Tái Sinh - Chương 150

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

BẢN DỊCH THUỘC VỀ TEAM EKATERINA. NẾU CÓ SAI SÓT, VUI LÒNG LIÊN HỆ QUA FACEBOOK TEAM EKATERINA.
----------
Xoẹt.

Khi tấm rèm được vén lên, ánh nắng chói chang đổ xuống. Seonwoo vươn vai uể oải, cửa sổ cũng mở toang. Có lẽ vì bầu trời trong xanh mà tâm trạng cậu cũng phấn chấn hẳn lên. Ngay sau đó, một giai điệu vui tươi vang lên khắp phòng khách.

“Seonwoo à, đây.”
“À, cảm ơn.”

Seonwoo đang thoải mái đón ánh nắng mặt trời, nhận lấy chiếc cốc sứ mà Park Sion đưa cho. Lòng bàn tay cậu cảm nhận được hơi ấm nóng. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cậu khi nhấp ngụm cà phê vừa pha.

Họ đã cãi vã xé nát nhau, vì tức giận mà uống rượu say rồi qua đêm bên ngoài không lời nào, và Seonwoo đã phát điên vì lời tuyên bố bất ngờ của Park Sion rằng cậu ta sẽ bỏ nhà đi, rồi cả hai đã dính lấy nhau điên cuồng. Khi Park Sion nói rằng cậu ta sắp biến mất, Seonwoo đã khóc nức nở thổ lộ tình yêu.

Nhìn lại, đó là một ngày không chỉ đầy sóng gió mà còn hỗn loạn. Tuy nhiên, việc tâm trạng lại sảng khoái đến vậy có lẽ là vì họ đã tìm thấy manh mối để giải quyết vấn đề, dù là gì đi nữa.

“Ngủ ngon không?”
“Ừm. Lâu lắm rồi mới ngủ ngon như vậy. Cậu thì sao?”
“Tôi cũng vậy.”

Park Sion dưới ánh nắng ban mai khẽ nheo mắt cười. Nụ cười này khiến mọi chuyện xảy ra ngày hôm qua đều như một giấc mơ.

“À, thật bình yên.”

Sau khi cậu ta mất trí nhớ, chưa bao giờ tâm trạng Seonwoo không xáo trộn. Gần đây, có khi nào cậu ấy cảm thấy bình yên đến thế này không? Một nụ cười dịu dàng nở trên gương mặt Seonwoo, vì cảm giác thoải mái đã lâu lắm rồi cậu mới được trải nghiệm. Tuy nhiên, điều đó chỉ diễn ra trong chốc lát.

“Seonwoo à.”
“Hả?”

Ngay sau đó, giọng nói phá vỡ buổi sáng bình yên của cậu vang lên.

“Tôi muốn đổi tên.”
“Khụ khụ.”

Seonwoo đang nhàn nhã uống cà phê thì đột nhiên ho sặc sụa. Park Sion xoa lưng cậu.

“Cậu không sao chứ?”
“Mẹ kiếp, cái gì mà đổi tên?”

Seonwoo dùng ánh mắt oán giận nhìn khuôn mặt đáng ghét đang dội gáo nước lạnh vào sự bình yên đã lâu lắm rồi cậu mới được tận hưởng, còn Park Sion thì bĩu môi như thể đã biết trước điều đó.

“Sao, cậu tiếc nếu tên tôi không phải Park Sion à?”
“Không, cậu không nghe tôi nói gì hôm qua à?”
“Lời yêu ấy hả?”
“Đúng vậy. Tôi yêu cậu mà.
Cậu, chính cậu.”

Seonwoo dùng ngón tay chọc vào má Park Sion mấy lần, lặp đi lặp lại từ ‘cậu’. Mãi đến lúc đó, Park Sion mới dịu giọng hỏi, có lẽ vì tâm trạng đã bớt căng thẳng.

“Vậy thì tôi đổi tên cũng không sao mà. Cậu đâu có yêu tên tôi đâu.”
“Sao tự nhiên sáng nay lại ngoan ngoãn khác lạ thế nhỉ.”

Seonwoo đặt cốc cà phê đang uống vào tay Park Sion rồi ngồi phịch xuống ghế sofa. Park Sion cũng lon ton chạy theo ngồi xuống bên cạnh.

“Dù tên cậu có là Gaettong (phân chó) tôi cũng thích nhé.”
“Tôi thì không thích!”

Bị từ chối thẳng thừng, Park Sion mím môi lại. Nhìn biểu cảm thì rõ ràng là cậu ta đang giận dỗi. Seonwoo lắc đầu nhìn cậu ta, đúng là thế mà, cậu ta không hề có ý định che giấu sự khó chịu. Trong lúc đó, trong lòng cậu ấy vẫn âm thầm tự nhủ ‘nhẫn nhịn’ và nhắc nhở bản thân rằng tuổi tâm lý của cậu ta chỉ dừng lại ở tuổi mười tám.

“Nhưng sao tự nhiên cậu lại muốn đổi tên?”

Seonwoo thở dài nhẹ nhàng hỏi lý do. Cậu ấy có vẻ hơi buông xuôi.

“Không biết lúc nào sẽ biến mất, tôi không thể sống bằng tên của người khác được.”
“Này. Đó vốn dĩ là tên của cậu mà.”
“Ngay từ đầu, cái tên Park Sion là do lão già nhà tôi đặt vì chuyện công cán của ông ta. Sao đó lại là tên tôi được? Đó là tên của bố tôi chứ.”

Vừa dứt lời, Seonwoo nhớ lại Park Sion mười tám tuổi đã đến nhà mình chơi và kể về nguồn gốc tên của cậu ta. Thậm chí cả biểu cảm lạnh lùng của cậu ta khi nói về cái tên được đặt tùy tiện chỉ vì lợi ích chính trị thay vì tình yêu thương con cái.

Nhớ lại nụ cười sắc bén đó, ngực Seonwoo nhói lên. Cuối cùng, cậu ấy đáp lại với giọng trầm buồn.

“Được rồi. Cứ làm theo ý cậu đi.”

Park Sion ngạc nhiên nhìn cậu. Dường như cậu ta không hề mong đợi Seonwoo sẽ dễ dàng đồng ý việc đổi tên.

“Thật sao?”
“Cậu không thích thì tôi biết làm sao được. Nhưng cậu đã quyết định sẽ đổi sang tên gì chưa?”

Trước câu hỏi của Seonwoo, Park Sion khẽ lảng tránh ánh mắt. Dường như cậu ta đã nói ra mà không có bất kỳ suy nghĩ cụ thể nào từ trước. Seonwoo kéo cánh tay cậu ta như muốn thúc giục câu trả lời. Lúc đó, cậu ta mỉm cười và đáp.

“Đổi thành Seonwoo thì sao? Trong số những cái tên tôi biết, tôi chỉ thích tên của cậu thôi.”

Trước cái tên đột nhiên được thốt ra, Seonwoo nhíu mày. Ánh mắt kinh ngạc nhìn chằm chằm vào Park Sion đang trơ trẽn đưa mặt lại gần. Nhìn biểu cảm thì thấy cậu ta không nói đùa. Cái tên điên rồ này không chỉ muốn chiếm lấy cơ thể mình mà giờ còn muốn chiếm cả cái tên nữa sao? Trước sự chiếm hữu lộ liễu đó, đồng tử của Seonwoo run lên.

“Không được. Tên tôi không được.”
“Tại sao?”
“Tại sao lại tại sao
cái gì. Tên giống nhau sẽ bị nhầm lẫn chứ sao.”

May mắn thay, Seonwoo dường như đã đưa ra một lý do hợp lý. Park Sion ngoan ngoãn gật đầu. Sau đó, cậu ta với nụ cười tinh nghịch bám vào vai Seonwoo.

“Vậy thì cậu cứ đặt tên nào đó đi.”
“Thật sao? Vậy thì cậu làm Gaettong đi.”
“Cậu có nói được câu ‘Gaettong à, tôi thích cậu lắm’ khi làm tình không?”

Một cảnh tượng đáng xấu hổ tự nhiên hiện ra. Seonwoo nhíu mày ngay lập tức khi tưởng tượng ra giọng mình gọi cái tên Gaettong lẫn với tiếng rên rỉ.

“Sao? Tưởng tượng ra thấy hưng phấn hơn à?”

Bàn tay kỳ lạ len lỏi vào quần áo. Seonwoo gạt bàn tay kỳ lạ đang chọc ghẹo da thịt trần của mình ra. Mặc dù vậy, cậu ta vẫn đang cười toe toét. Nhìn cái bản mặt trơ trẽn đó, Seonwoo nhận ra mình đã tự đào hố chôn mình.

“Sao thế, tôi thấy hưng phấn hơn mà.”
“Thôi đi. Đừng là Gaettong nữa, đổi cái khác đi.”
“Cậu sẽ đặt tên gì cho tôi?”

Park Sion cọ đầu vào vai Seonwoo như làm nũng. Seonwoo bật cười khúc khích nhìn cậu ta làm nũng . Cậu ta vốn dĩ đã như thế này sao? Tuy chưa bao giờ cảm thấy cậu ta đặc biệt trưởng thành, nhưng khi nhìn Park Sion mười tám tuổi trong hình hài một người trưởng thành, cậu ấy vẫn toát lên vẻ trẻ con đặc trưng của lứa tuổi đó.

“Nhanh lên.”
“Đợi một chút.”

Park Sion lay lay Seonwoo như thúc giục. Cậu ta nài nỉ đặt tên như thể Seonwoo là người chịu trách nhiệm, thật sự rất khó xử. Seonwoo đâu phải là nhà đặt tên, làm sao có thể nghĩ ra một cái tên hay mà không có sự chuẩn bị nào chứ? Hơn nữa, cậu ấy thích cái tên Park Sion, nên khi nghĩ đến việc cậu ta đổi tên, Seonwoo cảm thấy tiếc nuối.

“Hừm…”

Đôi mắt màu nâu sẫm hướng lên trên. Seonwoo nhíu mày như đang chìm trong suy nghĩ sâu sắc. Nhưng dù có vắt óc suy nghĩ cũng không thể nghĩ ra cái tên nào phù hợp. Với tâm trạng “mặc kệ”, cậu ấy nói đại một từ mà Park Sion có thể sẽ không thích.

“Alkong (Ngọt ngào).”
“Alkong?”
“Đúng vậy. Đổi tên đó đi và từ giờ đừng cãi nhau nữa nhé.”

Câu nói đó một nửa là đùa. Nhưng trái với dự đoán, Park Sion im lặng gật đầu. Seonwoo đã nghĩ cậu ta sẽ nổi giận vì cái tên vớ vẩn này, nhưng thật bất ngờ.

“Không tệ.”
“Thật lòng à?”
“Ừm. Park Dalkong (Ngọt ngào), Yoon Alkong (Ngọt ngào), tôi thích đấy.”
“Sao lại đổi tên của tôi?”
“Nếu tôi đổi tên thì cậu cũng phải đổi chứ.”
“À, thật sự phát điên mất…”

Seonwoo ôm đầu rên rỉ. Park Sion nhìn cậu ta như vậy mà thích thú khúc khích cười. Thấy cậu ta vui vẻ lộ liễu như vậy, Seonwoo cũng không muốn trách móc nữa. Nhưng dù sao thì Alkong và Dalkong ư. Không phải tên chó thì là gì…

“Ưm…”

Sau khi tốt nghiệp, cậu ấy còn phải đi làm, cái tên đó dù nghĩ thế nào cũng không được. Seonwoo nhẹ nhàng đẩy Park Sion đang cười tủm tỉm dụi môi vào má mình ra.

“Nhưng sau này cậu còn phải đi làm, thật sự định đổi tên đó sao?”
“Không sao cả.”
“Thôi mà, dù sao thì mọi người gọi cậu là Dalkong cũng không bằng tôi gọi cậu như thế có phải tốt hơn không?”

Seonwoo cảm nhận được ý đồ muốn dỗ dành mình bằng lời đường mật. Ánh mắt Park Sion nheo lại như đã quyết tâm không để bị lừa bởi lời ngon tiếng ngọt của Seonwoo. Tuy nhiên, cậu ấy không thể kiểm soát được trái tim đang dao động trước những lời nói tiếp theo.

“Vậy thì thay vì đổi tên, dùng biệt danh thì sao?”
“Biệt danh?”
“Chính thức là Park Sion, với tôi là Dalkong.”

Nghe có vẻ không tệ. Việc tưởng tượng những người xa lạ gọi mình là Dalkong cũng khiến Seonwoo rùng mình ghê tởm. Nhưng có một điều khiến cậu băn khoăn. Liệu trước đây cậu ta có dùng biệt danh không, và đề nghị ngọt ngào này có phải chỉ là sự lặp lại quá khứ hay không. Thật nực cười, nhưng Seonwoo lại bận tâm đến điều đó.

Park Sion nhìn Seonwoo với ánh mắt trầm xuống.

“Cái tên khốn đó cũng có biệt danh à?”

Trong mắt Seonwoo thoáng qua sự bối rối. Cậu ấy giờ đã hiểu rõ lý do tại sao Park Sion lại làm như vậy, nhưng việc cậu ta đối xử với bản thân trong quá khứ như một người khác luôn khiến Seonwoo cảm thấy xa lạ. Tuy nhiên, cậu ấy cố gắng che giấu vẻ bối rối và  thờ ơ nói.

“Cũng có mà?”
“Là gì?”
“Đồ đẹp trai.”

Trước từ ngữ bật ra từ miệng Seonwoo, khuôn mặt Park Sion ngay lập tức nhăn nhó. Khuôn mặt nhăn nhó đó thậm chí còn chứa đựng sự ghê tởm. Đối mặt với phản ứng thực sự ghê tởm biệt danh của mình, Seonwoo cười ngượng nghịu.

“Sao lại có biểu cảm đó? Biệt danh vốn dĩ là như vậy mà.”
“Ghê tởm.”
“Alkong không ghê tởm à?”

Seonwoo khẽ chọc vào sườn Park Sion. Cậu ta quay đầu đi như giận dỗi. Seonwoo xoay má trắng nõn của cậu ta về phía mình.

“Nhưng ‘đồ đẹp trai’ gần như là một nửa đùa thôi, hơn nữa tôi thường gọi cậu bằng tên thật hơn.”
“Chắc là tên khốn đó cũng ghê tởm lắm.”
“Không phải đâu.”
“Thế thì sao?”
“Cậu ấy thích cái tên Park Sion hơn.”

Park Sion lộ vẻ ngạc nhiên. Cậu ta không thể tin rằng mình lại thích cái tên do bố đặt, nhưng điều đáng ngạc nhiên hơn là Seonwoo không ngần ngại gọi bản thân trong quá khứ là ‘cậu ấy’. Đột nhiên, ngực cậu ta ngứa ran. Ngay sau đó, một sự phấn khích hiện lên trên môi cậu ta.

“Vậy thì chỉ gọi tôi bằng biệt danh thôi nhé.”

Park Sion tựa đầu vào vai Seonwoo nói. Cảm giác mái tóc mềm mại chạm vào má thật ngứa ngáy khiến Seonwoo cứ bật ra những tiếng cười vô nghĩa. Khi Seonwoo vuốt ve mái tóc mềm mại, Park Sion nhướng mày đưa mặt lại gần. Sau đó, cậu ta khẽ chọc vào sườn Seonwoo như nài nỉ.

“Gọi tôi đi mà?”
“Bây giờ à?”
“Ừm.”

Một nụ cười lúng túng hiện trên môi Seonwoo. Dù là người yêu, đây vẫn là cách gọi quá trẻ con. Khi nghĩ đến việc phải thốt ra từ ‘Dalkong’, toàn thân Seonwoo như ngứa ngáy. Khi cậu ấy chần chừ, Park Sion lại dùng khuỷu tay thúc vào sườn Seonwoo một cái.

“Nhanh lên.”

Nếu chần chừ ở đây, Seonwoo có thể sẽ phải đối mặt với Park Sion càu nhàu cả ngày. Cuối cùng, Seonwoo, với tâm trạng gần như buông xuôi, hé môi nói.

“Dalkong à.”
“Hả?”
“Hả cái gì mà hả. Cậu bảo tôi gọi mà.”

Vì ngượng, một giọng điệu cộc lốc tự nhiên bật ra. Mặc dù vậy, Park Sion vẫn thích thú khúc khích cười và tựa vào Seonwoo. Seonwoo bị đè nặng bởi trọng lượng của cậu ta và gần như chìm vào ghế sofa, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang cười như trẻ con rồi bật cười khúc khích.

“Thích thế hả?”
“Ừm. Không tệ.”
“Sở thích thật đặc biệt
quá thể.”

 Dù bị chọc ghẹo, khóe môi đẹp đẽ của cậu ta vẫn vẽ nên một đường cong mềm mại. Nụ cười tươi tắn, không chút toan tính của chàng trai. Seonwoo không thể rời mắt khỏi nụ cười mà cậu yêu thích nhất. Cậu hôn lên hõm má đang đắm mình trong nắng sớm. Ngay lập tức, một nụ cười tương tự cũng hiện lên trên môi cậu ta.

Bình luận
happibanana
happibananaChương 150
tên chó mà vui thế á =)))))))))))))))))))
Trả lời·14/07/2025
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo