Ngoại truyện 42
Vị luật sư khựng lại rồi quay sang nhìn Ja Kyung. Ông ta nuốt khan, đẩy gọng kính trễ trên sống mũi.
“V-vậy thì sao ạ?”
“Tôi dùng ông làm con tin để dụ bọn chúng tới đây. Chúng sẽ đến trong hai tiếng nữa, và đó là lúc cuộc thương lượng bắt đầu.”
“Thương lượng ư?”
Nghe vậy, Wang Ryun đang ngậm điếu thuốc bỗng phá lên cười khanh khách.
“Tiền chuộc của ông luật sư đây cao hơn tôi nghĩ đấy. Bị đánh cho thừa sống thiếu chết rồi quẳng vào chỗ đó, tôi cứ ngỡ ông vô dụng rồi chứ, hóa ra không phải nhỉ.”
“C-các người đang nói gì vậy? Lẽ nào các người định nhận tiền từ bọn chúng sao?”
Ja Kyung mỉm cười.
“Cả tiền, lẫn mạng.”
Miệng vị luật sư há hốc. Ja Kyung nắm vai ông ta, bắt đầu giải thích cặn kẽ kế hoạch: một khi tiếng súng vang lên, ông ta phải trốn vào xe bằng mọi giá. Dù là chui xuống gầm xe hay vào trong, tuyệt đối không được ló mặt ra, cứ cố thủ ở đó. Nghe đến đây, mặt vị luật sư đã tái mét như tàu lá.
“S-súng ư? Cậu vừa nói là súng sao? Rốt cuộc súng ở đâu ra vậy….”
“Ông không cần biết chuyện đó.”
“Ở nước mình, sở hữu súng là phạm pháp! Cứ nổ súng bừa bãi như vậy sẽ thành chuyện lớn đấy. Sáng mai thể nào cũng lên trang nhất mặt báo với dòng tít to đùng cho xem.”
Nghe vậy, Wang Ryun vừa ngoáy tai vừa nhăn mặt khó chịu.
“Này ông luật sư, ông chỉ cần lo giữ cái mạng quèn của mình là được. Việc còn lại cứ để bọn tôi. Còn lải nhải thêm câu nào nữa là tôi xẻo cái miệng của ông đầu tiên đấy. Rõ chưa?”
Lời đe dọa của Wang Ryun xem ra rất hiệu quả, vị luật sư lập tức ngậm chặt miệng rồi gật đầu. Trong lúc ba người kia ngồi trong xe, Ja Kyung bước ra ngoài, mở cốp lấy một chiếc túi. Khi vị luật sư hỏi anh định đi đâu, anh chỉ tay lên cao.
Cách tòa nhà một khoảng có một bồn nước lớn đặt trên cao, phải trèo thang mới lên tới. Anh leo lên, đặt chiếc túi xuống cạnh bồn nước rồi ẩn mình.
Anh lấy một thanh kẹo cao su ra nhai. Ngay khi mở túi để lắp ráp súng, giọng Ryun vang lên từ tai nghe.
[Trên đó thế nào rồi? Tầm nhìn tốt chứ?]
“Ừ. Rõ mồn một, thấy cả cái đầu của anh luôn. Tôi đang phải kiềm chế lắm mới không nã một phát đấy.”
[Nhân tiện thì bắn vào đầu anh cả luôn đi. Cho anh ấy đi làm lại cái mặt mới. Chắc anh ấy thích lắm đấy.]
[Mấy đứa này. Đừng nói nhảm nữa, tập trung vào.]
Ja Kyung cười thầm, tựa vào bồn nước rồi nhắm mắt lại. Không biết bao lâu đã trôi qua, từ xa bỗng vọng lại tiếng động cơ xe. Anh khẽ ló đầu ra quan sát, hai chiếc xe màu đen đang tiến vào khu vực.
[Wei, chúng tới rồi.]
“Thấy rồi.”
Dứt lời, Ja Kyung lập tức nằm sấp xuống, vào vị trí và áp mắt vào ống ngắm. Xe tiến vào cổng rồi dừng lại, Lee Man Soo bước ra. Chính là gã đàn ông đã đưa danh thiếp cho anh trong bữa ăn với Jang Tae Ho. Đúng là gặp phải điềm xui mà. Ja Kyung cũng nghe được cuộc đối thoại của chúng.
[Sao chỉ có hai người các người đến? Chẳng phải còn một tên nữa sao?]
[Không cần nhiều lời. Tiền đây. Gã luật sư ở phía sau xe.]
Đám thuộc hạ của Lee Man Soo định lôi vị luật sư từ ghế sau ra thì bị Wang Ryun chặn lại. “Đưa tiền trước đã, lũ khốn. Lời người lớn nói chúng mày coi như gió thoảng qua tai à?” Một khoảng lặng trôi qua, rồi tiếng cười của Lee Man Soo vang lên.
[Quả đúng như lời đồn, anh bạn nóng tính thật đấy.]
Hắn ra lệnh cho cấp dưới, cửa sau xe mở ra, vài chiếc hộp được chuyển tới. Hắn nói trong này không ít đâu, cứ kiểm tra đi. Wang Ryun vừa định mở hộp thì tên đứng cuối cùng thò tay vào áo. Ngay khoảnh khắc lưỡi dao lóe lên, Ja Kyung không chút do dự bóp cò.
Vút! Viên đạn xé gió, thổi bay đầu gã kia. Hiện trường tức khắc biến thành một bãi hỗn chiến. Mẹ kiếp! Bè lũ của chúng đồng loạt rút dao giấu trong người, nhưng Ja Kyung không chần chừ một giây, lập tức nạp đạn rồi nhanh chóng ngắm bắn, hạ gục từng tên một.
“Chặn chúng lại! Chặn lại mau, lũ ngu này!”
Bỏ mặc đám thuộc hạ, Lee Man Soo dùng một gã to con làm lá chắn thịt rồi lùi về phía xe. Gương mặt gã liên tục ẩn hiện trong tầm ngắm. Gã khốn đó vứt bỏ đàn em rồi trèo lên ghế lái. Ngay khoảnh khắc gã khởi động máy định tẩu thoát, Ja Kyung nhắm vào cửa kính, tung ra phát bắn quyết định.
Vút! Viên đạn xuyên qua lớp kính xe, găm thẳng vào dưới cổ gã. Xác nhận cảnh gã ộc máu họng, Ja Kyung mới ngồi thẳng dậy, nhìn xuống dưới. Lũ đang giao chiến với Wang Ryun và Wang Han thấy đại ca đã chết liền co giò bỏ chạy thục mạng.
[Mấy thằng khốn đó đúng là chẳng có chút nghĩa khí nào.]
[Công nhận. Nhìn cái đám vứt cả sếp lại mà chạy trốn kìa.]
[Này ông luật sư. Ổn không đấy? Chà, cha nội này sợ đến tè ra quần rồi kìa.]
[Gì cơ? Thật hết nói nổi. Bắt ông ta cởi quần ra ngay!]
Giữa khung cảnh ồn ào, Ja Kyung tháo tai nghe, dọn đồ vào túi rồi trèo xuống thang sắt. Bầu trời trong xanh không một gợn mây, như thể chưa từng có cơn mưa nào ghé qua. Khi gần xuống đến nơi, anh nhận được tin nhắn từ một người không ngờ tới.
[Cậu không phải là bỏ đi thật đấy chứ?]
Anh nhìn tin nhắn với vẻ mặt vô cảm, rồi tin tiếp theo lại tới.
[Tôi đã nghĩ lại rồi, có lẽ lúc đó tôi đã hơi quá lời.]
Chẳng lẽ hắn đã hồi phục trí nhớ rồi sao? Nhưng nếu vậy, hắn đã gọi điện ngay lập tức, giọng điệu cũng sẽ không cứng nhắc thế này. Và rồi, tin nhắn tiếp theo hiện ra.
[Nhưng mà này, nhũ hoa của cậu thật sự màu hồng à?]
Tên điên này đang nói nhảm cái gì vậy…
***
Sau khi xử lý xong đám thi thể, vị luật sư hứa sẽ ở lại giúp đỡ Jang Tae Ho một thời gian. Coi như có công tham gia, ông ta cũng được chia một phần tiền. Ban đầu ông ta từ chối, nhưng sau đó vẫn vui vẻ nhận lấy.
Không biết Jang Tae Ho nghe tin Kang Il Hyun mất trí nhớ từ đâu mà tỏ ra thầm mong Ja Kyung sẽ nhân cơ hội này chia tay hắn. Anh ấy muốn anh cắt đứt với Kang Il Hyun để ở lại với mình, nhưng sau một hồi đắn đo, Ja Kyung vẫn chọn quay về.
Anh đỗ xe trước nhà, vừa bước vào trong đã nghe tiếng nước vỗ ì oạp từ hồ bơi. Rảo bước trên bãi cỏ về phía đó, anh thấy Kang Il Hyun đang lướt đi trong làn nước xanh. Ngay lúc anh còn đang ngẩn ngơ trước dáng vẻ uyển chuyển như cá heo của hắn, hắn đã trồi lên khỏi mặt nước, phì ra một tiếng.
Gương mặt đẫm nước của hắn lấp lánh dưới ánh đèn khiến tim Ja Kyung bất chợt đập rộn ràng.
“Về rồi à? Tôi cứ tưởng cậu đi luôn rồi chứ.”
Hắn bước lên khỏi mặt nước, vẫn mặc chiếc quần bơi bé bằng bàn tay như mọi khi. Thấy anh cau mày, hắn vội khoác khăn tắm rồi ngồi xuống ghế dài, nhấp một ngụm rượu. Nhìn những vỏ chai rỗng lăn lóc bên cạnh, xem ra hắn đã uống không ít.
Ja Kyung thở dài, giằng lấy ly rượu từ tay hắn.
“Em đã nói là đừng uống rượu trong lúc bơi rồi mà.”
Bị giật mất ly rượu, Kang Il Hyun bật cười khẩy một tiếng.
“Cậu đang lo cho tôi đấy à?”
“Em lúc nào mà chẳng lo cho anh.”
“Vậy ra là cậu thích một thằng như tôi lắm ha.”
Ja Kyung im bặt. Dù anh có nói là thích thì Kang Il Hyun cũng chẳng thể hiểu được, vì bây giờ hắn đã là một người hoàn toàn khác. Anh định cầm chai rượu đi vào trong thì hắn cũng khoác áo choàng tắm vào rồi đi theo sau.
“Mọi việc xong xuôi tốt đẹp rồi nhỉ. Năng lực cũng khá đấy.”
“Năng lực phải tốt thì mới bắn trúng chân anh được chứ.”
“Ngoài bắn súng ra, chúng ta còn làm chuyện khác nữa đúng không?”
“Ý anh là sao?”
“Nếu không thì sao tôi lại cứ nghĩ mãi về chuyện đó được. Tôi có phải thằng điên đâu.”
Ja Kyung quay lại nhìn Il Hyun với vẻ mặt không thể tin nổi. Anh rất muốn nói ‘anh đúng là đồ điên đấy’ nhưng lại thôi, quay người đi về phòng mình. Vừa mở cửa bước vào, quản gia Sang Ju đã tiến đến ôm chầm lấy anh.
Kang Yoo Jung cũng ở đó. Cô cũng ôm chầm lấy Ja Kyung, mừng rỡ vì anh đã trở về. Những cái vỗ nhẹ lên lưng khiến anh ngượng ngùng, vành tai hơi ửng đỏ. Đúng lúc đó, anh chạm phải ánh mắt của Kang Il Hyun. Ánh mắt hắn sắc như dao, như thể sắp bắn ra tia la-de đến nơi. Giật mình, Ja Kyung vội gỡ tay Kang Yoo Jung ra. Kang Il Hyun liền liếm nhẹ qua vành môi.
“Hai người thân thiết gớm nhỉ?”
Nghe vậy, Kang Yoo Jung càng khoác tay Ja Kyung chặt hơn.
“Cậu Ja Kyung. Giám đốc Kang bảo chúng ta nên hẹn hò, hay là nhân dịp này mình thử hẹn hò thật nhé? Dù sao thì cái mặt của tên đó mà để tóc dài thì cũng chẳng khác tôi là mấy. Chúng tôi giống nhau mà, cậu thấy sao?”
Hả? Ja Kyung sững sờ không nói nên lời, Kang Yoo Jung liền phá lên cười ngặt nghẽo. Biết cô chỉ đùa, anh cũng bật cười theo. Đúng lúc đó, Kang Il Hyun gọi, “Này.” Khi Ja Kyung nhìn sang, hắn ra mặt không hài lòng, chỉ tay lên lầu.
“Về rồi thì lên phòng cậu đi. Đừng có lượn lờ trước mặt tôi nữa.”
Ja Kyung lườm hắn một cái. Mình đúng là đồ ngốc khi còn trông mong. Anh chào hai người phụ nữ rồi đi lên lầu. Sau khi tắm xong, anh xả đầy nước vào bồn, ngâm mình để xua đi mệt mỏi thì nghe có tiếng người bên ngoài.
“Ai vậy ạ?”
Anh hỏi nhưng không ai trả lời, chỉ có tiếng bước chân đang tiến lại gần. Căng thẳng, anh vươn tay định lấy con dao giấu gần đó thì cửa phòng bật mở. Kang Il Hyun xuất hiện.