Siêu Trộm Đánh Cắp Bình Minh - Chap 17

Hầu tước phu nhân chợt trông thấy một bóng người rơi xuống, không kìm được mà thét lên thất thanh:
 
“Aaaaah!”
 
“Thưa Madame, có chuyện gì vậy?!”
 
Shan hét lớn, lập tức lao qua cửa khoang. Một đội cảnh vệ cũng nhanh chóng dàn hàng sát sau lưng anh. Nhưng khi ánh mắt chạm vào khung cảnh bên trong, Shan khựng lại, chết sững.
 
Dorothy đang nằm sấp bên mép khoảng trống, một tay vươn xuống phía dưới như cố giữ lấy thứ gì đó - hoặc ai đó - đang rơi.
 
Trong tay bà là Aeon, đang bám víu bằng cả thân người, còn cánh tay kia của hắn thì giơ cao, nắm chặt lấy Đôi Cánh Ngọc Lam.
 
Dorothy nghiến răng, toàn thân gồng lên kéo hắn khỏi mép hố. Giọng bà vang lên đứt quãng, nghẹn lại bởi cả sợ hãi lẫn tức giận:
“...Ngài Tổng quản! Sao ngài có thể liều lĩnh như vậy chứ!”
 
“Vì tôi biết bà sẽ đỡ tôi.”
 
Dưới chân hắn là vực sâu hun hút, gió lồng lộng gào rít như muốn kéo tất cả xuống đáy. Thế mà nét mặt Aeon vẫn không hề biến sắc, bình thản đến mức đáng sợ, như thể không ý thức được mình đang treo lơ lửng giữa lằn ranh sống chết.
 
Lời đáp của hắn khiến Dorothy choàng tỉnh khỏi cơn bàng hoàng, lập tức quay đầu tìm kiếm trợ giúp.
 
Hầu tước phu nhân vẫn đứng chôn chân bên kia khe hở, gương mặt tái mét vì kinh hãi trước cú nhảy liều mạng của Aeon.
 
Điều đáng nói là toàn bộ cảnh vệ trong khoang đều đứng cách lối mở một khoảng xa đến mức không thể nào kịp phản ứng. Ngay cả Shan và những người vừa xông vào cũng như bị đóng băng, đứng bất động như tượng đá, ánh mắt đổ dồn về phía miệng hố.
 
Không ai đủ gần để đưa tay ra cứu nếu Aeon trượt tay. Chính sự cách biệt ấy càng cho thấy rõ ràng một điều: hắn đã đặt niềm tin tuyệt đối vào Dorothy.
 
Một niềm tin tưởng chừng hợp lý - nếu chỉ xét đến phẩm chất con người. Nhưng cái đáng lo ngại lại nằm ở điều mà hắn có vẻ đã bỏ qua: sự chênh lệch trọng lượng.
 
Giữa một người đàn ông trưởng thành, vai rộng cơ bắp, và một người phụ nữ dù mạnh mẽ đến đâu vẫn có giới hạn, sự cách biệt đó có thể chỉ mất một giây để định đoạt số phận cả hai.
 
Một người đàn ông cao lớn, vạm vỡ như Aeon hoàn toàn khác biệt với một phụ nữ trung niên nhỏ nhắn, mảnh mai như Dorothy. Thực tế, bà nhẹ đến mức nếu cố gắng đỡ lấy Aeon đang rơi, chính bà có thể bị kéo theo xuống vực. Aeon người gặp Dorothy hàng ngày hẳn phải hiểu rõ điều này hơn ai hết.
 
Vậy mà hắn vẫn chọn cách lao xuống, như thể không chút do dự.
 
Sau khi lấy lại bình tĩnh, Dorothy thẳng người dậy, nở một nụ cười tươi với Aeon, để lộ hai chiếc răng nanh nhỏ.
 
“Làm sao cậu biết tôi là Astar?”
 
Aeon Worth không chỉ là người duy nhất nhận ra lớp cải trang mà Astar dùng để qua mặt tất cả, hắn còn dám đánh cược mạng sống, đặt trọn niềm tin vào lòng tốt của một người gần như chỉ là người gần như xa lạ. Càng quan sát, Astar càng rõ ràng hơn: đây là một đối thủ không thể xem thường.
 
Khi Astar bật cười, nửa nghi ngờ, nửa thán phục, Aeon cũng khẽ nhếch môi, như thể không còn che giấu nổi cảm xúc.
 
“Điều đó còn quan trọng sao?” hắn hỏi, giọng như trêu chọc. “Nếu anh kéo tôi lên, chắc chắn sẽ bị bắt giữ. Giờ anh tính sao đây?”
 
“Á… aaaa!”
 
 Dorothy hét lớn từ phía sau Shan khi chứng kiến cảnh tượng nguy hiểm mà Aeon đang đối mặt. Hoặc cũng có thể, đó là phản ứng tự nhiên khi nhìn thấy Astar - kẻ đang cải trang thành chính bà.
 
Hãy hình dung cảnh tượng: một kẻ mặc trang phục giống hệt bạn, sở hữu làn da và khuôn mặt y đúc bạn, đang dùng cả hai tay bám lấy sếp của bạn. Đúng là một cảnh tượng đủ khiến bất cứ ai phải thét lên kinh hãi.
 
“Chính là hắn! Người đó là Astar!”
 
Shan liên tục đảo mắt giữa hai bóng hình giống hệt nhau, cuối cùng bị thuyết phục bởi tiếng thét kinh hoàng phát ra từ Dorothy thật. Anh lập tức chỉ thẳng về phía Dorothy giả đang đứng cạnh lỗ hổng trên sàn. Ngay khi hiệu lệnh vang lên, cảnh vệ ồ ạt xông tới Astar.
 
“Ôi trời đất ơi! Các quý ngài.” Astar giả giọng thảng thốt: “Thể chất lẫn tinh thần tôi đang yếu ớt lắm, nếu các vị tiến lại gần, tôi sợ mình sẽ hoảng loạn mà buông tay ngài ấy mất. Làm ơn... nhẹ nhàng thôi nhé?”
 
“Aa, không được! Muốn tới đó thì phải bước qua xác tôi trước!”
 
Lời nói nhẹ nhàng y hệt Dorothy vừa dứt thì Dorothy thật đã bước ra, dang rộng hai tay chắn trước mặt Shan và đám lính. Ngay cả Hầu tước phu nhân cũng ngập ngừng, bởi sinh mạng của Aeon - người chồng mà nàng tin tưởng tuyệt đối - đang mong manh nơi bờ vực.  
 
Shan là người căng thẳng nhất lúc này. Dorothy đứng chắn ngay trước họng súng bắn lưới anh đang giương, chặn hoàn toàn đường đạn. Nếu bắt bà tránh ra để khai hỏa, Astar có thể thật sự hoảng loạn buông tay Aeon. Những giọt mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán Shan.  
 
Cuộc giằng co kéo dài trong vài giây im lặng chết người. Aeon khẽ khẩy một tiếng khịt mũi hừ nhẹ trước lời đe dọa ngầm của Astar. 
 
“Vậy giờ chơi trò đe dọa? Tôi trở thành con tin của anh rồi sao?”
 
“Xin lượng thứ, phận trộm như tôi giờ đây như chỉ mành treo chuông, tôi còn chưa kịp chiêm ngưỡng trọn vẹn các Ashtarte cơ mà, nếu bị bắt giữ lúc này thì bất công quá, ngài cũng thấy vậy đúng không?”
 
Bầu không khí im lặng chết chóc bao trùm con tàu. Chẳng ai dám hé răng ngoài Astar và Aeon. Cuộc đối thoại thì thầm giữa họ bị cuốn bay theo luồng gió lạnh lùa qua khoảng sàn trống hoác.  
 
Astar khẽ nói thêm: “Tôi chỉ muốn đền đáp xứng đáng mà thôi. Nghĩ lại mới thấy, ngài tỏ ra khá thiện cảm với tôi, thậm chí còn liều mình bảo vệ Ashtarte của tôi nữa.”
 
“Ồ, giờ đã thành “Ashtarte của tôi” rồi ư? Vậy con chuồn chuồn này quả thực là một Ashtarte sao.”
 
“Ái chà!”
 
Astar, mang gương mặt Dorothy, khẽ nhếch miệng cười rồi đột ngột giật mạnh cánh tay đang nắm Aeon. Cú giật khiến Aeon chao đảo dữ dội, làm tim mọi người như ngừng đập khi thấy anh lảo đảo bên miệng hố.
 
“Các quý ông nên cẩn thận vào. Tôi suýt nữa buông tay vì các người đến gần đấy?”
 
Một tên lính đang tiếp cận Astar từ phía Hầu tước phu nhân lập tức dừng bước trước lời cảnh báo. Dorothy vốn đang chắn đường đám cảnh vệ, bỗng quay ngoắt lại gào thét điên cuồng:
 
“Mấy người điên rồi à?! Nếu ngài Tổng quản rơi xuống thì ai chịu trách nhiệm?! Hả?!”
 
“Ngài có cấp dưới tuyệt vời đấy.” Astar bình thản nhận xét.
 
“Cảm ơn lời khen.”
 
Astar cố kìm nén tràng cười sảng khoái. Dù đang treo lơ lửng giữa không trung, người này vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh đáng kinh ngạc. Những vết sẹo in hằn trên cơ thể hắn hẳn là minh chứng cho lòng dũng cảm phi thường, phải không?
 
Nhưng thời gian để duy trì sự bình tĩnh này không còn nhiều.
 
Astar cảm nhận rõ ràng sức lực nơi cánh tay níu giữ Aeon đang dần hao mòn. Dù vậy, y hoàn toàn che giấu được sự thật đó, dịu giọng như một ân huệ dành cho việc Aeon đã cứu Đôi Cánh Ngọc Lam.
 
“Ngài từng thắc mắc tại sao cảnh sát không đơn giản xử tử tôi - kẻ chỉ nhắm vào các Ashtarte?”
 
“Đúng vậy.”
 
“Và cả khả năng cải trang hoàn hảo của tôi nữa.”
 
Aeon khẽ gật đầu, vẻ mặt trầm ngâm như đang cân nhắc điều gì đó. Astar nhìn hắn, giọng nói pha lẫn thích thú và trêu chọc:
 
“Thực ra thì... giờ những kẻ có quyền lực đều đã biết chuyện cả rồi, nên tôi cũng chẳng ngại chia sẻ với ngài. Tôi chắc chắn Hầu tước cũng đã hiểu rõ, bởi chính ngài ta là người căn dặn phu nhân thà ném Đôi Cánh Ngọc Lam, còn hơn để nó rơi vào tay tôi.”
 
Lúc này, Astar đã dùng cả hai tay siết chặt lấy Aeon, đôi mắt khép hờ, như để cảm nhận hơi ấm tỏa ra từ chiếc đồng hồ quả quýt nằm trong túi áo ngực. Dưới lớp ngụy trang vẫn mang gương mặt của Dorothy, thân hình y bỗng bừng lên ánh sáng chói lòa, như thể bị nuốt chửng bởi một làn sương mù dày đặc. Chỉ trong chớp mắt, toàn bộ hình dạng đã biến đổi, Astar giờ đây trông không khác gì một Aeon thứ hai.
 
“Hả?!”
 
“Hai ngài Worth... Trước mắt tôi, Astar đã biến thành ngài…” 
 
Cả Hầu tước phu nhân, các cảnh vệ lẫn Dorothy đều đứng chết lặng, sững sờ dán mắt vào cảnh tượng không thể tin nổi. Sự kinh ngạc dâng lên tột độ khi trông thấy Dorothy - hay đúng hơn là Astar trong hình dạng của Aeon - giờ đây đã khoác trên người bộ trang phục giống hệt vị Tổng quản. 
 
Chỉ riêng Shan vẫn giữ vẻ bình tĩnh, bởi anh đã biết rõ Siêu Trộm Bóng Ma sở hữu một Ashtarte.
 
Khi đối mặt với phiên bản giống hệt mình, Aeon không giấu nổi vẻ choáng váng; đôi mắt vốn luôn điềm tĩnh giữa hiểm cảnh nay mở to sửng sốt.
 
Trước phản ứng ấy, Astar tỏ ra vô cùng thích thú. Y khẽ nghiêng đầu, dùng chính giọng nói của Aeon thì thầm giới thiệu, đầy vẻ khiêu khích:
 
“Rất hân hạnh được gặp mặt. Tôi là Astar - kẻ duy nhất có thể điều khiển các Ashtarte. Sau khi bậc thầy Lutz qua đời, các vị thần phẫn nộ đã phong ấn Ashtarte... đây vốn là bí mật động trời. Nhưng có chuyện còn kinh kinh hoàng hơn nữa…” 
 
Y hạ giọng xuống: “...Là việc chỉ có mình tôi có thể thức tỉnh chúng.”
 
Astar với khuôn mặt Aeon chớp mắt tinh nghịch sau khi phơi bày bí mật chấn động ấy. 
 
Trong khi đó, Aeon lặng lẽ quan sát y, Astar đang mang thể hiện biểu cảm mà chính hắn chưa từng có.
 
“Vì vậy, ngài hoặc là quên hết những gì vừa nghe được, hoặc là... im lặng vĩnh viễn. Bằng không, đội truy binh hoàng gia sẽ không để ngài yên đâu.”
 
Astar khoái chí trước vẻ choáng váng của Aeon, đột ngột dùng hết sức kéo hắn lên. Shan vốn định canh đúng thời khắc Astar nâng Aeon dậy, sẽ lách ngay qua Dorothy bắn lưới bắt giữ tên khôn lỏi ấy. 
 
Nhưng kế hoạch đã thất bại.
 
Bởi ngay khi Aeon vừa kịp leo lên cabin, Astar đã nhảy ra ngoài, Aeon vội với tay định túm lấy y, nhưng đã chậm một bước.  
 
Giữa không trung, Astar chỉnh lại tư thế rồi thực hiện một cái chào điêu luyện: hai chân khép lại, một tay đặt sau lưng, tay kia giơ lên vẫy nhẹ, cùng cái cúi đầu đầy thanh lịch. Một màn chào hoàn hảo giữa khoảng không, như diễn viên chính đang cúi chào khán giả sau màn trình diễn.  
 
“...Astar!”
 
Shan hốt hoảng chạy tới, nhìn theo bóng Astar đang rơi xuống với ánh mắt thất thần. Astar bắt gặp vẻ mặt tái mét của Shan, y nở nụ cười tinh quái rồi giơ cao vật đang nắm trong tay cho mọi người cùng thấy.  
 
“Đó là—!”
 
Không thể nhầm lẫn được, đó chính là Đôi Cánh Ngọc Lam.
 
Astar vung món vật quý như thể cố ý trêu ngươi Shan, rồi dần dần biến mất vào tầng sương mù giăng kín bầu trời.
 
Aeon nhìn xuống tay mình, nơi từng nắm giữ Đôi Cánh Ngọc Lam, giờ chỉ còn một tấm thiệp. Anh lật mặt sau tấm thiệp xanh thẫm, nơi in hình một ngôi sao mai sắc nhọn, và thấy những dòng chữ được viết bằng một kiểu chữ hoa mỹ tinh xảo:
 
“Ashtarte của Aguste đã thuộc về tôi, tôi tin chắc cậu rất thích màn trình diễn này 
 
Tên Trộm bóng ma Astar.”

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo