Những Kẻ Đáng Chết - Chương 140

Ngoại truyện 32

Gã đàn ông nhìn tấm ảnh, bật cười ha hả như không tin nổi, rồi ưỡn thẳng lưng, chậm rãi đưa lưỡi liếm vành môi dưới.

“Bọn mày là đứa nào? Nhìn cái dạng này thì không phải cớm, chắc là thám tử tư à? Hay người của văn phòng dịch vụ? Anh thằng nhóc này nhờ chúng mày đến tìm nó hả?”

“Ông không cần biết, cứ cho chúng tôi biết cậu ta ở đâu là được. Chúng tôi sẽ đến đưa cậu ta đi.”

“Lũ chúng mày cũng hay ho phết nhỉ. Ai cho phép chúng mày đưa nó đi?”

Gã đàn ông giật lấy tấm ảnh rồi ném thẳng về phía Ja Kyung. Tấm ảnh bay sượt qua ngực anh rồi rơi xuống đất, anh thản nhiên nhặt lên, đút lại vào túi áo.

“Bọn mày là dân nhà quê mới lên à? Chắc không biết đây là chỗ nào đâu nhỉ. Lại càng không biết tao là ai? Hả? Thế nên mới to gan lớn mật xông vào đây quậy phá như vậy.”

Wang Ryun tỏ vẻ chán chường, vừa ngoáy tai vừa cau mày.

“Mẹ kiếp, sao lải nhải lắm thế. Đã bảo là không quan tâm bọn mày là ai rồi cơ mà.”

Wang Han cản Ryun lại rồi nói một cách ôn hòa.

“Chúng tôi cũng chỉ đến đây theo lời nhờ vả, chỉ cần ông giao người, chúng tôi sẽ lập tức rời đi. Còn về việc em út của chúng tôi vừa nãy đã động thủ với võ sĩ của ông, chúng tôi nhất định sẽ xin lỗi đàng hoàng.”

Gã đàn ông ngả người ra sô pha, hất cằm về phía Ja Kyung.

“Thằng này là em út à? Mặt mũi cũng ngon nghẻ đấy. Định xin lỗi thế nào đây? Hay là... bú cu cho tao đi? Này, nhìn mặt mày chắc tao cũng ra được đấy. Lại đây bú thử một phát xem nào.”

Gã đàn ông vừa nhìn Ja Kyung vừa ưỡn hông một cách tục tĩu, đám lâu la đứng sau liền khúc khích cười cợt. Ngay lúc đó, anh đạp thẳng lên bàn, dí dao vào cổ gã. Mọi chuyện diễn ra nhanh như chớp khiến đám lâu la đứng sau chết sững, còn mặt gã đàn ông thì méo xệch đi.

“Cái, cái gì thế thằng chó! Mày nghĩ làm thế này thì tao sợ chắc? Đâm đi! Đâm thử xem nào,”

Gã còn chưa nói hết câu, anh đã vung dao vun vút, đâm liên tiếp ba nhát vào người gã với tốc độ kinh người, cẩn thận tránh các yếu huyệt. Máu tươi phun ra xối xả, gã đàn ông lúc này mới cảm nhận được cơn đau điếng người và hét lên thất thanh. Đám lâu la phía sau vừa hoàn hồn định xông lên thì Ryun đã rút súng trong áo ra, chĩa thẳng vào chúng.

“Đứng im. Nếu không muốn nát sọ. Hửm?”

Anh kề lưỡi dao sắc lẹm vào cổ gã đàn ông.

“Để tôi hỏi lại một lần nữa nhé, giám đốc. Cậu bạn lúc nãy ở đâu rồi?”

“Mẹ, mẹ kiếp... Bọn mày đừng hòng sống sót ra khỏi đây,”

Lần này, anh đâm thẳng dao xuống vai gã rồi rút phắt ra, khiến gã rú lên như lợn bị chọc tiết rồi ngã vật sang một bên. Thấy máu chảy lênh láng trên sàn, mặt đám lâu la tái mét lại, Ryun bèn lên tiếng trấn an.

“Không sao đâu. Toàn né chỗ hiểm cả đấy. Đưa đến bệnh viện là sống nhăn thôi. Yên tâm. Wei, xong chưa? Chắc tôi uống nhiều bia quá rồi, buồn đi vệ sinh ghê.”

Anh nghiêng đầu, nhìn thẳng vào mắt gã đàn ông đang co quắp trên sàn. Gã hổn hển thở dốc, môi run bần bật, còn anh thì vẫn thong thả nhai kẹo cao su, mỉm cười.

“Tôi hỏi lần cuối cùng. Lần này mà còn làm tôi bực mình nữa là tôi cắt cổ ông luôn đấy.”

“Ở... ở đây không có... Trong nhà kho... Tôi nhốt cậu ta trong nhà kho... Là giám đốc đã sai tôi làm vậy...”

“Chẳng phải ông tự xưng là giám đốc sao?”

“Không phải ạ. Có giám đốc khác ạ. Tôi chỉ là quản lý ở đây thôi... Làm ơn gọi xe cấp cứu giúp tôi được không? Máu... chảy nhiều quá... Tôi chóng mặt quá...”

Anh vừa ra hiệu, Wang Ryun đã lấy điện thoại của một nhân viên để gọi cấp cứu. Sau đó, cậu ta tịch thu hết điện thoại và bộ đàm của chúng, mang vào phòng tắm bên cạnh, ném vào bồn rửa rồi xả nước ngập.

Anh chìa tay về phía gã đàn ông.

“Danh thiếp của gã giám đốc kia.”

Gã đàn ông dùng bàn tay đẫm máu lôi ví ra, run rẩy đưa cho anh một tấm danh thiếp. Anh lẳng lặng nhìn tấm danh thiếp, rồi cau mày nhếch mép cười khẩy. Wang Han đến bên cạnh giục đi, anh liền quăng trả tấm danh thiếp lại cho gã.

Nhốt bọn chúng lại trong phòng, cả ba đi xuyên qua sàn nhảy để ra ngoài thì một gã say xỉn loạng choạng va phải Ja Kyung. Anh cau mày định né đi thì gã trai kia bỗng mở to mắt, kêu lên một tiếng "Ơ!".

“Là anh mà, phải không? Cái anh ở Thái Lan, đúng chứ?”

Bị đối phương chĩa thẳng tay vào mặt, anh thoáng do dự không biết có nên bẻ gãy ngón tay đó không. Gã trai kia lại nhìn xoáy vào quần áo và gương mặt anh rồi cười toe toét.

“Wow, đúng là trùng hợp thật.”

“Cậu biết tôi sao?”

“Chúng ta gặp nhau ở Thái Lan rồi mà. Anh chính là người đã mua cái áo mà tôi định lấy,”

“Này, Baek Soo Hyun.” Lời còn chưa dứt, một người đã xuất hiện từ phía sau, tóm lấy vai gã trai. Đó là một người đàn ông cao lớn, vạm vỡ với gương mặt sắc sảo.

“Đã bảo chơi cho ngoan vào, thế mà chỉ được một lúc đã lại đảo mắt lung tung rồi.”

“Beom à. Đây là người em từng gặp ở Thái Lan đó. Thấy kỳ diệu không?”

“Việc quái gì phải nhớ mặt một thằng chỉ gặp lướt qua ở Thái Lan.”

“Tại anh ấy đẹp tr... Này, cái mặt giãn ra xem nào. Ghen đấy à?”

Lại thêm cái gì nữa đây. Anh định mặc kệ mà đi thẳng, nhưng gã đàn ông to con đã chộp lấy cánh tay anh. Anh hất tay gã ra, trừng mắt nhìn thì gã kia liền đáp lại bằng một ánh mắt đầy uy hiếp.

“Mày đừng có lảng vảng quanh đây nữa. Tao mà thấy mặt là giết chết mày đấy.”

Ha, thằng chó này. Ngay lúc anh định lao vào ăn thua đủ, Wang Ryun và Wang Han đang đi phía trước đã quay lại can ngăn. “Đi thôi.” “Phải nhanh lên.” Anh đành quay đi, không quên buông lời cảnh cáo gã kia: "Mày mới là người phải cẩn thận đấy." Tiếng cãi cọ vẫn vọng lại từ phía sau, ai nhìn vào cũng biết là một cặp tình nhân đang giận dỗi nhau.

***

Hắn lặng lẽ nhìn vào đoạn video Tae Soo vừa đưa. Trong video, Ja Kyung đang vật một gã đàn ông xuống sàn rồi dùng chân siết chặt cổ hắn. Gã đàn ông kia to con hơn anh rất nhiều, chỉ mặc độc một chiếc quần đùi, toàn thân cuồn cuộn cơ bắp.

“Đây là một hộp đêm chỉ dành cho thành viên, nghe nói ở đó còn tổ chức cả những trận đấu võ chui. Khách quen toàn là con ông cháu cha trong giới chính trị và tài phiệt. Chúng tôi đã xác nhận video này được đăng trong group chat riêng của bọn họ.”

Hắn vẫn dán mắt vào màn hình, Tae Soo lại tiếp tục báo cáo.

“Nghe nói gã quản lý hộp đêm đã được xe cấp cứu đưa đi. Hắn bị đâm bốn nhát nhưng đều tránh yếu huyệt, có lẽ bản thân chúng cũng có tật giật mình nên không dám báo cảnh sát mà chọn cách im lặng. Vấn đề là ở gã giám đốc của hộp đêm đó...”

“Gã giám đốc đó thì sao.”

“Là một tên du côn tên Lee Man Soo, một kẻ cực kỳ hiểm độc. Gần đây trong vụ của công tố viên Jang Tae Ho có một người tự sát, ngài nhớ không ạ? Người đó chính là thuộc hạ của Lee Man Soo. Nghe nói Lee Man Soo vẫn luôn đều đặn bơm tiền cho các nghị sĩ. Thậm chí còn có tin đồn đó không phải là tự sát, mà do chính tay Lee Man Soo dàn dựng.”

“Người mà Lee Ja Kyung tìm là ai?”

“Là Kim Jin Ho, em trai của một nhân viên đang làm việc tại dinh thự ạ. Có vẻ cậu ta kiếm tiền bằng cách đấu võ ở đó, nhưng lúc định rút lui thì xảy ra chuyện. Hiện tại cậu ta đang mất tích ạ.”

“......”

“Chỉ cần ngài ra lệnh, chúng tôi sẽ ra tay xử lý ạ.”

“Cứ để yên đó. Thỉnh thoảng cũng phải để em ấy ra ngoài đi săn một chuyến mới giải tỏa được chứ.”

Hắn tua lại đoạn video, rồi bất giác bật cười.

“Tae Soo này.”

“Vâng, thưa ngài.”

“In cảnh này ra thành ảnh đi.”

Trên màn hình, Ja Kyung sau khi hạ gục đối thủ đã vịn vào dây võ đài trèo lên, giơ cao nắm đấm và mỉm cười chiến thắng.

“Ngài định treo trong phòng ngủ ạ?”

“Ừ.”

“Vậy tôi sẽ cho người chuẩn bị khung ảnh màu trắng ạ.”

“Quả nhiên cậu rất tinh ý.”

Sau khi Tae Soo rời đi, hắn xoay ghế lại, phóng tầm mắt ra ngoài cửa sổ. Toàn cảnh thành phố thu gọn trong tầm mắt. Hắn gõ nhẹ ngón tay lên tay vịn ghế, rồi lấy điện thoại ra gọi cho ai đó. Một lúc sau, đầu dây bên kia bắt máy, giọng của anh vang lên.

[Anh, có chuyện gì thế ạ?]

“Nhớ giọng em nên gọi thôi. Đang ở đâu đấy?”

[Em đang đi làm thêm với mấy anh một lát.]

“Làm thêm cái gì?”

[Thì cũng có việc thôi ạ. À mà, hay là nhân dịp này em đi học võ nhỉ.]

“Học cái gì cơ?”

[Võ thuật ạ. Võ tổng hợp.]

Hắn tỏ vẻ không hài lòng, đưa lưỡi liếm nhẹ hàm răng trên.

“Cái môn chỉ mặc độc cái quần sịp rồi lăn lộn với một lũ đàn ông khác ấy hả?”

Đầu dây bên kia vang lên một tiếng cười như không thể tin nổi.

[Người ta mặc quần dài mà. Lăn lộn cái gì mà lăn lộn. Là một môn thể thao đàng hoàng đấy.]

“Im đi, đừng có mà mơ mộng. Giết người thì được, chứ đánh võ thì không.”

[Bực mình ghê.]

“Ừ, anh cũng yêu em.”

Tiếng của Wang Han và Wang Ryun vọng tới, rồi điện thoại đột ngột bị ngắt với câu hẹn sẽ gọi lại sau. Hắn khẽ cười, nhưng vẫn lo anh sẽ bướng bỉnh đòi đi học võ thật nên lại nhắn tin nhấn mạnh một lần nữa. Anh không trả lời, chỉ gửi lại một hình ngón tay giữa. Đến cả cái đó mà cũng thấy đáng yêu, xem ra hắn đã mê mẩn con mèo này đến mức hết thuốc chữa rồi.

***

“Wei, đừng ăn snack khoai tây nữa. Vụn rơi hết ra xe tôi rồi kìa.”

“Tại tôi đói mà. Đã bảo là ăn gì xong rồi hẵng đi cơ mà.”

“Chẳng phải tại anh cả có hẹn tối nay nên chúng ta mới phải vội sao.”

“Sao lại đổ tại anh. Em cũng muốn xong việc sớm để đi còn gì.”

“Hai anh đi đâu vậy?”

Trước câu hỏi của Ja Kyung, Wang Han và Wang Ryun nhìn nhau rồi vờ như không có gì. Thấy có gì đó mờ ám, anh đang ngồi ở ghế sau liền choàng tay qua khe ghế, nhoài người về phía trước.

“Gì thế? Hai anh định đi đâu mà đánh lẻ à?”

 
Bình luận
shikachan
shikachanChương 140
Ồ, có cả hệ vũ trụ giao nhau luôn. Bộ kia cũng có vẻ máu chó quá nhỉ...
Trả lời·23/07/2025
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo