Truyện được việt hóa bởi Chong Chóng Team! Không có lịch đăng tải cố định!
“Em gái anh sinh tới bốn đứa con cơ á!?”
“Nếu thụ tinh nhân tạo thì khả năng sinh nhiều con một lúc sẽ cao hơn đấy.”
“Wow…”
Khoảng một tuần sau sự việc, Heeseong đang nghe Yoon Chiyoung kể chuyện về em gái của anh.
Hai người chọn một nhà hàng Hàn Quốc gần đó để ăn trưa, rồi vào một phòng riêng, nơi Heeseong có thể ngồi sát bên cạnh Yoon Chiyoung. Vì cậu ăn khá ít nên đã nhanh chóng dọn sạch phần của mình. Nhưng nhờ Yoon Chiyoung kiên nhẫn đút cho từng miếng, cuối cùng cậu cũng có một bữa ăn thật no nê.
Câu chuyện về em gái của Yoon Chiyoung khiến Heeseong rất tò mò.
“Hai người là đồng tính mà, vậy làm thụ tinh mất bao lâu?”
“Nếu khác giống loài thì khả năng thành công sẽ thấp, nhưng em gái anh chỉ mất ba lần. Chắc tại còn trẻ nên tỷ lệ cao hơn...”
Vừa nói, Yoon Chiyoung vừa gỡ thịt cá và đút cho Heeseong. Cậu ngoan ngoãn há miệng ăn, rồi chìm vào suy nghĩ với gương mặt ngẩn ngơ.
Em gái Yoon Chiyoung đã kết hôn với một người cùng giới.
Hơn nữa, đối phương còn là một hồ ly nhân, nên ban đầu bị người lớn trong nhà phản đối khá gay gắt. Mặc dù gần đây chuyện kết hôn giữa các chủng tộc khác nhau đã không còn xa lạ, nhưng riêng sói và cáo thì vốn chẳng ưa nhau là mấy.
Dù vậy, bất chấp sự phản đối, hai người vẫn tiến tới hôn nhân. Có lẽ vì đã lên kế hoạch sinh con sớm từ đầu, nên họ cũng nhanh chóng bắt tay vào việc. Và bằng thụ tinh nhân tạo, họ đã có tận bốn đứa con. Gần đây vừa sinh nở thuận lợi, trở thành tâm điểm ghen tị trong cả bầy. Bởi số lượng bầy tăng lên cũng đồng nghĩa với việc thế lực được củng cố. Mà bốn nhóc con, gồm hai sói con và hai cáo con, đều khỏe mạnh và đáng yêu.
Vì tò mò, Heeseong hỏi:
“Có ảnh mấy nhóc không?”
“Cũng không cần hỏi, nó cứ gửi cho anh suốt.”
“Cho em xem với, em cũng muốn xem.”
Thấy cậu nài nỉ, Yoon Chiyoung có hơi lúng túng nhưng vẫn lấy điện thoại ra và đưa cho xem. Trên màn hình là cửa sổ chat tin nhắn giữa anh và em gái, trông đúng kiểu hờ hững như anh em ruột. Heeseong bắt đầu chăm chú nhìn ảnh lũ nhóc.
“Nhỏ xíu luôn... dễ thương quá…”
Dù là người đã quá quen với việc soi gương mỗi ngày, Heeseong cũng phải đỏ mặt khi thấy những sinh linh bé xíu ấy. Có vẻ được thừa hưởng gen tốt từ cả hai người mẹ, bốn nhóc con đều được sinh ra khỏe mạnh, đang bò lồm cồm rất đáng yêu. Hơn nữa, đặc điểm của sói và cáo hiện rõ rệt, khiến việc quan sát trở nên cực kỳ thú vị.
Với ánh mắt sáng lấp lánh, Heeseong lật xem từng tấm ảnh. Dù mấy nhóc còn chưa mở mắt, nhưng chỉ vài năm nữa, khi bước vào khoảng 4-5 tuổi, chúng sẽ có thể hóa thành hình người và trở thành những dị nhân thực thụ. Dù không phải con mình, nhưng vì đây là một trong những cột mốc quan trọng nhất đời của dị nhân, nên Heeseong cũng cảm thấy háo hức thay.
Lúc đó, Yoon Chiyoung đút cho Heeseong một miếng sườn nướng và nói:
“Cứ từ từ suy nghĩ, em yêu à.”
“Em bảo là em biết rồi còn gì...”
“Lúc nào thật sự sẵn sàng đã.”
“Biết rồi mà...”
Từ trước đến nay, Heeseong đã nghe Yoon Chiyoung nói những lời như vậy không ít lần. Hai người từng nói chuyện nghiêm túc về chuyện sinh con, và đi đến thống nhất rằng: chỉ khi nào Heeseong thật sự sẵn sàng thì mới có con. Có lẽ bởi cả hai đều từng bị tổn thương bởi cha mẹ, nên việc mang thai với họ trở thành chuyện cần đặc biệt cẩn trọng. Đã có lúc Heeseong bị ám ảnh bởi áp lực “phải có con”, nhưng giờ đây cậu đã quyết định sẽ chỉ sinh con khi bản thân thực sự muốn. Tuy chưa thể xác định thời điểm cụ thể, nhưng cậu muốn lựa chọn khoảnh khắc bản thân hạnh phúc nhất.
Cuối cùng, Heeseong uống hết ly nước tráng miệng và kết thúc bữa ăn.
Có lẽ vì vừa ăn được món ngon hợp khẩu vị, nên trong đôi mắt to tròn đen láy của cậu ánh lên vẻ rạng rỡ. Yoon Chiyoung thấy thế thì không giấu nổi sự hài lòng.
“Cún con ăn xong rồi à?”
“Ừm. Nhưng mà cá mòi ở đây ngon thật đấy.”
“Vậy lần sau mình lại đến nữa nhé.”
Yoon Chiyoung tỏ ra rất hài lòng, nói rằng sau này nên thường xuyên ghé chỗ này. Thật ra đây là một nhà hàng Hanjeongsik (ẩm thực truyền thống Hàn Quốc) rất nổi tiếng, thường phải đặt chỗ từ nhiều tháng trước. Nhưng nhờ mối quan hệ, anh mới có thể đặt được bàn ở đây. Chính vì sự chu đáo và sự nâng niu đó, Heeseong đã dần quen với những món ăn hảo hạng. Ngày ngày sống cạnh người yêu không tiếc công sức cho mình ăn ngon, yêu chiều mình hết lòng, Heeseong cảm thấy hạnh phúc đến mức quên mất những tháng ngày từng phải cặm cụi lau nền sàn cáu bẩn trong mấy sòng bạc ẩm thấp cách đây 5 năm.
Sau bữa ăn, hai người tản bộ quanh khu vực gần nhà hàng.
Vì hệ tiêu hoá của Heeseong không được tốt, nên sau bữa ăn cậu luôn có thói quen đi dạo nhẹ. Có lẽ vì đây là nơi đắt đỏ, nên cả khuôn viên quanh nhà hàng cũng được thiết kế với những cung đường tản bộ rất tinh tế.
Cuối thu, lá đã bắt đầu rụng. Khi đi qua một cái ao nhỏ nằm trong khuôn viên, họ bước qua những phiến đá xếp thành cầu. Vì bước chân có chút loạng choạng, Yoon Chiyoung liền nắm lấy tay Heeseong. Anh còn khen ngợi khả năng giữ thăng bằng của Heeseong khi cả hai đã sang tới bờ bên kia. Nghe vậy, Heeseong cằn nhằn: “Có gì đâu mà cũng khen.” Nhưng dù cậu có tỏ ra khó chịu, mỗi khi có cơ hội là Yoon Chiyoung vẫn không tiếc lời khen ngợi.
Mỗi lần như thế, trong lòng Heeseong lại dâng lên cảm xúc thật phức tạp.
‘Không ngờ mình cũng có ngày như thế này...’
Khi còn nhỏ, dù đã cố gắng yêu thương và chăm sóc cho em trai đến nhường nào, cậu vẫn bị cha đánh đập chỉ vì “thằng yếu ớt nhìn phát ghét.” Sau này khi lớn hơn, dù có lau dọn phòng sạch cỡ nào, cậu vẫn bị mắng là “ít ra làm được việc đó cũng còn may.” Vậy mà bây giờ, chỉ cần ăn ngon miệng thôi là đã được người bạn đời tuyệt vời nhất trần đời khen là đáng yêu.
‘...Cứ tưởng lớn rồi thì mấy vết thương lòng sẽ nhạt phai đi cơ chứ!’
Những lúc như thế này, Heeseong thấy lạ lùng khi càng hạnh phúc thì những nỗi đau trong quá khứ lại càng trở nên rõ nét hơn.
Dẫu vậy, cậu không thấy quá khứ của mình là điều oan ức. Ngược lại, nhờ có nó mà cậu biết trân trọng những ngày tháng hiện tại hơn. Việc có thể mở lòng đến mức này, tất cả là nhờ vào Yoon Chiyoung.
Vì thế, có lẽ bây giờ cậu đã sẵn sàng bước sang một chương mới của cuộc đời.
Heeseong hít sâu làn không khí mùa thu vào tận trong lồng ngực, rồi ngước nhìn bầu trời xanh cao vời vợi. Thời tiết đẹp thế này, lại có Yoon Chiyoung bên cạnh nắm tay mình, khiến cậu cảm thấy hôm nay quả là một ngày hoàn hảo.
Có lẽ chính vì vậy, Heeseong nghĩ rằng dù có phải đối mặt với khó khăn nào đi nữa, chỉ cần có Yoon Chiyoung bên cạnh thì cậu đều có thể vượt qua. Không phải vì anh ấy là một con người hoàn hảo. Mà là bởi Heeseong biết rõ: với riêng mình, người đàn ông này chẳng giấu được chút góc cạnh nào, và lúc nào cũng thật lòng trân trọng mình. Chỉ cần vậy thôi, cậu đã đủ tin tưởng rồi.
Chính vì thế, Heeseong cảm thấy mình đã có dũng khí để đón nhận những ngày mới cùng người ấy.
Ngay lúc này, Heeseong cảm nhận rõ rằng bản thân vừa “tốt nghiệp” khỏi một giai đoạn trong cuộc đời. Và đã đến lúc phải “nhập học” vào một giai đoạn mới.
Trước khung cảnh hồ nước tuyệt đẹp trước mặt, Heeseong siết chặt tay người kia.
"...Yoon Chiyoung. Nghe này."
Chỉ một lời gọi đơn giản thế thôi mà Yoon Chiyoung đã cảm thấy vô cùng hạnh phúc, liền kéo tay Heeseong lại, hôn nhẹ lên ngón tay cậu. Trên gương mặt mang nụ cười tươi rói là chút nghịch ngợm lấp ló trong ánh mắt. Trước người như thế, Heeseong lại giữ nguyên vẻ nghiêm túc vốn có, nhẹ nhàng nói:
“Em nghĩ... bây giờ đã đến lúc rồi.”
“Lúc gì cơ?”
Có vẻ như anh đang mong đợi một điều gì đó, Yoon Chiyoung vòng tay ôm lấy eo Heeseong. Bắt đầu vuốt ve chiếc đuôi trắng muốt như một lời gợi ý mang tính quyến rũ. Nhưng chiếc đuôi ấy, khác hẳn mọi khi, chẳng vẫy qua lại mà chỉ dựng thẳng lên. Đó là dấu hiệu rõ ràng cho thấy Heeseong đang cực kỳ căng thẳng.
Cảm thấy có điều gì đó nghiêm túc hơn bình thường, Yoon Chiyoung nhìn cậu đầy thắc mắc — và rồi, một lời tỏ bày chân thành vang lên.
“Em muốn... được nhìn thấy một đứa bé giống anh.”
“……”
“Chúng ta cũng... cùng nhau có con đi.”
Càng nghe, đôi mắt xám của Yoon Chiyoung càng mở to dần. Dù không rõ cảm xúc ấy đang hướng về phía nào, nhưng đến cả đôi tai sói và chiếc đuôi đen mà suốt đời anh đã rèn luyện để giấu kín cũng lộ ra từng chút từng chút một. Trước dáng vẻ đó, Heeseong bật cười khẽ, rồi cố gắng kéo người đàn ông có thân hình rắn chắc ấy lại gần, thẳng thắn thổ lộ:
“Em không hề vội vàng gì cả, đây là lời thật lòng.”
“……”
“Em sẽ chịu trách nhiệm suốt đời. Vậy nên anh đừng lo, chỉ cần đưa ra lựa chọn thôi.”
Heeseong đã thấy người vốn luôn tự tin, trơn tru như Yoon Chiyoung đỏ mặt như cậu thiếu niên lần đầu nghe lời tỏ tình từ mối tình đầu.
Vẻ mặt trơn tuột thường ngày biến đâu mất, thay vào đó là hai má đỏ rực, đôi tay siết chặt lấy tay Heeseong. Đôi mắt xám mở to vì xúc động khẽ run lên. Mãi lúc ấy, Heeseong mới nhận ra rằng anh thật sự rất cảm động.
“A…”
Yoon Chiyoung đỏ bừng đến tận mang tai, phải đưa tay che miệng để ngăn cảm xúc đang trào lên. Nhìn khuôn mặt ngập tràn xúc động ấy, Heeseong không giấu được niềm vui. Nếu những con sói khác từng thấy vẻ mặt này của "người giám sát" Chiyoung, có lẽ họ sẽ chẳng thể tin nổi.
Phải mất một lúc lâu để anh gom góp lại cảm xúc, rồi cuối cùng mới nở nụ cười nhẹ và mở lời:
“…Đó là câu nói anh đã chờ đợi nhất từ trước đến nay đấy.”
Nói rồi, Yoon Chiyoung ôm lấy Heeseong cả người lẫn áo khoác, nâng cậu lên quay một vòng lớn. Anh vừa ôm vừa nói rằng, từ lâu rồi, được nhìn thấy một chú cún giống Heeseong là ước mơ lớn nhất của đời mình. Là ước mơ thật sự. Heeseong thì không khỏi thấy ngỡ ngàng — vì chính cậu mới là người luôn muốn thấy một đứa bé giống anh kia chứ.
Hôm ấy, cả hai quên cả lạnh, cùng đứng nhìn mặt hồ và nói chuyện thật lâu về những đứa con trong tương lai.
Yoon Chiyoung nói rằng, không quan trọng giới tính, chỉ cần là cún con giống Heeseong là anh đã thấy mãn nguyện rồi. Còn Heeseong thì không quan tâm đến giống loài hay giới tính gì cả, chỉ tha thiết muốn có ít nhất ba đứa con — một mong muốn to tát không kém gì giấc mơ.
Không biết có phải ước mơ ấy đã truyền tới tận trời xanh không, mà chỉ vài hôm sau, Yoon Chiyoung đã mơ một giấc mộng rất rõ ràng. Trong chính cái hồ nước tuyệt đẹp mà hôm ấy họ từng đứng nhìn, hai con rắn lớn trồi lên từ mặt nước rồi chui vào lòng anh.
Dĩ nhiên, anh không kể cho Heeseong nghe về giấc mơ ấy. Vì Heeseong đã bắt đầu mơ về một gia đình đông con từ lâu rồi.
Và Yoon Chiyoung muốn để người mình yêu được tận hưởng trọn vẹn cảm giác háo hức ấy. Cảm giác mong chờ, cùng nhau nuôi nấng những chú sói con, từng chút một, trong tương lai không xa.