Truyện được việt hóa bởi Chong Chóng Team! Không có lịch đăng tải cố định!
Hodu vẫn là một cậu bé trong tộc chó – còn quá nhỏ để hóa thành hình người.
Thường thì thú nhân sẽ sống trong hình dạng bản thể từ nhỏ, đến khoảng sáu hay bảy tuổi mới bắt đầu có thể phần nào biến thành người. Vì thế, Hodu – vẫn còn quá non nớt – chỉ có thể sinh hoạt suốt ngày dưới hình dạng một chú cún.
Là con của một giống chó lớn, chú cún vàng mập mạp đến mức lấp đầy cả hai tay Heeseong khi ôm. Thêm vào đó, Hodu còn đang ở độ tuổi ăn dặm, cần được chăm sóc rất kỹ. Cũng may là đã cai sữa, nếu không thì còn vất vả hơn nữa.
Nhưng vấn đề là… Hodu chỉ là một đứa bé bị đưa đến nơi xa lạ.
“Au! Aung, au!”
Sáng vừa tỉnh dậy, Hodu đã bắt đầu khóc nức nở không dứt.
Cậu bé cảnh giác với Heeseong, và lại càng sợ Yoon Chiyoung – người cao lớn và bảnh bao hơn hẳn. Dù có cố gắng dỗ dành bằng đồ ăn vặt, Hodu vẫn lẩn trốn sau rèm cửa, cái đuôi tròn lẳn run rẩy không ngừng. Nhìn đến đáng thương.
Trước mặt nó, Yoon Chiyoung cầm tô cháo trứng, nhẹ nhàng nói như dỗ trẻ:
“Không sao đâu, Hodu. Nào. Ăn nào.”
Dù anh dịu giọng hết mức, Hodu vẫn hoảng sợ và giấu mặt sau rèm cửa.
Cũng phải thôi. Vì chấn thương nên Yoon Chiyoung đang ở trạng thái nửa thú nửa người. Dù không thể tránh được những đặc điểm như tai sói đen hay chiếc răng nanh nhọn như ngón tay, nhưng điều phiền nhất lại là pheromone của anh. Dù đã cố kìm nén, nhưng mùi hương đậm đặc ấy vẫn khiến bản năng của Hodu cảnh giác cực độ. Chỉ cần Yoon Chiyoung đưa tay tới gần, Hodu liền cào cánh cửa kính mà tru lên, thậm chí rơm rớm nước mắt. Dù anh có cố gắng dịu dàng thế nào đi nữa, thì nó vẫn chỉ xem anh là mối đe dọa.
“Sao lại sợ anh thế nhỉ? Rõ ràng anh đã cố giấu pheromone rồi mà…”
“……”
Sau lưng anh, Heeseong khoanh tay hờ hững tựa vào lưng ghế sofa, ánh mắt đầy chán chường.
‘Cái đồ dở hơi. Tưởng cún con nào cũng dỗ được bằng đồ ăn chắc?’
Heeseong chẳng muốn giúp đỡ Yoon Chiyoung.
Thực lòng mà nói, cậu muốn bỏ đi, mặc kệ anh tự lo lấy. Nhìn cảnh anh hạ mình dỗ dành con cún khác, không khác gì khi đối xử với mình, cậu càng thêm bực bội. Vẫn thu mình trên sofa, Heeseong quay mặt đi, nhăn nhó vì khó chịu.
Lúc đó, Yoon Chiyoung vừa vén lại mái tóc đen, vừa lẩm bẩm đầy lo lắng:
“Lạ thật… Anh vốn chăm cún rất giỏi mà…”
“Giỏi cái gì mà giỏi.”
Heeseong khịt mũi chế giễu. Cậu thấy cái sự tự tin của anh thật nực cười.
Tất nhiên, phải thừa nhận Yoon Chiyoung chăm cún rất tốt. Lông tai gì cũng chải chuốt kỹ, vệ sinh tai hay bữa ăn cũng chăm chút cẩn thận. Hơn nữa, anh luôn nói những lời dịu dàng đầy yêu thương, nuôi chó chẳng khác gì nuôi vua. Nghĩ đến đó, Heeseong càng thêm phát cáu. Mà càng nghĩ lại, thấy cái sự tự tin đó… đúng là cũng có lý.
‘…Bực mình thật.’
Nhưng việc thứ tình cảm dịu dàng ấy giờ đây lại hướng về một chú chó khác… cứ khiến Heeseong thấy nhỏ nhen và buồn bực.
Dù mơ hồ cảm nhận được rằng đây là cảm giác ghen tuông, nhưng cậu lại không muốn đơn giản gọi tên nó như thế. Bởi thứ đang bóp nghẹt trong lòng cậu lại là một nỗi bất an lớn hơn nhiều.
Là cảm giác cậu từng có khi nghĩ đến một ngày cha mình sẽ bán rẻ đứa con ốm yếu này. Hay như khi cậu tin rằng nếu không chứng minh được giá trị với anh trai, thì sẽ bị cả bầy bỏ rơi. Dù giờ đây cậu đã biết rõ, rằng bản thân không còn là đứa trẻ của ngày xưa nữa… nhưng cậu vẫn không thể không thấy ghét bỏ hoàn cảnh hiện tại.
Lúc ấy, Yoon Chiyoung ủ rũ bước tới, ngồi xuống bên cạnh cậu trên sofa.
“Em yêu à… giúp anh một chút được không…?”
Anh mở to đôi mắt trông thật tội nghiệp, rồi nhẹ nhàng tựa má lên vai cậu. Phía xa, tiếng Hodu vẫn tiếp tục rên rỉ không dứt.
Đem chó về thì phải tự lo lấy, giờ lại quay sang nhờ cậu giúp? Heeseong quay mặt phắt đi, giấu đi đôi mắt ầng ậc nước như sắp vỡ òa. Với cậu, lời nài nỉ của Yoon Chiyoung chỉ đầy vẻ giả tạo, tiếng khóc của Hodu thì như từng nhịp gõ đập thẳng vào thần kinh. Rốt cuộc thì, anh muốn cậu phải làm gì đây?
“Gì chứ. Tự lo đi, anh đem về cơ mà.”
Heeseong lạnh lùng đứng dậy, đi thẳng vào bếp rót một ly nước.
Cậu biết phía sau Yoon Chiyoung đang xị mặt buồn bã, nhưng cũng không còn lên tiếng nài nỉ nữa. Có lẽ anh đang cố gắng tự dỗ dành đứa nhỏ, nhưng Hodu thì vẫn cứ nức nở mãi không thôi.
“Au… Au…!”
Là một người cùng giống loài, Heeseong có thể hiểu rõ tiếng khóc ấy của nó. Những từ ngữ phổ thông, dù khác đàn, vẫn có thể hiểu được.
“Mẹ ơi…! Bố ơi…! Hai người đâu rồi…?”
“……”
Bộp.
Heeseong uống cạn nước lạnh rồi đặt cái ly xuống bàn một cách cáu kỉnh. Đôi mắt cậu giờ phủ một lớp u buồn không thể che giấu.
Cậu không muốn nghe tiếng khóc ấy thêm nữa. Nó cứ kéo cậu về những ngày tháng cô đơn trong ngôi nhà trống, không một ai trở lại.
Những ngày chỉ biết gào khóc trong vô vọng, khi cảm giác tuyệt vọng khẳng định rằng mình sẽ mãi mãi cô độc.
…Không thể cứ để như thế này được.
Thật ra đứa nhỏ chẳng có lỗi gì cả. Và Heeseong không muốn để một chú chó khác cũng phải cảm nhận thứ cảm xúc mà cậu đã trải qua ngày hôm đó. Dù có giận thì cũng nên giận Chiyoung, còn đứa nhỏ thì trước tiên phải dỗ dành mới đúng.
Heeseong đã quyết, liền sải bước đi ra phòng khách rồi hóa thành hình dáng một chú chó con.
Chỉ trong chớp mắt, sải chân của cậu thu ngắn lại, đống quần áo đang mặc cũng rơi xuống thành một đống. Từ trong đó, một chú chó trắng lồm cồm chui ra, phũi phũi cơ thể đầy quyết tâm rồi bước về phía Chiyoung.
“Gâu.”
‘Anh tránh ra.’
“Cún cưng sẽ giúp anh dỗ nó à?”
Heeseong gật đại đầu một cái, rồi tiến lại gần Hodu. Cậu dùng chân trước đẩy nhẹ vào đùi Chiyoung ra hiệu tránh đi — dù anh chẳng nhúc nhích gì — và vòng ra phía sau lưng Hodu.
Là một chú chó như nhau, cậu hiểu rõ. Khi ở trong hình dạng thú, nhìn thấy con người sẽ tạo ra cảm giác bị áp đảo bởi chênh lệch thể hình. Với tầm mắt thấp bé, những gì thấy được chỉ là tay hoặc chân người ta vươn tới. Không biết ai là ai, mà nơi này thì quá xa lạ. Dù người kia có dùng lời dịu dàng đến đâu, thì cũng chỉ khiến bản năng càng thêm sợ hãi.
Quả nhiên, được một đồng loại dỗ dành vẫn là tốt nhất.
Chú chó trắng ngồi bệt xuống phía sau lưng Hodu — ngay chỗ cậu bé đang vô vọng giấu ánh mắt sau rèm cửa.
‘...Tuy còn nhỏ mà to lớn thật đấy!’
Đúng là chó cỡ lớn vẫn cứ là chó cỡ lớn. Khi quay lại làm chó, Heeseong mới thấy Hodu to gấp đôi mình. Nhìn gương mặt thanh tú thì tưởng thuộc dòng dõi retriever phương Tây, nhưng tai lại dựng thẳng đứng nên hình như không phải. Có lẽ là con lai giữa hai giống loài khác nhau, nhưng vẫn có dáng vẻ của một thiếu gia nhà quý tộc.
Heeseong có hơi tò mò giống loài của Hodu, nhưng trước hết, với tư cách là “tiền bối chó”, cậu phải dỗ dành “hậu bối” trước đã.
“Gâu!”
Chú chó trắng sủa một tiếng dõng dạc. Là để lên tiếng với tư cách chó đối chó.
Lúc đó, Hodu — chỉ biết khóc lóc nãy giờ — cuối cùng cũng phản ứng lại. Nó quay lại với đôi mắt ươn ướt, nhìn thấy chú chó trắng thì hiện rõ vẻ tò mò. Cái đuôi ngắn vẫn giấu nãy giờ cũng khẽ vểnh lên và lắc lư theo.
Ngay sau đó, Hodu rụt rè cúi người xuống và tiến lại gần Heeseong, nhẹ nhàng đánh hơi bằng mũi. Nhưng vì nó vẫn không ngừng rên rỉ, Heeseong đành phải ra tay dạy dỗ.
“Gâu!”
‘Này! Là chó mà lại khóc à? Nhóc là con nít hả?’
Chú chó trắng nhăn mặt, lấy chân trước dậm một cái lên sàn. Tuy định mắng cho một trận, nhưng khi nhìn thấy đứa nhỏ ngay trước mắt, lòng lại mềm nhũn, chẳng thể nghiêm khắc nổi.
Ngay sau đó, chú chó trắng quay sang chỗ khác, nét mặt nghiêm trọng, lẩm bẩm một mình.
‘…Nhưng đúng là con nít thật!’
Ngay trước mặt cậu, Hodu cúi người, khịt khịt mũi như muốn vùi mặt vào bộ lông mềm mại ở ngực Heeseong. Dù là đứa bé to gấp đôi cậu, nhưng khi dùng sức đâm thẳng vào, thân thể như cục bông của cậu cũng lảo đảo. Heeseong chật vật giữ lại thăng bằng, rồi lại nghiêm giọng quát chú chó con.
‘Dù là chó con nhưng đã nặng hơn 1kg thì cũng không được khóc!’
Nói xong mạnh mẽ như thế, Heeseong lại quay mặt đi, một lần nữa nghiêm túc suy ngẫm một mình.
‘…Mà hình như giống này khi mới sinh đã hơn 1kg rồi thì phải.’
Trong lúc đó, Hodu lăn kềnh Heeseong ra, rồi dúi mặt vào lòng chú chó trắng. Gặp được đồng loại, chắc mừng đến phát khóc, cái đuôi ngắn lúc lắc liên hồi, còn tiếng khóc kéo dài từ nãy đến giờ cũng dần lắng xuống. Nhưng cái cục bông trắng ấy thì chỉ thấy càng lúc càng mệt mỏi.
‘Ưư… Muốn làm gì thì làm đi!’
Tính đẩy ra, nhưng cuối cùng Heeseong cũng buông xuôi. Cậu không muốn đối xử với đứa nhỏ như cách người ta từng đối xử với mình ở sòng bạc.
Hơn nữa, cậu cũng chẳng thích việc bản thân lúc nãy khi mắng Hodu lại giống như người cha đáng sợ của mình. Là trẻ con thì phải được khóc chứ. Thà rằng cứ thành thật mà khóc đúng lúc thì mới đúng là sống như một thú nhân hạnh phúc.
Trong lúc đó, Hodu cứ lồm cồm bò chui vào lòng Heeseong. Tuy chỉ là chó con nhưng thân hình to gấp đôi, nên Heeseong bị đè bẹp dúm, lăn quay ra dưới thân thể của Hodu. Cậu phải chật vật lắm mới lách ra được khỏi cái thân hình khổng lồ ấy rồi thở phào một cái. Dù vậy, ít nhất Hodu cũng không còn khóc nữa.
Dỗ được rồi thì tiếp theo là cho ăn.
‘Nào, ăn cháo trước đã.’
Heeseong làm mẫu bằng cách ăn trước cháo trứng mà Chiyoung đưa. Hodu thấy thế cũng an tâm, bắt đầu ăn theo. Có vẻ thật sự đói bụng, chỉ chốc lát mà đã ăn hết sạch bát cháo to bằng cả người Heeseong.
Sau khi ăn sạch đến mức liếm cả đáy bát, Hodu lại lập tức tựa vào người Heeseong, cố chui rúc vào vòng tay nhỏ của cậu. Có lẽ vì quá căng thẳng sau khi đến một nơi xa lạ, nên càng lúc càng dựa dẫm vào Heeseong. Dù Heeseong thấy phiền mà cố đẩy ra, nhưng đứa nhỏ này mạnh quá, cứ như bị một cái gối ôm đè lên, chẳng thể nào dứt ra nổi.
Cuối cùng người giải cứu cái cục bông trắng bị đè bẹp là Chiyoung.
"Anh cứ tưởng cún cưng của anh lại chạy đâu mất rồi chứ."
‘Đừng có hôn! Em ghét anh nhất đấy!’
Dù chú cún con giãy giụa, Yoon Chiyoung vẫn rải những nụ hôn lên khắp thân thể trắng muốt. Anh bế hai chú cún lên giường, cũng không quên chụp vài tấm ảnh. Heeseong, người đã mệt đến mức không thể mệt hơn, nằm ngửa phơi cái bụng hồng và còn phải dỗ dành sinh vật to lớn đang ôm trong lòng. Hodu thì dù đã ăn no vẫn bi bô gọi mẹ.
"Mẹ, bố ơi..."
...Gọi là anh đi.!
"Mẹ..."
"Anh bảo gọi là anh mà!"
Trong lúc chú chó trắng đã buông xuôi khẽ lí nhí, Hodu từ từ chìm vào giấc ngủ. Nó nằm cuộn tròn sang một bên, hai chân trước vẫn giữ chặt thân thể của khối trắng ấy.
Chiyoung nhìn hai con cún với ánh mắt đầy yêu thương, lặng lẽ gỡ chân trước của Hodu ra khỏi người Heeseong.
"Dễ thương thật đấy... Hay là mình nuôi luôn nhé?"
"Anh nuôi một mình đi!"
Chú chó trắng quay phắt đầu như đang giận dỗi. Heeseong vẫn chưa nguôi giận. Ngay cả bộ dạng vui vẻ của Chiyoung cũng khiến cậu chướng mắt.
Chiyoung đặt một nụ hôn lên trán cậu, lo lắng nói:
"Em à."
"Gì."
"Nhưng mà giờ anh chỉ nhìn thấy mỗi cún con của anh thôi... Làm sao chăm Hodu được đây?"
"..."
Chiyoung nằm cạnh Heeseong, nhẹ nhàng vuốt giữa hai hàng lông mày của chú chó. Không hiểu sao mà miệng anh cứ giữ mãi nụ cười như vậy.
Chú chó trắng hơi nguôi giận, lặng lẽ ôm lấy cổ tay anh rồi nằm xuống. Đôi mắt đen lay láy cũng ánh lên sự tủi thân và nhẹ nhõm. Không hiểu sao câu nói đơn giản ấy của Chiyoung lại khiến cậu cảm thấy yên lòng đến thế.