Những Kẻ Đáng Chết - Chương 138

Ngoại truyện 30

Sau buổi đi dạo, cả hai mua gà rán và bia rồi tìm đến khu phố nơi Ja Kyung từng sống thuở nhỏ. Nơi từng là ký ức đau buồn giờ đã trở thành một chốn đặc biệt nhờ lời tỏ tình của hắn. Hơn nữa, một khi đã leo lên đến đỉnh đồi thì không khí vừa mát mẻ, quang cảnh cũng rất đẹp.

Khi đang men theo con hẻm lên dốc, mấy tên du côn quen mặt trong xóm nhận ra họ liền cúi đầu chào răm rắp. Đây là những kẻ thỉnh thoảng hay chạm mặt, ban đầu chúng còn gây sự nhưng về sau cũng chỉ chào hỏi qua loa.

“Ồ, đại ca. Áo sơ mi mới hả anh, hợp với anh ghê. Chuẩn người mẫu luôn.”

“Em cũng thấy thế! Nhìn đại ca xong quay sang thấy bản mặt mình mà bực hết cả người.”

Mấy tên thường ngày chỉ chào một tiếng rồi lủi mất, hôm nay tự dưng lại lắm lời lạ thường. Nhưng rồi, có lẽ do cảm nhận được vẻ mặt đang sa sầm của hắn, chúng liền ba chân bốn cẳng chuồn thẳng. Thấy Ja Kyung cười khúc khích, hắn bèn liếc mắt sang.

“Bọn nó lảm nhảm cái gì vậy.”

“Tụi nó khen anh ngầu với đẹp trai rồi đi thôi ạ.”

“Em hiểu được mấy lời đó à?”

“Kang Seok Ju cũng hay nói mấy từ kiểu vậy.”

“Seok Ju?”

“Vâng.”

“Nó còn dạy em những gì nữa.”

Ja Kyung đăm chiêu, rồi một từ chợt lóe lên trong đầu khiến anh bất giác lẩm bẩm. *Seubuljae…

(스불재: viết tắt của 스스로 불러온 재앙 - tự mình rước họa vào thân)

“Seubuljae?”

“Bảo anh là ‘seubuljae’ của em, kiểu thế... À, gà nguội hết rồi. Mình đi nhanh lên thôi.”

Anh lúng túng lái sang chuyện khác, nhưng hắn đã lấy điện thoại ra tìm kiếm rồi cười khẩy. Thấy phản ứng của hắn có vẻ không tệ, Ja Kyung bèn hỏi có buồn cười không, thì hắn liền gọi điện đi đâu đó.

“Tae Soo à, Seok Ju tan làm chưa?”

Ja Kyung tròn mắt nhìn. Sao đột nhiên lại hỏi đến Seok Ju? Đúng lúc đó, hắn mỉm cười và buông một câu.

“Ngày mai Seok Ju đi làm thì chôn nó ở ruộng dưa hấu luôn và ngay.”

Ja Kyung há hốc miệng, còn hắn thì vẫn bình thản nói tiếp.

“Không, chôn sống. Ừ, đúng rồi.”

Thấy hắn định cúp máy, anh vội giật lấy điện thoại, “A lô?”, quả nhiên đầu dây bên kia đúng là giọng của Park Tae Soo. Ja Kyung hoảng hồn, dặn đi dặn lại rằng lời vừa rồi chỉ là đùa thôi, đừng để bụng, và hãy tha cho Seok Ju. Sau khi cúp máy, ánh mắt của hắn trông thật đáng sợ.

“Em đang lo cho Seok Ju à?”

Anh nắm lấy tay hắn, cố nặn ra một nụ cười.

“Bình tĩnh nào. Hít một hơi thật sâu, tỉnh táo lại đi. Nào, ánh mắt dịu lại đi nào,”

Hắn choàng tay qua vai Ja Kyung, kề sát mặt lại.

“Em nói lại câu lúc nãy đi.”

“Câu gì cơ? Em không nhớ.”

“Em vừa nói ‘Seu’ gì đó.”

“Seu? Seu gì cơ? Sex? A, muốn làm tình quá đi-”

Đúng là đồ ranh mãnh. Hắn đưa tay véo má Ja Kyung, anh vùng vẫy kêu đừng nhưng cuối cùng vẫn bị tóm lại dày vò một trận tơi bời. Cứ thế, họ về đến nhà, vừa mở cửa bước vào thì lại thấy có thứ gì đó đã thay đổi.

Hoa trong nhà nhiều và rực rỡ hơn trước, ngôi nhà cũng được sửa sang lại đây đó, mang đến một cảm giác ấm cúng. Sau khi ngắm nghía khắp nơi, Ja Kyung lững thững bước tới ngồi xuống chiếc phản gỗ và rút một điếu thuốc. Hắn đến bên cạnh châm lửa rồi gối đầu lên đùi anh nằm xuống.

Anh vừa phả khói thuốc vừa nhìn xuống, hôm nay hắn mặc quần đùi, để lộ cặp đùi săn chắc và bắp chân thon dài, rắn rỏi. Ngay khi anh đưa mắt lướt qua rồi nuốt nước bọt ừng ực, hắn đã nhận ra ngay như có thần giao cách cảm và bật cười.

“Trông em cứ như mèo đang rình mỡ vậy.”

Anh chối bay chối biến nhưng làm sao qua mắt được hắn. Cảm thấy xấu hổ vì bị bắt quả tang đang thèm thuồng vẩn vơ, tai anh hơi ửng đỏ. Thấy hắn ngồi dậy bên cạnh, anh bèn đưa điếu thuốc đang hút dở cho hắn. Hắn rít một hơi rồi đè Ja Kyung xuống và trèo lên người anh.

“Đừng làm vậy. Hôm nay chúng ta đến đây chỉ để ăn gà uống bia thôi mà.”

“Là do ánh mắt của em quyến rũ anh.”

“Không có!”

“Có đấy. Nhờ nó mà anh cứng cả rồi đây.”

Hắn nắm lấy phần đũng quần đã phồng lên của mình rồi lắc lắc. Thiệt tình, hành động này của hắn trông chẳng khác gì một tên du côn rẻ tiền. Sợ có người nhìn thấy, Ja Kyung liếc mắt về phía cổng. Tĩnh lặng. Mấy tên du côn đã cho anh hay rằng trong xóm có tin đồn về hai gã đáng sợ thường xuyên qua lại nơi này nên chẳng có ai dám bén mảng đến gần.

Hắn ném điếu thuốc đang cầm sang một bên rồi đặt lên môi anh một nụ hôn. Hương thuốc lá thoang thoảng, và ngay sau đó là chiếc lưỡi của hắn tiến vào.

“Anh... đợi đã... về nhà... rồi làm... haa,”

Đôi môi hắn di chuyển xuống cổ anh, không ngừng mút mát. Bầu trời đêm lấp lánh những vì sao, và cơ thể anh cũng dần nóng lên. Khi tay hắn luồn vào trong áo, xoa nắn lồng ngực rồi dùng ngón cái miết nhẹ đầu ti, Ja Kyung ưỡn cong lưng và rên rỉ.

Hắn áp phần dưới vào người anh rồi thúc mạnh. Dù vẫn còn mặc quần áo nhưng lại kích thích chẳng kém gì khi trần trụi, và cơ thể cả hai nóng ran. Hắn thúc mạnh như thể đã đưa vào trong, còn Ja Kyung thì cảm thấy như phát điên vì cảm giác dương vật đang cương cứng bị ép chặt dưới lớp vải.

Thời tiết đã nóng mà còn ôm nhau thở hổn hển nên chẳng mấy chốc cả hai đã ướt đẫm mồ hôi. Mặc kệ điều đó, họ cứ quấn lấy nhau và chẳng bao lâu sau, cảm giác muốn xuất tinh ập đến. Cả hai cùng kéo quần xuống, chung tay nắm lấy rồi di chuyển lên xuống, chẳng mấy chốc, một dòng dịch trắng tuôn trào, làm vấy bẩn tay cả hai.

Hắn lấy khăn giấy gần đó lau tay, sau đó mặc lại quần áo, vén những lọn tóc ướt đẫm mồ hôi của Ja Kyung lên rồi mỉm cười.

“Phải về nhà thôi.”

Ja Kyung thở hổn hển, vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh mình.

“Nằm nghỉ... một lát rồi hẵng đi.”

Hắn vừa nằm xuống cạnh anh thì một cơn gió lùa qua. Dù là ngọn gió oi nồng nhưng cũng đủ xoa dịu đi hơi nóng. Vừa hay, một chiếc máy bay bay ngang qua bầu trời đêm, Ja Kyung liền chỉ tay lên.

“Kia, có máy bay đi qua kìa.”

“Để anh mua cho em nhé?”

Anh định buột miệng hỏi hắn điên à, nhưng rồi lại thôi. Vì hắn là kẻ thực sự có thể làm được điều đó, nên anh chỉ cười bảo không cần đâu. Hắn bèn nằm nghiêng người, chăm chú quan sát khuôn mặt Ja Kyung.

“Cứ nói đi. Bất cứ điều gì anh cũng sẽ làm cho em.”

Ja Kyung đáp lại không một chút do dự.

“Sửa lại di chúc đi.”

Một bên mày của hắn nhướng lên. Đó là dấu hiệu cho thấy hắn không hài lòng. Nhưng đây là vấn đề nhất định phải làm cho ra lẽ. Có lần, luật sư của hắn đến nhà, Ja Kyung đã hỏi đùa rằng liệu trong di chúc có nội dung nào về việc tuẫn táng không. Vị luật sư nói rằng không thể tiết lộ, nhưng qua vẻ mặt nghiêm túc của ông ta, anh đã nhận ra đó là sự thật.

“Em không muốn được chôn cùng anh à?”

“Có ai lại thích bị chôn sống chứ.”

“Anh đã ghi rõ là phải gây mê rồi mới chôn mà.”

Chết tiệt. Thế còn đáng sợ hơn. Ja Kyung ngồi dậy, nhìn xuống hắn và dặn dò kỹ lưỡng.

“Nói thẳng nhé, nếu em cũng để lại di chúc y hệt như vậy thì anh có thích không?”

“Hẳn là anh sẽ hạnh phúc lắm.”

“……”

“Dù không có di chúc thì anh vẫn sẽ được chôn cùng em thôi. Anh không cần gây mê, và cho đến giây phút cuối cùng, anh vẫn sẽ ôm em và thì thầm lời yêu.”

“……”

“Cảm động chưa?”

Thật là, chết tiệt. Định chửi thề nhưng Ja Kyung đành nén lại, mở một lon bia rồi tu ừng ực. Hắn đang quan sát bèn ngồi dậy, đưa cho anh một cái đùi gà. Thấy ghét nên anh lườm hắn một cái, hắn liền nhét miếng gà vào miệng anh rồi dỗ dành ăn mau đi. Chỉ một hành động đó thôi cũng đủ khiến anh bật cười. Trong khoảnh khắc, anh ngỡ ngàng nhận ra, mình đã thực sự yêu con người này mất rồi.

***

Ja Kyung vừa ra ngoài định đi bơi thì phát hiện Kang Seok Ju đang bước vào cổng nên giơ tay lên. Đến rồi à? Anh đi đến ghế tắm nắng, cởi áo choàng ra và đang khởi động để xuống nước thì Kang Seok Ju ngồi xuống một chiếc ghế khác bên cạnh. Cậu ta mặc vest, nhưng không giống như trước đây, trông cậu ta phờ phạc, mất hết cả sức sống.

“Sướng thật đấy. Ngày thường người ta phải đi làm sấp mặt, còn cậu thì đi bơi à?”

Có thể thấy đây không phải là lời mỉa mai mà là sự ghen tị thật lòng. Cậu ta bị ép vào làm việc ở công ty, nghe nói lần này đã được thăng chức, không biết là nhờ sự đày đoạ của hắn hay do bẩm sinh có tài làm việc.

“Sao cậu lại đến đây? Hôm nay được nghỉ à?”

“Tôi xin nghỉ phép năm mà chẳng biết đi đâu. Cứ cắm đầu vào công ty mãi nên bạn bè cũng chạy mất dép hết rồi. Với lại, lỡ mò đến chỗ nào lạ rồi bị tên điên đó tóm được thì phiền. Thể nào cũng lại bị gọi lên văn phòng, cho ăn gậy golf một trận chết khiếp.”

Ja Kyung biết tên điên mà Kang Seok Ju nhắc đến chính là hắn. Rồi anh chợt nhớ đến chuyện tối qua và bật cười.

“Cậu nên cảm ơn tôi đi.”

“Tại sao?”

“Hôm qua tôi vừa cứu mạng cậu đấy.”

Seok Ju len lén nhìn xung quanh rồi cúi người, vẫy tay ra hiệu cho anh lại gần. Khi anh ngồi xuống, cậu ta thở dài thườn thượt.

“Nếu cậu thật sự muốn cứu tôi, thì làm ơn giúp tôi một việc này đi.”

Ja Kyung lấy một quả nho bên cạnh bỏ vào miệng. Chuyện gì.

“Tôi không thể sống thế này mãi được. Nghe nói cậu giỏi lắm mà. Cậu giết hắn một lần giúp tôi được không?”

“Người ta vốn chỉ có thể chết một lần thôi.”

“Ý tôi không phải vậy. Tôi bị rối loạn hoảng sợ cũng vì cái tên đó đấy.”

“Tốt quá còn gì. Thuốc thì sao? Chẳng lẽ dạo này cậu vẫn còn chơi thuốc à?”

“Bị bắt quả tang chơi thuốc là hắn rạch bụng tôi ra luôn đó, nếu là cậu thì cậu có dám không?”

“Cẩn thận cái miệng đi. Anh ấy sẽ rạch bụng cậu thật đấy.”

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo