Off The Record - Chương 8

Lịch cập nhập: thứ 4, thứ 6 hàng tuần

Bản dịch thuộc Diệp Tử Blog và chỉ đăng tải duy nhất tại Navybook.net, nếu bạn đọc ở trang web khác, vui lòng thông báo cho mình và vào web chính chủ navybook đọc nhé! Cám ơn mn!

"Này, cậu đang rảnh đúng không?"

“Vâng, thì… đúng vậy..."

Nghĩ rằng anh đang kiếm chuyện với mình, giọng Kang Jin đầy vẻ khó chịu, bực bội.

"Không có gì đâu, vuốt tóc lại hộ tôi được không, nó bị xoã xuống rồi?"

Kang Jin chớp mắt, vẻ mặt như muốn hỏi: "Tại sao lại là tôi?". Yoon Hee Kwon giơ bàn tay đầy dính siro giả máu cho Kang Jin xem. Cậu lẩm bẩm: "Rửa tay rồi tự làm đi chứ." Dù vậy, cậu vẫn đứng dậy, nhanh nhẹn vén tóc giúp anh ta.

'Khéo tay hơn mình nghĩ đấy.' Để chỉnh tóc cho đúng kiểu ‘Seung-cheol’ ban đầu, Kang-jin cẩn thận từng chút. Hee-kwon bảo không cần kỹ thế, miễn đừng che mắt là được, thì cậu đáp hời hợt: "Vâng, vâng." Kang Jin tập trung đến mức môi hơi hé ra.

Hee Kwon vô thức nhìn chằm chằm vào cậu, cho đến khi Kang Jin đưa gương ra và hỏi: "Thế này được chưa?" thì anh mới giật mình tỉnh lại. Và rồi, anh thấy cả mười móng tay của cậu đều bị cắn nát, trông như vừa bị tra tấn vậy    .

"Tôi nghe nói có loại sơn móng tay giúp người ta không cắn móng tay nữa đấy."

"...Nó không ngon đâu."

Có vẻ đó là một thói quen nghiêm trọng và đã kéo dài từ lâu. Hee Kwon khẽ chậc lưỡi rồi quay đi, nhưng Kang Jin lại gọi với ở phía sau hỏi liệu cậu có cần đạp slate nữa không.

"Không, lần này tôi sẽ không cho cậu đánh đâu."

"Dạ?"

"Tiếng lạch cạch đó, nó làm tôi mất tập trung."

Kang Jin "À" một tiếng hơi ngốc nghếch, rồi gật đầu như đã hiểu. Dù sao, việc đập slate cũng chỉ để tiện cho khâu chỉnh sửa, đánh ở đầu hay cuối cảnh cũng chẳng khác nhau là mấy. Nhưng có vẻ KangJin khá thích việc đó, nên trông cậu hơi tiếc nuối.

"Sao cậu không chuyển sang làm người đập slate chuyên nghiệp luôn đi?"

Kang Jin nghăn nhó mặt ngay tức khắc, cậu thể hiễn rõ sự khó chịu của bản thân. Không rõ là do cậu ta không biết nói dối hay là cho rằng hai người sau bộ phim này sẽ không bao giờ phải đóng phim cùng nhau nữa, mà Kang Jin chẳng thèm che giấu cảm xúc của bản thân nữa, và Hee Kwon cũng không thấy phiền.

'Vui thật.' Những người lão luyện thì chẳng có gì để trêu chọc. Thấy Hee Kwon bật cười, Kang Jin càng bực mình hơn, cậu cau mày lại. Hee Kwon nhìn cậu, rồi quay lại khu vực quay.

 

Cảnh quay cá nhân của Hee Kwon đã xong. Anh thay đồ và đứng cạnh đạo diễn xem cảnh quay của Kang Jin. Trong bộ vest vừa vặn, khuôn mặt không cảm xúc, Kang Jin hóa thân thành ‘Sung Il’ rất tự nhiên.

‘Đúng là khuôn mặt hợp vai.’ Chỉ cần ngậm miệng, ánh mắt sắc lạnh, cậu ta trông như một cảnh sát dày dạn thật sự. Có vẻ cậu ta cũng đã tập luyện thêm, cơ bắp săn chắc, nở nang hơn nhiều so với lần trên sân khấu — một lựa chọn khôn ngoan.

"Thấy thế nào?"

"Không tệ. Diễn xuất cũng khá ổn."

Cảnh quay của Kang Jin lần này là cảnh mở đầu của bộ phim. ‘Sung Il’ một mình truy đuổi tội phạm. Một đoạn mở màn quan trọng, lại là cảnh hành động dài không cắt — chỉ cần một sai sót nhỏ thôi là cũng phải quay lại từ đầu.

"Còn non nghề mà đã phải gánh cảnh quay dài như thế này, không thấy áp lực sao? Chắc là cậu ta rảnh lắm nhỉ?" - Hee Kwon chọc ghẹo.

Đạo diễn cười khì:

"Đừng bắt nạt cậu ấy quá."

"Thật là, anh mới là người bắt nạt cậu ta nhiều nhất đấy."

Hee Kwon lẩm bẩm, giọng đầy ấm ức. Anh thật lòng tự nhận mình là fan, và chỉ trêu chút thôi chứ không ác ý. Thế mà chẳng ai tin cả.


Đạo diễn lại phớt lờ anh, giơ loa hét lớn: "Action!".

Dù thời tiết mát mẻ, nhưng việc mặc áo sơ mi và quần tây rồi chạy trên đường nhựa với giày tây trên chân, nó không hề dễ dàng. Đặc biệt là khi quay cảnh rẽ gấp, rất dễ bị trượt chân ngã.

Suýt chút nữa thì ngã, nhưng Kang Jin đã nhanh chóng lấy lại thăng bằng và tiếp tục chạy. Quay được một cảnh rất chân thực, đạo diễn rất hài lòng.

Máy quay bắt cận cảnh khuôn mặt hoảng loạn của tên tội phạm, rồi lia đến ‘Sung Il’ đang đuổi theo. Trong lúc đó, Hee Kwon chạy vòng qua cần trục quay phim, nhảy lên SUV gắn còi, phóng đến hiện trường. Khi đến nơi, Kang Jin đang đọc Quyền Miranda, còng tay nghi phạm.

Hee Kwon bước xuống xe, khuôn mặt hiện rõ sự tiếc nuối vì đến muộn. Trông thấy đợt truy đuổi đã kết thúc, anh ta cười nhạt rồi xoa đầu Kang Jin nói: "Làm tốt lắm." Máy quay ghi lại rõ nét hình ảnh ‘Sung Il’ vui mừng khi được người tiền bối mà anh kính trọng khen ngợi. Đây là cảnh quay cuối cùng của ngày hôm nay.

Trước máy giám sát, cả 3 người gồm đạo diễn, Hee Kwon và Kang Jin đang xem lại cảnh quay. Hee Kwon nhìn vào màn hình nhỏ rồi nhìn Kang Jin đứng bên cạnh, anh nhận thấy biểu cảm của Kang Jin có chút kỳ lạ. 'À, ra là vậy.' Anh hiểu cậu đang nghĩ gì. Đạo diễn cũng liếc nhìn và hỏi cậu có điều gì muốn nói không.

"À, cái đó... cũng không có gì to tát..."

Nói như thế thì chắc chắn là có chuyện rồi. Đạo diễn xoay người lại, ra hiệu cho cậu cứ nói thoải mái. Kang Jin gãi má, ấp úng nói.

"Lúc nãy em suýt ngã, nhìn có hơi..."

"Cái đó hả? Không sao đâu, trông rất thật và hay đấy."

Dù được đạo diễn động viên, Kang Jin vẫn ngượng ngùng, cậu hạ thấp giọng nhưng vẫn rõ ràng chỉ ra hình ảnh đó không phù hợp với ‘Sung Il’. 

"‘Sung Il’ là một viên cảnh sát giỏi mà. Lúc nào cũng chỉn chu và kỹ lưỡng."

Cậu ta không giỏi diễn đạt lắm, nhưng ý cậu là muốn ‘Sung Il’ phải thể hiện rõ tính cẩn thận của mình ngay từ đầu để làm nổi bật sự đối lập với ‘Sung Il’ bị ‘Seung Chol’ làm cho lung lay sau này. Điều đó rất hợp lý.

'Thấy chưa, đã bảo cậu ta gan lắm mà.' Kang Jin là người vừa làm anh thất vọng, lại vừa khiến anh bất giác trông đợi nhiều hơn

Vấn đề là để quay lại cảnh này, không chỉ Kang Jin mà cả đoàn làm phim, những người đang rất muốn về nhà, cũng phải quay trở lại làm việc. Đạo diễn cũng do dự vì điều đó, chỉ biết nhìn xung quanh. Nhận ra điều này, gương mặt Kang Jin lộ rõ vẻ hối lỗi.

"Em xin lỗi..."

"Này."

"Dạ...?"

"Cậu có thể làm tốt hơn trong lần tiết theo không?"

"...Dạ."

‘Đúng là chỉ mạnh miệng với ai chọn được’. Nhìn cậu vừa hối lỗi vừa gật đầu khẳng định, Hee Kwon nhìn sang đạo diễn:

"Cậu ấy bảo là có thể đấy."

Đạo diễn khó hiểu nhìn Hee Kwon rồi bắt đầu suy nghĩ. Chính xác hơn là ‘giả vờ suy nghĩ’. Nghe Kang Jin phân tích, anh ta cũng cảm thấy không hài lòng với cảnh vừa rồi. Nhưng với tư cách là người chịu trách nhiệm chính, anh ta không thể quay lại một cảnh chỉ vì một diễn viên mới yêu cầu.

Đạo diễn giả vờ đắn đo, rồi đập kịch bản đang cuộn tròn vào tay, nắm chặt lại.

"Thôi, làm lại một lần nữa thôi nhé."

Các nhân viên đã hiểu ý đạo diễn, lập tức quay lại chuẩn bị. Chỉ có Kang Jin không biết làm gì, vẫn cúi đầu nói: "Em sẽ cố gắng hết sức" và đi khắp nơi xin lỗi mọi người. Đạo diễn nhìn cậu, thấp giọng bí mật nói.

"Có vẻ khác xa lời đồn nhỉ."

"...Cái tính cách tồi tệ của cậu ta đã bị đồn đến tận đâu rồi vậy?"

"Không phải chuyện đó, mà là có tin đồn cậu ta thích đàn ông và hay tiếp cận các đạo diễn, nhà sản xuất nam. Bọn họ nói đó là lý do mà đạo diễn của bộ phim truyền hình đầu tiên đã chọn cậu ấy cho dự án tiếp theo. Nhưng gặp ngoài đời mới thấy cậu ta thẳng thắn thật đấy."

"Cái tin đồn đó cụ thể quá."

Nghe qua thì đúng là đáng tin thật. Hee Kwon đã quá quen với việc những lời nói dối chỉ cần qua vài người là có thể biến thành những lời nói thật đầy thuyết phục. Anh chỉ lạnh nhạt đáp lại.

'Nếu tất cả những thứ đó là sự thật thì tôi đã là một gã biến thái vũ phu suốt 10 năm qua rồi.'

Hơn nữa, một người không thể chịu đựng nổi việc nhìn đạo diễn ve vãn diễn viên mới trong 10 giây thì làm sao có thể ‘bán thân’ để đóng phim được cơ chứ? Nếu ai đó bắt ép, có lẽ cậu ta sẽ cắn lưỡi tự sát hoặc đốt trụi cả phim trường mất.

"Cậu ta làm tốt nên đạo diễn mời vào dự án tiếp theo thì có làm sao? Có mỗi chuyện nhỏ như vậy thôi mà người ta tung cả tin đồn dùng quy tắc ngầm à? Đúng là độc miệng."

Nhìn thấy Hee Kwon tức giận, Đạo diễn nửa đùa nửa thật trêu chọc anh:

"Sao anh lại giận vậy, thích cậu ta à?"

"Tôi đã bảo tôi là fan rồi mà."

"Không, ý tôi là ‘thích’ theo kiểu kia kìa."

"Muốn chết à?"

Anh chỉ giúp một chút thôi mà đã nghe được đủ chuyện rồi.

Hee Kwon trả lời cộc lốc rồi lên xe chuẩn bị quay lại.

Tuy nhìn cậu ta nỗ lực thì dễ thương thật, nhưng anh rất ghét những người ngu ngốc. Và quan trọng hơn, Hee Kwon chưa bao giờ bị Kang Jin hấp dẫn ở mặt tình dục.

Chăm lo cho một đứa trẻ nhỏ hơn mình 14 tuổi thì làm sao gọi là hẹn hò được. Đó là chăm sóc trẻ con. Người Hàn Quốc nghĩ cứ tốt với nhau là yêu nhau hết hay sao. 

Trong lúc chờ trên xe, anh thản nhiên nhìn Kang Jin đang miệt mài học thuộc lời thoại bên ngoài. Lần này, cậu không trượt ngã mà chạy rất tốt. Hơn nữa, cậu còn có vẻ ung dung hơn, gần với ‘Sung Il’ hơn so với cảnh quay trước đó. Có lẽ vì chắc chắn rằng mình đã diễn tốt, giọng nói của cậu cũng rõ ràng hơn bất kỳ cảnh quay nào khác.

Làm diễn viên hay ở chỗ đó. Khi đối tác diễn tốt, mình cũng nhập vai tốt hơn. Giống như trong các môn thể thao đồng đội như bơi nghệ thuật, sự đồng điệu và ăn ý với người đồng đội luôn làm Hee Kwon cảm thấy thích thú.

Hee Kwon cảm thấy như mình vừa là ‘Seung Chol’, vừa là một chủ nhân đang nhìn chú chó mình nuôi dưỡng ngoan ngoãn mang đĩa về. Môi Kang Jin hơi cử động rồi ngừng lại, anh nhận được tín hiệu, mở cửa xe bước ra.

Kang Jin dường như rất hài lòng với cảnh vừa rồi của mình, cậu nắm chặt tay thành nắm đấm như không thể kiềm chế. Thật tốt vì những móng tay bị cắn nát đã ẩn trong lòng bàn tay, không còn làm anh mất tập trung. Thế nhưng, khi nhìn thấy đôi mắt lấp lánh như thể đang đứng dưới ánh đèn sân khấu của cậu, Hee Kwon lại nhớ những ngày đầu mới chập chững vào nghề của mình và nhiều người khác, một cảm xúc phức tạp dâng trào trong anh. Anh xoa đầu Kang Jin:

"Làm tốt lắm."

Kang Jin cười tít mắt. Dường như cậu không nhận ra Hee Kwon đã nói câu thoại đó với giọng điệu mềm mỏng hơn.

'Ôi, thật là.' Hee Kwon bắt đầu xoa đầu Kang Jin mạnh hơn một chút, và từ xa, tiếng hô "Cắt!" vang lên.
(1) Quyền Miranda (còn gọi là Miranda warning) là quyền mà cảnh sát ở Mỹ (và một số nước khác chịu ảnh hưởng luật Mỹ) phải đọc cho nghi phạm khi bắt giữ và thẩm vấn, nhằm đảm bảo người bị bắt biết rõ quyền hợp pháp của mình.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo