Lịch đăng chương mới: T3 & T6 hàng tuần
Vương quốc Romane có ba binh đoàn kỵ sĩ.
Binh đoàn Đệ Nhất đảm nhiệm bảo vệ bên trong lãnh thổ, tuần tra giữ gìn an ninh quốc nội.
Binh đoàn Đệ Nhị phụ trách bảo vệ trung tâm quyền lực, hoàng gia và quý tộc.
Binh đoàn Đệ Tam dưới sự chỉ huy của Aresh, đảm nhiệm bảo vệ vương quốc tránh khỏi các mối nguy từ bên ngoài, ma thú hay kẻ thù ngoại bang.
Mỗi binh đoàn đều mang một màu sắc riêng. Binh đoàn Đệ Nhất, đỏ. Binh đoàn Đệ Nhị, xanh lục. Và Binh đoàn Đệ Tam là đen. Ngoài ra, Cục Ma Pháp Hoàng Gia là tím, Cục Pháp Vụ là xanh lục và Cục Tài Vụ là nâu xỉn nhàm chán. Vậy nên người đàn ông cao lớn đứng chờ sẵn trước mặt khoác áo choàng xanh lục, không ai khác chính là Chỉ huy Binh đoàn Đệ Nhị. Nhờ ơn cấp dưới người này cho anh một trận đau đớn mà không thể không nhớ mặt. Do đó xin vui lòng thứ lỗi nếu thấy anh cau mày khó chịu.
Seiichirou thở dài trong lòng, theo lễ nghi cúi chào.
「Chào ngài, Chỉ huy Makovska. Lâu lắm rồi mới gặp được ngài」
Radim Makovska khẽ gật đầu đáp lại lời chào của Seiichirou, rồi hỏi.
「Có chút việc, nói chuyện một lát được không?」
Dự định hôm nay của Seiichirou là làm việc ở phòng Cục Tài Vụ buổi sáng, buổi chiều tới thư viện hoàng gia. Nãy đã bị Julius quấy rối không ít thời gian, giờ không muốn dính thêm bất kỳ rắc rối nào nữa.
「Xin lỗi, nhưng tôi có một số việc cần xử lý……………」
「Không mất nhiều thời gian đâu」
Rồi mắc mớ gì hỏi được hay không!? Sao không túm cổ lôi luôn đi!
Seiichirou bị dẫn đến phòng tiếp khách gần khu doanh trại kỵ sĩ. Vừa đi theo, Seiichirou vừa lấm la lấm lét liếc nhìn xung quanh, khiến phải Radim nhíu mày, áy náy nói.
「...........Đừng lo, không có ai dám ra tay với cậu đâu」
Radim tưởng Seiichirou vẫn còn ám ảnh vụ việc bị kỵ sĩ Binh đoàn Đệ Nhị, Đệ Tam hành hung lần trước chỉ vì là Hàng tặng kèm Thánh nữ còn dám lên mặt. Nhưng thật ra không phải, Seiichirou đã quên chuyện đó từ lâu. Chẳng qua nơi này là doanh trại kỵ sĩ. Nơi bước xui một bước là đụng mặt Aresh liền. Còn vụ bạo hành lần trước, vết thương đã có Aresh chữa trị khỏi, bồi thường cũng được nhận đầy túi, đã vậy anh còn kết nối được với Binh đoàn Đệ Nhị, Đệ Tam đẩy nhanh được một số việc, cũng như góp phần thuận lợi cho việc lập ngân sách. Chỉ là giờ có hơi rén, Seiichirou sợ Aresh bắt gặp anh lén lút đi làm ngày nghỉ. Aresh suốt ngày bắt Seiichirou nghỉ ngơi. Giờ mà bị hắn bắt gặp ở đây, anh thật không biết hậu quả thế nào……
Có khi nào cấm túc anh tại nhà vào ngày nghỉ?
Không, biết đâu còn tệ hơn, cấm anh không được đi làm!!
「……………Vậy ngài…….. có chuyện gì sao? Nếu có thể, mong ngài nói ngắn nhất có thể」
「À…… Xin lỗi」
Radim vẫn còn tưởng Seiichirou không thoải mái ở nơi doanh trại kỵ sĩ, áy náy mời anh ngồi rồi ngồi xuống đối diện.
「Thật ra là chuyện liên quan đến điện hạ Julius」
Gì nữa!?
Seiichirou suýt nữa cau mày, may gồng kịp. Binh đoàn Đệ Nhị chuyên phụ trách đảm bảo an toàn nhân vật trọng điểm quốc gia. Phần lớn nhiệm vụ họ xoay quanh hoàng tộc. Chỉ huy nhiệt tâm với nhiệm vụ đúng là điều đáng mừng.
「Không biết cậu có cách gì giúp điện hạ với Thánh nữ thân thiết lại như trước không?」
「Tôi xin phép về!」
「Hửm?」
Phó Chỉ huy Binh đoàn Đệ Tam Orzhif Rhoda đang trên đường về doanh trại, bỗng thấy màu áo choàng hiếm thấy nơi này, khẽ dừng bước chân.
「Đó là……….」
Áo choàng nâu, Cục Tài Vụ? Nhưng phòng bọn họ nằm tận cùng tận cùng ngoài rìa cung điện, nào gần mà lảng vảng tới khu huấn luyện. Hơn nữa khoác áo choàng hẳn là người có chức vụ cao. Mà nói tới người khoác áo choàng ở Cục Tài Vụ thì không thể không nhắc tới, người dị giới trong tin đồn bị Aresh (anh em họ hắn) xí làm của riêng.
「Tên hình như…… Kon….. Kon….. Ou?」
「Seiichirou làm sao?」
Sau lưng bất ngờ có tiếng hỏi, Orzhif có là kỵ sĩ cũng phải giật bắn người, xém chút tim bắn ra khỏi lồng ngực. Quay phắt lại, y như rằng, bản mặt đẹp trai lạnh lùng quen mắt.
「A….. Aresh!! Đừng có hù chứ!?」
「Tự anh giật mình, nói gì ta? Rồi Seiichirou làm sao?」
Orzhif có lườm cháy mặt, mặt Aresh vẫn tỉnh bơ hỏi lại.
「Seーichiro?」
Nghe cái tên lạ lẫm, Orzhif có chút khó hiểu.
「Người anh mới nhắc!?」
À, lúc này Orzhif mới nhận ra đấy là tên riêng người dị giới.
「À, mới nãy…………………」
Orzhif tính mở miệng nói nhưng rồi khựng lại. Aresh từ nhỏ đã tài giỏi xuất sắc, thành ra nhìn gì cũng chán, nhưng dạo gần đây hay làm mấy chuyện hú hồn. Và tất cả đều liên quan đến cái người dị giới kia.
Gánh trên mình chức danh Chỉ huy Đệ Tam người người ngưỡng mộ, Aresh lúc nào cũng mặt mũi cau có viết ba chữ「Bị ép buộc」. Thái độ hắn là vậy nhưng vì tài năng, xuất thân thêm ngoại hình tốt, không một ai dám càm ràm mà ngược lại còn khối người đuổi theo hâm mộ. Tuy nhiên dạo gần đây không biết gặp phải chuyện gì mà bắt đầu để ý tới cấp dưới, tự động xử lý giấy tờ ghét bỏ trước giờ. Hơn nữa, Orzhif đã nghe được, Aresh, Aresh đó! Yêu rồi! Vì yêu mà bắt đầu ngoan ngoãn làm tròn trách nhiệm! Tới giờ Orzhif vẫn chưa quên được giây phút nghe thấy chuyện đó!
Aresh, người ai cũng tưởng bỏ quên cảm xúc trong bụng mẹ. Một Aresh vô cảm như vậy mà biết để ý tới một người. Đã vậy còn tìm tới Orzhif tâm sự! Khi ấy Orzhif đã phải dùng hết tinh thần kỵ sĩ để đè nén bản tính (hóng hớt), kiên nhẫn lắng nghe Aresh tâm sự tỉ tê.
Giọng kể Aresh đều đều như thường, nhưng nội dung ngọt tới mức Orzhif quắn quéo muốn điên lên, kiềm không được nhớ tới ngày bản thân còn nhỏ.
Túm lại.
『Đó』của Aresh là『Tình đầu』.
Orzhif hớn hở lắng nghe thằng em họ mình lần đầu biết thế nào là bối rối. Không dám hỏi kỹ, sợ tò mò tọc mạch, Aresh không tới tìm hắn tâm sự nữa. Thời gian qua Orzhif âm thầm quan sát hoa lá xung quanh Aresh. Muốn biết người đó là ai! Tiếc là chả có hoa lá cành nào dám bâu bám Aresh, ngoài tên người dị giới bị Aresh túm lấy.
Lời nói hành động Aresh dành cho người dị giới từ lâu đã vượt mức quan tâm thông thường. Chỉ cần người dị giới xuất hiện, Aresh sẽ dẹp hết mọi chuyện, đặt người đó lên hàng đầu, quan tâm lo lắng tới mức dọn ra khỏi nhà để sống chung với người dị giới! Lúc nghe thấy chuyện này, Orzhif đã tin chắc.
『Đó』của Aresh chính là người dị giới. Nếu không phải Aresh tới tìm Orzhif tâm sự, hắn đã bỏ lỡ chuyện này. Rồi lại những người xung quanh lầm tưởng rằng「Chỉ huy Indrak cũng biết quan tâm người khác kìa!」. Bởi ai mà tin được Aresh chân chung với gã cuồng việc tới điên kia!
Nhưng chỉ cần để ý kỹ sẽ thấy ngay mức độ chiếm hữu bất thường của Aresh dành cho người dị giới. Và giờ hắn mới thấy con người ấy theo chân Chỉ huy Radim vào phòng tiếp khách. Kể với Aresh, ổn không nhỉ? Câu trả lời rõ như ban ngày. Choảng nhau liền! Ngay trong giờ làm việc…… Hai Chỉ huy đập nhau có vẻ không tốt lắm. Orzhif quyết định ngập miệng.
「À không, chuyện viễn chinh sắp tới thôi. Không biết người đó có tham gia không?」
「Lần trước là do trên ép buộc, thêm kế hoạch giám sát phong ấn mới để anh ấy tham gia. Nhưng thể chất anh ta yếu, không thích hợp tới Rừng Quỷ. Ta còn lâu mới để anh ta đi lần nữa」
Orzhif ngoài mặt gật đầu ừ ừ tán thành, trong lòng kiểu, Aresh muốn là được chắc!? Mà sao cũng được, nhanh phán khỏi chỗ này càng sớm càng yên chuyện.
「À, tài liệu viễn chinh đặt trên bàn rồi đó. Lát coi hộ cái!」
「Biết rồi」
Aresh gật đầu bước vài bước, bỗng khựng lại quay đầu. Orzhif giật bắn mình, sợ hắn nhận ra điều gì. Ai ngờ Aresh còn đang chìm đắm trong tình đầu, lại nghiêm túc nhìn hắn, nói.
「Seiichirou, chỉ mình ta mới được gọi. Họ anh ấy là Kondou. Gọi cái đó!」
Orzhif nuốt khan ngụm cơm chó vào bụng, gật đầu lia lịa.
Bên khác, Seiichirou vừa về tới nhà đã được Milan ra chào đón, chân bước vào phòng đã thở dài một hơi. Nguyên dự định buổi chiều của anh bị mấy lời than vãn của Julius và màn lôi kéo gia nhập quân đoàn hiện thức hoá tình yêu hoàng tử của Radim, phá huỷ hoàn toàn.
(Thế là đi tong một ngày!)
Tất nhiên Seiichirou biết vương quốc muốn Thánh nữ sinh con, lưu lại hậu duệ đón nhận thần dụ. Tuy kế sách Seiichirou đề xuất『Phong ấn chướng khí』một khi thành công, Thánh nữ không còn cần thiết nữa, ai đảm bảo được tương lai sau này ra sao, phương án dự phòng là phải có. Đã vậy hoàng tử điện hạ lại quá mơ mộng, tới phát cuồng Yua. Nếu chính bản thân Yua có suy nghĩ tương tự thì việc qua trở về phải trao đổi lại, nhưng Yua hiện tại đang tránh né Julius. Còn Julius lại không nhận ra chuyện đó mà cứ đâm đầu vào, tạo thành vòng tròn luẩn quẩn không lối thoát. Nói đi cũng phải nói lại, nữ sinh trung học như Yua tự dưng bị nói 「Ta muốn lấy nàng làm vợ, sinh con để phòng hờ」, một câu「Điên à!?」chắc chắn là có.
「Ngài trông có vẻ mệt mỏi?」
Milan vừa treo áo choàng Seiichirou, vừa lên tiếng. Chuyện này mấy lần anh đã nói tự làm, nhưng Milan đều đáp「Đây là việc của tôi」, thế là anh đành cam chịu để cô chăm sóc. Milan từ sớm đã nhận ra hai chữ 「Công việc」là điểm yếu anh, chỉ cần nhắc tới, anh tự khắc đầu hàng.
「À… ừm, cũng cũng…….」
Nay còn mệt hơn cắm đầu vào làm việc nhiều.
Lắc đầu xua đi mệt mỏi, Seiichirou chuyển sang chế độ làm việc. Thu thập tài liệu phía nhà thờ đang tiến triển tốt. Người nơi đó thù địch anh thấy rõ, nhưng lại quản lý an ninh lỏng lẻo. Mà dù không lỏng lẻo thì Seiichirou cũng là quan viên hoàng gia phái tới thanh tra, muốn hay không, phía nhà thờ vẫn phải cung cấp tài liệu cho anh. Giám mục và người phụ trách tài chính nhà thờ hiện đang công tác ở thị trấn khác, trước khi họ quay về, Seiichirou phải thu thập đầy đủ mọi thông tin. Tuy nhiên vấn đề là đây, Seiichirou không hiểu rõ lập trường chính trí hai bên, giữa nhà thờ và quý tộc.
Bản thân Seiichirou là người Cục Tài Vụ, anh chỉ muốn tập trung vào số liệu, nhưng trường hợp này có chút khó nói, vương quốc này có đủ ràng buộc rắc rối liên quan đến quý tộc. Theo lời Norbert, phần lớn người nắm quyền lực giáo hội đều xuất thân từ quý tộc, việc vinh danh gia nhập giáo hội chỉ là mặt ngoài. Thực chất, không ai muốn tới.
Nhắc tới người có quyền lực ở nhà thờ, Seiichirou chợt nhớ tới vị cha xứ ít người nhắc đến.
Người đó nhìn vào là biết quý tộc nên anh không có chút nghi ngờ lời nói của Norbert. Ngược lại, ngay từ lần bắt gặp đầu tiên, anh đã nghĩ người đó là quý tộc. Hắn ta trông có vẻ tận tụy với công việc và là một tín đồ sùng kính.
Nhưng trong số đông ra chỉ thị cho tu sĩ tập sự như Serio, cũng có vài kẻ cư xử ngạo mạn bất thường. Hẳn bọn họ cũng xuất thân từ quý tộc, nên mới cố tình trút mọi bất mãn của bản thân lên những người khác trong nhà thờ.
Với Seiichirou, công việc là công việc. Dù khó chịu thế nào, một khi đã được giao, anh sẽ cố hoàn thành tốt tất cả. Chính vì vậy, dù không hiểu rõ căn nguyên gốc rễ ra sao, nhưng quá trình hình thành căn nguyên thế nào, anh có thể hiểu đại khái theo cách nào đó.
Nghĩ lại thì, quý tộc gia nhập giáo hội có phải đều cắt đứt hoàn toàn với gia đình mình không? Nhớ không lầm, Seiichirou chưa từng nghe Shiegvold nhắc tới họ mình.
Đúng lúc Milan gom đồ đi giặt, Seiichirou tranh thủ hỏi câu. Là người giúp việc lâu năm trong nhà hầu tước, cô hẳn biết rõ về giới quý tộc hơn anh.
「Cũng tùy trường hợp thôi ạ. Khi đã gia nhập giáo hội, bản thân họ không thể thiên vị bất kỳ nhà nào, nhưng vẫn có người tiếp nhận hỗ trợ từ gia đình mình. Hơn nữa, ở nhà cũng có nhiều con cháu nhà danh giá tới học tập lễ nghi một thời gian, nên nói cắt đứt hoàn toàn cũng không hẳn」
Nhắc mới nhớ, lần đi khảo sát nhà thờ, Seiichirou từng thấy vài căn phòng xa hoa. Vậy chỗ đó dành riêng cho con cháu quý tộc à.
Vẫn còn quá nhiều chuyện anh không rõ. Nào phải tới tìm Kamil hỏi rõ mới được. Tuy nhiên, đối phương lại là Tể tướng một nước. Người có thể nói bận rộn nhất vương quốc này, gọi anh tới thì dễ, chứ chủ động xin gặp thật không biết tới bao giờ.
「Xin phép làm phiền」
Ngay lúc Milan rời đi, quản gia Valtom gõ cửa bước vào.
「Ngài Aresh đã về. Nếu không phiền, mong ngài có thể ra chào đón ngài ấy」
Valtom cúi chào hoàn hảo. Liếc nhìn đồng hồ, mới đó đã giờ Phong (khoảng năm giờ chiều). Nay về sớm thật. Xém chút thì nguy, may mà về trước. Lỡ về muộn chút rồi mặc quan phục, Seiichirou chỉ có nước nguy to.
Lạnh toát trong lòng, Seiichirou theo Valtom ra cửa đón. Valtom đã chăm sóc Aresh từ nhỏ, mặc dù là quản gia, nhưng ông không khác gì một người cha hết lòng yêu tương ủng hộ Aresh, thậm chí còn có thể khuyên bảo.
Valtom tới muốn Seiichirou ra đón chắc hẳn có ý nghĩa gì đó, nhưng anh không dám hỏi. Nhiều lần anh muốn hỏi người hầu trong nhà, xem họ nghĩ anh là gì với Aresh, nhưng Seiichirou vẫn chưa đủ dũng khí.
「Mừng ngài về, ngài Aresh」
Tại sảnh vào rộng rãi xa hoa chẳng khác gì hành lang khách sạn cao cấp, Seiichirou bước tới lên tiếng chào. Aresh thoáng mở to mắt, nhăn đôi mày thanh tú.
「………Ủ mưu gì đây?」
「Ngài nói khó nghe quá đấy」
Đưa áo choàng và hành lý cho Milan, Aresh mang theo vẻ mặt nghi ngờ bước lại gần Seiichirou.
「Tôi cũng biết chào đón chủ nhà mà. Ngài coi tôi là kiểu người gì vậy?」
「Cuồng việc quá mức!」
Ra đón mà ăn câu này. Biết vậy méo ra!
Đương bực tức trong lòng, bàn tay gân guốc quen thuộc khẽ xoa nhẹ thái dương anh.
Miệng nói một đằng, lòng vui một nẻo?
Tuy nhiên theo giáo dưỡng nuôi dạy từ nhỏ, Seiichirou nhẹ nhàng né khỏi bàn tay ấy mà vẫn giữ khoảng cách.
「.............」
Aresh nhăn mày sâu hơn, nhưng xin làm ơn, còn đang trước mặt Milan và Valtom đấy. Giả vờ như không có chuyện gì, Seiichirou bước lùi về sau một bước. Đúng lúc ấy, Aresh vui vẻ nói.
「Đã có tài liệu viễn chinh, coi không?」
「Coi!」
Seiichirou đáp ngay không cần nghĩ, rồi hào hứng theo Aresh vào phòng.
「Lần viễn chinh này theo kế hoạch sẽ hoàn tất việc thanh tẩy. Nên tôi đã đề xuất để các pháp sư gia cố kết giới và thợ xây dựng đi cùng rồi đợi sẵn ở làng gần đó, nhưng có vẻ như không được thông qua?」
Như vậy tiết kiếm được kha khá chi phí, thế mà….. Tiếc thật.
「Thanh tẩy vẫn theo như kế hoạch nhưng chưa nắm chắc. Thanh tẩy rồi còn phải xác nhận, với lại pháp sư gia cố kết giới đâu phải muốn có là tập trung ngay được」
「Phong ấn kết giới phải thêm đợt viễn chinh nữa à……….」
Ngân sách Cục Ma Pháp đã được Seiichirou điều chỉnh tăng thêm, nhưng nhân sự vẫn thiếu. Bởi không phải ai cũng đủ chỉ tiêu gia nhập.
「Để vào được Cục Ma Pháp, cần phải có lượng ma lực nhất định? Người vượt qua được hiếm lắm sao?」
Thế giới này là thế giới ma pháp nên anh cứ nghĩ ai cũng có thể sử dụng ma pháp, nhưng có vẻ không phải, người với người vẫn có khác biệt.
「Để đảm nhận trách nhiệm【Rừng Quỷ】cần phải có sức kháng ma tố cao」
Mà sức đề kháng ma lực và ma tố mỗi người khác nhau, người kháng mạnh được cả hai thuộc vào dạng năng lực đặc biệt. Chính vì thế Binh đoàn Đệ Tam mới được người người ngưỡng mộ.
「Thành viên Binh đoàn Đệ Tam tất cả đều có tinh thần lực, thể lực vượt trội, cùng khả năng kiểm soát ma lực thuần thục. Có ma lực mà không kiểm soát được cũng vô dụng」
「Ý ngài là…… Bạo phát!?」
Y chang mấy bộ anime hay manga hồi nhỏ anh từng xem? Nghe Seiichirou hỏi, Aresh khẽ gật đầu.
「Đúng vậy. Những đứa nhóc có khuynh hướng bạo phát thường được gửi tới nhà thờ」
「Nhà thờ…….?」
Nghĩ lại cũng đúng, nhà thờ đâu đâu cũng có kết giới. Chưa kể nơi đó quý tộc, thường dân, trẻ mồ côi cùng sống và làm việc chung với nhau. Không cần biết bản thân là ai, chỉ cần là『Người có ma lực mạnh, sức đề kháng ma tố cao』đều được đưa tới tập trung tại nhà thờ.
「Thì ra là vậy……….」
Seiichirou cúi đầu chìm vào suy nghĩ, bỗng có thứ gì đó mềm mềm chạm vào cổ.
「Ngài Aresh………」
「Gì?」
Aresh điềm nhiên đáp lời như không có gì, ngón tay đan luồn vào tay Seiichirou khẽ rục rịch. Nãy điều kiện để được coi tài liệu chính là tư thế hiện tại, Seiichirou ngồi trong lòng Aresh trên ghế, thành ra bây giờ anh hết đường né tránh. Một tay Aresh giữ chặt Seiichirou, một tay lướt nhẹ đùi trong.
「Ư…..」
「Ta gia cố kết giới!」
Bên tai, chú ngữ ngâm nga như hát đầy mê hoặc.
Toàn thân chìm hơi ấm quen thuộc, đầu óc lâng lâng mơ màng, dù vậy Seiichirou vẫn còn chút tỉnh táo, quay lại năn nỉ Aresh.
「Ngài Aresh……. ưm……. Miệng, dùng miệng được không……..?」
Dung hòa ma lực nhanh hơn tiếp xúc da thịt chính là dịch thể nên Seiichirou mới ngỏ ý như một lời cảm ơn, nhưng Aresh lắc đầu từ chối.
「Không cần. Quay lại đây nào!」
Nói rồi, Aresh dễ dàng xoay người Seiichirou lại. Mặt đối mặt trong tư thế 『Ôm trên đùi』. Seiichirou giật mình, cố vùng vẫy trượt xuống.
「Ngài Aresh! Tôi nặng lắm…… Làm ơn thả tôi xuống!」
「Nặng chỗ nào mà nặng! Ngồi yên coi!」
Nặng sao không!? Nhìn thế quái nào anh cũng là một thằng đàn ông trưởng thành!!
Seiichirou nghĩ thầm vậy, nhưng vẫn bị cánh tay Aresh giữ chặt, không chút xê dịch. Cuối cùng mệt mỏi, Seiichirou chịu thua. Lúc này Aresh mới nới lỏng sức nơi cánh tay.
「A, ngài…. làm gì thế…….」
Quần mặc ở nhà vốn buộc lỏng lẻo bằng dây thắt lưng, giờ bị Aresh kéo xuống, luồn vào bên trong.
「Ức, a…….Tôi làm……để tôi giúp ngài……hức」
Seiichirou cố lùi hông thoát khỏi bàn tay Aresh, nhưng vô dụng. Bàn tay to lớn đã luồn vào trong quần lót vuốt ve xoa nắn. Hơi thở Seiichirou gấp gáp nặng nề. Lát sau phía dưới dần có tiếng nước.
「Aaa…….....」
Ướt át.
Giọng Aresh trầm thấp nhuộm đầy ham muốn. Và nơi đó của Seiichirou bị nắm lôi ra ngoài cọ xát với một nguồn nhiệt khác, không phải tay Aresh.
「!? A-Aresh…..!」
Seiichirou trợn to mắt nhìn thứ của Aresh và anh nằm trong bàn tay to lớn của Aresh, cọ xát lên xuống cùng lúc. Trốn tránh không thể, ma lực đã rút cạn sức anh, với lại ngay từ đầu Seiichirou đã yếu hơn Aresh. Dù vậy anh vẫn cố kháng cự, nhích hông về sau, mở miệng van xin Aresh.
「....…Ư! Aa… ngài Ares…..…! Để tôi… dùng miệng……! Làm ơn cho tôi dùng miệng đi mà!」
「Yên!」
Seiichirou ngước mặt lên, đúng lúc hơi thở nóng bỏng của Aresh phả vào mặt, khiến anh hối hận ngay lập tức.
Khoảng cách cực gần, Seiichirou thấy rõ tên nhóc đẹp trai gò má đỏ ửng, đôi ngươi tím chưa đầy dục vọng ghim chặt lấy anh.
「N-ngài Ares…… không được! Này…… xấu hổ lắm……..ư!」
「Haa…… Miệng này…… nói nhiều thật……..」
Hơi thở nóng rực, Aresh khẽ thì thầm mấy tiếng rồi cúi xuống ngấu nghiến đôi môi đóng mở lải nhải hơi nhiều.
「Hmm…… haa…… ahhh!」
「Ha......mmm.......」
Trên dưới, âm thanh ướt át đầy xấu hổ vang vọng khắp phòng. Seiichirou đờ đẫn bám lấy Aresh.
Cuối cùng mọi người tìm đến Seiichirou tìm lời khuyên yêu đương quả là một bước sai lầm.
Bởi chính bản thân anh còn chưa biết đối diện tình cảm bản thân ra sao.