Những Kẻ Đáng Chết - Chương 134

Ngoại truyện 26

Hơi nóng hầm hập bốc lên, đến mức chẳng thể phân biệt nổi thứ đọng trên mi mắt là nước mắt hay mồ hôi. Cảm giác muốn xuất tinh ập đến dữ dội, nhưng vì chiếc vòng mà anh không thể ra được, khiến anh gần như phát điên.

Rồi một lúc sau, Il Hyun vẫn giữ nguyên dương vật bên trong, lật Ja Kyung nằm ngửa, gác chân anh lên vai rồi bắt đầu di chuyển tới lui như một cỗ máy. Phập, phập, phập— Hắn thúc mạnh đến mức cơ thể anh nảy bật lên, khiến anh chẳng tài nào giữ nổi tỉnh táo. Khi anh quằn quại trong khoái cảm, đôi môi hắn liền tìm đến. Chụt, chụt, sau khi cắn mút môi anh, hắn dịu dàng vuốt ve gương mặt Ja Kyung rồi nhìn sâu vào mắt anh.

“Đẹp thật đấy, Lee Ja Kyung.”

Phần hông thì chuyển động như mãnh thú trong khi đôi tay lại dịu dàng, có lẽ đây chính là ý nghĩa của câu "trên dưới bất nhất". Dù anh đã van nài rằng mình muốn ra lắm rồi, hắn vẫn không hề có ý định xuất tinh, cũng chẳng mảy may nghĩ đến việc tháo chiếc vòng.

Tên điên này quyết tâm rồi đây. Hắn bảo sẽ trực tiếp "nhận lấy phần còn thiếu", vừa về đến đã triệt để đòi nợ anh rồi. Giữa lúc tâm trí hỗn loạn, để sống sót, Ja Kyung choàng tay ôm cổ Kang Il Hyun và liếm vành tai hắn.

“Mình ơi, mau ra đi mà….”

“Ha,” cùng với tiếng cười khẽ của Kang Il Hyun, hắn siết chặt lấy thân thể Ja Kyung như muốn nghiền nát anh. Cảm giác có thứ gì đó nóng hổi tuôn trào bên trong thật sống động. Anh liền vội đưa tay xuống dưới tháo chiếc vòng ra.

Tinh dịch như chỉ chờ có thế liền tuôn ra thành dòng, sau đó tay chân anh mềm nhũn vì kiệt sức. Anh ghê tởm ném chiếc vòng dính đầy tinh dịch sang một bên, trong khi Kang Il Hyun đang thở hổn hển dụi mặt vào gáy anh.

“Câu vừa rồi, nói lại xem.”

“Xuống đi. Nặng chết mất.”

“Anh bảo nói lại kia mà.”

“Anh này.”

“Không phải câu đó.”

“Phải mà. Em đã nói ‘Anh này’ mà.”

Kang Il Hyun bật cười khẩy rồi dùng răng cắn lên vai Ja Kyung. Anh nhăn mặt vì đau, vừa đẩy đầu hắn ra thì đôi môi kia lại chuyển sang má, rồi lướt xuống cằm. Dương vật của hắn lại bắt đầu cương cứng bên trong. Anh vội vịn vai hắn định đẩy ra nhưng chẳng thấm vào đâu. Xem ra hắn định làm bù hết cho 8 ngày qua ngay trong hôm nay rồi.

***

Khi tỉnh giấc, chỗ bên cạnh đã trống không. Anh ngồi dậy, thắt lưng đau ê ẩm, đầu ngực cũng nhói lên, nhìn xuống thì thấy dấu răng hằn sâu rõ rệt. Không chỉ vậy, trên tay và cả mặt trong đùi cũng chi chít vết cắn.

Vừa bước xuống giường, tinh dịch lại chảy dọc theo đùi. Thật không thể tin nổi là dù đã dùng tay gạt đi mấy lần mà vẫn còn sót lại. “Lẽ ra mình không nên gọi tiếng ‘mình ơi’ đó,” Ja Kyung lẩm bẩm cằn nhằn rồi bước vào phòng tắm.

Tắm rửa một lúc lâu trong phòng tắm xong, anh đi ra phòng khách thì thấy Kang Il Hyun đang ngồi trên sofa đọc báo. Tách cà phê trước mặt hắn đã vơi gần hết, xem chừng anh đã ngủ khá lâu.

“Lại đây.”

Hắn dang tay ra, anh liền theo thói quen rúc vào lòng, hôn chụt lên má rồi lấy một điếu thuốc từ hộp thuốc lá trước mặt. Đang định châm lửa thì một bài báo đập vào mắt anh. Thấy tấm ảnh nhỏ của Jang Tae Ho, Ja Kyung vui mừng nhích người sang bên cạnh để nhìn rõ hơn.

“Ơ? Anh trai kìa.”

Anh bất giác mỉm cười, ánh mắt của Kang Il Hyun liền trở nên sắc lẹm. Hắn vẫn luôn có ác cảm với Jang Tae Ho, và Jang Tae Ho cũng thế, nên hai người họ cứ gặp nhau là lại đấu đá ngầm. Bởi vậy Ja Kyung luôn cố gắng hết sức để cả hai không phải chạm mặt.

“Sáng sớm đã thấy mặt anh trai em nên vui à?”

“Đương nhiên rồi.”

“Hay là anh cắt phăng đầu tên đó rồi đặt ngay trước mặt em nhé? Để em được ngắm mỗi ngày.”

Ja Kyung cau mày, giật phắt lấy tờ báo. Đùa cũng phải có chừng mực chứ. Vẻ mặt anh, từ hứng thú khi đọc lướt qua bài báo, dần trở nên u ám. “Bộ mặt thật của quyền lực công tố. Điều tra quá mức khiến nghi phạm tử vong.” Cái gì thế này…?

“Vốn dĩ những kẻ chỉ được cái thừa lòng chính nghĩa thì kết cục thường chẳng tốt đẹp gì đâu.”

Nội dung bài báo đại khái là: Một nghị sĩ đương nhiệm đã nhận hối lộ, và trong quá trình điều tra những người liên quan, một nghi phạm đã tự sát tại nhà riêng do bị ép cung quá mức. Vì thế, mũi dùi của dư luận đều đang chĩa vào công tố viên phụ trách, Jang Tae Ho.

Ja Kyung bất giác nhìn Il Hyun. Lời cầu xin giúp đỡ đã dâng lên đến cổ họng nhưng cuối cùng anh vẫn không thể thốt ra. Thay vào đó, anh vào phòng ngủ gọi cho Jang Tae Ho. Anh ấy bắt máy với giọng vui vẻ như thường lệ.

Khi anh hỏi anh ấy có ổn không, anh ấy lại trấn an rằng đừng lo. Anh bảo nếu có chuyện gì cần mình giúp thì cứ nói, Jang Tae Ho chỉ cười và đáp rằng có cậu em thật đáng tin cậy. Kết thúc cuộc gọi ngắn, anh vừa thở dài một hơi thì thấy Kang Il Hyun đang dựa vào cửa nhìn mình chằm chằm.

“Để anh giúp nhé?”

Ja Kyung lưỡng lự một lúc rồi lắc đầu. Jang Tae Ho sẽ không đời nào muốn thế, và cách giúp đỡ của Kang Il Hyun lại quá xa rời pháp luật. Nếu sau này anh ấy biết được, chắc chắn sẽ lại nảy sinh vấn đề.

“Anh có lòng là em đã cảm ơn rồi.”

Hắn lại gần, xoa đầu an ủi Ja Kyung. Hắn bảo em đừng buồn, anh trai của em tuy gặp xui xẻo nhưng mạnh mẽ hơn vẻ bề ngoài nhiều, rồi sẽ vượt qua ổn thỏa thôi, hãy tin vào người thân của em đi. Nghe vậy, anh cũng thấy có lẽ đúng là thế nên lòng nhẹ nhõm đi đôi chút.

***

Ăn trưa xong, Ja Kyung ghé qua đội an ninh, nhưng vẻ mặt anh trở nên méo mó sau khi nói chuyện với đội trưởng. Chuyện nhìn thấy bóng người trong phòng tắm cứ khiến anh canh cánh trong lòng nên định kiểm tra CCTV, ai ngờ đúng lúc đó lại đang thi công điện nên không có đoạn phim nào được ghi lại.

“Nếu ngài biết đặc điểm nhận dạng, chúng tôi sẽ cho người tìm thử xem ạ.”

“Để xem... Tôi cũng không nhìn rõ lắm.”

Nếu muốn tìm thì vẫn có thể tìm được, nhưng anh thấy không cần thiết phải làm vậy. Có thể ai đó không biết Ja Kyung đã từ nước ngoài về nên vào dọn dẹp chăng? Nhà có nhiều phòng nên cũng có thể họ bị nhầm lẫn. Còn nếu là kẻ xâm nhập với ý đồ xấu thì không có lý nào đến giờ vẫn im hơi lặng tiếng như vậy.

Anh cố gắng suy nghĩ tích cực. Thấy ngoài trời nắng đẹp, anh liền lên lầu thay đồ bơi, khoác áo choàng rồi đi xuống. Trong bếp, bác quản gia đang lựa một rổ đầy thứ quả màu xanh lạ mắt.

“Cậu đi bơi à?”

“Nắng đẹp nên cháu định tắm nắng ạ.”

Khi còn ở xứ nóng, da anh có màu đồng khỏe khoắn, nhưng sau khi định cư ở Hàn Quốc và trải qua mùa đông, da lại trở nên trắng trẻo. Theo lời Wang Han, lần đầu Ja Kyung đến Trung Quốc, trông anh đen nhẻm như kẻ thiếu ăn, sau này được ăn ngon ngủ kỹ thì da trắng nõn nà, trông như cái bánh bao vừa hấp xong. Gần đây lời nói đó lại càng được chứng thực.

“Để tôi mang nước ép dưa hấu ra cho cậu nhé. Cậu có cần gì thêm không ạ?”

Nghe lời bác quản gia, sắc mặt Ja Kyung trầm xuống.

“Dưa hấu này... là mua ở siêu thị đúng không ạ?”

Anh hỏi một cách cẩn trọng, bác giúp việc liền mỉm cười gật đầu. Ja Kyung yên tâm đeo kính râm rồi bước ra ngoài. Ánh dương chói chang thật nóng bỏng, không có thời tiết nào tuyệt hơn để tắm nắng. Anh cởi áo choàng, ngồi xuống ghế phơi nắng, thoa kỹ dầu tắm nắng, rồi lấy khăn che mặt và nằm dài ra.

Dưới cái nắng như thiêu như đốt, anh có cảm giác mình như một con gà quay, nhưng vẫn cho rằng vào mùa hè, một làn da rám nắng vừa phải trông sẽ nam tính và ngầu hơn. Nhưng chỉ một lúc sau, có tiếng bước chân vang lên và anh cảm thấy có gì đó mát rượi.

Anh bỏ chiếc khăn ra thì thấy một vệ sĩ đang đứng đó. Người này đã di chuyển cây dù đến ngay đầu ghế, che hết ánh nắng. Ja Kyung đẩy kính râm lên và nheo mắt.

“Tôi đang cố tình phơi nắng mà.”

Người vệ sĩ chỉ vào chiếc camera giám sát ở một góc.

“Giám đốc đã chỉ thị ạ.”

Nói rồi, không đợi nghe thêm, người đó cúi đầu chào rồi quay về vị trí. Hừ, Ja Kyung bó tay, liền gọi thẳng cho Kang Il Hyun. Sau vài hồi chuông, giọng của Kang Il Hyun vang lên từ đầu dây bên kia.

[Ừ, mình ơi.]

“Anh không làm việc mà ngồi giám sát em thôi à?”

[Sao em biết hay vậy? Nhân tiện, bây giờ em thử cho tay vào trong đồ bơi rồi cho anh xem một chút được không? Chắc anh sẽ bay về nhà ngay lập tức mất.]

Anh định gắt lên “Anh nói nhảm gì thế” nhưng lại thôi. Kang Il Hyun không thích việc Ja Kyung tắm nắng, lý do rất đơn giản: khi da anh trắng lên, những dấu vết hắn để lại sau khi làm tình sẽ càng rõ nét hơn, và hắn cực kỳ hài lòng với điều đó.

“Anh mà cứ thế này là em cởi tuốt ra tắm nắng đấy. Cho bàn dân thiên hạ nhìn luôn.”

[Đừng có làm hại mắt người vô tội, chơi ngoan rồi vào nhà đi nhé.]

Ja Kyung bĩu môi.

Anh nằm trên ghế phơi nắng ngước nhìn bầu trời, những đám mây trắng đang lững lờ trôi.

“Hôm nay anh về muộn à?”

[Ừ. Nhiều việc quá.]

Sau khi Chủ tịch Kang qua đời, Kang Il Hyun càng trở nên bận rộn, tần suất xuất hiện trên truyền thông cũng tăng lên. Vì vậy, đôi lúc anh cảm thấy hắn thật xa lạ. Mà kể ra, hai người vốn không cùng huyết thống nên cũng là người dưng thật.

“Có thời gian ngồi xem CCTV giám sát thì anh đi mà làm việc đi.”

Nghe anh càu nhàu, một tiếng cười trầm thấp vang lên. Giọng cười nghe thật êm tai, anh đang im lặng lắng nghe thì có tiếng người khác xen vào, nên anh chủ động cúp máy. Sau đó, Ja Kyung bật nhạc lên. Đó là một bài hát pop vui nhộn, anh ngân nga hát theo rồi chợt nghĩ đến Jang Tae Ho.

Tin tức về anh ấy rộ lên vài ngày rồi cũng lắng xuống, hôm nay các mặt báo đã bị chiếm lĩnh bởi scandal của một diễn viên nào đó. Mỗi lần gọi điện, Jang Tae Ho đều tỏ ra như không có chuyện gì, nhưng Ja Kyung vẫn không ngừng bận tâm. Kang Il Hyun cũng nói sẽ về muộn... hay là hôm nay mình đến thăm anh ấy nhỉ?

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo