Sampal Novel - Chương 90

Lịch ra: T4 và T7 hàng tuần

Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web navybooks.net, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

Chương 90

“Anh, có điện thoại kìa.”

Độc Xà đưa chiếc điện thoại đang nằm lăn lóc trên bàn. Moo Kyung nhìn màn hình rồi đứng dậy. Đó là Min Ho.

“Dạo này đúng là người bận rộn nhất.”

Anh cầm điện thoại đi về phía ban công. Lẽ ra có thể vào phòng nhưng anh lại cố tình ra ban công vào cái giờ lạnh lẽo này vì có lý do riêng.

“Ừ, nói đi.”

–Bên cảnh sát thì vẫn biết nhìn tình hình đấy. Lúc đầu thì cố chấp không chịu, giờ thì ngoan như cún con.

Qua ô cửa kính trong suốt, hình ảnh Hong Ju và Độc Xà hiện rõ mồn một. Tay Độc Xà không chút ngần ngại lấy chiếc danh thiếp cài trong túi quần ngủ của Hong Ju. Moo Kyung hơi nhíu mày, trả lời đầu dây bên kia.

“Vì có ghi chép ra vào sòng bạc, mà dấu vết bao che các vụ kiện tụng cũng rõ ràng. Chắc cả nhân viên tòa thị chính cũng không thể chối cãi được đâu.”

–Đúng vậy. Bằng chứng không phải ít. Chắc là đã cố tình bao che cho kẻ đó.

“Bọn xã hội đen cũng sợ xanh mặt khi thấy sổ sách. Chúng không muốn nôn ra số tiền đã nhận.”

Moo Kyung tiếp tục cuộc gọi, chia sẻ tiến độ công việc. Ánh mắt anh vẫn không ngừng dán chặt vào hai người đang ngồi cạnh nhau trên ghế sofa.

–Mấy thằng đó dù đã giải quyết xong việc cũng đừng thả ra nhé? Vì sự phát triển của xã hội, hiểu không? Tống cổ hết chúng vào tù đi.

Min Ho với giọng điệu gay gắt, chửi rủa thêm một lúc lâu.

“Tài liệu chứng cứ cùng lời khai đã tổng hợp xong rồi, chuẩn bị tung ra thôi. Để Guppy phải nhận đủ hóa đơn.”

Tất cả bằng chứng thu thập được cho đến nay chỉ là để uy hiếp Guppy khi ông xuất hiện đòi lại sòng bạc. Tuy nhiên, kế hoạch đã thay đổi.

Bằng chứng sẽ được chuyển nặc danh cho nhà thầu cũ để họ tìm kiếm Guppy. Như vậy, Guppy sẽ bị Moo Kyung đích thân bắt giữ sau khi giá trị ông được nâng cao. Đây là một cách hiệu quả để vừa kiếm tiền, vừa tống Guppy vào tù.

–Thật ra thì mấy cái này cũng phiền phức lắm, nhưng mà… Bảo làm thì phải làm thôi.

“Nếu bán Gu Madam đi, tất cả sẽ là của chúng ta.”

–Vậy thì lại khác rồi.

Giọng nói ban nãy còn đầy bất mãn, giờ lại sáng bừng như chưa từng có chuyện gì.

“Có việc gì cho Kyu Oh làm không? Nó đang rảnh rỗi nằm dài ở đây này.”

–Này, tại nó bị nhốt trong phòng kín mấy mùa liền chỉ chơi bài nên vậy thôi. Tại nó thèm người đấy. Lần trước tao thấy nó hợp cạ với mấy tay cờ bạc lắm. Mày để ý nó chút đi.

Moo Kyung khẽ bật cười. Anh nhớ lại hình ảnh hắn ta gãi đầu bứt tóc trong khi trộn bài bằng đôi tay chai sạn.

“Lại làm người ta yếu lòng rồi.”

Nói vậy nhưng ánh mắt anh nhìn vào đầu ngón tay của Độc Xà vẫn đầy ám ảnh. Thấy bàn tay to lớn của hắn ta lướt qua má gầy của Hong Ju, anh vội vàng kết thúc cuộc gọi.

“Lát nữa nói chuyện tiếp.”

Cửa ban công mở ra với tốc độ khá mạnh. Hai người giật mình, đồng loạt nhìn về phía Moo Kyung.

“Xong việc rồi thì giải tán đi.”

Anh đá nhẹ vào chân Độc Xà đang ngồi trên ghế sofa rồi đẩy vai hắn ta.

“Aaaa.”

Độc Xà vừa kéo dài âm thanh như làm nũng vừa ngáp một cái thật dài.

“Muốn chơi nữa nhưng mà buồn ngủ quá.”

“Nhanh đi tắm rồi ngủ đi.”

“Vâng. Chúc ngủ ngon.”

Độc Xà vươn vai, đi về phía căn phòng gần cửa ra vào nhất. Có lẽ hắn ta thường ở đó nên bước đi rất quen thuộc. Phòng khách lại chỉ còn hai người.

“Em không ngủ à?”

“Em có điều muốn hỏi. Mấy nhân viên khác sao rồi ạ?”

Moo Kyung đang lục lọi tài liệu đã sắp xếp, đưa mắt nhìn.

“Mấy tên to con đó hả?”

“Vâng. Choi với tên côn đồ ấy.”

Động tác đặt tài liệu xuống có chút gay gắt.

“Aiz, bây giờ phải bận tâm đến cả mấy thằng đó nữa sao.”

Anh nhướng mày, vẻ mặt rất không hài lòng. Hong Ju không ngừng nghỉ, trả lời ngay.

“Không phải ạ. Chỉ là em tò mò không biết sao rồi thôi.”

“Không phải sao?”

Lực nắm chặt cằm dưới bất ngờ khiến vai Hong Ju cứng lại.

“Em thật sự tò mò nên mới hỏi thôi. Không phải lo lắng đâu.”

Vừa biện minh, cậu vừa liếc nhìn căn phòng mà Độc Xà vừa vào. Không biết cửa sẽ mở ra lúc nào. Nếu cứ dính lấy nhau như thế này thì sẽ bị hiểu lầm mất.

“Mắt em nhìn đi đâu đấy.”

Theo mệnh lệnh thì thầm, đôi mắt đen của Hong Ju hướng về phía Moo Kyung. Ánh mắt sắc lạnh, nóng bỏng và thậm chí còn hung dữ như mọi khi ghim chặt vào cậu. Giọng nói đe dọa sắc như dao giống như đang tức giận. Hành động cũng không khác biệt nhiều so với trước đây.

“Anh đang nói chuyện với em mà. Phải nhìn anh chứ.”

Tuy nhiên, Hong Ju giờ đây dường như đã hiểu được những cảm xúc ẩn sâu bên trong. Ghen tị cùng bất an. Những điều mà cậu nghĩ rằng không phù hợp với Moo Kyung. Với những cảm xúc nặng nề truyền đến, Hong Ju vô thức cụp mắt xuống. Cảm thấy khoái cảm vì những điều này có ổn không nhỉ?

Có lẽ Moo Kyung nghĩ Hong Ju đã chùn bước, anh thở dài một tiếng.

“Ha, được rồi. Anh cũng không biết mình đang tức giận vì cái thứ vớ vẩn này làm gì nữa.”

Moo Kyung bực bội vò tóc rồi quay lưng đi. Hong Ju nhanh chóng vươn tay, nắm lấy vạt áo của anh. Lực yếu ớt nhưng đủ để thu hút ánh mắt của anh.

“……Em không cần tiền tiêu vặt này đâu.”

Ánh mắt đen nhánh của anh chạm vào chiếc túi mua sắm đặt dưới chân Hong Ju.

“Chuyện đó chưa kết thúc à?”

“Anh không cho thì em vẫn sẽ tiếp tục giúp. Anh bảo sẽ cho Guppy một bài học thích đáng mà. Em sẽ giúp anh đến cùng.”

Moo Kyung nãy giờ cúi đầu, ngước mắt nhìn Hong Ju. Vầng trán anh nhăn lại sâu tạo thành một ánh nhìn sâu sắc. Hong Ju né tránh ánh mắt kiên định đó, tập trung vào chiếc danh thiếp trên bàn.

“Bây giờ mới chỉ chuyển vài thông tin thôi mà. Guppy có thể hành động bất ngờ lúc nào không biết. Công việc vẫn chưa kết thúc…”

Lời nói của Hong Ju cứ kéo dài ra. Moo Kyung chỉ nhìn xuống cậu với ánh mắt không đổi. Cậu nuốt khan cảm xúc khó tả đang làm cổ họng ngứa ngáy.

“Vì có lẽ anh sẽ cần em nữa.”

“Cần chứ.”

Câu trả lời bật ra không một chút ngần ngại.

“Cho nên bây giờ anh mới đang cố gắng kìm nén sự tức giận vô lý này đây.”

“……”

“Mặc dù trông có vẻ chẳng đủ để lấy được lòng tin của Hong Ju đâu.”

Rốt cuộc thì lòng tin của cậu đáng giá gì? Moo Kyung thỉnh thoảng lại nhắc đến những cảm xúc như lòng tin, sự tín nhiệm. Cứ như một người luôn khao khát sự khẳng định vậy. Dù anh từng nói chỉ cần nhìn vào mắt là biết hết rồi. Hong Ju khẽ mấp máy môi.

“Nếu thật sự không tin thì em đã bỏ chạy rồi.”

Moo Kyung thở ra một hơi trầm thấp như cào cổ. Âm thanh đó nghe khá đe dọa khiến Hong Ju vội vàng nói thêm.

“Em… em vốn dĩ rất giỏi bỏ chạy. Nhưng em đâu có đi đâu.”

Giữa những lời lẩm bẩm ngượng ngùng của Hong Ju, nụ cười mơ hồ của Moo Kyung hòa vào.

“Tự hào ghê ha.”

Sau khi tiếng cười cũng tắt dần, một khoảng im lặng nặng nề bao trùm. Dù vậy, cậu vẫn không hề lơ là, dồn mọi giác quan vào cử động của anh.

Một tiếng động nhỏ như ghế sofa bị nén lại vang lên, rồi một bàn tay chạm vào eo cậu.

“Khoan đã…”

Moo Kyung không nói gì, vén vạt áo ngủ rộng thùng thình của Hong Ju lên. Cậu không kịp ngăn cản, anh chỉ nhìn thoáng qua thân hình trắng nõn rồi lại kéo áo xuống.

“Thân thể này chắc đủ sức để bỏ trốn đấy chứ?”

“Em không đi đâu.”

Dù khi trốn khỏi Guppy, cậu đã què chân mà vẫn nhảy từ tầng ba xuống. Nhưng cậu không hề muốn rời xa Moo Kyung đến mức đó. Không, thực ra… có lẽ cậu muốn ở lại bên anh càng lâu càng tốt.

“Không tin được? Vậy thì cái này là vật thế chấp, em cứ giữ đi.”

Anh vô cớ đặt chiếc túi dưới chân lên đầu gối Hong Ju. Khi chiếc túi nghiêng ngả, Moo Kyung buông dây túi ra. Cậu theo phản xạ vội vàng vươn tay ra giữ lấy.

“Giữ kỹ vào.”

Rồi anh nhẹ nhàng vuốt má cậu. Đôi mắt Hong Ju từ từ lướt qua bàn tay đang chạm vào má. Dù trông thô ráp nhưng không hề có vết sẹo hay vết thương nào.

“Giám đốc không có sẹo nhỉ.”

“Ý em là xã hội đen sao lại lành lặn thế này à?”

Vì anh đã hiểu chính xác ý đồ câu hỏi của mình, Hong Ju ngượng ngùng hắng giọng. Moo Kyung vuốt ve vành tai rồi nói khẽ:

“Đã tốn bao nhiêu tiền để xóa đi rồi. Để còn sót lại thì không được.”

“À.”

Thảo nào lại sạch sẽ như vậy. Hong Ju hình dung ra một cơ thể săn chắc, mịn màng trong đầu rồi chợt nhớ đến vết sẹo còn lại ở sườn.

“Vết thương ở sườn cũng đang xóa đi sao?”

Moo Kyung khẽ gật đầu. Anh khẽ sờ vào eo mình. Hong Ju nghĩ, anh khác hẳn lũ côn đồ ở Gureum Dong, những kẻ coi sẹo như huân chương.

“Thật sự… có tiền là làm được tất cả nhỉ.”

Hong Ju khẽ lẩm bẩm. Bàn tay to lớn đặt lên gáy cậu.

“Anh đã nói rồi mà. Đặc biệt là trên mặt, đã tốn bao nhiêu tiền rồi.”

Không biết có phải vì nhiệt độ cơ thể cao hay vì bàn tay vuốt ve tóc quá chậm mà Hong Ju bắt đầu cảm thấy nóng dần lên.

“Nhìn xem. Đã xóa sạch chưa.”

Moo Kyung vừa nói vừa đột nhiên ghé sát mặt lại. Hong Ju cảm thấy tinh thần đang lỏng lẻo bỗng căng cứng lại. Vai cậu cứng đờ, cậu hơi lùi người lại, đảo mắt.

“Hình như đã xóa sạch rồi ạ.”

Khuôn mặt sạch sẽ không hề có dấu vết nào đáng gọi là sẹo. Hong Ju định nói xong rồi quay người đi, nhưng Moo Kyung lại mạnh mẽ kéo gáy cậu lại lần nữa. Hai người suýt chút nữa thì chạm mặt nhau.

“Cứ nhìn thôi là biết sao?”

“……”

Quá gần đến nỗi không biết phải tập trung vào đâu. Moo Kyung kéo bàn tay Hong Ju đang nắm chặt đùi mình, đặt lên má anh.

“Phải chạm vào mới biết chứ.”

Đầu ngón tay cứng đờ của cậu thận trọng chạm vào má anh. Cằm và một bên má không mịn màng mà có phần thịt thừa.

“Ở đây…”

Hong Ju định hỏi có phải đây là nơi có vết thương không thì môi cậu khép chặt lại. Moo Kyung nghiêng đầu, áp môi vào lòng bàn tay cậu.

“Không có gì là tiền không làm được. Em cũng có thể xóa sẹo, chữa tai, và cho thằng khốn kiếp đó một bài học.”

“……”

“Nhưng không cần phải lãng phí thời gian như vậy, chỉ cần có Sung Moo Kyung là đủ. Anh giải quyết công việc rất dứt khoát.”

Hơi thở nóng ấm, ẩm ướt thấm qua từng kẽ ngón tay. Giọng nói trầm thấp vuốt ve toàn thân lan tỏa khắp nơi.

“Nếu không thích thì có thể trả bằng tiền hoa hồng cũng được. Lần trước chưa trả, nên tính cả lãi là gấp đôi đấy.”

“Hả?”

Đôi mắt đen láy khẽ run lên dưới hàng mi dài.

“Em không trả tiền mà lại hành hạ anh cả đêm. Cứ xiết chặt đến mức không thể rút ra được khi ngủ. Suýt nữa thì đứt rời rồi đấy.”

Đôi môi nóng ấm chìm sâu vào lòng bàn tay. Hong Ju cảm thấy vai mình cứng lại.

Một ký ức hiện lên trong đầu cậu. Cái dương vật nóng hổi, nặng trịch cứ kề vào bên dưới suốt đêm. Tinh dịch chảy ra không ngừng qua khe hở suốt đêm.

“Buông tay ra đi.”

Cậu vặn cổ tay đang bị giữ chặt, anh bất ngờ buông ra một cách ngoan ngoãn. Giữa những ngón tay của Hong Ju đang vuốt ve cổ tay còn in dấu đỏ ửng, bàn tay Moo Kyung lại quấn lấy.

“Sáng nay em cảm thấy thích hơn à? Có lẽ vì đã lâu rồi nên ký ức hơi mơ hồ.”

Giọng nói trầm thấp chứa đựng nụ cười. Hong Ju nín thở, chỉ dán mắt vào những đầu ngón tay đang vuốt ve cổ tay mình.

“Sắp sáng rồi. Phần còn lại chúng ta nói chuyện ở một nơi yên tĩnh hơn nhé?”

Anh cúi người, thì thầm sát vào tai phải của cậu. Hong Ju rùng mình dọc sống lưng.

Còn tiếp 

*Sos, chuyện là tui dịch tầm 20 chương sau thì có đoạn Moo Kyung nói Hong Ju đổi xưng hô đi, từ cái gì đó sang anh hoặc chú cũng được, mà tui tài lanh đổi mất tiêu rùi, hay kệ lun. Nếu mí bà không thích thì cứ cmt để tui đổi dần dần được không :(((

Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web navybooks.net, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo