Ngoại truyện 31
Seok Ju than vãn, mặt mày trông như sắp phát điên. Cậu ta kể lể rằng trước đây Kang Il Hyun toàn kiếm cớ chì chiết, còn dạo này thì lại chất cho cả núi công việc. Cậu ta rên rỉ, bảo cứ đà này có khi mình lăn ra chết vì làm việc quá sức trước cũng nên.
“Thế nên... cậu khử hắn giúp tôi đi. Đợi Kang Il Hyun chết, tôi sẽ chia cho cậu một phần tài sản của tôi. À không, tôi cho cậu hết luôn! Cứu tôi với, nha?”
Anh nở một nụ cười tội nghiệp, rồi thản nhiên bỏ một trái nho vào miệng.
“Cậu trả trước được bao nhiêu?”
Thấy anh hỏi lại ngon ơ, mắt Seok Ju sáng rực lên đầy mong đợi.
“Thì... tiền mặt tôi có không nhiều lắm. Nhưng mà, tôi sẽ cố hết sức để đáp ứng mức giá cậu đưa ra.”
Mắt Kang Seok Ju sáng lên như một tên gian thương, còn anh thì khẽ nhếch mép cười. Anh bất giác thấy tội cho cậu ta, không biết Kang Il Hyun đã đày đọa cậu ta đến mức nào mà phải chạy đến đây nói mấy lời này, nhưng chuyện này tuyệt đối không thể cho Kang Il Hyun biết được. Bởi nếu không, có khi cậu ta bị đem đi làm phân bón cho ruộng dưa hấu thật cũng nên.
“Thay vì làm thế, sao cậu không chăm chỉ làm việc để được công nhận năng lực đi? Tôi nghe nói cậu còn được thăng chức rồi cơ mà.”
“Sao lại lật lọng thế? Vừa nãy cậu còn ra chiều đồng ý rồi cơ mà.”
“Tôi nhận lời cũng được, nhưng không phải bây giờ.”
“Vậy thì khi nào mới được?”
Anh đảo mắt một vòng.
“Chắc là... lúc nào tôi thấy ghét Kang Il Hyun chăng?”
Kang Seok Ju nổi điên, gào lên hỏi cậu đang nói nhảm cái gì thế. Cậu ta chất vấn, một sát thủ máu lạnh mà lại để tình cảm riêng tư xen vào là thế nào, rằng cậu như vậy mà cũng đòi làm sát thủ hàng đầu ư, nhưng anh chỉ bảo cậu ta bình tĩnh lại, đưa cho một ly nước ép rồi ra ghế tắm nắng ngồi.
“Dù sao thì trước lúc đó cũng không được. Mạng của Kang Il Hyun là của tôi. Nếu cậu dám thuê đứa khác làm cái trò đó, tôi sẽ giết cậu trước. Nhớ cho kỹ đấy, Seok Ju à.”
Anh vừa đeo kính râm, ngả người nằm xuống thì Seok Ju đã chửi thề một tiếng rồi đùng đùng bỏ đi. Anh chỉ lắc đầu ngao ngán, rồi mở điện thoại định bật nhạc. Đúng lúc đó, tin nhắn của Wang Ryun gửi tới.
[Club S, 9 giờ tối.]
***
“Hai vị không vào được ạ.”
Lúc họ định vào club, hai gã bảo vệ to con chỉ cho mỗi anh qua, còn Wang Ryun và Wang Han thì chặn lại. Wang Han rút tấm thẻ VIP trong túi ra, một gã liền nói gì đó vào bộ đàm, lát sau xác nhận xong mới cúi đầu xin lỗi.
Cả hai vừa bước vào trong vừa càu nhàu.
“Cái gì thế, bọn nó nhìn mặt mình mà chặn à?”
“Chứ còn nhìn cái gì nữa.”
“Còn Wei thì sao? Sao Wei lại được cho vào luôn thế?”
“Thì nhìn đi, nó với chúng ta có giống nhau đâu.”
Ryun định cãi lại xem khác chỗ nào thì liền im bặt. Anh đang mặc một chiếc sơ mi hoa hòe hoa sói, dù là hàng chợ rẻ tiền nhưng vẫn toát ra khí chất công tử nhà giàu.
“Thằng nhóc đó da trắng ra trông lại càng giống công tử bột.”
“Nó vốn có khí chất sang chảnh từ bé rồi. Hồi đó cứ dắt nó ra phố là ai cũng phải ngoái lại nhìn.”
Nghe Wang Han nói với giọng tự mãn như đang khoe con, Wang Ryun liền cãi bay rằng mình ngày xưa cũng sang chảnh lắm, chẳng qua số khổ nên mới mất hết thôi. Đúng lúc đó, một gã bảo vệ từ trong club đi ra, tiến lại gần cả ba.
“Các vị là người do anh In Cheol giới thiệu đến đúng không ạ? Mời đi theo tôi.”
Họ băng qua sàn nhảy ồn ào, đi thẳng tới hành lang đối diện thì thấy một cánh cửa sắt đóng kín. Mở cửa ra là một cái thang máy. Thang máy đưa họ xuống tầng hầm, một khung cảnh khác hẳn với club trên kia hiện ra trước mắt.
Nơi này được bố trí với một võ đài ở trung tâm, xung quanh là ghế cho khán giả. Đã có rất đông người tụ tập, rượu chè thuốc lá. Đi ngang qua, mùi cần sa đặc trưng sộc vào mũi, lúc này họ mới nhận ra đó không phải thuốc lá. Đến nước này thì chắc chắn các loại thuốc cấm khác cũng được giao dịch ở đây.
“Trận đấu chưa bắt đầu đâu ạ. Quầy bar ở đằng kia, các vị có thể đặt cược trước khi trận đấu diễn ra.”
Nói rồi, gã đưa cho họ một cái máy tính bảng. Trên đó là hồ sơ và thành tích của các đấu sĩ sẽ thượng đài hôm nay. Vừa nhìn vào đó, anh vừa dò hỏi.
“Danh sách đấu sĩ chỉ có từng này thôi à?”
“Đây là danh sách các đấu sĩ thi đấu hôm nay thôi ạ.”
“Vậy không xem được thông tin của các đấu sĩ khác à?”
Gã nhân viên không trả lời, chỉ nhìn anh bằng ánh mắt khó hiểu. Anh ngậm điếu thuốc, hất hàm về phía các đấu sĩ.
“Tại trông toàn đứa èo uột. Lỡ mất tiền thì bực lắm chứ.”
Gã nhân viên cười, bảo anh đừng lo, trong này có cả dân chuyên nghiệp, ai cũng kinh nghiệm đầy mình nên xem đã mắt lắm. Giải thích thêm vài điều rồi gã rời đi. Wang Ryun, Wang Han và anh bèn lấy mấy chai bia với nước ngọt gần đó rồi tìm chỗ trên khán đài ngồi xuống.
Một lát sau, MC bước ra, tía lia vài câu rồi bắt đầu giới thiệu đấu sĩ. Ảnh của họ hiện lên bảng điện tử, nhạc xập xình nổi lên, từng người một tiến ra trong tiếng hò reo bùng nổ của khán đài.
Chuông vừa reng, trận đấu bắt đầu, hai đấu sĩ thân hình vạm vỡ lao vào nhau. Gọi là võ đối kháng cho sang chứ thực ra không giới hạn thời gian hay kỹ thuật, cứ đánh cho đến khi một người gục thì thôi, nói trắng ra là một trận đánh lộn không hơn không kém.
Ryun đã bị cuốn vào trận đấu tự lúc nào, hò hét cổ vũ cho đấu sĩ mình đặt cược. Đến khi người đó bị hạ gục chỉ sau chưa đầy mười phút, cậu ta liền đứng phắt dậy chửi đổng không ngớt. Có người bị khiêng ra ngoài mà đám đông vẫn chỉ mải mê cười cợt khoái trá.
Các trận đấu dần đi đến hồi kết. Lượt cuối cùng đã tới, và đấu sĩ có thành tích khủng nhất đã xuất hiện. Gã được mệnh danh là Gấu Nâu, đầu trọc lóc, cao hơn mét chín, toàn thân chi chít hình xăm.
Đối thủ của gã cũng chẳng phải dạng vừa, kinh nghiệm thi đấu đầy mình, thế mà chỉ ăn vài đấm đã đo ván. Mà cũng phải, vì trước khi ra đòn, gã Gấu Nâu đã chơi bẩn chọc mắt đối phương.
Thế nhưng, không một ai lên tiếng về pha chơi bẩn đó. Ngay lúc MC giơ cao tay Gấu Nâu tuyên bố chiến thắng, anh liền ném thẳng chai nước ngọt uống dở lên võ đài mà la ó.
“Uuuuu- Chơi bẩn! Đồ hèn!”
Thấy vậy, Wang Ryun vội lựa lời can ngăn.
“Wei. Cậu uống nước ngọt mà cũng say được đấy à?”
Han cũng vừa định can thì anh đã gào về phía võ đài.
“Thằng nhát gan! Tao thấy mày chọc mắt rồi nhé! Mấy anh đây cũng thấy! Mọi người đều thấy hết! Đánh kiểu đấy thì tao cũng thắng được!”
Wang Han nhắm nghiền mắt. Lúc Ja Kyung rủ tới đây, anh đã bảo chỉ đến xem tình hình rồi về, nhưng xem ra không phải thế. Ryun dường như cũng đánh hơi được mùi, liền phá lên cười ha hả hùa theo.
“Đúng thế! Đồ chết nhát! Loại như mày để thằng út nhà tao chấp một tay cũng thắng!”
Bị chọc tức, gã Gấu Nâu thở hắt ra. Gã MC cười gượng, lúng túng liếc mắt nhìn ai đó. Phía trên khán đài, có người đang theo dõi, và rõ ràng là đang nhìn về phía bọn họ.
“Hay là khỏi đánh đấm nữa, qua đây bú cặc cho tao đi? Vừa bú vừa uốn éo cái mông ấy. Hợp với mày lắm đấy!”
Bị Wang Ryun chốt hạ bằng một câu khiêu khích, gã kia không nhịn nổi nữa mà nhảy khỏi võ đài. Bọn bảo vệ định lao vào can thì người ở trên đã phất tay ngăn lại. Khán giả được phen hò reo như điên, còn Han thì đấm vào lưng Ryun một cái.
“Ryun! Cản nó lại!”
Nhưng Ryun đã nhanh như chớp lăn sang một bên né, để anh lao ra. Gấu Nâu đang điên tiết vung nắm đấm về phía anh, nhưng anh nhẹ nhàng lách người, vòng ra sau lưng gã rồi đá mạnh vào khoeo chân. Dù vậy, chân gã chỉ hơi chùng xuống chứ chẳng hề hấn gì.
Anh vừa khéo léo né đòn vừa tấn công vào mặt đối thủ. Bốp! Sau mấy cú đấm liên tiếp khiến thân hình Gấu Nâu lảo đảo, anh chớp thời cơ bám vào dây đài, leo lên cao rồi phi thân xuống, dùng hai chân tung đòn kẹp cổ.
Mất thăng bằng, gã Gấu Nâu ngã sõng soài ra sàn. Gã giãy giụa muốn thoát ra, nhưng anh càng dồn sức vào chân, siết chặt cổ gã. Cả hai vật lộn kịch liệt khiến không khí trong nhà thi đấu nóng bừng, trở nên hỗn loạn.
Wang Ryun thay luôn gã trọng tài đang đứng đực ra đó mà đếm số. Cậu ta còn chưa đếm xong thì đối thủ đã bất tỉnh, anh bèn thả chân ra rồi đứng dậy. Mọi người từ khắp nơi ném từng cọc tiền vào võ đài, tạo nên một cảnh tượng náo loạn. Còn anh thì đạp lên dây đài, giơ cao nắm đấm gầm lên chiến thắng.
Chứng kiến cảnh tượng đó, Wang Han chỉ biết ôm đầu ngao ngán, còn Wang Ryun đang lom khom nhặt tiền thì lại gần, huých vai anh mình một cái rồi cười toe toét.
“Hay nhân dịp này, chúng ta đào tạo Wei thành võ sĩ chuyên nghiệp luôn đi?”
Ja Kyung, Wang Ryun và Wang Han được một nhân viên dẫn vào văn phòng bên trong club. Lát sau, một người đàn ông xuất hiện. Hắn mặc sơ mi, quần tây, miệng ngậm điếu thuốc. Hắn ngồi xuống sofa đối diện, vắt chéo chân, đưa ánh mắt trịch thượng nhìn cả ba. Mắt hắn đằng đằng sát khí, mu bàn tay chi chít sẹo lồi và vết chai sạn.
Gã đàn ông nhìn ba người bọn họ rồi cười khẩy một tiếng.
“Mấy vị trông cũng biết điều mà lại đến quán người khác gây rối thế này là sao. Đến xem thôi thì không nói, sao lại phải quậy banh lên thế. Hả? Các vị có biết võ sĩ của chúng tôi đáng giá bao nhiêu không?”
“Tôi không quan tâm chuyện đó. Thật ra chúng tôi đến đây tìm người. Tốt nhất ông nên cho chúng tôi biết người đó ở đâu.”
Nghe đến hai chữ "tìm người", mặt gã đàn ông liền sa sầm, không khí lập tức chùng xuống đầy căng thẳng. Mặc kệ, anh vẫn lấy một tấm ảnh ra đặt lên bàn.
“Ông có biết người này không?”