[Novel] Đừng Động Vào Cún Con - Chương 62 - Phần cuối - Phần 6

Truyện được việt hóa bởi Chong Chóng Team! Không có lịch đăng tải cố định!

Vào ngày thứ ba kể từ khi Hodu đến nhà, một vấn đề nhỏ đã phát sinh.

"Grrr..."

Hodu, sau khi thấy bản thể của Yoon Chiyoung, đã bắt đầu cảnh giác với anh.

Nhưng trông nó thật đáng thương. Dù con sói khổng lồ chưa hề bước vào phòng, nó đã sợ hãi dựng hết lông lên, chỉ cần anh động đậy một chút là toàn thân nó run rẩy dữ dội, đuôi thì cụp lại.

Cuối cùng, không còn cách nào khác, Heeseong đành phải ở bên cạnh Hodu để dỗ dành.

“Hôm qua còn chơi với Yoon Chiyoung vui vẻ lắm mà...”

Yoon Chiyoung trong hình dạng sói không thể vào được phòng ngủ của mình, chỉ nằm buồn bã ngoài cửa, khoanh chân trước và cúi đầu xuống. Con sói tao nhã nằm canh giữ ngay trước cửa khiến người khác chẳng thể lách qua được.

Dù Hodu có sợ, hôm nay Yoon Chiyoung vẫn buộc phải biến thành sói. Đó là theo lời khuyên của bác sĩ.

Lẽ ra vì chấn thương, anh nên ở trạng thái bản thể để nghỉ ngơi, nhưng bấy lâu nay, Yoon Chiyoung cứ tùy tiện duy trì trạng thái bán thú. Dù Heeseong đã nhiều lần can ngăn, Yoon Chiyoung vẫn bướng bỉnh không chịu trở lại bản thể. Nhìn cảnh ấy, Heeseong đã nhận ra rằng Yoon Chiyoung vẫn còn ghét bản thể của chính mình.

Và điều đó đã khiến cơ thể anh chịu ảnh hưởng không nhỏ.

<Do nồng độ pheromone lại tăng vọt, nên trong hai ngày tới, nhất định phải ở trong trạng thái bản thể. Nếu không, thể trạng suy giảm sẽ dễ dẫn đến sốc pheromone hơn.>

Đó là lời cảnh báo của vị bác sĩ “nghiện ma túy” nọ, dù đang run rẩy trước con sói đen thẫm vẫn phải nói cho bằng được. Yoon Chiyoung bắt buộc phải trải qua thời kỳ phục hồi. Dù khả năng hồi phục có nhanh đến đâu, một nhân thú bị thương cũng chỉ có thể nghỉ ngơi đúng cách khi trở về bản thể.

Với Heeseong thì việc Yoon Chiyoung trở lại bản thể cũng không ảnh hưởng gì, nên cậu chỉ gật đầu đồng ý. Nhưng vấn đề lại nằm ở Hodu.

“Ư... ư...”

Sau khi thấy con sói khổng lồ, Hodu cứ bám riết lấy Heeseong không rời. Nó còn gầm gừ như thể đang bảo vệ Heeseong, và chỉ cần Heeseong có ý định rời khỏi phòng ngủ là lập tức khóc thét lên, ôm chặt cổ tay cậu bằng cả cơ thể.

“Người đó không đáng sợ đâu. Hôm qua còn chơi cùng nhau mà.”

Dù Heeseong đã cố gắng dỗ dành, Hodu vẫn giữ cậu ở sau lưng mình và duy trì sự cảnh giác. Trước dáng vẻ đáng yêu ấy, trên gương mặt Heeseong hiện lên một nụ cười đầy trìu mến.

“Sao vậy? Lo anh bị thương à?”

Dù cậu hỏi một cách điềm tĩnh, Hodu vẫn cắn lấy vạt áo của Heeseong với đôi mắt như muốn khóc, kéo cậu vào trong. Chỉ thế thôi mà trong mắt Heeseong, Hodu đã thật mạnh mẽ và đáng khen. Ở độ tuổi mà lẽ ra chỉ cần thấy thứ gì lạ là nên trốn đi theo bản năng, nhưng nó lại cố bảo vệ đồng loại, trông thật dũng cảm. Chỉ riêng điều đó thôi đã là minh chứng rằng nó mang tố chất của một giống loài can trường.

‘Rốt cuộc Hodu là giống gì vậy chứ?’

Heeseong biết rằng việc phân biệt giống loài trong giới nhân thú là một cái nhìn mang tính phân biệt, nhưng dù vậy, cậu vẫn không thể không tò mò. Bởi vì với nhân thú, huyết thống có ảnh hưởng rất lớn – tùy vào giống loài của cha mẹ mà tính cách hay bản năng có thể khác nhau.

Vì tò mò, Heeseong cầm lấy chiếc máy tính bảng đang đặt trên bàn của Yoon Chiyoung.

Sau đó cậu nhìn Hodu một cách cẩn thận. Một chú chó con có bộ lông màu giống bánh injeolmi, tai dựng đứng rất đẹp. Heeseong suy nghĩ không biết rốt cuộc Hodu là giống gì, rồi bắt đầu tìm kiếm những giống loài mà cậu nghĩ đến đầu tiên. Từ chó Jindo lông vàng, đến Pomeranian, thậm chí cả cáo – cậu tìm hình ảnh từng giống một và lần lượt cho Hodu xem.

“Hodu, nhìn cái này xem nào.”

Heeseong vừa dỗ dành Hodu, vừa ôm nó vào lòng và từ tốn lướt qua từng bức ảnh. Có lẽ vì còn nhỏ, nên khi bị chuyển hướng sự chú ý, Hodu lập tức chăm chú nhìn vào ảnh bằng đôi mắt vẫn còn ngấn lệ. Trước dáng vẻ ấy, Heeseong vừa cảm thấy đáng yêu vừa nhớ đến đứa em trai từng có thân hình to lớn hơn mình khi còn bé, khiến cậu càng thấy gần gũi hơn.

Trước hình ảnh ấm áp đó, con sói ngoài cửa không thể che giấu sự bất mãn của mình. Anh lo lắng đến mức giờ đã chuyển sang khó chịu, rồi quay sang nhìn Heeseong với ánh mắt rõ ràng là đang giận dỗi.

"Grrr..."

“Suỵt. Anh im lặng đi.”

“……”

Heeseong không thèm liếc mắt lấy một cái mà nói dứt khoát. Có vẻ như vì bị lơ nên con sói phát ra một tiếng như xé rách một tấm vải mỏng. Quay sang nhìn thì may là chỉ là chiếc khăn có thể xé được. Heeseong lại thôi để ý đến anh, tiếp tục cẩn thận cho Hodu xem ảnh.

Đúng lúc đó, Hodu phản ứng với một tấm hình bằng cách vẫy nhẹ đuôi.

'Mẹ! Mẹ!'

“Wow... thì ra là Retriever.”

Mẹ cậu là giống Retriever, vậy thì Hodu thật sự là một cậu nhóc xuất thân từ dòng dõi quý tộc của loài chó. Một đứa trẻ như thế rốt cuộc tại sao lại gặp được người cha có tai dựng đứng kia, rồi làm cách nào để đến được nơi này... Heeseong thấy rất tò mò, nhưng…

Chẳng có lý nào một Yoon Chiyoung đang trong hình dạng sói lại chịu mở miệng trả lời.

‘Đang giận dỗi thế kia thì mong gì câu trả lời...’

Giờ đây, Yoon Chiyoung nằm nghiêng người quay mặt đi vì giận. Dù có gọi cũng không chịu nhìn, nhưng toàn thân anh đều đang phát tín hiệu rõ ràng: "Để ý đến anh đi."

Một nhân thú khi trở về bản thể thì càng có xu hướng tìm đến bầy đàn. Điều đó là không thể tránh khỏi. Khi tay chân không thể sử dụng, sự giúp đỡ của bầy đàn trở nên vô cùng cần thiết. Vì Heeseong hiểu được sự khao khát ấy, nên dù Yoon Chiyoung có đang giận, cậu vẫn không nói gì thêm mà cứ để anh yên như vậy.

Vấn đề là con sói ấy lại còn mắc chứng lo âu khi bị tách khỏi người thân.

“Auuu...!”

Đột nhiên, tiếng tru u ám của sói vang vọng khắp căn nhà.

Trước tiếng tru trầm thấp ấy, đến cả Heeseong cũng theo phản xạ cụp đuôi lại. Cậu giật mình, đôi tai cụp xuống vì hoảng, trong lòng đầy nghi hoặc mà nhìn ra ngoài phòng ngủ – thì thấy con sói đen thẫm đang đứng đó, nhẹ nhàng vẫy đuôi như thể muốn được chú ý.

“Gì, gì vậy, sao đột ngột thế? Hết hồn hà...”

Heeseong không thể giấu nổi vẻ hoảng hốt, lắp bắp nói. Dù trước đây từng nghe sói tru vài lần, đây là lần đầu tiên cậu nghe thấy tiếng tru của Yoon Chiyoung. Đó là âm thanh trầm sâu chỉ có thể nghe vào đêm trăng tròn.

Heeseong vừa ôm ngực đang đập thình thịch vừa nhẹ nhàng dỗ dành Hodu trong vòng tay. Cũng may vì Heeseong là giống chó chiến đấu nên mới chỉ bị giật mình đến mức này, chứ Hodu thì còn không phát ra nổi âm thanh nào, cả người cứng đờ lại rồi lỡ làm bậy lên người Heeseong. Nhìn thấy vết tích ấy, Heeseong liền nổi giận với Yoon Chiyoung.

“Anh làm thằng bé giật mình rồi đấy!”

“……”

“Phải tắm chung với Hodu thôi…”

Heeseong lầm bầm, dùng khăn giấy lau qua phần dính bẩn rồi hướng về phía phòng tắm. Con sói đen trông thấy thế thì tiu nghỉu nhìn theo, ánh mắt đầy ngóng trông.

Nhưng không hiểu sao anh lại tỏ vẻ bực bội, dùng móng cào cào thảm một cách đe dọa rồi gầm gừ, đi vòng vòng xung quanh một cách cục cằn.

Giờ đây, Heeseong – người hiểu Yoon Chiyoung hơn bất kỳ ai – thừa biết anh đang nghĩ gì.

‘Chỉ vì nhóc ấy lỡ đánh dấu một chút mà cũng nổi giận sao.’

Heeseong thở dài trong khi nghĩ vậy rồi bắt đầu tắm. Nhân tiện, cậu còn xả đầy nước ấm vào bồn để ngâm nửa người thư giãn. Vì Yoon Chiyoung mà cậu bị mệt mỏi kéo đến, nên muốn làm dịu cơ thể một chút. Với Hodu, cậu làm theo cách Yoon Chiyoung từng làm – đổ vừa đủ nước vào bồn rửa mặt rồi đặt nó vào trong. May thay, có vẻ như Hodu cũng thả lỏng được nhờ ngâm nước, nên đang bận chơi đùa với con vịt đồ chơi.

Trong khoảnh khắc bình yên vừa mới tìm lại được, Heeseong thoải mái tựa lưng vào bồn tắm.

Từ bên ngoài vẫn còn vọng lại tiếng đồ đạc bị đẩy rơi lộp bộp, chắc là con sói kia vẫn đang phát tiết. Heeseong thấy hành động ấy của Yoon Chiyoung vừa trẻ con vừa thảm hại. Ghen tuông với một đứa nhóc – thật chẳng hiểu anh đang cố làm gì. Trẻ con đến mức... không thể chấp nhận được.

‘Ơ…?’

Đang suy nghĩ, Heeseong bỗng dưng khựng lại, ánh mắt đơ ra nhìn vào khoảng không.

‘…Từ trước đến giờ mình cũng như thế mà!’

Ghen với một chú chó con và không thể giấu nổi, để lộ rõ ràng ra khắp người — tất cả đều là việc mà cậu từng làm.

‘Trông anh ấy lại tội nghiệp như thế này…’

Khi nhìn thấy Yoon Chiyoung đang ghen, Heeseong chợt nhận ra bản thân mình trước kia đã hành xử trẻ con đến mức nào, và cậu cảm thấy xấu hổ. Ngay từ đầu, vốn dĩ không cần phải ghen tuông hay bất an gì cả.

Heeseong ngồi trong bồn tắm, vừa vò đôi tai chó con của mình vừa chìm trong suy nghĩ.

‘Dù sao thì tụi mình cũng là người yêu, chẳng có lý do gì để ghen cả…’

Có lẽ vì giờ đang ở trong vị trí ngược lại, nên sự ghen tuông từng khiến cậu đau đầu nay lại trở nên thật nhỏ nhặt và phù phiếm. Dĩ nhiên, điều đó không xóa được cái tội đáng ghét của Yoon Chiyoung, nhưng sau khi nghe thấy tiếng tru của con sói lần đầu tiên, suy nghĩ của cậu đã thay đổi.

Rõ ràng, con sói đang gọi cậu vì cảm thấy cô đơn. Hodu – người đã được Chiyoung chăm sóc chu đáo – lại không nhận ra anh và chỉ biết sợ hãi, còn bây giờ, con sói ấy không có Heeseong thì chẳng thể sống yên ổn được. Heeseong cũng từng chỉ sống dưới hình dạng chó con, nên cậu hiểu cảm giác cô đơn ra sao khi trở lại hình dạng thật và thiếu đi đồng loại. Khi nhớ lại những lần mình đã lạnh nhạt với anh, Heeseong bắt đầu cảm thấy có lỗi với Yoon Chiyoung.

‘…Tối nay phải dỗ Hodu ngủ rồi ở bên anh ấy mới được!’

Heeseong vừa rửa sạch đôi tai trắng xong thì nghĩ vậy.

Giờ tai cũng đã sạch sẽ rồi, đã đến lúc cư xử như một chú chó trưởng thành. Dù Heeseong là người vụng nhất trong khoản dịu dàng, nhưng cậu đã quyết tâm ít nhất cũng sẽ đáp lại một nửa sự quan tâm mà Yoon Chiyoung dành cho mình. Khi nghĩ như vậy, mọi thứ chợt trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo