Lịch đăng: Tối T3, T5 và T7
Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.
Kwon Sa Bin tức tối, hằn học nhìn chằm chằm vào tấm lưng quay đi lạnh lùng, cánh mũi khẽ giật giật. Có lẽ từ giây phút đó, cậu ta đã nung nấu ý chí phải hành hạ Seong Ha Jin cho bõ ghét. Một sự bồng bột của tuổi trẻ bỗng chốc bùng lên dữ dội.
Ngày ấy cũng như bây giờ, Seong Ha Jin vẫn vậy. Quay lưng bỏ đi trước mặt Sa Bin là chuyện thường ngày. Trước mặt Kwon Sa Young thì chẳng nói năng gì, nhưng trước mặt cậu ta thì lúc nào cũng lạnh lùng như thế.
Hồi tưởng lại chuyện cũ, Kwon Sa Bin càng thêm tức tối, ánh mắt chất chứa thù hằn dừng lại nơi Seong Ha Jin đang ngồi đối diện. Từ trước đã không ưa nổi người kia, việc đối phương đường hoàng xuất hiện tại bàn ăn của gia đình Kwon càng làm Sa Bin cảm thấy chướng mắt. Hơn nữa, nhìn Ha Jin ngang nhiên ngồi cạnh Kwon Sa Young, máu trong người Sa Bin như sôi lên vì tức tối. Kwon Sa Bin hậm hực, thô bạo dốc cạn ly nước lạnh.
“Được rồi. Chỗ ở thế nào rồi, cháu dâu mới?”
Ngồi ở ghế trên, chủ tịch Kwon đang dùng bữa với vẻ mặt đặc biệt vui vẻ, cất lời hỏi. Ha Jin có chút bối rối với danh xưng mới, nhưng rồi cậu gượng cười đáp.
“…Rất đẹp ạ. Cháu cảm ơn.”
Cậu khẽ cúi đầu bày tỏ sự biết ơn, và chủ tịch Kwon mỉm cười hiền hậu.
“Cần thêm gì thì cứ nói thẳng. Nếu có ai làm cháu khó xử, cứ nói ngay với ông nội.”
Đó là một lời cảnh cáo dành cho cả gia đình đang dùng bữa và những người hầu đang đứng xếp hàng gần phòng ăn. Ha Jin vừa cảm kích sự quan tâm ấy, vừa cảm thấy không thoải mái. Cảm giác được người quyền lực nhất trong nhà ưu ái này thật lạ lẫm.
“Vâng. Cháu cảm ơn sự quan tâm của ông.”
“Quan tâm gì chứ. Sa Young, cháu cũng vậy. Giờ có bạn đời rồi thì phải sống cho đàng hoàng.”
Kwon Sa Young vẫn im lặng dùng bữa, nghe thấy từ "bạn đời" thì liếc mắt nhìn sang Ha Jin, rồi khẽ nở một nụ cười nhạt không thành tiếng. Sau đó, anh ta điềm tĩnh nói một câu trái ngược hẳn với nụ cười đó.
“Chúng cháu đang rất hòa hợp, ông không cần lo lắng.”
Ánh mắt nghi ngờ của chủ tịch Kwon vẫn còn đó, nhưng Kwon Sa Young đã khéo léo đáp trả. Tuy nhiên, dường như vẫn chưa tin tưởng, chủ tịch Kwon hỏi lại.
“Thằng hai nhà họ Seong, cháu đã giải quyết dứt khoát chưa?”
Bàn tay đang gắp thức ăn của anh ta khựng lại một chút, nhưng rồi lại tiếp tục như không có chuyện gì xảy ra.
“Chuyện đó để cháu tự lo.”
“Đừng có vì chuyện của thằng hai mà làm cháu dâu mới phải khổ tâm.”
Ngồi gần đó, Ha Jin có thể cảm nhận được tiếng thở dài bực bội của anh ta. Cậu hiểu được. Việc ép buộc chia rẽ một cặp đôi đang yêu nhau đã là quá đáng, đằng này còn can thiệp vào từng chuyện nhỏ nhặt thì tức giận cũng là điều dễ hiểu.
“Sa Young sẽ tự giải quyết thôi mà, ông nội. Ông đừng lo.”
Người phá vỡ bầu không khí căng thẳng là Kwon Sa Hee, người ngồi bên phải chủ tịch Kwon. Kwon Sa Hee là con cả và cũng là một alpha nữ. Trong ba anh em nhà Kwon, cô là người có pheromone alpha mạnh nhất và kinh nghiệm dày dặn nhất. Chiều cao của cô cũng tương đương với Kwon Sa Young và Kwon Sa Bin, và hơn Ha Jin đến 15 tuổi, là người lớn tuổi nhất trong số họ. Có lẽ vì thế mà Ha Jin càng cảm thấy khó xử với cô hơn. Đối với Ha Jin, cô không khác gì những người lớn khó đối phó, nhưng khi ở giữa các anh chị em, cô lại có một khoảng cách và một sự hiện diện lớn lao.
Kwon Sa Hee cao hơn 1 mét 80, và không giống những phụ nữ có vóc dáng mảnh mai, cô có một bộ khung xương chắc khỏe và rắn rỏi như những alpha nam. Sa Hee còn tập Jiu-jitsu nên những cơ bắp ẩn dưới bộ vest đôi khi trở nên đáng sợ. Tuy nhiên, vẻ ngoài của cô không hề thô kệch. Vẻ đẹp của cô toát lên thần thái đầy uy quyền, không hề kém cạnh Kwon Sa Young. Quan trọng hơn, năng lực kinh doanh đã được khẳng định từ lâu khiến cô trở thành người cháu được chủ tịch Kwon đặt nhiều kỳ vọng nhất cho vị trí thừa kế. Trớ trêu thay, cũng chính cô lại là người làm ông đau đầu hơn bất cứ ai.
“Cháu thực sự không có ý định kết hôn sao?”
Chủ tịch Kwon nheo mắt nhìn Sa Hee, trách móc.
“Cháu đã nói với ông rồi mà. Ông lại thế nữa rồi.”
Kwon Sa Hee khéo léo trả lời, vừa bóc một miếng cá đù đặt vào bát cơm của ông nội.
“Cái con ranh này, lại giở trò trơn trượt… Thằng em đã kết hôn rồi mà cháu vẫn không có suy nghĩ gì à?”
“Ôi chao, hôm nay có con dâu mới đến rồi, chúng ta hãy nói những điều tốt đẹp thôi, ông nội.”
Dường như cô đã quá thành thạo trong việc đối phó với người lớn tuổi, khéo léo lái câu chuyện sang hướng khác.
“Chúc mừng nhé, Kwon Sa Young. Ha Jin, chúng ta cũng làm quen với nhau nhé.”
Kwon Sa Hee thẳng thắn nói. Ha Jin cười gượng, khẽ cúi đầu chào. Cậu vừa chào, vừa lén lút nhìn vẻ mặt của Kwon Sa Young. Cậu biết anh ta đặc biệt nhạy cảm với chị gái mình nên chắc chắn sẽ không hài lòng với tình huống này. Hơn nữa, cậu biết một trong những lý do khiến cuộc hôn nhân này phải diễn ra là vì Kwon Sa Hee, nên Sa Young càng khó chịu hơn.
“Nhân tiện.”
Kwon Sa Young không đáp lại lời nào mà tiếp tục nói.
“Đã định ngày nhậm chức của cháu chưa?”
Trước câu hỏi đó, Kwon Sa Hee khẽ cười. Cô dường như hiểu được ý nghĩa ẩn sau câu nói đó. Đó là một cách gián tiếp để nói với Kwon Sa Hee rằng vị trí người thừa kế đã được định trước giờ đã thay đổi. Thái độ này của Kwon Sa Young dường như làm Kwon Sa Hee cảm thấy khá thú vị.
“Việc đột ngột để trống một vị trí giám đốc, cháu nghĩ là dễ dàng lắm à?”
“Cháu cũng đã không dễ dàng gì.”
Trước câu nói đầy ẩn ý của Kwon Sa Young, Ha Jin ngừng hẳn việc gắp thức ăn. Dù ở đâu đi nữa, một bữa ăn tụ họp đông đủ như thế này cũng không hề dễ chịu.
“Ta sẽ bảo thư ký thông báo. Sẽ không lâu đâu.”
“Vâng.”
Nói xong, chủ tịch Kwon đứng dậy. Hai nhân viên đã chờ sẵn nhanh chóng tiến lại đỡ ông. Dường như đã quá quen với việc được giúp đỡ, chủ tịch Kwon thả lỏng cơ thể rồi liếc nhìn Ha Jin vẫn còn ngồi thẫn thờ.
“Cháu dâu.”
“…Dạ, dạ?”
Vì chưa quen với danh xưng mới, Ha Jin đáp lại hơi chậm.
“Lại đây nói chuyện với ông một lát.”
Vừa dứt lời, chủ tịch Kwon nhận cây gậy từ nhân viên và bước đi. Dù bước đi có vẻ không dễ dàng, nhưng ông vẫn trông khá khỏe khoắn. Trái ngược với tin đồn ông không còn sống được bao lâu nữa. Ha Jin khẽ đứng dậy, len lỏi giữa những thành viên gia đình đang tiếp tục dùng bữa. Nhưng ngay khoảnh khắc cậu đứng lên, Kwon Sa Young đã nắm lấy tay cậu. Bất ngờ trước hơi ấm đột ngột, cậu ngước mắt nhìn lên, anh ta liền ném cho cậu một ánh mắt đầy ẩn ý và khẽ thì thầm:
“Biết rồi chứ?”
Lời nói cụt ngủn, nhưng Ha Jin hiểu rõ. Anh ta đang muốn nhắc nhở cậu phải diễn cho tốt trước mặt ông nội. Đó là một áp lực vô hình, nhưng Ha Jin vẫn điềm tĩnh đáp lại:
“…Em hiểu rõ rồi.”
***
Trong căn phòng chỉ có hai người, trên bàn trà đặt giữa chủ tịch Kwon và Ha Jin là một vài món bánh ngọt cùng hai tách trà sứ. Hơi nước ấm áp phả ra từ tách trà. Ha Jin lúng túng ngồi đó, chỉ biết nhìn quanh căn phòng lộng lẫy. Một bên tường của căn phòng rộng lớn có ba cánh cửa lùa lớn được mở ra là một tấm bình phong khổng lồ, và khắp nơi là những tác phẩm nghệ thuật trị giá hàng chục tỷ được dùng làm đồ trang trí.
Ngồi gối quỳ ngẩn ngơ vài phút, Ha Jin thấy chủ tịch Kwon trở lại sau khi giải quyết xong việc riêng, bước qua cánh cửa lớn do nhân viên mở ra. Ha Jin vội vàng đứng bật dậy, định giúp ông. Chủ tịch Kwon xua tay, ra hiệu cho cậu ngồi xuống.
“Dù là tân hôn, nhưng cũng phải có thời gian uống trà với ông già này chứ?”
Khác với lúc trên bàn ăn, chủ tịch Kwon trò chuyện thân mật hơn hẳn. Đây là thái độ mà ông chỉ thể hiện khi có một mình với Ha Jin.
“…Cháu còn chưa kết hôn mà, tân hôn gì chứ ạ.”
“Chỉ là chưa làm lễ thôi, nhưng giờ đã sống chung rồi, khác gì đâu, đồ ngốc này.”
Chủ tịch Kwon cười ha hả, ngồi xuống đối diện và nâng tách trà lên.
“Uống đi.”
“Vâng.”
Ha Jin làm theo ông, cầm lấy tách trà, cảm nhận hơi ấm trên tay và khẽ nhấp một ngụm.
“Ông biết là cháu không thoải mái.”
Chủ tịch Kwon uống một ngụm trà, gật đầu rồi đột nhiên mở lời.
“Chắc cháu cũng ghét ông lắm.”
“…Ông đã hơi quá đáng rồi.”
Khi Ha Jin khẽ đáp, chủ tịch Kwon lại bật cười.
“Dù cháu có oán trách ông đến đâu, ông cũng không hối hận.”
“…”
“Chỉ cần thấy cháu thoát ra khỏi cái gia đình chết tiệt đó, ông đã thấy lòng nhẹ nhõm rồi.”
Lời nói ấy nghe thật lòng, và vẻ mặt của chủ tịch Kwon quả thực như đã trút bỏ được một gánh nặng. Ha Jin lặng lẽ mỉm cười khi nhìn thấy biểu cảm đó.
“…Cháu cảm ơn ông.”
Dù có lý do gì, có bí mật gì đi chăng nữa, người duy nhất lo lắng cho cậu như thế chỉ có chủ tịch Kwon.
“…Cảm ơn gì mà cảm ơn.”
“…”
“Chỉ cần con sống thật tốt là được.”
Chủ tịch Kwon đặt tách trà xuống và tiếp lời với vẻ mặt hiền từ. Ha Jin im lặng nhìn ông.
“Thật sự chỉ cần thế thôi ạ?”
Trước câu hỏi bất ngờ, chủ tịch Kwon nhướng mày tỏ vẻ khó hiểu, Ha Jin nói tiếp:
“Chỉ cần thấy cháu sống tốt là đủ rồi sao?”
“…Vậy chứ còn gì nữa, đồ ngốc.”
“…”
“Thằng Sa Young ấy, tuy nó có phần lạnh lùng, nhưng nó là đứa biết làm tròn bổn phận của mình.”
“…”
“Dù không thể hiện tình cảm tha thiết, nhưng để sống cùng nhau lâu dài, không có ai hơn được nó. Tuy có lúc cư xử như một thằng tồi, nhưng nó không phải là người mà cháu đã phải lòng sao?”
“…”
“Nếu nó làm cháu buồn phiền, cứ nói ngay với ông. Ông sẽ dạy cho nó một bài học nhớ đời.”
Còn tiếp
Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.