. Việc được giải quyết cũng là may mắn rồi. À, Ha Neul đâu rồi nhỉ?”

Ngay cả khi Eun Yul đột nhiên tìm kiếm Ha Neul, bước đi của cậu có chút vụng về, Kang Ha Joon cũng không giữ cậu lại.

“Cuộc trò chuyện mà chúng ta đã nói ngày hôm qua…”

Trong suốt thời gian qua, dù có bất mãn thì Sung Eun Yul vẫn bộc lộ cảm xúc của mình bằng cách càu nhàu. Nhưng sự thật mà anh đã tiết lộ lại trở thành cơ hội để Eun Yul che giấu cảm xúc của cậu.

Eun Yul đến căn phòng nơi Ha Neul đang ở rồi cứ thế trượt dài xuống sàn nhà.

Cậu không biết cậu đã muốn tránh Kang Ha Joon bao nhiêu lần trong suốt cuộc trò chuyện với anh. Cậu đã lo lắng không biết anh có nhìn thấy đầu ngón tay run rẩy của cậu hay không.

“Giờ thì phải làm sao đây…..”

—————–

Hyun Je Ha phát hiện ra vết bầm trên gò má của Nam Goong Hyuk khi anh ta bước vào văn phòng và hỏi một cách thờ ơ.

“Bị đánh à?”

“Không. Tôi mấy tuổi rồi chứ.”

Nam Goong Hyuk tặc lưỡi rồi ngồi phịch xuống ghế.

“Chỉ là tôi né mấy đồ vật mà cha đã ném rồi đập vào cửa thôi.”

Không phải đỡ mà là đập vào. Người nghe là Hyun Je Ha thì thấy cái nào cũng như nhau, nhưng Nam Goong Hyuk nhất quyết phân biệt rằng hai cái khác nhau.

“Vậy thì sao anh vẫn còn lề mề chưa chịu mở cửa hàng đi.”

Hyun Je Ha không hỏi lý do tại sao Nam Goong Hyuk lại ra nông nỗi này vì quá rõ ràng rồi. Hyun Je Ha tặc lưỡi rồi bênh vực người cha đã khiến Nam Goong Hyuk như vậy.

“Chỉ có vậy thôi thì đã không ra nông nỗi này rồi.”

Nam Goong Hyuk dùng ngón trỏ xoay xoay gần gò má của mình.

“Tôi đùa nghịch rồi bị phát hiện nữa nên càng chọc giận tính khí của ông già.”

“Đùa nghịch?”

Hyun Je Ha ngồi đối diện Nam Goong Hyuk và hỏi.

“Chẳng lẽ anh đang nói về cái người Sung Eun Yul đó à?”

Nam Goong Hyuk tặc lưỡi khi Hyun Je Ha hỏi vì nhớ cuộc trò chuyện trước đây của họ.

“Tôi không giấu được gì với cậu cả nhỉ.”

“Tôi biết quá rõ anh rồi còn gì.”

Đôi mắt của Nam Goong Hyuk trùng xuống khi Hyun Je Ha hỏi như thể anh ta không hề thấy khó đoán.

“nghe như là cậu thích tôi nên hiểu rõ tôi ấy?”

“… Cứ tiếp tục kể chuyện của anh đi.”

Hyun Je Ha lảng tránh, Nam Goong Hyuk thoáng mỉm cười rồi lại lớn tiếng như chưa có gì xảy ra.

“Đúng vậy. Gần đây tôi đã tìm đến cậu ta và đe dọa cậu ta. Và tôi định đưa cậu ta về làm đầu bếp của Mười Hai Tháng…”

“anh nói cái gì vậy.”

Hyun Je Ha chen ngang lời Nam Goong Hyuk. Lúc đó, Nam Goong Hyuk mới nhận ra rằng anh đã chưa kể cho cậu ta nghe câu chuyện về cuộc gặp gỡ với Sung Eun Yul.

“Không có gì đâu. Cậu ta đã làm việc ở một quán ăn trong 5 năm. Vì vậy tôi đã định đưa cậu ta về làm đầu bếp.”

Ánh mắt của Hyun Je Ha dịu đi trước lời giải thích của Nam Goong Hyuk. Nam Goong Hyuk vô thức kéo cổ áo chỉnh tề.

“Nóng quá. Không có nước mát à?”

“Ra ngoài uống đi. Tôi bận lắm, cút đi.”

“Ừ, biết rồi.”

Nam Goong Hyuk đứng dậy và vẫy tay một cách gượng gạo.

“Tôi đi đây. Làm việc đi.”

Nam Goong Hyuk mở cửa và bước ra ngoài khi thấy Hyun Je Ha không quay lại mà đi về chỗ của mình.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo