Ngoại truyện 43
Ja Kyung thở phào một hơi, ngước nhìn hắn.
“Sao anh vào đây mà không xin phép?”
Hắn ngồi xuống một bên, nhìn xoáy vào Ja Kyung.
“Nhà của tôi mà. Cần gì phải xin phép.”
Chẳng buồn đôi co. Ja Kyung đành nhờ hắn ra ngoài cho mình tắm, nhưng Il Hyun lại rướn người tới trước, chăm chú săm soi vùng ngực anh. Bối rối, Ja Kyung hỏi hắn làm gì vậy thì một nụ cười kỳ lạ nở trên môi hắn.
“Hồng thật đấy.”
Chà, hắn vào đây chỉ để xác nhận chuyện đó thôi à? Đúng là cái đồ biến thái mê ngực.
“Anh vào tận đây chỉ để tò mò chuyện đó thôi đấy à?”
“Cứ nghĩ đến mặt cậu, rồi lại nghĩ đến màu hồng, tôi thấy lòng mình cứ kỳ kỳ.”
“Kỳ kỳ thế nào cơ.”
“Thì... có chuyện như thế. Tôi không muốn nói chi tiết.”
Thấy hắn cứ vào rồi nói nhăng nói cuội, anh gắt lên đuổi đi, thế nhưng Il Hyun lại càng xích lại gần.
“Tôi có một yêu cầu... Cho tôi sờ thử nhũ hoa của cậu một lần được không?”
“Từ chối. Chúng ta có là gì của nhau đâu.”
“Biết đâu sờ vào ký ức lại quay về thì sao.”
“Anh nói mấy lời khốn nạn đó với cái mặt nghiêm túc tỉnh bơ nhỉ. Đừng chọc em điên lên nữa, cút ra ngoài đi. Trước khi em phi dao đấy.”
Ấy vậy mà hắn chẳng những không đi, lại còn ngồi ì ra đó nhìn chằm chằm. Giờ mà đứng dậy thì lộ hết cả người ra nên anh không muốn, mà cứ ngồi im chịu trận thì trong lòng lại như có lửa đốt. Đắn đo một hồi, Ja Kyung đành đưa ra đề nghị.
“Cho anh sờ một lần rồi anh sẽ ra ngoài chứ?”
“Ừ.”
Ja Kyung thở dài gật đầu. Il Hyun liền xích lại ngay trước mặt. Trong lúc anh đứng im né tránh ánh mắt, hắn đã vươn tay chạm vào nhũ hoa của anh. Cơ thể anh bất giác run lên. dù đã trải qua chuyện này không phải một hai lần, anh vẫn căng thẳng đến mức phải mím chặt môi.
“Nhũ hoa dựng đứng lên rồi này. Chắc là cậu hưng phấn rồi đây.”
Bàn tay hắn trượt xuống ngực, mơn trớn trên da thịt như đang vẽ. Rồi nó lại di chuyển lên, nắm lấy cằm Ja Kyung, xoay mặt anh qua lại săm soi, ánh mắt chợt tối sầm. Hoảng hốt, Ja Kyung gạt tay hắn ra.
“Sờ xong rồi thì đi đi chứ….”
Il Hyun gật đầu rồi ngoan ngoãn đứng dậy. Nhìn bóng lưng hắn dứt khoát quay đi, anh lại bất giác muốn níu lại. “Giám đốc.” Anh gọi, Il Hyun liền quay lại từ ngưỡng cửa. Sau một thoáng chần chừ, Ja Kyung lấy hết can đảm.
“Đêm nay ngủ với em không? Em sẽ chiều anh.”
Il Hyun bật cười như không tin vào tai mình. Trước phản ứng đó, Ja Kyung lập tức hối hận vì đã lỡ lời.
“Cậu định chiều tôi thế nào đây?”
“Nếu tò mò thì lên giường với em đi.”
Kang Il Hyun liếm môi dưới, mỉm cười. Ja Kyung cứ thế đứng dậy lau khô người. Ánh mắt Kang Il Hyun ánh lên dục vọng trần trụi khi nhìn cơ thể trần trụi của anh. Ja Kyung khoác áo choàng vào, nắm tay hắn dẫn đến giường.
“Nằm xuống.”
Il Hyun trông vẫn còn do dự.
“Đừng căng thẳng, cứ nằm xuống đi.”
“Căng thẳng, con mẹ nó. Đừng nói cậu định dùng chuyện này để níu chân tôi đấy nhé?”
“Không có đâu, nên câm miệng mà nằm xuống.”
Thẳng thắn gớm. Kang Il Hyun cười vẻ khó tin rồi nằm xuống giường, Ja Kyung liền trèo lên. Anh ngồi trên hông hắn, áo choàng bung ra để lộ cặp đùi trần. Anh nới lỏng dây buộc, lồng ngực hiện ra, và ánh mắt Kang Il Hyun bắt đầu dò xét từng ngóc ngách cơ thể anh.
“Nếu đang làm mà tôi mất hứng là tôi dừng lại ngay đấy.”
“Tùy anh.”
Ja Kyung cúi người, chống tay xuống cạnh mặt Kang Il Hyun. Trong tư thế đối mặt, môi anh chạm lên môi hắn trước, rồi lưỡi luồn vào trong, liếm láp mọi ngóc ngách. Cùng lúc đó, anh di chuyển hông qua lại, cọ xát vào dương vật hắn để kích thích, khiến nó cương cứng lên.
Chụt, ngay khoảnh khắc đôi môi tách ra, Kang Il Hyun cười khẽ.
“Cũng ra trò phết.”
Ja Kyung cởi cúc áo sơ mi của hắn, dùng lưỡi mơn trớn lồng ngực. Sau khi cẩn thận liếm láp, anh trườn xuống dưới, cởi quần rồi lôi dương vật hắn ra khỏi lớp đồ lót. Anh ngậm lấy thứ đã cương cứng vào miệng, nhấp nhô đầu tới lui, rồi một bàn tay đặt lên gáy anh. Tiếng mút ướt át vang lên, xen lẫn tiếng rên và tiếng cười của Kang Il Hyun.
“Bú dở tệ. Rốt cuộc tôi đã nhìn trúng điểm nào của cậu vậy chứ?”
Anh thừa nhận. Ja Kyung vốn dĩ không có khiếu trong việc làm tình bằng miệng cho đàn ông. Trái với lời chê bai thậm tệ, đầu khấc đã rỉ ra chút dịch trong. Ja Kyung dùng lưỡi miết lên đó, tay thì nắm lấy thân gậy mà xoa nắn.
Đột nhiên, Kang Il Hyun bật dậy, giật lấy tay Ja Kyung. Hắn kéo anh lên, đè xuống giường rồi banh chân anh ra để kiểm tra huyệt nhỏ. Vẻ mặt hắn nhăn lại như giấy vò, dường như không thể tin vào những gì mình đang thấy.
“Thật sự là đã đút vào đây sao?”
Như để chứng minh, Ja Kyung đưa tay xuống, xoa nắn huyệt nhỏ của mình. Cơ thể nóng ran vì hưng phấn, anh nhún hông mời gọi. Kang Il Hyun liền nghiến răng kèn kẹt, gạt tay anh ra rồi thúc ngón tay của mình vào. Không có chất bôi trơn, cơn đau ập đến. Anh vừa nhăn mặt, hắn đã rút ngón tay ra, lần này thì dùng dương vật cọ xát.
“Này. Trước đây cậu cũng thích đàn ông à?”
“Không ạ.”
“Vậy trước đó chỉ hẹn hò với phụ nữ thôi à?”
“Vâng.”
“À, ra thế nên cậu mới nhìn Kang Yoo Jung bằng ánh mắt đó.”
Anh định nói không phải thế nhưng rồi lại thôi. Đằng nào thì tên này cũng chẳng quan tâm. Có lẽ không hài lòng với thái độ của anh, hắn cứ thế thúc mạnh dương vật vào. Lối vào bị cưỡng ép mở ra, đau như muốn rách toạc, và ngay cả khi nó vào được một nửa, bên trong vẫn vô cùng khó chịu.
“Chờ... chờ đã, rút ra được không ạ?”
“Sao thế. Chẳng phải cậu giỏi nuốt lắm sao. Thử nuốt trọn xem nào.”
Nói rồi, hắn thúc nốt phần còn lại vào mà không báo trước, phập. Ja Kyung không kịp rên một tiếng, chỉ có thể quằn quại. Kang Il Hyun ôm lấy anh, đôi mắt đen lóe lên rồi bật ra một tràng cười khó tin.
“Chết tiệt, còn tuyệt hơn cả tưởng tượng.”
“Giám... Giám đốc. Chờ một chút. Đừng cử động.”
Mặc anh van xin, hắn vẫn không để tâm mà áp tay lên má anh, vuốt ve. Khi ngón tay chạm đến môi, Ja Kyung liền hé miệng liếm lấy. Hắn dùng ngón tay ấn lưỡi anh xuống, khuấy đảo bên trong, anh liền mút lấy chùn chụt, khiến dương vật bên trong càng phình to.
“Bụng... sắp rách mất. Nhẹ nhàng thôi.”
Dường như vẫn còn chút lương tâm, hắn làm theo lời anh van xin, từ từ chuyển động hông. Nhưng cũng chỉ được một lúc. Tốc độ ngày một nhanh, lực thúc ngày một mạnh, và Ja Kyung, trong cơn đau như bị xé làm đôi, chỉ biết cào cấu vào lưng Kang Il Hyun. Kang Il Hyun ngấu nghiến môi và má anh, rồi thì thầm bên tai.
“Lần sau cậu mà còn cười với người phụ nữ nào như thế nữa, tôi giết. Rõ chưa?”
Anh ngoan ngoãn gật đầu, hắn liền khen “ngoan lắm”, hôn lên má rồi bắt đầu thúc hông điên cuồng. Dương vật như mất phương hướng, khuấy đảo không kiêng dè bên trong, khoái cảm cũng vì thế mà tăng lên gấp bội.
“Bắn... ha... vào trong được không?”
Giọng anh đã khàn đặc. Lời cho phép vừa dứt, hắn đã ôm chặt lấy Ja Kyung, tuôn trào tinh dịch vào trong. Cơn mây mưa cuồng bạo như vũ bão vừa dứt, anh còn đang thở hổn hển thì Il Hyun đã lại bắt đầu chuyển động.
Nếu là bình thường, anh đã chửi rủa bắt hắn dừng lại, nhưng lần này Ja Kyung lại quấn chân quanh hông hắn, nằng nặc đòi thêm. Hành động đó như một chất xúc tác, thổi bay lý trí trong mắt Kang Il Hyun, chỉ còn lại dục vọng ngập tràn.
***
Mãi mới mở được mắt, cảnh tượng trước mặt là một gã đàn ông cởi trần đang nằm sấp ngủ say. Anh vừa ngồi dậy, một tiếng rên rỉ đau đớn bất giác bật ra. Làm tình đến rạng sáng mới ngủ thiếp đi, khắp người chẳng còn chỗ nào lành lặn.
Rồi anh lại nằm xuống, chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt Kang Il Hyun. Dù ký ức chưa về, nhưng liệu hắn có thật sự muốn làm tình với mình không? Là do rượu? Hay hoàn toàn không có chút tình cảm nào? Chỉ là dục vọng dựa trên sự tò mò thôi sao?
Sợ rằng khi tỉnh táo, hắn sẽ lại nhìn mình bằng ánh mắt lạnh lùng, anh định dậy trước, nhưng đúng lúc đó Kang Il Hyun mở mắt. Hắn hỏi mấy giờ rồi bằng giọng trầm khàn. Nghe câu trả lời xong, hắn ngồi dậy, áp môi lên má Ja Kyung.
“Ngủ ngon không?”
Thái độ khác hẳn hôm qua khiến Ja Kyung không khỏi ngạc nhiên. Chẳng lẽ làm tình một lần mà tình cảm cũng thay đổi theo?
“Sao em lại nhìn anh với vẻ mặt đó?”
“Thôi được rồi, anh xuống nhà đi... trước khi bị ai nhìn thấy.”
“Thấy thì đã sao. Trong cái nhà này, có ai mà không biết mối quan hệ của chúng ta.”
Ja Kyung không giấu nổi vẻ hoang mang. Lúc mới đến còn đuổi đi, nhìn mình bằng ánh mắt khinh miệt, thế mà làm tình một lần xong liền thay đổi 180 độ thế này ư?
“Đúng là đồ thần kinh.”
“Em yêu à. Em nói thế hơi quá đáng rồi đấy.”
“Thần kinh thì gọi là thần kinh chứ, ơ...? Anh vừa gọi em là gì cơ?”
“Là em nói quá đáng ấy hả?”
“Không, cái từ trước đó cơ.”
“Từ nào cơ.”
“Anh vừa gọi em là ‘em yêu’ mà.”
Il Hyun cười với vẻ mặt như thể nghe chuyện nực cười. Hắn còn hỏi không gọi là em yêu thì gọi là gì, rồi sao sáng sớm đã cáu kỉnh thế, thậm chí còn hỏi có phải anh đang khó chịu chuyện gì với hắn không.
Ja Kyung giữ lấy mặt Kang Il Hyun, xoay qua xoay lại xem xét, thậm chí còn vạch cả mí mắt hắn lên.
“Anh nhớ ra em chưa? Anh biết em là ai rồi chứ?”
“Em sao thế? Gặp ác mộng à?”
Il Hyun lo lắng sờ trán Ja Kyung xem có sốt không, rồi săm soi khắp người anh. Ja Kyung đưa cho hắn xem lịch, hỏi hôm nay là ngày mấy, Kang Il Hyun liền chỉ đúng vào ngày xảy ra tai nạn. Rồi đột nhiên, hắn như nhớ ra điều gì đó, sắc mặt trở nên dữ tợn.
“A, đúng rồi. Trong nhà có kẻ đột nhập. Hình như lúc ra ngoài, anh bị cái gì đó đánh trúng...”
Hắn cố gắng lục lại ký ức mơ hồ, còn Ja Kyung, mặc kệ, đột ngột ôm chầm lấy Kang Il Hyun. Cả hai ngã ngửa ra sau, thân thể chồng lên nhau. Ja Kyung, với đôi mắt đỏ hoe, nhìn hắn mỉm cười.